Nhạc nềnPowder_Snow

Huyết Lệnh Từ Thung Lũng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay nhợt nhạt, mang đầy những chiếc nhẫn độc hình bỉ ngạn hoa màu tím sẫm của Độc Hậu Bạch Sa đã chạm vào mép rèm lụa đỏ rực.


Từng thớ thịt trên cơ thể phàm nhân của Lý An Bình co rút lại kịch liệt. Áp lực vô hình từ tu vi Nguyên Anh Kỳ của mẹ nuôi tỏa ra như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực chàng, khiến phế quản co thắt, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn. Chàng biết rõ, chỉ một tích tắc nữa thôi, khi bức rèm này được vén lên, làn da trắng mịn không một vết sẹo thật của Triệu Thanh Hà dưới lớp máu giả Huyết Ma sẽ hoàn toàn phơi bày trước mắt đại ma đầu đa nghi bậc nhất thế giới tà đạo.


Kinh mạch trong lòng bàn tay trái của An Bình – nơi vừa bị nhánh gai độc cào xước trong dược điền ngầm ở tập trước – bắt đầu bỏng rát dữ dội. Cơn đau thắt từ chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay truyền dẫn trực tiếp nhịp tim hoảng hốt của Thanh Hà sang lồng ngực chàng, khiến máu tươi trong họng chàng cuộn trào lên.


Chàng không thể lùi bước. Chàng là lá chắn duy nhất của nàng lúc này.


"Khống chế nhịp tim... tĩnh tâm..."


An Bình thầm niệm quyết trong lòng, vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp đến mức tối đa để ép nhịp đập phàm nhân của mình trở lại trạng thái bình thản giả tạo. Ngay khi ngón tay của Bạch Sa chuẩn bị dùng lực vén rèm, An Bình đột ngột bước lên một bước, bàn tay trái đang rỉ máu thật dưới lớp áo gấm đen rộng thùng thình vươn ra, trực tiếp nắm chặt lấy cổ tay nhợt nhạt của mẹ nuôi.


*Hự!*


Một tiếng rên rỉ đầy đau đớn và t tàn bạo phát ra từ cổ họng An Bình. Chàng không đợi Bạch Sa kịp phản ứng, lồng ngực phàm nhân chủ động bạo phát cơn chấn động nội thương, phun ra một ngụm máu tươi ấm nóng thẳng vào tấm rèm lụa đỏ rực và dính lên cả vạt áo tím sẫm của Độc Hậu.


Thân hình nho nhã của vị thiếu chủ tà đạo loạng choạng, ngã sụp xuống ngay trước mép giường tân hôn. Chàng một tay ôm chặt lấy ngực, một tay bấu chặt vào chân bàn đá đen, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, nhưng đôi mắt lại bừng lên tia sáng cuồng loạn và t tàn bạo diễn sâu tột cùng.


"Con tiện tỳ... dám dùng kiếm ý chính phái... phản phệ cổ độc của bản thiếu chủ..." An Bình gầm lên qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc đầy sát khí, diễn tả hoàn hảo bộ dạng của một kẻ vừa bị tẩu hỏa nhập ma do tù nhân chống cự. "Mẹ nuôi... kinh mạch của con... nóng quá!"


Bạch Sa chấn động tâm thần. Nhìn thấy ngụm máu tươi đỏ hồng của con trai nuôi phun ra, cùng với luồng tà khí giả đáng sợ tỏa ra từ lá Bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực chàng, mọi sự nghi ngờ về mùi thảo dược phàm nhân trong phòng lập tức bị đánh tan. Trái tim người mẹ – dù là một đại ma đầu tàn độc – vẫn dấy lên nỗi lo sợ tột cùng cho đứa con độc nhất mang 'Ma Thần Huyết Mạch' giả lập này.


"An Bình! Chân khí của con làm sao vậy?"


Bạch Sa lập tức thu tay khỏi bức rèm lụa đỏ, cúi xuống đỡ lấy thân hình đang run rẩy của An Bình. Bà ta đặt ngón tay thon dài lên cổ tay chàng, vận hành ma lực Nguyên Anh Kỳ để dò xét.


Nhờ sự chuẩn bị tinh vi của lá bùa Tử Vi và châm cứu vi thể tự châm vào huyệt đạo trước đó, chân khí trong người An Bình lúc này hỗn loạn kịch liệt, tạo ra ảo giác như thể huyết mạch ma thần đang bị xung đột dữ dội với hàn khí chính phái.


"Ả tiện nhân Kiếm Tông kia dám dùng tàn dư kiếm ý chống cự khi con gieo cổ trùng sao?" Giọng nói của Bạch Sa trong tích tắc biến thành lạnh buốt thấu xương, sát khí Nguyên Anh bùng phát khiến nhiệt độ trong tẩm điện giảm xuống điểm đóng băng. "Để ta vào bẻ gãy toàn bộ kinh mạch của ả!"


"Không cần!" An Bình vội vã nắm chặt lấy tay áo Bạch Sa, ánh mắt lộ ra vẻ t tàn bạo cuồng loạn diễn sâu đỉnh cao. "Con tiện tỳ đó... là món đồ chơi riêng của con! Con muốn tự tay hành hạ ả, bắt ả phải chịu đựng sự cắn xé của Độc Hồn Cổ từng ngày. Mẹ nuôi... xin đừng xen vào thú vui của con!"


Bạch Sa nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu đầy dã tâm của con trai, khẽ thở dài một tiếng đầy vụng về. Bà ta rút một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên khóe môi chàng, giọng nói dịu lại nhưng vẫn mang theo sự t tàn bạo lập dị:


"Con thật là... giống hệt cha con thuở trẻ, cứng đầu và tàn nhẫn không ai bằng. Được rồi, ta không xen vào nữa. Nhưng con phải nhớ, cơ thể con là quan trọng nhất. Đây là viên đan dược bồi bổ kinh mạch, mau uống đi."


Bạch Sa đặt một viên đan dược màu tím đen tỏa hương độc dịu nhẹ lên bàn đá đen, liếc nhìn bức rèm lụa đỏ một lần cuối rồi chậm rãi xoay người bước ra ngoài tẩm điện. Tiếng bước chân của bà ta cùng làn sương độc tím nhạt dần dần biến mất sau cánh cửa đá nặng nề.


*Rầm!*


Cửa đá khép chặt.


Ngay khi bóng dáng Bạch Sa hoàn toàn biến mất, Lý An Bình như một sợi dây đàn căng quá mức đột ngột bị đứt, chàng loạng choạng ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo. Lồng ngực phàm nhân co thắt dữ dội, chàng ho khan liên tục, từng ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Cánh tay trái bị gai độc cào xước sưng tấy lên, bỏng rát thấu xương.


"An Bình!"


Bức rèm lụa đỏ lập tức bị vén tung. Triệu Thanh Hà lao ra khỏi giường nhanh như một tia chớp sương muối. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh leng keng nhỏ vụn đầy hốt hoảng. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh chàng, đôi bàn tay mịn màng không chút do dự nâng bả vai đang run rẩy của chàng lên, ôm chặt chàng vào lòng.


"Chàng điên rồi sao? Tại sao lại tự làm tổn thương mình để cứu ta?" Giọng nói của nàng nghẹn ngào, đôi mắt trong vắt vốn lạnh lùng như băng tuyết giờ đây ngập tràn nước mắt xót xa và hoảng loạn thực sự.


An Bình gượng cười yếu ớt, bàn tay phàm nhân run rẩy vươn lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng: "Ta đã hứa... sẽ bảo vệ nàng an toàn trước mẹ nuôi... Một phàm nhân như ta... ngoài cái mạng này ra... thì lấy gì để giữ lời hứa đây?"


Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên phát sáng xanh dịu nhẹ, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp tịnh hóa bớt cơn đau rát trong lồng ngực An Bình. Sự cộng cảm xúc giác của cổ độc truyền sang Thanh Hà nhịp tim ấm áp nhưng yếu ớt của chàng, khiến nàng càng siết chặt vòng tay hơn, lần đầu tiên nhận ra hơi ấm phàm trần của người phu quân hờ này quý giá hơn mọi tu vi kiếm đạo chính trực ngoài giang hồ.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng chuông đồng cổ xưa khổng lồ của Hắc Ma Cốc đột ngột vang lên dồn dập, chấn động cả thung lũng u tối. Đây là tiếng chuông triệu tập khẩn cấp của Hắc Ma Tôn Lý Vô Thiên – huyết lệnh triệu tập vây quét biên giới.


Sắc mặt hai người đồng thời biến đổi.


"Tiếng chuông triệu tập..." Thanh Hà nhíu chặt chân mày, lo lắng nhìn ra phía cửa đá. "Cha nuôi của chàng lại có mệnh lệnh gì sao?"


An Bình nỗ lực đứng dậy, lau sạch vệt máu trên môi, ánh mắt nhanh chóng khôi phục lại sự sắc bén và nhạy bén phàm nhân: "Chúng ta phải nhanh lên. Mặc y phục vào. Nhớ kỹ, trước mặt cha ta, nàng vẫn là con tiện tỳ nô lệ bị phong ấn tu vi. Hãy phối hợp với ta hằng ngày."


Chỉ trong vòng nửa canh giờ, An Bình đã khoác lên mình bộ trường bào gấm đen viền chỉ đỏ tà mị rộng thùng thình để che giấu cánh tay trái đang băng bó. Thanh Hà mặc bộ đồ tù nhân vải xám rách nát, đeo bộ xiềng xích giả lót nhung mềm mại bước theo sau chàng. Cận vệ Thiết Ngưu – gã khổng lồ trung thành nhưng ngốc nghếch – đã đứng chờ sẵn ngoài tẩm điện, vác trên vai chiếc búa lớn Khai Sơn, ánh mắt tôn sùng nhìn An Bình:


"Thiếu chủ! Cốc chủ đang nổi trận lôi đình tại Chính điện. Có tin tức từ biên giới thôn chân núi!"


Khi ba người bước vào Chính điện Hắc Ma Cốc, bầu không khí nơi đây ngập tràn sát khí lạnh lẽo đến ngột ngạt. Lý Vô Thiên ngồi trên chiếc ngai hắc thạch khổng lồ, thân hình cao lớn uy nghiêm tỏa ra luồng ma uy Ma Tôn Cảnh áp chế thiên địa. Râu tóc ông dựng ngược, đôi mắt đỏ rực như sấm sét lơ lửng trong bóng tối. Dưới thềm đá, Độc Hậu Bạch Sa cũng đã đứng đó, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.


"An Bình! Con đến rồi!" Giọng nói của Lý Vô Thiên trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất, chấn động phế phủ phàm nhân của An Bình. "Lũ kiến hôi Huyết Quỷ Bang dưới quyền Ma Yết dám ngang nhiên khiêu khích Ma Cốc! Chúng đã tàn phá Thôn phàm nhân chân núi, cướp đoạt kho lương thực và sát hại thuộc hạ tuần tra ngoại vi của ta!"


Lồng ngực An Bình thắt lại kịch liệt. Thôn phàm nhân chân núi... đó chính là nơi chàng âm thầm bảo trợ lương thực, nơi gieo mầm bản tính lương thiện phàm nhân của chàng suốt những năm qua. Dân làng vô tội ở đó đang bị tàn sát!


"Lũ rác rưởi Huyết Quỷ Bang dám vuốt râu hùm!" Lý Vô Thiên vung tay chém vỡ nát một cột đá hắc thạch bên cạnh, gầm lên cuồng nộ. "An Bình! Ta ban cho con Huyết Lệnh và Lệnh bài Hắc Ma tối cao! Dẫn Thiết Ngưu và ma binh xuất cốc, san phẳng Huyết Quỷ Bang, giết sạch lũ phản loạn, và bắt toàn bộ phàm nhân ở ngôi làng đó về đây làm nô lệ khai thác hắc thạch độc cho ta!"


Huyết lệnh tàn sát tàn bạo bùng phát!


An Bình cảm nhận được bàn tay của Thanh Hà phía sau khẽ run lên kịch liệt dưới lớp xiềng xích giả. Nàng đang lo sợ cho dân làng vô tội, và lo sợ chàng sẽ phải tự tay thực hiện mệnh lệnh t t tàn bạo này.


An Bình vận hành Tâm Lý Đọc Vị cực nhanh. Chàng quan sát nhịp thở dồn dập và chuyển động bả vai của cha nuôi. Lý Vô Thiên đang giận dữ tột cùng vì lòng tự tôn của một Ma Tôn bị khiêu khích, chứ không phải vì ham muốn t sát phàm nhân. Nếu chàng khuyên can trực tiếp, ma tính của ông sẽ bùng phát và đồ sát toàn bộ ngôi làng ngay lập tức.


Chàng phải dùng đến Dẫn Dụ Ma Tâm thuyết phục thuật – hướng lái quyết định của cha nuôi sang phương án kinh tế tà đạo có lợi cho việc cứu người.


An Bình lập tức bước lên trước thềm đá, kích hoạt Diễn Thần Sơ Cảnh, cười lớn đầy t t tàn bạo, ngạo mạn đặc trưng của thiếu chủ tà đạo:


"Ha ha ha! Cha nuôi bớt giận! Giết sạch lũ kiến hôi Huyết Quỷ Bang thì quá dễ dàng và quá nhân từ cho chúng! Nhưng bắt toàn bộ phàm nhân thôn chân núi về đây làm nô lệ khai thác hắc thạch... con thấy phương án này rất tuyệt!"


Chàng giơ tay phẩy nhẹ chiếc Quạt xếp Bách Cơ, ánh mắt sắc lạnh quét qua chúng ma binh tuần tra:


"Chúng ta đang thiếu nhân lực trầm trọng ở các mỏ đá độc sâu dưới lòng đất. Để lũ phàm nhân hôi hám đó làm nô lệ khai thác hắc thạch độc cho đến khi lục phủ ngũ tạng rách nát, ho ra máu mà chết... chẳng phải là hình phạt t t tàn bạo và có lợi hơn cho Ma Cốc của chúng ta sao? Việc này cứ giao cho con, con sẽ bắt sống toàn bộ chúng về đây dày vò!"


Lập luận kinh tế tà đạo tàn nhẫn này lập tức đánh trúng tâm lý của Lý Vô Thiên. Sự giận dữ của ông khẽ dịu đi, gương mặt oai nghiêm lộ ra vẻ hài lòng tột cùng:


"Tốt! Đúng là nhi tử của ta! Nghĩ ra được cách hành hạ phàm nhân t t tàn bạo như vậy, rất hợp ý ta! Nhận lấy Lệnh bài Hắc Ma, xuất chinh ngay lập tức!"


Lý Vô Thiên vung tay ném chiếc Lệnh bài Hắc Ma bằng xương thú tỏa hắc khí ngùn ngụt xuống. An Bình nhanh nhẹn đón lấy, quỳ một gối nhận lệnh.


Sau khi chuẩn bị lực lượng xuất chinh, An Bình và Thanh Hà bước lên chiếc xe ngựa gấm đen sang trọng do Mã Phu phàm nhân già nua đánh xe. Thiết Ngưu dẫn đầu đội quân ma binh rầm rộ tiến ra cổng đá Ma Cốc.


Bên trong cabin xe ngựa khép kín và tối tăm, bầu không khí t t tàn bạo ngạo mạn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đầy căng thẳng. An Bình ngồi tựa vào vách gỗ, cơ thể phàm nhân kiệt quệ rã rời, tay trái khẽ lôi từ trong thắt lưng ra chiếc Quạt xếp Bách Cơ.


Chàng khẽ miết nhẹ nan quạt gỗ mun, lấy ra một mảnh giấy lụa mỏng giấu kín bên trong hốc rỗng của quạt xếp.


Triệu Thanh Hà ngồi đối diện khẽ nhích lại gần. Dưới ánh sáng mờ ảo của viên ngọc dạ minh châu tỏa sáng nhạt, nàng nhìn thấy rõ ràng mảnh giấy lụa mỏng đó.


Đó là bản vẽ địa hình vô cùng chi tiết của Thôn phàm nhân chân núi, với các lối thoát hiểm bí mật hướng ra rừng trúc đen và đầm lầy sương mù được An Bình lén vẽ bằng than đen tự chế. Trên bản đồ, những khu vực an toàn không có trận pháp độc tố được khoanh tròn màu đỏ rực đầy cẩn thận.


Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi nhưng tràn ngập sự dịu dàng, lo lắng thực sự của người phu quân phàm nhân đang ngồi đối diện.


Thanh Hà bàng hoàng nhận ra, Lý An Bình không hề muốn bắt phàm nhân về làm nô lệ. Chàng đang mạo hiểm cả tính mạng phàm nhân không tu vi của mình, dùng danh nghĩa 'bắt sống nô lệ t t tàn bạo' để dẫn quân Ma Cốc ra ngoài, thực chất là để âm thầm chỉ dẫn cho dân làng di tản theo các lối thoát hiểm an toàn này trước khi Huyết Quỷ Bang và ma binh kịp tàn sát họ.


Nước mắt nàng khẽ rơi trên xiềng xích giả mềm mại, trái tim nàng thắt lại vì lo sợ cho tính mạng của chàng giữa chiến trường tà tu rực lửa sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!