Vở Kịch Thù Hận Trước Mặt Mẹ Nuôi
Tiếng bước chân lấm lét của tỳ nữ mật thám A Mai vừa khuất hẳn sau khúc cua hành lang đá hắc thạch, bầu không khí ngột ngạt trong phòng ngủ chung tân hôn vẫn chưa kịp giãn ra.
Lý An Bình đứng bên mép giường lụa đỏ, lồng ngực phàm nhân của chàng phập phồng thở dốc. Cánh tay trái bị gai độc cào xước trong dược điền ngầm lúc này vẫn còn rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm, bỏng rát như có hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm sâu vào da thịt. Chàng khẽ siết chặt tay, nén cơn đau đang cuộn lên từ phế phủ do độc tính Độc Hồn Cổ cắn xé. Chàng là một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, thể chất yếu ớt này mỗi lần phải gánh chịu một nửa đau đớn thay cho Triệu Thanh Hà qua chiếc vòng ngọc đều giống như một lần bước qua cửa tử.
"An Bình... chàng mau ngồi xuống đi."
Triệu Thanh Hà khẽ thì thầm, giọng nói của nữ Kiếm Sư kiêu hãnh lúc này đã mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ còn lại sự xót xa tột cùng. Nàng vươn bàn tay mịn màng, tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh leng keng nhỏ vụn. Nàng đỡ lấy bả vai đang run rẩy của chàng, định dùng chiếc khăn thấm Ngưng Sương Lộ mát lạnh để lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi An Bình.
Nhưng ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào chéo áo gấm đen của chàng, một luồng hàn khí tím sẫm, lạnh lẽo thấu xương đột ngột từ dưới khe cửa đá tràn vào.
Mùi hương độc dược dịu nhẹ nhưng nồng nặc tà tính lập tức bao phủ khắp căn phòng.
Sắc mặt An Bình trong tích tắc biến thành trắng bệch. Chàng cực kỳ nhạy cảm với các loại độc tố nhờ những năm tháng học y lý từ Cổ Độc Y Sư. Mùi hương này... là vạn độc phệ hồn hương!
Độc Hậu Bạch Sa! Mẹ nuôi của chàng không đợi đến ngày mai. Bà ta đã đến ngay trong đêm nay, ngay sau khi nhận được mật báo từ gương truyền tin của A Mai.
"Thanh Hà! Nằm xuống giường ngay! Mau bôi máu giả lên lưng áo!"
An Bình rít lên qua kẽ răng, giọng nói nhỏ đến mức tối đa nhưng tràn ngập sự khẩn cấp. Trí tuệ phàm nhân của chàng vận hành với tốc độ kinh hoàng. Chàng biết rõ thần thức của một đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ như Bạch Sa nhạy bén đến mức nào. Chỉ cần một hơi thở không đồng điệu, một vệt máu thật không có ma khí tà môn, cả hai sẽ lập tức bị nghiền nát thành tro bụi.
Triệu Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng gạt bỏ mọi sự ngượng ngùng của một nữ tử chính phái, nhanh chóng nằm sấp xuống chiếc giường tân hôn lụa đỏ rực. Bàn tay mịn màng của nàng vớ lấy lọ Máu giả Huyết Ma đặt dưới gối, nhanh nhẹn bôi một vệt dài đỏ thẫm dọc theo lưng áo gấm rách nát đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
An Bình giật phăng chiếc Roi da Thanh Lôi giả treo trên vách đá hắc thạch, lùi lại ba bước. Chàng vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, ép nhịp tim đang đập loạn xạ dồn dập trong lồng ngực phải bình ổn trở lại. Lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực áo gấm đen tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp phàm nhân của chàng, đồng thời tỏa ra một luồng tà khí giả đáng sợ bao quanh cơ thể.
Chàng vừa hoàn thành bộ dạng của một thiếu chủ tà đạo tàn bạo thì cánh cửa đá hắc thạch nặng nề của tẩm điện đột ngột bị đẩy mạnh ra.
*Uỳnh!*
Luồng ma uy Nguyên Anh Kỳ cuồn cuộn như sóng thần tràn vào, khiến ngọn nến đỏ trên bàn đá đen chao đảo mạnh rồi tắt phụt, chỉ còn lại ánh sáng đỏ mờ ảo, tà mị phát ra từ chiếc Hộp gỗ Lưu Ảnh giả đang đặt ở góc giường.
Bạch Sa bước vào. Dáng người bà ta thanh mảnh, mặc bộ hoa phục tím sẫm thêu những đóa bỉ ngạn đen tà mị. Gương mặt bà ta trẻ trung, quyến rũ như thiếu nữ đôi mươi nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo, thâm sâu như vực thẳm không đáy. Chiếc Huyết Cổ Trâm trên mái tóc búi cao của bà ta lấp lóe ánh đỏ chí mạng. Mỗi bước chân của bà ta đặt xuống nền đá đều khiến lớp sương độc tím nhạt lan tỏa, bóp nghẹt phế quản phàm nhân của An Bình.
"Nhi tử của ta," Giọng nói của Bạch Sa vang lên thanh tao, ngọt ngào nhưng lạnh thấu tâm can. "Đêm tân hôn nồng nhiệt thế này, tại sao lại đóng chặt cửa tẩm điện? Lão nô nghe A Mai báo cáo rằng con đang dùng roi da để 'dạy dỗ' con tiện tỳ chính phái này, nên đặc biệt tới đây để tận mắt chứng kiến bản lĩnh tàn bạo của con."
Sát khí vô hình từ cơ thể Bạch Sa khóa chặt lấy An Bình. Áp lực kinh hoàng khiến lồng ngực phàm nhân của chàng nhói lên một cơn đau dữ dội, máu tươi trong cổ họng suýt nữa phun ra. Nhưng chàng không được phép ngã xuống. Chàng phải diễn, diễn một vở kịch thù hận đỉnh cao ngay trước mắt ác ma.
An Bình lập tức kích hoạt Diễn Thần Sơ Cảnh. Ánh mắt chàng trong tích tắc co rút lại thành một vẻ lạnh lùng, tàn độc đầy dã tâm. Chàng nhếch mép cười lớn, giọng nói khàn đặc nhưng kiêu ngạo vang dội khắp căn phòng:
"Ha ha ha! Mẹ nuôi tới thật đúng lúc! Con tiện tỳ Kiếm Tông này bướng bỉnh tột cùng, không chịu khuất phục trước ma uy của Hắc Ma Cốc. Con đang dùng roi da Thanh Lôi để bẻ gãy lòng tự tôn chính phái của ả!"
Nói rồi, An Bình không một chút do dự, vung mạnh cánh tay phàm nhân quất chiếc Roi da Thanh Lôi giả xuống giường.
*Chát! Chát! Chát!*
Tiếng roi quất xé rách không khí, nện mạnh xuống tấm nệm giường lụa đỏ ngay sát cạnh thân thể Triệu Thanh Hà. Cơ chế khí nén tinh vi bên trong hốc rỗng của roi da lập tức kích hoạt, phun ra một làn sương mỏng chứa Hồi Xuân Thảo mát lạnh, hòa quyện với lớp máu giả đỏ tươi bắn tung tóe lên lưng áo rách nát của nàng.
"A... Lý An Bình... ngươi là tên ác quỷ t t tàn bạo! Đừng... đừng quất nữa!"
Triệu Thanh Hà phối hợp khóc hét đau đớn dữ dội. Tiếng hét khàn đặc, đầy u uất của nàng vang vọng khắp tẩm điện, bả vai nàng run lên bần bật như thể đang phải chịu đựng những hình phạt thảm khốc nhất. Nhưng dưới lớp chăn mỏng, đôi mắt trong vắt của nàng khẽ hé mở, chạm vào ánh mắt của An Bình.
Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật!
Trong bóng tối mờ ảo của ánh sáng đỏ, Thanh Hà nhìn thấy rõ ràng đôi mắt của An Bình đang rơm rớm nước mắt xót xa thầm lặng. Gương mặt chàng t t tàn bạo giận dữ ngoài miệng, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại tràn ngập sự dịu dàng, xót xa và cầu xin nàng hãy cố gắng chịu đựng. Trái tim nàng thắt lại, nỗi đau từ Độc Hồn Cổ trên cổ wrist hai người cộng hưởng nhịp tim, truyền dẫn một nửa cơn đau bỏng rát thực tế từ phế phủ chàng sang nàng, khiến nàng càng khóc thảm thiết hơn.
Bạch Sa đứng yên tại chỗ, đôi mắt híp lại đầy nghi ngờ. Khứu giác nhạy bén của một bậc thầy độc dược Nguyên Anh Kỳ bắt đầu hoạt động. Bà ta khẽ hít một hơi, cố gắng dò xét mùi máu trên giường.
"Khoan đã..." Bạch Sa lạnh giọng, chân mày bà ta nhíu chặt. "Mùi máu này... tại sao lại có mùi thơm thanh khiết của thảo dược phàm nhân? Nhi tử, con đang lừa gạt ta sao?"
Nguy cơ bại lộ cực lớn ập đến!
An Bình biết khứu giác của Bạch Sa quá nhạy bén, mùi Hồi Xuân Thảo trong sương roi da giả không thể giấu được lâu. Chàng nhanh tay phẩy mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ lên phẩy nhẹ đầy ngạo mạn, đồng thời nhấn nút cơ quan giấu ở nan quạt.
*Vút...*
Một làn khói bột trắng nhạt của Mê Hồn Hương Tán không tiếng động phát tán vào không khí, hòa quyện vào làn sương độc tím của Bạch Sa. Loại bột hương phàm nhân này không chứa linh lực nên không kích hoạt trận pháp phòng ngự của bà ta, nhưng nó có tác dụng làm mờ khứu giác và gây ảo giác nhẹ cho tu sĩ trong tích tắc.
"Hừ! Mẹ nuôi thật là đa nghi!" An Bình gằn giọng tàn độc, bước lên một bước che chắn trước giường. "Ả tiện tỳ này mang kiếm ý băng sương quá nặng, máu của ả lạnh lẽo tinh khiết nên mới có mùi thơm đó. Con đã lén hòa thêm bột độc Xuân Phong vào roi da để kích thích kinh mạch của ả, bắt ả phải chịu đựng sự dày vò nóng cháy tột cùng hằng đêm!"
Bạch Sa bị làn khói Mê Hồn Hương Tán làm mờ khứu giác tạm thời, lại nghe lời giải thích đầy t t tàn bạo và hợp lý của con trai, ánh mắt nghi ngờ của bà ta khẽ giãn ra. Bà ta mỉm cười t t tàn bạo, hài lòng gật đầu:
"Tốt lắm! Đúng là nhi tử ngoan của ta. Con tàn nhẫn dã man như vậy, ta mới yên tâm giao Hắc Ma Cốc lại cho con sau này."
Nói rồi, Bạch Sa chậm rãi tiến sát lại mép giường tân hôn. Đôi ngón tay thon dài, nhợt nhạt mang đầy nhẫn độc bỉ ngạn của bà ta vươn ra, hướng thẳng về phía bức rèm lụa đỏ rực đang che giấu thân thể của Triệu Thanh Hà.
Bà ta muốn tận mắt vén rèm lên để kiểm tra xem có thực sự có vết thương rách da rỉ máu thật trên lưng của nữ hiệp chính phái hay không.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!