Ánh Sáng Trong Thung Lũng U Tối
Tiếng gió rít qua rặng trúc đen của Hắc Ma Cốc u tối dường như chưa bao giờ ngừng thổi, mang theo cái lạnh thấu xương của sương độc và hơi thở tử khí ngập tràn thung lũng. Trên con đường đá dẫn về Chính điện, chiếc xe ngựa gấm đen nặng nề lăn bánh, tiếng xích sắt giả của Triệu Thanh Hà khẽ va chạm vào nhau, tạo nên những tiếng leng keng khô khốc, cô độc.
Bên trong Chính điện Hắc Ma Cốc, bầu không khí đặc quánh sát khí lạnh lẽo. Lý Vô Thiên – Hắc Ma Tôn chí cao vô thượng – đang ngồi sừng sững trên ngai vị hắc thạch khổng lồ. Gương mặt uy nghiêm mang đậm dấu vết phong sương của ông lúc này lộ ra một nụ cười tàn bạo đầy thỏa mãn. Phía dưới thềm đá, tên mật thám Hắc Phong đang quỳ mọp, vừa run rẩy vừa hưng phấn báo cáo lại toàn bộ "chiến tích" tàn sát thôn phàm nhân chân núi của vị thiếu chủ trẻ tuổi.
"Tốt! Rất tốt!"
Tiếng cười trầm hùng của Lý Vô Thiên vang lên như sấm rền, chấn động đến mức những mảnh hắc thạch vụn trên vách điện khẽ rơi rụng. Ông vung mạnh tay áo hắc bào thêu chỉ vàng thô ráp, ánh mắt như sấm sét đỏ rực lướt qua Lý An Bình đang đứng thẳng tắp phía dưới: "Nhi tử của ta quả nhiên mang dòng máu tàn bạo của Hắc Ma Tôn! Giết sạch một thôn phàm nhân trong chớp mắt, vứt xác xuống đầm lầy sương độc ăn mòn tận xương tủy... Ha ha ha! Bản tôn muốn xem kẻ nào ngoài giang hồ còn dám khinh nhờn danh tiếng của Ma Cốc ta!"
Đứng trước ngai vị, Lý An Bình mặc trường bào gấm đen viền chỉ đỏ rực, tóc đen buộc cao bằng trâm xương thú, tay cầm quạt xếp phẩy nhẹ đầy ngạo nghễ. Khóe môi chàng nhếch lên một nụ cười tàn ác, lạnh lùng đặc trưng của một thiếu chủ tà đạo quyền lực. Thế nhưng, dưới lớp áo gấm rộng thùng thình kia, lồng ngực phàm nhân của chàng đang phập phồng kịch liệt.
Để đứng vững trước ma uy Nguyên Anh Kỳ áp chế thiên địa của cha nuôi, An Bình đã phải vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp đến mức cực hạn. Chàng tự thôi miên bản thân, ép nhịp tim đang đập điên cuồng vì sợ hãi bạo lực phải trở lại trạng thái bình thản không một gợn sóng. Lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực tỏa ra một luồng tà khí giả màu tím nhạt, khéo léo che giấu đi sự run rẩy vật lý của một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn.
"Cha quá khen rồi," An Bình gằn giọng, tông giọng trầm thấp và tàn độc của chàng vang vọng khắp điện thờ. "Lũ kiến hôi phàm nhân đó dám câu kết với tà tu ngoại vi để dòm ngó Ma Cốc, chết là cái giá nhẹ nhất rồi. Con giữ lại con tiện tỳ Kiếm Tông này," chàng khẽ liếc nhìn Thanh Hà đang quỳ cúi đầu phía sau, "chỉ là để hằng đêm hành hạ thể xác nàng, bắt nàng phải quỳ gục dưới chân con để chuộc tội cho môn phái của mình."
Triệu Thanh Hà quỳ sụp trên nền đá lạnh, bả vai mịn màng khẽ run lên. Nàng cúi đầu, mái tóc đen xõa tung che nửa gương mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trong vắt ẩn sau làn tóc ấy không hề có nửa điểm oán hận dành cho chàng. Nhờ chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đang đeo nơi cổ tay hai người, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng cơn co thắt đau đớn, từng nhịp thở bỏng rát của phu quân hờ. Chàng đang gánh chịu một nửa đau đớn phản chấn kinh mạch thay nàng. Sự tàn bạo ngoài miệng kia, thực chất chỉ là chiếc mặt nạ rách nát mà chàng phải gồng mình mang lấy để bảo vệ tính mạng của cả hai.
Ở phía bên cạnh ngai vị, Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa – mẹ nuôi của An Bình – khẽ híp đôi mắt sắc sảo đầy đa nghi. Bà mặc hoa phục tím sẫm, ngón tay nhợt nhạt mang đầy nhẫn độc khẽ gõ lên thành ghế. Khứu giác nhạy bén của một độc sư Nguyên Anh Kỳ giúp bà ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc phát ra từ người An Bình. Tuy nhiên, mùi máu ấy lại lẫn lộn một chút hương thơm thanh khiết cực kỳ nhạt của thảo dược phàm nhân – thứ mà An Bình đã lén dùng để điều chế sương mù giảm đau trong roi Thanh Lôi giả.
Bạch Sa khẽ nhếch môi, vẩy tay một cái. Ba viên Linh thạch tà tính màu đen kịt, lấp lánh ma quang lạnh lẽo từ từ bay lơ lửng trước mặt An Bình: "Nhi tử lập được đại công, đây là phần thưởng của ta. Loại linh thạch tà tính này chứa ma lực cực kỳ âm hàn, rất thích hợp để gieo rắc độc tố vào kinh mạch của tù nhân. Con hãy nhận lấy, dùng nó để 'chăm sóc' thật tốt cho thiếu chủ phu nhân của con hằng đêm."
Nhìn ba viên linh thạch lơ lửng trước mặt, đồng tử của An Bình khẽ co rút. Đối với tu sĩ, đây là bảo vật tu luyện; nhưng đối với một cơ thể phàm nhân không có linh lực bảo vệ như chàng, ma khí lạnh lẽo tỏa ra từ linh thạch tà tính giống như những lưỡi dao băng sắc lẹm, có thể ăn mòn phế phủ khiến chàng ho ra máu ngay lập tức.
Không một chút do dự, An Bình phẩy mạnh quạt xếp Bách Cơ, tạo ra một luồng gió mạnh thổi dạt luồng ma khí lạnh lẽo sang một bên. Chàng dùng Diễn Thần Sơ Cảnh cười lớn đầy kiêu ngạo:
"Mẹ nuôi thật chu đáo! Nhưng loại linh thạch bẩn thỉu này không xứng để con phải chạm tay vào. Con tiện tỳ kia! Mau nhặt lấy phần thưởng của mẹ nuôi, mang về tẩm điện để chuẩn bị chịu phạt hằng đêm!"
Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng cúi đầu, vươn bàn tay thon dài nhặt lấy ba viên linh thạch tà tính giấu vào tay áo lụa rộng. Sức mạnh băng sương của một Kiếm Sư dù bị phong ấn vẫn đủ để nàng cô lập luồng ma khí lạnh lẽo, bảo vệ cho cơ thể phàm nhân của An Bình khỏi bị tổn thương trực tiếp.
Lý Vô Thiên thấy vậy thì cười lớn đầy đắc ý, hoàn toàn tin tưởng vào sự ngạo mạn tàn bạo của con trai nuôi. Sau một hồi ban thưởng đầy áp lực tinh thần, An Bình khẽ cúi đầu xin phép lui về tẩm điện để "tiếp tục hành hạ" tù nhân hằng đêm.
Bước ra khỏi Chính điện, đi qua những hành lang đá dài tối tăm đầy rẫy tai mắt mật thám và bóng dáng lấm lét của tỳ nữ giám sát A Mai, An Bình vẫn giữ nguyên phong thái lạnh lùng, bước đi thẳng tắp đầy uy nghiêm. Nhưng ngay khi bước qua bức rèm lụa đỏ rực của Phòng ngủ chung tân hôn, tấm cửa đá đen nặng nề vừa khép chặt và khóa trái bằng then cài cơ học, toàn bộ sức lực của chàng trong tích tắc như bị rút cạn.
"Hự..."
An Bình loạng choạng, cơ thể phàm nhân đổ sụp về phía trước. Chàng quỳ sụp một gối xuống thềm đá sát mép giường, bàn tay phàm nhân run rẩy siết chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội. Gương mặt nho nhã thư sinh của chàng trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh rỉ ra ướt đẫm tấm trường bào gấm đen rộng thùng thình. Khóe môi chàng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm ấm nóng, nhịp thở đứt quãng đầy đau đớn.
"An Bình!"
Thanh Hà hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ. Nàng dứt khoát vứt bỏ ba viên linh thạch tà tính xuống đất, tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay khẽ va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh leng keng dồn dập đầy xót xa. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh chàng, đôi bàn tay mịn màng đỡ lấy bả vai đang run rẩy của phu quân.
"Chàng... chàng đừng cử động kịch liệt!" Nước mắt Thanh Hà rưng rưng nơi khóe mắt, giọng nói của nàng đã mất đi hoàn toàn vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự hoảng loạn và xót xa tột cùng. "Độc tính của Độc Hồn Cổ lại phát tác... Chàng gánh chịu thay ta một nửa đau đớn kinh mạch phản chấn, cơ thể phàm nhân làm sao chịu nổi ma uy của cha nuôi ban nãy hằng ngày!"
An Bình gượng cười yếu ớt, bàn tay phàm nhân run rẩy vươn ra, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má nàng: "Ta không sao... Chỉ cần cứu sống được dân làng thôn chân núi... và giữ an toàn cho nàng trước mắt mẹ nuôi... chút nội thương này có là gì hằng ngày hằng ngày."
Nói rồi, chàng lại ho khan một tiếng nhỏ, máu tươi nhuộm đỏ chiếc khăn tay gấm trắng. Thanh Hà xót xa đến thắt lòng. Nàng khéo léo đỡ chàng ngồi tựa lưng vào thành giường gỗ mun mềm mại, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ lớp trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ nặng nề của chàng ra.
Khi tấm áo lụa mỏng bên trong được hé mở, đồng tử của Thanh Hà khẽ co rút lại đầy đau đớn. Trên lồng ngực trắng trẻo của phu quân phàm nhân, một vết bầm tím sẫm do dư chấn ma uy áp chế ban ngày hiện lên cực kỳ rùng rợn. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay trái của chàng, nơi vết thương do gai độc cào xước từ đầm lầy đêm qua lúc này đã sưng đỏ, bỏng rát nhẹ và rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng.
"Đồ ngốc... Chàng hoàn toàn không có tu vi, vì sao lại mạo hiểm tự mình đi hái Bách Độc Thảo trong đầm lầy sương độc hằng ngày hằng ngày?" Thanh Hà nghẹn ngào. Nàng vội vã vươn tay lấy lọ dược liệu làm dịu Ngưng Sương Lộ đặt cạnh giường đôi hằng đêm.
Nàng đổ một ít nước sương lạnh tinh khiết lên lòng bàn tay, nhẹ nhàng áp vào vết thương sưng tấy trên cánh tay trái của chàng. Sự tiếp xúc thể xác dịu dàng, mát lạnh của Ngưng Sương Lộ lập tức xoa dịu đi cơn bỏng rát như lửa đốt trên da thịt phàm trần của An Bình. Chàng khẽ thở dài một tiếng đầy nhẹ nhõm, tựa đầu vào bả vai mịn màng của nàng, cảm nhận hương thơm thanh khiết của hoa đào tỏa ra từ mái tóc xõa tung của vợ.
"Nếu ta không đi hái Bách Độc Thảo để chế thuốc giải, làm sao làm dịu được độc tính Độc Hồn Cổ đang cắn xé kinh mạch của nàng hằng đêm?" An Bình thì thầm, giọng nói trầm thấp ấm áp đầy cưng chiều. "Nàng là Kiếm Sư kiêu hãnh của Kiếm Tông, kinh mạch của nàng quý giá hơn mạng sống của một phàm nhân như ta gấp trăm lần hằng ngày hằng ngày."
"Không! Đối với ta, mạng sống của chàng mới là quý giá nhất!" Thanh Hà kiên định cắt lời chàng. Nàng khẽ siết chặt lấy cánh tay chàng, nhịp tim của nàng đập dồn dập đầy lo lắng xót xa.
Thông qua sự cộng cảm xúc giác của Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, một luồng ánh sáng xanh dịu ấm áp bỗng nhiên từ từ tỏa ra từ cặp vòng ngọc cẩm thạch. Luồng sáng xanh thanh khiết, dịu nhẹ như ánh trăng mùa thu, từ từ lan tỏa dọc theo những sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, kết nối nhịp đập trái tim và xoa dịu hoàn toàn những vết thương phế phủ bỏng rát của cả hai người.
Căn phòng ngủ chung tân hôn u tối, vốn được trang hoàng bằng lụa đỏ tà đạo đầy giả tạo để lừa gạt mật thám, lúc này lại tràn ngập thứ ánh sáng xanh dịu ấm áp, chứng minh cho một tình yêu chân thật, tự nguyện đang nảy mầm sâu sắc giữa bóng tối của ma cốc tàn bạo.
An Bình nhìn luồng ánh sáng xanh đang bao phủ căn phòng, khẽ cười ấm áp: "Nàng xem, cổ độc của mẹ nuôi chế tạo... cuối cùng lại biến thành sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối nhịp tim của chúng ta hằng đêm hằng đêm."
Thanh Hà đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu nhưng không hề rút tay lại. Nàng nhẹ nhàng đỡ chàng nằm xuống lớp nệm mềm ấm áp mà chàng đã lén lót sẵn hằng đêm. Nàng cầm lấy chiếc ấm đất nung, rót một chén trà thảo dược ấm nóng, lén hòa thêm một viên Thanh Tâm Đan bồi bổ kinh mạch rồi đưa lên tận môi chàng:
"Uống chút trà ấm đi, phu quân hờ của ta hằng đêm hằng đêm."
An Bình mỉm cười đón lấy chén trà, uống từng ngụm nhỏ. Trong không gian khép kín, an toàn duy nhất này, họ rũ bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ tàn bạo, tà ác bên ngoài để chia sẻ gánh nặng cuộc sống không còn dối trá. Sự dịu dàng, xót xa thầm lặng khi chỉ có hai người bên nhau trong bóng tối đã biến mọi cạm bẫy sinh tử thành mật ngọt cứu rỗi tâm hồn họ.
"Nếu một ngày giang hồ không còn tranh đấu chính tà..." Thanh Hà khẽ thì thầm, ánh mắt nàng hướng về phía vách đá xa xăm, nơi thung lũng đào hoa ẩn thế hoang sơ ẩn giấu sâu trong lòng Ma Cốc. "Ta muốn cùng chàng quy ẩn nơi ngôi nhà gỗ nhỏ dưới gốc đào ngàn năm hằng ngày hằng ngày."
"Ta hứa với nàng, ngày đó nhất định sẽ đến," An Bình nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt phàm nhân sáng ngời thông tuệ đầy kiên định hằng đêm.
*Cộc... Cộc...*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía bậu cửa sổ đá cao cao của tẩm điện.
Cả An Bình và Thanh Hà lập tức giật mình, toàn thân căng cứng phòng thủ theo bản năng. Luồng ánh sáng xanh ấm áp từ Độc Hồn Cổ trong tích tắc tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối u ám bao trùm căn phòng ngủ hằng đêm.
An Bình khẽ phẩy quạt xếp Bách Cơ, ngón tay miết chặt lên nút bấm cơ quan giấu ở nan quạt mun, sẵn sàng phóng ra ba cây kim châm gây mê phàm trần nếu có mật thám của Cốt Ma đột kích đột xuất. Thanh Hà cũng nhẹ nhàng vươn tay cầm lấy chiếc Trâm cài Hàn Anh chứa kiếm ý bảo hộ của sư bá, đứng chắn trước mặt phu quân phàm nhân.
Tuy nhiên, từ phía bóng tối cửa sổ, một bóng lam nhạt nhỏ nhắn, nhanh nhẹn bay vào không tiếng động. Đó là Linh Điểu – chú chim nhỏ thông minh được An Bình cứu sống và nuôi dưỡng, có khả năng tránh né hoàn toàn trận pháp sương mù dày đặc của Ma Cốc hằng ngày.
Chú chim nhỏ màu lam nhạt sà xuống đậu trên ngón tay phàm nhân của An Bình, khẽ nghiêng đầu thông minh đầy quấn quýt. Nhưng điều đáng chú ý là ở chân chú chim nhỏ, một ống trúc bạc truyền tin mật đã bị móp méo nhẹ do va chạm vật lý.
An Bình khẽ nhíu mày, nhanh nhẹn tháo ống trúc bạc ra. Bên trong ống trúc là một mảnh giấy da dê cực kỳ nhỏ, nét chữ tà mị, sắc lẹm đầy oán khí của Cốt Ma hiện lên rõ ràng dưới ánh nến chập chờn hằng đêm.
Thanh Hà khẽ tiến lại sát cạnh chàng, nhướng mày nhìn nét chữ viết bằng máu đen tà môn. Nét chữ ghi rõ:
*"Thần Vô Cực Minh Chủ tôn kính, kế hoạch vây quét biên giới đã hoàn tất. Con tiện nhân Triệu Thanh Hà và tên phế vật phàm nhân Lý An Bình hiện tại đang ở tẩm điện thiếu chủ Ma Cốc hằng ngày hằng ngày. Chỉ cần Minh chủ phát động tấn công đột kích đêm nay hằng ngày, lão nô sẽ lén mở trận pháp sương độc để phối hợp tiêu diệt tận gốc Hắc Ma Cốc, lập lại trật tự giang hồ hằng ngày hằng ngày..."*
Nét chữ máu đen lạnh buốt hiện ra dưới ánh sáng xanh dịu vừa mới nhen nhóm trở lại từ chiếc vòng ngọc, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào khoảnh khắc yên bình hiếm hoi của đôi trẻ hằng đêm.
Cơn bão táp giang hồ mới đầy âm mưu chính trị bẩn thỉu của ngụy quân tử Thần Vô Cực và kẻ phản bội Cốt Ma đang ráo riết chuẩn bị ập đến biên giới thung lũng u tối hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!