Chén Cháo Ấm Và Sự Dịu Dàng Trong Bóng Tối
Bóng tối của địa lao Hắc Ma Cốc chưa bao giờ ngừng lạnh lẽo, nhưng đêm nay, cái lạnh ấy dường như còn mang theo cả thứ sát khí âm u, rình rập từ những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.
Trước khi đêm đen hoàn toàn nuốt chửng thung lũng, Lý An Bình đã phải gồng mình trải qua một trận đối đầu nghẹt thở ngay tại cửa sắt địa lao. Cốt Ma – kẻ luôn dòm ngó vị thế thiếu chủ – đã lén lút dẫn theo thuộc hạ áp sát lao phòng, đòi trực tiếp kiểm tra vết thương trên lưng Triệu Thanh Hà để xác minh thực hư màn tra tấn ban sáng. Đứng trước gã ma đầu mang tu vi Kim Đan Kỳ đỉnh phong, An Bình chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm linh lực. Lồng ngực anh thắt chặt, mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo trong, nhưng gương mặt nho nhã thư sinh của anh lại đông cứng thành một vẻ tàn nhẫn, ngạo mạn tột cùng. Anh vung chiếc quạt xếp Bách Cơ, đứng chắn trước lối vào phòng giam, lớn tiếng quát tháo, mượn uy thế chí cao vô thượng của cha nuôi Lý Vô Thiên để ép Cốt Ma phải lùi bước. Sự kiêu ngạo diễn sâu xuất thần ấy đã tạm thời giữ vững được bí mật, nhưng anh biết, thời gian của mình không còn nhiều.
Nửa đêm. Sương mù tà môn của Ma Cốc bắt đầu tràn xuống, bao phủ các lối đi vách đá bằng một làn khói xám xịt, ẩm ướt và độc hại.
An Bình bước đi lầm lũi trong bóng tối, cơ thể phàm nhân của anh run lên bần bật dưới lớp trường bào gấm đen rộng thùng thình. Mỗi bước đi trên nền đá nhấp nhô đều khiến khớp xương anh đau nhức do dư chấn ma uy ban ngày để lại. Anh giấu dưới tay áo rộng một chiếc giỏ tre nhỏ, bên trong chứa một bát cháo loãng ấm nóng và một vài lọ dược liệu phàm nhân.
Tại trạm gác địa lao, Lão Sẹo – gã lính canh ngục có gương mặt đầy vết sẹo tởm lợm – đang ngồi gà gật bên bàn gỗ gỉ sét, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền. Nghe tiếng bước chân, gã giật mình bật dậy, tay nắm chặt chuôi đao gỉ. Nhưng khi nhìn thấy tà áo đen viền chỉ đỏ đặc trưng của Thiếu chủ, gã lập tức thu hồi sát khí, gương mặt co rúm lại thành một nụ cười nịnh hợm.
"Thiếu... Thiếu chủ! Đêm hôm khuya khoắt thế này, người lại có hứng thú ghé thăm con nhóc Kiếm Tông sao?" Lão Sẹo lấm lét nhìn chiếc giỏ tre trên tay An Bình, nhưng không dám hỏi nhiều.
An Bình không thèm nhìn gã, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng, khinh miệt. Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một nắm Tiền đồng giang hồ nặng trịch, ném bộp xuống mặt bàn gỗ. Những đồng tiền đồng va vào nhau kêu leng keng vui tai, lấp lánh dưới ánh đuốc chập chờn. Đối với các tu sĩ ma đạo, linh thạch mới là tài nguyên quý giá, nhưng đối với những kẻ canh ngục cấp thấp và ham mê cờ bạc như Lão Sẹo, số tiền đồng phổ thông này lại là thứ giúp gã tiêu xài thỏa thích tại các sòng bạc chợ đen ngoài Ma Thị.
"Ngậm miệng lại, cầm lấy tiền và cút ra ngoài canh gác cho ta," An Bình gằn giọng, âm tông trầm thấp chứa đựng sự đe dọa đáng sợ. "Bản thiếu chủ muốn tự mình dạy dỗ món đồ chơi này. Trong vòng một canh giờ, nếu có kẻ nào dám bước vào nửa bước, ta sẽ lột da ngươi làm thảm lót chân."
Lão Sẹo sáng mắt lên, nhanh nhảu vơ vét nắm tiền đồng giấu vào ngực áo, cúi đầu khúm núm: "Tiểu nhân hiểu! Tiểu nhân hiểu! Thiếu chủ cứ tự nhiên hành hạ con nhóc đó, tiểu nhân sẽ canh gác cẩn thận vòng ngoài, tuyệt đối không để một con ruồi lọt vào!"
Gã vội vã tháo chùm chìa khóa địa lao bằng đồng đen trao cho An Bình, rồi nhanh chân lủi ra phía lối mòn vách đá.
An Bình nhận lấy chìa khóa, chờ cho bóng dáng Lão Sẹo hoàn toàn biến mất trong làn sương mù, anh mới khẽ thở ra một hơi dài. Sự cứng rắn, tàn bạo trên gương mặt anh lập tức sụp đổ, lộ ra vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt của một phàm nhân đang kiệt sức. Anh đưa tay lên lồng ngực, khẽ ho khan vài tiếng nhỏ để nén đi cơn đau thắt tim do phế phổi yếu ớt phải chịu đựng khí lạnh ẩm mốc quá lâu.
Anh tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa sắt rỉ sét rít lên một tiếng trầm đục trong không gian u tối.
Bên trong phòng giam ẩm ướt, Triệu Thanh Hà đang ngồi xếp bằng trong góc tối. Bộ đồ tù nhân vải thô màu xám của nàng đã rách nát vài chỗ, để lộ làn da mịn màng nhưng tái nhợt vì lạnh. Dù tu vi Kiếm Sư đã bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí của Lý Vô Thiên, và cổ tay đang bị khóa bởi bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung, nàng vẫn giữ thẳng lưng, đầu hơi ngẩng cao đầy kiêu hãnh.
Nghe thấy tiếng động cửa sắt, Thanh Hà lập tức mở mắt. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ thu, nhưng lúc này lại ngập tràn sự cảnh giác, lạnh lùng và thù ghét tột độ hướng về phía cửa phòng giam. Nàng co người lại sát vách đá lạnh lẽo, sẵn sàng đối mặt với một màn hành hạ mới từ gã ác ma phàm nhân.
Thế nhưng, bước vào phòng giam không phải là một thiếu chủ tà đạo hung bạo cầm roi da.
An Bình khẽ khép cửa sắt lại để ngăn gió lạnh bên ngoài lùa vào. Anh đặt chiếc giỏ tre xuống đất, nhẹ nhàng bước lại gần nàng. Dưới ánh sáng mờ ảo của viên dạ minh châu nhỏ đính trên vách đá, gương mặt anh không có nửa điểm tàn ác của ban ngày. Đôi mắt anh nhìn nàng đầy xót xa, dịu dàng và thầm lặng.
Anh cúi người, lấy từ trong giỏ ra một chiếc chăn len thô màu lam ấm áp, nhẹ nhàng phủ lên đôi vai đang run rẩy vì lạnh của nàng.
Thanh Hà giật mình, lập tức dùng bờ vai gạt phắt chiếc chăn xuống đất, đôi mắt lóe lên tia nhìn giận dữ: "Lý An Bình! Ngươi lại muốn bày trò quỷ quyệt gì nữa? Ta thà chết cóng ở đây chứ không cần sự thương hại giả tạo của một kẻ tà đạo như ngươi!"
An Bình không hề tức giận. Anh im lặng nhặt chiếc chăn lên, phủi sạch bụi đất bám trên lớp vải len, rồi lại kiên nhẫn đắp lên vai nàng lần thứ hai. Giọng nói của anh vang lên, trầm ấm và nhẹ nhàng như gió xuân, hoàn toàn khác biệt với giọng gầm thét tàn bạo lúc ban ngày:
"Đừng bướng bỉnh nữa. Kinh mạch của nàng đang bị phong ấn, cơ thể lúc này không khác gì một nữ tử phàm nhân yếu ớt. Nếu nàng ngã bệnh, ta sẽ rất khó giải thích với cha nuôi."
Thanh Hà khựng lại trước giọng nói ấm áp ấy, lòng nàng dấy lên một sự xao động kỳ lạ. Sự mâu thuẫn giữa vẻ tàn ác ban ngày và sự dịu dàng đêm nay của anh khiến đầu óc nàng rối bời. Nàng cố gắng vận hành chút linh lực Kiếm Sư còn sót lại trong đan điền để chống cự, muốn đẩy anh ra xa.
*Bùm!*
Ngay khi luồng linh lực chính phái nhỏ nhoi vừa chớm bộc phát, các cổ tự màu đỏ rực của trận pháp phong ấn địa lao trên vách đá bỗng nhiên phát sáng dữ dội. Thứ tà lực mạnh mẽ ấy lập tức phản chấn ngược trở lại kinh mạch của nàng. Thanh Hà rên rỉ một tiếng đau đớn, gương mặt trắng bệch đi trong tích tắc, cơ thể nàng mất lực đổ gục về phía trước.
An Bình hoảng hốt, không màng đến việc tiếp xúc thân xác, anh nhanh chóng vươn tay đỡ lấy cơ thể mảnh mai, lạnh ngắt của nàng vào lòng. Hơi ấm phàm trần từ lồng ngực anh đột ngột bao bọc lấy nàng, ngăn không cho nàng ngã xuống nền đá ẩm ướt.
"Nàng ngốc lắm sao?" An Bình khẽ mắng, giọng nói chứa đựng sự lo lắng và xót xa không thể che giấu. "Ta đã bảo kinh mạch nàng bị phong ấn, cố vận linh lực chỉ có hại cho bản thân mà thôi."
Thanh Hà tựa đầu vào vai anh, hơi thở dồn dập, đau đớn. Gần gũi thế này, nàng mới nhận ra lồng ngực của vị thiếu chủ ma cốc này đang đập rất nhanh, và anh hoàn toàn không có nửa điểm chân khí hộ thể. Anh thực sự là một phàm nhân yếu ớt. Nàng cố gắng dùng chút sức lực còn lại để đẩy lồng ngực anh ra, nhưng cơ thể rã rời khiến hành động ấy trông giống như một cái đẩy nhẹ đầy ngượng ngùng.
An Bình nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi tựa lưng vào vách đá, rồi quỳ một gối xuống trước mặt nàng. Anh nắm lấy cổ tay mảnh mai của nàng, nơi bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung đang đeo. Dù bộ xích này rất êm ái, nhưng những vết xước rỉ máu cũ do bộ xích sắt thô ráp ban sáng để lại vẫn còn đỏ hằn, trông cực kỳ xót mắt.
An Bình lấy từ trong giỏ ra một lọ ngọc nhỏ chứa Ngưng Sương Lộ – thứ nước sương lạnh tinh khiết thu hoạch từ đỉnh núi tuyết Hoa Sơn mà anh đã lén lút đặt mua qua Kim Ký Thương Hội. Anh mở nắp lọ, mùi hương thanh khiết, mát lạnh lập tức lan tỏa trong phòng giam ẩm mốc.
Anh dùng ngón tay phàm nhân thon dài, nhẹ nhàng thấm một chút sương lộ, rồi bôi lên những vết xước trên cổ tay nàng. Động tác của anh cực kỳ tỉ mỉ, khéo léo và nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một món bảo vật dễ vỡ nhất thế gian. Hơi lạnh dịu nhẹ từ Ngưng Sương Lộ lập tức thấm vào da thịt, làm dịu đi cơn sốt nóng rát và xoa dịu nỗi đau đớn kinh mạch của nàng.
Thanh Hà run nhẹ, nàng nhìn chăm chú vào gương mặt đang cúi xuống của An Bình. Dưới ánh sáng mờ ảo, hàng lông mi dài của anh khẽ run rẩy, đôi mắt đen lánh ngập tràn sự tập trung và xót xa thầm lặng. Nàng chưa từng thấy một nam nhân nào, kể cả những sư huynh chính trực đồng môn ở Kiếm Tông, lại có thể dịu dàng và kiên nhẫn với nàng đến mức này.
"Ngươi... tại sao lại làm thế này?" Thanh Hà khẽ hỏi, giọng nói đã mất đi sự sắc bén lạnh lùng, thay vào đó là sự hoang mang, ngỡ ngàng.
An Bình không ngẩng đầu, anh vẫn tiếp tục bôi thuốc lên cổ tay còn lại của nàng, khẽ đáp: "Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng trong Ma Cốc này. Nếu không chăm sóc vết thương thật, kinh mạch của nàng sẽ vĩnh viễn bị hủy hoại."
Anh cẩn thận cất lọ thuốc đi, rồi lấy ra một bát cháo loãng ấm nóng từ trong giỏ tre. Khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm dịu ngọt của gạo phàm nhân, nhưng ẩn sâu bên trong mùi thơm ấy lại là một luồng linh khí thanh khiết cực kỳ kín đáo.
Thanh Hà nhíu mày, khứu giác nhạy bén của một Kiếm Sư giúp nàng nhận ra điều bất thường: "Mùi vị này..."
An Bình khẽ múc một thìa cháo, đưa lên miệng thổi nhẹ hằng ngày cho nguội bớt, rồi đưa đến trước môi nàng. Thanh Hà mím chặt môi, quay đầu đi chỗ khác: "Ta đã nói ta không ăn đồ ăn của tà đạo. Ngươi muốn hạ độc chết ta sao?"
An Bình cười khổ, anh ghé sát lại tai nàng, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, thì thầm một câu mật mã bằng tông giọng chỉ đủ cho hai người nghe:
"Hàn Anh Tuyết Kiếm, vạn dặm quy tông. Thanh Tâm bảo mệnh, bản tâm bất diệt."
Triệu Thanh Hà chấn động toàn thân. Đôi mắt nàng trợn tròn, kinh ngạc nhìn thẳng vào mắt An Bình: "Mật hiệu hộ thân của cha ta... Sao ngươi biết được câu này?"
An Bình khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu đầy mệt mỏi: "Thanh Tâm Đan này là do cha nàng – Trưởng lão Triệu Vô Cực – âm thầm gửi vào cốc thông qua đường dây liên lạc mật của Lão Mù. Ta đã lén hòa viên đan dược bồi bổ kinh mạch này vào bát cháo loãng hằng ngày cho nàng. Nếu nàng hất đổ nó, công sức của cha nàng và sự mạo hiểm của ta hằng đêm sẽ đổ sông đổ biển hết."
Nước mắt Thanh Hà bỗng chốc dâng đầy hốc mắt. Nàng nhận ra mình đã hoàn toàn sai lầm khi nghi ngờ lòng nhân hậu của chàng trai phàm nhân này. Cha nàng vẫn luôn tìm cách cứu nàng, và người duy nhất đứng ra làm cầu nối bảo vệ nàng giữa hang ổ ma đầu này lại chính là vị "thiếu chủ tà đạo" phàm nhân yếu ớt trước mặt.
Nàng run rẩy hé môi, đón nhận thìa cháo ấm nóng từ tay An Bình. Vị cháo ngọt dịu hòa quyện với dược lực ấm áp của Thanh Tâm Đan lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, trôi xuống lồng ngực và âm thầm xoa dịu kinh mạch đang bị tàn phá bởi phong ấn lạnh lẽo. Cảm giác ấm áp thực sự đã trở lại với cơ thể đông cứng của nàng.
An Bình kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho nàng, thổi nguội từng thìa một cách tỉ mỉ. Sự ngượng ngùng và ngọt ngào nảy mầm giữa không gian tối tăm khiến bầu không khí phòng giam trở nên ấm áp lạ kỳ.
Khi bát cháo đã cạn, Thanh Hà nhìn vào đôi bàn tay phàm nhân đầy vết chai sạn nhỏ của An Bình. Nàng khẽ hỏi, giọng nói run rẩy vì xúc động:
"Lý An Bình... Ngươi hoàn toàn là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi. Tại sao ngươi lại phải mạo hiểm mạng sống, đóng vai một kẻ tàn bạo ác độc để cứu một nữ hiệp chính phái như ta? Ngươi có biết nếu cha mẹ nuôi của ngươi phát hiện ra sự thật, ngươi sẽ bị vạn cổ phệ hồn, chết không toàn thây không?"
An Bình khựng lại một chút. Anh khẽ thu hồi bát sứ, đặt vào giỏ tre. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt của nàng, khẽ nhếch môi nở một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Anh đưa bàn tay trái của mình ra trước ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu.
Trên lòng bàn tay trắng trẻo của anh, có một vết sẹo dài, lồi lõm rách nát, trông giống như vết thương do một nhát kiếm thô bạo để lại từ rất nhiều năm về trước.
"Nàng hỏi ta tại sao sao?" An Bình nhìn vết sẹo, giọng nói u sầu và thâm trầm. "Bởi vì dưới mắt một phàm nhân như ta, chính phái hay tà đạo thực chất chỉ là những chiếc mặt nạ giả tạo. Ta đã từng thấy những kẻ chính phái tự xưng là trượng nghĩa tàn sát những phàm nhân vô tội, và ta cũng thấy những ma đầu tàn bạo lại bao bọc một đứa trẻ mồ côi phàm nhân như ta vì tình phụ tử. Mạng sống của con người đều quý giá như nhau."
Anh khẽ thở dài, ngón tay lướt nhẹ qua vết sẹo cũ: "Và quan trọng hơn... ta đã từng hứa với một người em gái thất lạc của mình, rằng ta sẽ luôn bảo vệ những đóa hoa tuyết kiêu hãnh khỏi bị vùi dập trong bão táp. Nhìn thấy nàng bị phong ấn giam cầm, ta không thể đứng nhìn."
Thanh Hà nhìn vết sẹo trên tay anh, lòng nàng thắt lại vì một sự xót xa thầm lặng và niềm cảm động sâu sắc. Sự kiêu hãnh kiếm sĩ của nàng đã hoàn toàn bị bẻ gãy bởi lòng nhân hậu chân thành không vụ lợi của người phu quân phàm nhân này. Sự thấu cảm dịu dàng thầm lặng giữa đêm lạnh đã kéo hai linh hồn xích lại gần nhau hơn bao giờ hết dưới bóng tối ác ma.
Nhưng niềm yên bình ngắn ngủi ấy bỗng chốc bị xé toạc.
*Sột soạt... Sột soạt...*
Từ phía hành lang tối tăm bên ngoài địa lao, tiếng bước chân nhẹ nhàng, vội vã nhưng cực kỳ rõ ràng vang lên hằng đêm.
Đó là tiếng bước chân của tỳ nữ mật thám A Mai! Theo Quy tắc tuần tra tẩm điện nghiêm ngặt, cô ta đang đi tuần tra đêm sớm hơn lịch trình hằng ngày và đang tiến thẳng về phía phòng giam của Thanh Hà hằng đêm. Tiếng giày vải cọ xát trên nền đá ẩm ướt đang áp sát cửa sắt trong gang tấc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!