Nhạc nềnPowder_Snow

Màn Kịch Tàn Sát Và Sự Cứu Rỗi Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm từ đầm lầy chướng khí thổi qua Thôn phàm nhân chân núi, mang theo mùi tanh tưởi của tro tàn và bùn loãng. Trên thềm đá cao cháy sẫm, Lý An Bình đang quỳ sụp một gối, bàn tay phàm nhân run rẩy ôm chặt lấy Triệu Thanh Hà. Thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo nơi cổ tay hai người, một luồng hắc khí tà môn lạnh buốt cuồn cuộn truyền sang, mang theo một nửa nỗi đau phản chấn phong ấn kinh mạch xé tâm can từ nàng.


Lồng ngực phàm nhân của An Bình bỏng rát như có hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm sâu vào phế phủ. Chàng ho khan một tiếng, vệt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe môi nho nhã, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống trận. Nhưng đôi mắt chàng vẫn sắc bén, lạnh lùng khóa chặt vào bóng dáng loạng choạng của Ma Yết phía đối diện.


Ma Yết cười lớn đầy tàn độc, thanh đại đao gãy trong tay hắn rỉ ra ma lực Trúc Cơ Kỳ màu huyết dịch. Hắn chột một mắt, con mắt còn lại trợn trừng đầy tham lam và hung hãn khi nhìn thấy luồng kiếm ý băng sương tinh khiết vẫn còn dao động quanh chiếc Trâm cài Hàn Anh của Thanh Hà.


"Ha ha ha! Lý An Bình, ngươi chỉ là một tên phế vật phàm nhân không có nửa điểm tu vi!" Ma Yết rít lên, giọng nói khàn đặc đầy rẫy sự chế giễu. "Con tiện nhân Kiếm Tông này bạo phát kiếm ý cứu mạng ngươi, các ngươi gieo Độc Hồn Cổ để đồng mưu sinh tử! Để xem khi Độc Hậu Bạch Sa biết chuyện này, cái đầu phàm nhân của ngươi còn giữ được trên cổ không!"


Thanh Hà nằm trong lòng An Bình, sắc mặt trắng bệch, khóe môi rỉ máu hồng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy thầm lặng của chàng qua chiếc vòng ngọc, lòng tự tôn của một Kiếm Sư chính phái khiến nàng muốn gượng dậy, vung kiếm bảo vệ phu quân phàm nhân. Nhưng kinh mạch trọng thương do phản chấn phong ấn khiến nàng hoàn toàn bất lực, chỉ có thể khẽ siết lấy vạt áo gấm đen của chàng, thì thầm trong đau đớn:


"An Bình... chạy đi..."


Chạy? Một phàm nhân không tu vi như chàng làm sao chạy thoát khỏi một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, dù kẻ đó đã phế đi một nửa tu vi? Hơn thế nữa, trong bóng tối rậm rạp của rừng trúc đen cách đó không xa, An Bình đã nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo cực nhỏ. Đó là Hắc Phong – gã đồng môn Ma Cốc xảo quyệt, tai mắt do Cốt Ma cài cắm đi theo giám sát chiến dịch này.


Nếu Ma Yết thét to thêm một câu, bí mật thông tà của chàng và Thanh Hà sẽ lập tức bại lộ trước Hắc Phong. Khi đó, cả thôn làng phàm nhân này và mạng sống của hai người sẽ vạn kiếp bất phục.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, trí tuệ phàm nhân của Lý An Bình vận hành với tốc độ tối đa. Chàng không hề hoảng loạn. Chàng khẽ nhắm mắt, vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, cưỡng ép nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực trở lại trạng thái bình thản giả tạo.


Khi mở mắt ra, đôi đồng tử của chàng đã nhuộm một màu đen kịt, lạnh lẽo không một gợn sóng. Kỹ năng Diễn Thần Sơ Cảnh lập tức được kích hoạt.


Chàng khẽ cười lạnh, tiếng cười trầm thấp, khinh miệt vang lên giữa đêm tối hoang tàn, át cả tiếng gió rít:


"Ma Yết, ngươi nghĩ bổn thiếu chủ là kẻ ngốc sao?"


An Bình đứng thẳng dậy, tà áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực vẽ nên một đường cong ngạo nghễ trong gió. Chàng phẩy nhẹ chiếc Quạt xếp Bách Cơ, che giấu hoàn toàn sự run rẩy của cánh tay phàm nhân dưới lớp bùa ẩn khí Tử Vi đang tỏa ra một luồng giả tà khí đáng sợ bao quanh cơ thể.


"Ngươi nói nàng là đệ tử chính phái?" An Bình nhếch môi cười tàn ác, ánh mắt nhìn Ma Yết như nhìn một kẻ chết rồi. "Đúng vậy! Nàng là đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông. Nhưng nàng hiện tại chỉ là một con chó nô lệ bị bổn thiếu chủ gieo Độc Hồn Cổ, khống chế hoàn toàn thần trí! Ngươi tưởng kiếm ý vừa rồi là nàng tự nguyện cứu ta? Ngu xuẩn! Đó là do ta dùng cổ độc cưỡng ép nàng bộc phát tu vi bản mạng để đỡ đòn thay chủ nhân!"


Ma Yết khựng lại, con mắt chột trợn trừng hoang mang trước phong thái ngạo mạn, lạnh lùng tột cùng của An Bình. Hắn nhìn vệt máu trên môi Thanh Hà, lại nhìn chiếc vòng ngọc đang phát sáng xanh dịu trên cổ tay hai người, lòng nghi ngờ bắt đầu lung lay.


An Bình không để hắn kịp suy nghĩ. Chàng quay sang Thiết Ngưu đang đứng vác búa lớn phía sau, gằn giọng đầy uy nghiêm:


"Thiết Ngưu! Ma Yết vô năng, bại trận dưới tay một con nô lệ bị phong ấn, lại dám ngậm máu phun người, vu khống bổn thiếu chủ thông đồng với chính phái để che giấu tội phản nghịch của hắn! Hắn dám khinh nhờn danh tiếng của cha ta, mưu toan cướp đoạt công lao tiêu diệt thôn làng này! Ngươi còn chờ cái gì?"


"Ngươi dám sỉ nhục Thiếu chủ! Sỉ nhục Cốc chủ!"


Thiết Ngưu – gã khổng lồ trung thành nhưng đầu óc đơn giản – nghe vậy thì gầm lên như sấm đánh. Hắn vốn tôn sùng An Bình là thiên tài tà đạo vĩ đại nhất, nay nghe Ma Yết dám cáo buộc Thiếu chủ thông tà phản nghịch, cơn giận dữ của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ lập tức bùng phát.


*Uỳnh!*


Thiết Ngưu vung chiếc Khai Sơn Đại Phủ nặng ngàn cân chém xuống. Luồng ma lực Trúc Cơ cuồn cuộn rực lửa đen bổ đôi mặt đất, chém thẳng vào lồng ngực Ma Yết.


Ma Yết kinh hoàng vung đao gãy chống đỡ, nhưng tu vi đã bị kiếm ý của Thanh Hà đóng băng một nửa trước đó làm sao chống lại sức mạnh bạo liệt của Thiết Ngưu.


*Rắc!*


Thanh huyết đao gãy nát vụn. Lưỡi búa khổng lồ của Thiết Ngưu bổ thẳng xuống kinh mạch Ma Yết, chấn nát đan điền của hắn trong một tiếng nổ vang trời. Ma Yết phun ra một ngụm máu đen, cơ thể văng mạnh ra xa, đập vào cột đá cháy đen rồi ngã sụp xuống đầm lầy sương độc, tắt thở ngay lập tức. Bí mật cuối cùng bị chôn vùi vĩnh viễn dưới bùn lầy.


Chưa kịp để An Bình thở phào, một tiếng vỗ tay lách cách vang lên từ bóng tối rừng trúc đen. Bóng dáng gầy gò, mặt dơi tai khỉ của Hắc Phong từ từ bước ra. Ánh mắt gian giảo của hắn quét qua xác chết của Ma Yết, rồi dừng lại trên người An Bình với một nụ cười giả tạo đầy dò xét:


"Thiếu chủ quả nhiên quyết đoán, mượn tay Thiết Ngưu diệt trừ kẻ khiêu khích chỉ trong chớp mắt. Nhưng lão nô đi theo giám sát chiến dịch này theo lệnh của Cốc chủ. Cốc chủ có dạy, phàm nhân trong thôn làng này cấu kết với tà tu ngoại vi, phải giết sạch không chừa một mống để tế đàn sương độc. Thiếu chủ tuyên bố bắt họ làm nô lệ... lão nô e là khó báo cáo hằng ngày."


Hắc Phong tiến bước sát lại, con mắt gian tà liếc nhìn về phía những ngôi nhà lá xơ xác trong Thôn phàm nhân chân núi, nơi Lão Vương và thợ săn A Lang đang lén lút ẩn nấp phía sau vách đất.


"Để lão nô tự tay giúp Thiếu chủ đếm số lượng xác chết phàm nhân hằng ngày, tránh để Cốc chủ trách phạt ngài dung túng kẻ yếu," Hắc Phong cười lạnh, tay hắn khẽ đặt lên chuôi Hắc Phong Đao, chuẩn bị tiến vào thôn tàn sát.


Tim An Bình đập thắt lại. Thể chất phàm nhân của chàng đã kiệt quệ do shared pain từ Độc Hồn Cổ, lồng ngực đau đớn dữ dội khiến chàng suýt ngã quỵ. Nhưng chàng biết, nếu để Hắc Phong bước vào thôn, toàn bộ dân làng sẽ bị đồ sát thực sự. Chàng phải dùng đến màn kịch tàn sát giả vờ tàn bạo nhất để đánh lừa hắn.


Chàng bước lên trước một bước, đứng chắn trước lối vào thôn, dùng Diễn Thần Sơ Cảnh gằn giọng đầy phẫn nộ, lồng ngực phập phồng kịch liệt:


"Hắc Phong! Ngươi là cái thá gì mà dám nghi ngờ tôn nghiêm của bổn thiếu chủ hằng ngày? Ngươi muốn đếm xác? Được! Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là vạn kiếp bất phục!"


An Bình vung tay áo gấm đen, lén rút ra chiếc Roi da Thanh Lôi giả giấu bên hông. Chiếc roi da rỗng ruột chứa cơ chế phun sương đặc biệt mà chàng đã nhờ thợ may Hồng Nương chế tạo. Chàng khẽ bóp chặt tay cầm chứa túi khí nén, đồng thời lén nhỏ vài giọt Máu giả Huyết Ma cực độc nhuộm đỏ từ nhựa cây tà môn vào đầu roi.


*Chát! Chát! Chát!*


Tiếng roi quất xé gió kinh hoàng vang dội khắp khoảng sân đất cháy sẫm. An Bình vung roi quất mạnh xuống đầm lầy sương độc ngay sát cạnh thềm đá, tạo ra những tiếng nổ lớn vang trời. Lớp sương mù độc hại màu xám xịt lập tức bùng lên, hòa quyện với lớp Máu giả Huyết Ma đỏ tươi bắn tung tóe lên các vách đất và nền đá hoang tàn, tạo nên một hiện trường rỉ máu đầy rùng rợn.


Từ phía sau vách đất, Lão Vương – trưởng thôn phàm nhân chân núi – lập tức hiểu ý theo kế hoạch đã bàn mật từ trước. Ông ôm chặt lấy một hình nộm rơm đã được An Bình dùng kỹ năng Hóa Trang Thương Tích thuật bôi đầy son phấn đỏ rực và nhựa cây bong tróc rùng rợn, vứt mạnh xuống đầm lầy sương độc.


"Á! Thiếu chủ tha mạng! Tha mạng!" Lão Vương phối hợp giả vờ la hét đau đớn dữ dội, giọng nói khản đặc đầy rẫy sự tuyệt vọng giả tạo vang vọng giữa màn đêm. Ông lăn lộn trên đất bùn, lén lút chui vào khoang ẩn bí mật dưới gầm chiếc xe ngựa gấm đen của Mã Phu đang đỗ sát rìa rừng trúc đen.


A Lang – người bạn thợ săn phàm nhân thuở nhỏ của An Bình – cũng nhanh nhẹn kéo theo những đứa trẻ phàm nhân vô tội, lén lút di tản theo lối mòn an toàn không có bẫy rập trong rừng trúc đen hướng về phía Tế Thế Đường ngoài thung lũng, tránh xa tầm mắt dò xét của tu sĩ tà đạo hằng ngày.


An Bình tiếp tục vung roi điên cuồng quất xuống đầm lầy sương độc, làm bắn tung tóe những giọt máu giả đỏ tươi lấp lánh lên tà áo gấm đen của mình. Gương mặt chàng dưới ánh lửa bập bùng hiện lên vẻ tàn ác, cuồng loạn tột cùng, đôi mắt đen kịt không chút nhân tính hướng về phía Hắc Phong:


"Ngươi muốn đếm xác? Nhìn kỹ xem! Lũ phàm nhân kiến hôi này đã bị roi Thanh Lôi của ta chấn nát lục phủ ngũ tạng, vứt xác xuống đầm lầy sương độc ăn mòn xương tủy trong tích tắc! Ngươi có giỏi thì nhảy xuống đầm lầy sương độc mà đếm từng cái xương trắng hằng ngày!"


Cùng lúc đó, An Bình lén kích hoạt lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực áo. Lá bùa tẩm bột chu sa đặc biệt bùng phát, hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp do sợ hãi của chàng, đồng thời phóng ra một luồng tà khí giả màu tím sẫm đáng sợ bao quanh cơ thể phàm nhân của chàng, giả lập một luồng ma uy tột cùng áp chế không gian.


Hắc Phong nhìn thấy đầm lầy sương mù đỏ rực vết máu giả tanh tưởi, lại nhìn thấy tà khí tím sẫm đáng sợ tỏa ra từ người An Bình, con mắt gian giảo của hắn lập tức tràn ngập sự kinh hoàng và sợ hãi. Hắn vốn nhát gan, lại cực kỳ sợ hãi uy thế của Cốc chủ Lý Vô Thiên đứng sau bảo bọc cho thiếu chủ.


*Bịch!*


Hắc Phong quỳ sụp xuống đất bùn lạnh lẽo trước thềm đá, đầu cúi gằm đầy phục tùng hằng ngày:


"Thiếu chủ bớt giận! Lão nô ngu muội, dám nghi ngờ ma tính vĩ đại của Thiếu chủ! Ngài tra tấn tàn bạo tột cùng, giết sạch thôn làng trong chớp mắt, lão nô vô cùng kính phục! Lão nô sẽ lập tức trở về cốc báo tin mừng này cho Cốc chủ và Độc Hậu hằng ngày!"


Nói rồi, Hắc Phong vội vã đứng dậy, thi triển khinh công nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc dẫn về Hắc Ma Cốc, hoàn toàn tin tưởng vào sự tàn bạo điên cuồng của thiếu chủ hằng ngày.


Khi bóng dáng của Hắc Phong hoàn toàn tan biến vào sương độc, luồng tà khí giả từ bùa ẩn khí Tử Vi cũng lập tức tắt lịm.


Lý An Bình như bị rút cạn toàn bộ sức lực phàm nhân, loạng choạng ngã quỵ xuống đất, lồng ngực co thắt dữ dội, ho ra một ngụm máu thật ấm nóng. Cánh tay trái bị gai độc cào xước sưng đỏ bỏng rát rỉ máu thật dưới lớp áo gấm đen rách rưới đau nhói thấu xương.


Thanh Hà gượng chút sức tàn kinh mạch bị tổn thương, bò tới ôm chặt lấy chàng. Nước mắt nàng rơi dài trên đôi má nhợt nhạt, tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm leng keng dồn dập đầy xót xa:


"An Bình... chàng có sao không... đừng dọa ta..."


An Bình dựa đầu vào vai nàng, khóe môi rỉ máu khẽ nhếch lên một nụ cười dịu dàng thầm lặng trong bóng tối. Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ wrist hai người phát sáng xanh dịu ấm áp rực rỡ, truyền dẫn nhịp tim đồng điệu đầy lo lắng xót xa cho nhau hằng đêm. Chàng khẽ vuốt ve mái tóc xõa tung của nàng, thì thầm yếu ớt:


"Dân làng đã an toàn di tản... Ta không sao... phu nhân hờ của ta..."


Màn kịch tàn sát dã man đã hoàn thành hoàn hảo, bảo vệ an toàn cho toàn bộ thôn phàm nhân chân núi và bí mật khế ước phu thê. Nhưng trước mắt họ, bữa tối gia đình ăn mừng chiến thắng đầy cạm bẫy của cha nuôi Lý Vô Thiên tại chính điện Ma Cốc đang chờ đón hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!