Nhạc nềnPowder_Snow

Hàn Sương Phá Trận Bảo Vệ Phu Quân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí rực lửa từ thanh Huyết Quỷ đại đao của Ma Yết áp sát đến mức da mặt của Lý An Bình như muốn nứt nẻ. Trong bóng tối nhập nhẹm của Thôn phàm nhân chân núi, lưỡi đao ấy kéo theo một vệt sáng đỏ lòm, nóng bỏng và tanh tưởi mùi máu người. Bản năng sinh tồn của một phàm nhân thét gào trong đầu chàng, ép chàng phải lùi lại, nhưng đôi chân phàm trần sau một hồi vận dụng Vô Ảnh Bộ đến cực hạn đã sớm mỏi nhừ, cơ bắp co rút dữ dội như có hàng ngàn cây kim châm cứu cắm vào.


Chàng không thể tránh nhát đao này bằng phản xạ vật lý thông thường được nữa. Luồng áp lực của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khóa chặt lấy không gian xung quanh, khiến không khí đặc quánh lại như keo, bóp nghẹt phế quản yếu ớt của chàng. An Bình cảm nhận rõ ràng vị mặn chát của máu tươi đang dâng lên cổ họng, lồng ngực bỏng rát. Chàng khẽ siết chặt chiếc Quạt xếp Bách Cơ trong tay phải, ngón tay run rẩy miết lên nút cơ quan giấu nơi nan quạt. Chàng biết, ba cây kim châm gây mê phàm trần này hoàn toàn vô dụng trước hộ thân linh lực của một tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ như Ma Yết. Nhưng chàng không thể khoanh tay chờ chết.


Trong khoảnh khắc tử thần gõ cửa ấy, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu An Bình, không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là sự hối tiếc thầm lặng. Chàng liếc nhìn về phía cabin xe ngựa gấm đen đỗ cách đó không xa. Nếu chàng chết ở đây, ai sẽ bảo vệ Triệu Thanh Hà khỏi cơn nghi kỵ của Bạch Sa? Ai sẽ lén lót nệm mềm và sắc thuốc bổ cho nàng hằng đêm trong căn phòng giam ẩm ướt? Ai sẽ cùng nàng gánh chịu nỗi đau xé lòng của Độc Hồn Cổ?


"An Bình!"


Một tiếng hét thanh mảnh nhưng chứa đựng sự hốt hoảng tột cùng xé rách màn đêm chiến trường hỗn loạn.


Từ phía cửa cabin xe ngựa, bóng dáng của Triệu Thanh Hà vụt lao ra. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh leng keng nhỏ vụn dồn dập, đầy xót xa. Dung nhan thanh tú của nàng dưới ánh lửa bập bùng của ngôi làng đang cháy hiện lên trắng bệch, đôi mắt trong vắt vốn luôn giữ vẻ kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái giờ đây hoàn toàn bị lấp đầy bởi sự hoảng loạn và sợ hãi—không phải sợ hãi cho bản thân nàng, mà là sợ hãi trước cảnh tượng người phu quân phàm nhân sắp bị chém thành tro bụi.


Thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, Thanh Hà cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ, dồn dập và yếu ớt của An Bình. Nỗi đau co thắt phế quản của chàng truyền sang nàng qua sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, khiến lồng ngực nàng cũng thắt lại dữ dội. Nàng nhận ra chàng đang kiệt sức, chàng đang đứng trước bờ vực cái chết chỉ vì muốn bảo vệ những phàm nhân vô tội của ngôi làng này—những người vốn là mỏ neo giữ vững bản tính lương thiện của chàng.


Một kiếm sĩ chính phái có thể trơ mắt nhìn kẻ thù tà đạo ngã xuống, nhưng Triệu Thanh Hà không thể trơ mắt nhìn Lý An Bình chết.


Ký ức về chén cháo ấm áp giữa đêm đông lạnh giá trong ngục tối, những ngón tay phàm trần run rẩy nhưng dịu dàng bôi thuốc giảm đau cho nàng hằng đêm, và cả cái ôm dằn vặt đầy tôn trọng dưới tác động của mị dược Xuân Phong... tất cả bùng lên trong tâm trí nàng như một ngọn lửa tịnh hóa vạn vật. Ranh giới chính tà, quy tắc môn phái, và cả sự an toàn của bản thân nàng lúc này đều trở nên vô nghĩa trước sinh mạng của chàng.


"Cút ngay cho ta!" Thanh Hà hét lớn, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết bỗng chốc vỡ vụn.


Nàng vươn bàn tay mịn màng lên mái tóc đen xõa tung, dứt khoát giật chiếc Trâm cài Hàn Anh ra. Chiếc trâm cài bằng xương thú tinh khiết tỏa ra một luồng kiếm ý băng sương mờ nhạt—đây là lá chắn phòng ngự tự động duy nhất chứa luồng kiếm ý bảo hộ của sư bá Độc Cô Kiếm trao cho nàng trước khi bị bắt.


Để kích hoạt luồng kiếm ý này khi tu vi đang bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, Thanh Hà bắt buộc phải làm một việc điên cuồng: chủ động bẻ gãy phong ấn trong kinh mạch của chính mình.


*Rắc! Rắc!*


Bên trong cơ thể Thanh Hà, những tiếng rạn nứt vô hình vang lên ghê rợn. Hắc ma khí của Lý Vô Thiên như những móng vuốt sắt bén găm chặt vào kinh mạch của nàng, lập tức phản chấn dữ dội khi cảm nhận được sự kháng cự của linh lực chính phái. Cơn đau thấu xương tủy bùng phát, như có hàng vạn lưỡi dao rỉ sét đang điên cuồng cào xé, băm vằm từng thớ thịt, từng đường kinh mạch trong người nàng. Thanh Hà thổ ra một ngụm máu tươi đỏ hồng, nhuộm đỏ cả vạt áo y phục màu xám tro của nàng.


Thế nhưng, đôi mắt nàng không hề lung lay. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí kiên định của một kiếm sĩ vĩ đại để ép buộc luồng linh lực băng sương tinh khiết bùng nổ, rót thẳng vào chiếc trâm cài Hàn Anh trên tay.


"Hàn Sương Ngưng Kiếm thức!"


*Vút! Oành!*


Từ đầu chiếc trâm cài nhỏ bé, một luồng kiếm ý băng sương cực mạnh đột ngột bùng phát dữ dội. Làn sương trắng xóa mang theo cái lạnh thấu xương của đỉnh tuyết sơn vạn năm lan nhanh trên mặt đất với tốc độ chớp nhoáng, đóng băng toàn bộ sỏi đá và những bụi gai độc xung quanh trong bán kính ba trượng.


Lưỡi đao rực lửa của Ma Yết khi chỉ còn cách trán của An Bình nửa tấc thì bỗng khựng lại giữa không trung. Lớp băng tuyết trắng muốt tinh khiết nhanh chóng bao phủ lấy thanh Huyết Quỷ đại đao, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa tà môn màu đỏ thẫm. Cái lạnh cực hạn lan dọc theo lưỡi đao, đóng băng cả cánh tay lực lưỡng xăm trổ đầy hổ vằn của Ma Yết trong tích tắc.


"Cái gì?! Kiếm khí chính phái?!" Ma Yết kinh hoàng hét lên, nhưng giọng nói của hắn lập tức bị nghẹn lại khi luồng kiếm ý băng sương đóng băng cả nửa thân người hắn, ép hắn phải loạng choạng lùi lại vài bước, thanh đại đao rỉ sét rụng rơi xuống đất phát ra tiếng vang khô khốc.


Thanh Hà vung tay, luồng kiếm ý từ chiếc trâm cài Hàn Anh chém đứt hoàn toàn độc đao ma khí của tên tà tu Trúc Cơ Kỳ, bẻ gãy đòn tấn công chí mạng của hắn và cứu mạng An Bình trong gang tấc.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho đòn bạo phát này quá tàn khốc.


Phong ấn máu của Lý Vô Thiên bị kích hoạt ở mức độ cao nhất, phản chấn kinh mạch Thanh Hà một cách điên cuồng. Nàng rên rỉ một tiếng đau đớn, toàn bộ sức lực trong người như bị rút cạn, cơ thể mỏng manh loạng choạng ngã sụp xuống đất.


Ngay trong khoảnh khắc đó, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng phát ra thứ ánh sáng xanh dịu ấm áp rực rỡ, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang hắc khí tà môn lạnh buốt. Do cơ chế Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm của cổ độc, một nửa nỗi đau thắt tim, xé rách kinh mạch của Thanh Hà lập tức được truyền dẫn sang cơ thể phàm nhân của An Bình.


*Hự!*


An Bình khuỵu gối xuống đất, bàn tay phàm nhân siết chặt lấy lồng ngực đang co thắt kịch liệt. Cơn đau thắt đột ngột bóp nghẹt phế quản của chàng, khiến chàng cảm giác như có hàng ngàn cây kim độc đang điên cuồng đâm thẳng vào tim phổi phàm trần. Khóe môi chàng rỉ ra vệt máu tươi đỏ thẫm, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống trận hằng ngày.


Nhưng bất chấp cơn đau thắt tim đang hành hạ thể xác xơ xác, An Bình vẫn dùng chút sức lực phàm nhân cuối cùng bò tới, vươn hai tay ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy, lạnh ngắt của Thanh Hà vào lòng.


"Thanh Hà... nàng điên rồi... sao lại tự hủy kinh mạch vì ta..." An Bình thì thầm, giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự xót xa thầm lặng và lòng biết ơn vô hạn. Chàng nhẹ nhàng gạt những lọn tóc đen dính đầy mồ hôi lạnh trên trán nàng, lòng bàn tay phàm nhân rỉ máu thật từ vết thương cũ khẽ vuốt ve gò má nhợt nhạt của nàng.


Thanh Hà tựa đầu vào ngực chàng, cảm nhận nhịp tim đập loạn dồn dập nhưng ấm áp của chàng truyền qua vòng ngọc. Nàng khẽ cười yếu ớt, những ngón tay thon dài nắm chặt lấy vạt áo gấm đen rách rưới của chàng:


"Ta không thể... trơ mắt nhìn chàng chết... phu quân hờ của ta..."


Cảnh tượng hai người ôm chặt lấy nhau giữa chiến trường hoang tàn, chiếc vòng ngọc trên cổ tay phát sáng xanh dịu ấm áp xoa dịu nỗi đau chia sẻ, tạo nên một bức tranh lãng mạn đầy dằn vặt ngọt ngào giữa bóng tối tà đạo.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi bị dập tắt bởi một tiếng cười lớn đầy điên cuồng và tà ác vang lên từ phía sau làn sương băng giá.


Ma Yết, dù bị đóng băng nửa thân người và phế đi cánh tay phải, vẫn dùng ma lực Trúc Cơ Kỳ chấn vỡ lớp băng tuyết xung quanh cơ thể. Hắn loạng choạng bước ra, đôi mắt chột hung tợn khóa chặt vào chiếc trâm cài Hàn Anh trên tay Thanh Hà và luồng kiếm ý băng sương tinh khiết vẫn còn lưu lại trong không khí.


"Ha ha ha!" Ma Yết cười lớn, giọng nói khàn đặc đầy rẫy sự chế giễu và dã tâm tột cùng. "Thái Huyền Kiếm Ý! Hàn Sương Ngưng Kiếm thức! Con tiện tỳ này chính là đại đệ tử chân truyền của Thái Huyền Kiếm Tông!"


Hắn chỉ thanh đại đao gãy vào phu thê hai người, ánh mắt lấp lóe tia sáng phát hiện ra bí mật động trời:


"Thiếu chủ Hắc Ma Cốc lừng danh thiên hạ lại dung túng, bao che cho nữ hiệp chính phái sử dụng kiếm pháp cứu mạng! Lại còn gieo Độc Hồn Cổ để chia sẻ sinh mệnh! Lý An Bình... ngươi và con tiện nhân này... các ngươi đang diễn sâu để lừa gạt cả Ma Cốc! Ta sẽ dâng bí mật này cho Độc Hậu Bạch Sa, để xem hai ngươi làm thế nào giữ được cái đầu phàm nhân của mình!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!