Sợi Chỉ Xanh Và Ánh Sáng Tình Yêu
Tiếng then cửa bằng đá hắc thạch khẽ rít lên một âm thanh khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của tẩm điện thiếu chủ.
Lý An Bình lách người qua khe cửa hẹp, nhanh chóng khép chặt cánh cửa gỗ mun dày nặng. Ngay khi tấm lưng tựa vào mặt gỗ lạnh buốt, toàn bộ sức lực giả tạo của vị "thiếu chủ tà đạo tàn bạo" lập tức sụp đổ. Chàng loạng choạng quỵ xuống, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội, tay còn lại run rẩy bấu víu vào vách đá hắc thạch để giữ cho cơ thể phàm nhân không ngã nhào xuống đất.
Dưới lớp trường bào gấm đen rộng thùng thình thêu chỉ đỏ rực, tấm lưng chàng đã đẫm mồ hôi lạnh. Độc tính của Độc Hồn Cổ trong kinh mạch đang điên cuồng cắn xé, mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của máu tươi đang dâng lên cổ họng. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay trái – nơi vừa bị nhánh gai độc cào rách một đường dài trong dược điền ngầm của Bạch Sa – lúc này đã sưng tấy, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Cơn bỏng rát từ vết thương như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào xương tủy phàm trần của chàng.
"An Bình! Chàng lại tự tiện đi hái thuốc sao?"
Một tiếng gọi khẽ chứa đầy sự hốt hoảng và xót xa vang lên từ phía sau bức rèm lụa đỏ của phòng ngủ chung tân hôn.
Triệu Thanh Hà đứng bật dậy khỏi giường. Dù tu vi Kiếm Sư kiêu hãnh của nàng vẫn bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, khiến nàng yếu ớt không khác gì một nữ tử phàm trần, nhưng phản xạ nhạy bén của đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông vẫn giúp nàng di chuyển nhanh nhẹn. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh leng keng rất nhỏ.
Nàng lao đến bên An Bình, đôi bàn tay mịn màng đỡ lấy bả vai đang run rẩy của chàng. Khi ngón tay nàng vô tình chạm vào vết thương sưng tấy trên cánh tay trái chàng, An Bình không kìm được khẽ hít vào một hơi khí lạnh, gương mặt nho nhã thư sinh co rút lại vì đau đớn.
"Đừng động..." An Bình gượng cười yếu ớt, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn cố giữ sự dịu dàng. "Ta không sao. Chỉ là vài vết xước nhỏ do gai độc cào phải thôi. Đổi lại, ta đã lấy được thứ này."
Chàng run rẩy thọc tay vào túi vải thô bên hông, cẩn thận lấy ra ba cọng Bách Độc Thảo còn đẫm sương đêm tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo. Nhìn thấy cọng cỏ độc quý hiếm mà An Bình phải đánh đổi cả mạng sống phàm nhân để lén hái về cho mình, hốc mắt Triệu Thanh Hà bỗng chốc đỏ hoe. Nàng cắn chặt môi để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào, đỡ chàng ngồi xuống chiếc ghế hắc thạch cạnh giường.
"Chàng thật ngốc..." Thanh Hà thì thầm, những giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi trên mu bàn tay chàng. "Chàng chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, tại sao lại phải mạo hiểm mạng sống vì một tù nhân như ta? Nếu đêm nay Bạch Liên ra tay thật, chàng có biết hậu quả sẽ thế nào không?"
An Bình khẽ lắc đầu, chàng vươn bàn tay không bị thương, nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt trên gò má ửng hồng của nàng.
"Ta đã hứa với cha nàng, cũng đã tự hứa với bản thân mình hằng đêm. Chỉ cần ta còn thở, ta tuyệt đối không để bất kỳ ai trong Hắc Ma Cốc này làm tổn thương nàng. Xiềng xích trên tay nàng tuy là giả, nhưng nỗi đau kinh mạch bị phong ấn là thật. Ta không thể đứng nhìn nàng chịu khổ."
Nói rồi, An Bình nén cơn đau thắt lồng ngực, lấy ra từ trong giỏ tre nhỏ đặt dưới gầm giường một chiếc cối đá nhỏ và vài nhánh Hồi Xuân Thảo tươi sạch – loại cỏ phàm trần có tác dụng giảm đau cực mạnh mà chàng lén lút canh tác tại thung lũng hoang dã ngoại vi. Chàng dùng tay giã nát thảo dược, hòa cùng một chút nước sương lạnh để tạo thành một thứ hỗn hợp thuốc mỡ màu xanh nhạt tỏa ra mùi thơm thảo dược thanh khiết dịu nhẹ.
"Lại đây, để ta bôi thuốc cho nàng," An Bình khẽ nói.
Chàng nhẹ nhàng nâng cổ tay mịn màng của Thanh Hà lên. Nơi chiếc vòng ngọc Độc Hồn Cổ siết chặt, làn da trắng ngần của nàng đã bị sưng đỏ, hằn lên những vết bầm tím do tà khí của cổ độc ăn mòn kinh mạch suốt những ngày qua. An Bình thở dốc nhẹ, ngón tay phàm nhân run rẩy nhưng cực kỳ cẩn thận bôi từng chút thuốc mỡ lên vết thương của nàng.
Cảm giác mát lạnh từ Hồi Xuân Thảo lập tức lan tỏa, xoa dịu cơn bỏng rát kinh hoàng đang hành hạ cánh tay Thanh Hà. Nàng khẽ run lên, không phải vì đau, mà vì sự tiếp xúc da thịt quá đỗi gần gũi và hơi ấm phàm trần đầy che chở phát ra từ bàn tay chàng.
Để tăng hiệu quả giảm đau, An Bình lấy ra ba cây kim bạc nhỏ lấp lánh từ Hắc Ngọc Châm Hộp. Chàng vận dụng Châm Cứu Vi Thể phàm nhân – kỹ năng y lý tinh vi mà chàng học được từ Cổ Độc Y Sư hằng ngày. Chàng tập trung cao độ, nhắm chuẩn xác các huyệt đạo quanh cổ tay Thanh Hà rồi nhẹ nhàng châm kim vào.
"Sẽ hơi nhói một chút, nàng ráng chịu đựng hằng đêm nhé,"
Thanh Hà không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ nhìn ngắm gương mặt nghiêng nho nhã của chàng dưới ánh nến chập chờn. Ánh mắt chàng chăm chú, đầy xót xa thầm lặng hướng về vết thương của nàng, hoàn toàn tương phản với vẻ t t tàn bạo cuồng loạn mà chàng phải phô diễn trước mặt chúng ma đầu ban ngày. Trái tim kiêu hãnh của nữ Kiếm Sư chính phái, vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết vạn năm trên đỉnh tuyết sơn, lúc này lại mềm nhũn ra, nhịp tim bỗng chốc đập loạn nhịp dồn dập.
Chính trong khoảnh khắc hai trái tim cùng chung một nhịp đập của sự rung động chân thật, một dị biến bất ngờ xảy ra.
*Vút...*
Từ sâu trong thớ ngọc cẩm thạch của cặp vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, một luồng ánh sáng xanh lục bảo ấm áp, thanh khiết đột ngột bùng phát. Luồng sáng dịu nhẹ như ánh trăng mùa thu tỏa hào quang nhẹ quanh cổ tay, từ từ lan tỏa dọc theo những sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, kết nối nhịp đập trái tim và nhịp thở của hai tâm hồn.
Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm được kích hoạt!
Thanh Hà giật mình kinh ngạc, nàng cảm nhận rõ ràng một luồng hơi ấm dịu dàng, tràn đầy sự bao dung và yêu thương từ lòng bàn tay An Bình đang truyền thẳng vào tận sâu trong kinh mạch bị tổn thương của mình. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được cơn đau thắt ngực bỏng rát dữ dội và sự mỏi mệt kiệt quệ thể xác phàm nhân mà chàng đang phải cắn răng chịu đựng thay nàng hằng ngày.
"An Bình... chiếc vòng ngọc... tại sao lại phát sáng?" Thanh Hà hoảng hốt hỏi khẽ, nàng cố gắng dùng chút linh lực chính phái ít ỏi còn sót lại trong kinh mạch để phong tỏa ánh sáng nhưng vô dụng. Luồng ánh sáng xanh lục bảo ấm áp kia như có sinh mệnh riêng, càng lúc càng tỏa sáng rực rỡ khắp phòng ngủ đôi.
An Bình nhìn luồng sáng xanh ấm áp, sắc mặt chàng lập tức đại biến. Chàng nhớ lại lời cảnh báo ẩn giấu trong cuốn sách cổ độc của tàng thư các: Độc Hồn Cổ mẫu của Bạch Sa có một cơ chế giám sát cực kỳ tàn nhẫn. Nó không chỉ trừng phạt bằng nỗi đau chia sẻ hằng đêm, mà còn phát ra ánh sáng xanh lục bảo ấm áp khi hai người nảy sinh tình cảm chân thật tự nguyện dành cho nhau.
Đây chính là chân tướng tàn độc nhất! Bạch Sa gieo cổ độc này không chỉ để ràng buộc sinh mệnh, mà còn để kiểm tra xem đôi trẻ có thực sự nảy sinh tình cảm thật hay không. Nếu vòng ngọc phát sáng xanh, điều đó có nghĩa là họ đã yêu nhau thật lòng. Đối với một đại ma đầu đa nghi như Bạch Sa, tình yêu chân thật giữa một thiếu chủ tà đạo và một nữ hiệp chính phái là một cấm kỵ tuyệt đối, chứng minh vở kịch tra tấn dã man bấy lâu nay của An Bình hoàn toàn là dối trá diễn sâu.
"Chết tiệt! Phải dập tắt nó ngay!" An Bình nghiến răng, chàng vội vã dùng chăn lụa đỏ trùm kín cổ tay hai người hằng đêm.
Nhưng vô dụng. Ánh sáng lục bảo của Độc Hồn Cổ mang theo tà khí tà môn cực mạnh, dễ dàng xuyên thấu qua cả lớp vải thô chăn mềm, hắt những vệt sáng xanh mờ ảo lên những bức tường đá hắc thạch xung quanh.
Đúng lúc này, từ phía ngoài hành lang đá dẫn vào tẩm điện thiếu chủ, tiếng bước chân rón rén, cực nhỏ vang lên.
Thính giác nhạy bén của phàm nhân An Bình lập tức dựng đứng lên. Chàng nghe thấy tiếng hơi thở lấm lét quen thuộc và tiếng khớp xương khẽ dịch chuyển của tỳ nữ giám sát A Mai. Ả mật thám nhát gan nhưng xảo quyệt này hằng đêm vẫn rình rập ngoài cửa sổ phòng ngủ đôi để nghe lén tình trạng hôn nhân hằng đêm.
*Cộc... cộc...*
Bóng đen của A Mai áp sát vào vách đá rèm che ngoài cửa sổ, ánh mắt ả liếc xéo qua khe hở gỗ mun hòng tìm kiếm vết máu động phòng hay bất kỳ sự bất thường nào hằng đêm.
"Thiếu chủ? Thiếu chủ phu nhân?" Giọng nói nũng nịu nhưng giấu dao găm của A Mai vang lên đầy nghi ngờ từ phía ngoài cửa sổ. "Lão nô nghe có tiếng leng keng của xích sắt... Ngài... ngài có cần lão nô vào dâng thêm nước ấm để dọn dẹp phòng ngủ đôi hằng đêm không?"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ánh sáng xanh lục bảo ấm áp từ cổ tay hai người bỗng nhiên hắt mạnh lên bức rèm lụa đỏ rực của giường tân hôn, tạo nên một vệt bóng mờ màu xanh lá cây cực kỳ nổi bật và kỳ dị dưới ánh nến.
Nếu để A Mai nhìn thấy vệt bóng xanh này, ả sẽ lập tức dùng gương đồng nhỏ truyền tin ngầm để báo cáo cho Bạch Sa hằng đêm. Khi đó, tính mạng của cả hai sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục chỉ trong một cái chớp mắt hằng đêm.
"Thanh Hà, ôm chặt lấy ta! Diễn cảnh động phòng giả ngay!"
An Bình quát khẽ trong đầu, chàng không chút do dự vứt bỏ mọi sự ngượng ngùng dằn vặt ngọt ngào của thể xác phàm nhân. Chàng dứt khoát vươn cánh tay phàm nhân đang rỉ máu tươi, kéo mạnh Triệu Thanh Hà ngã nhào vào lòng ngực ấm áp của mình trên chiếc giường tân hôn phủ đầy lụa đỏ hằng đêm.
Thanh Hà khẽ thốt lên một tiếng ngỡ ngàng, gò má nàng đỏ bừng lên như lửa đốt khi khuôn mặt nho nhã của An Bình áp sát ngay sát cạnh tai nàng, hơi thở phàm trần dồn dập của chàng phả nhẹ lên làn da cổ mịn màng hằng đêm. Nàng run rẩy vươn đôi bàn tay mang xiềng xích giả, ôm chặt lấy tấm lưng rộng đẫm mồ hôi lạnh của chàng hằng đêm.
Đồng thời, An Bình nhanh trí dùng chân trái đá mạnh vào ngăn bí mật dưới gầm giường hằng đêm.
*Cạch!*
Chiếc Hộp gỗ Lưu Ảnh giả – đạo cụ ngụy trang cơ khí tinh vi do Hí Tử thiết kế và Thiết Ngưu rèn đúc – lập tức được kích hoạt cơ học lên dây cót hằng đêm.
Một luồng ánh sáng đỏ rực, chói mắt tỏa ra từ tinh thể thạch anh đỏ bên trong hộp gỗ, lập tức chiếu thẳng lên bức rèm lụa đỏ hằng đêm. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, mang theo hình ảnh giả lập chuyển động lặp đi lặp lại về cảnh tượng An Bình đang vung roi tra tấn dã man, hoàn toàn đè bẹp và trung hòa hoàn toàn ánh sáng xanh lục bảo ấm áp của cổ độc hằng đêm.
Sự phối hợp phản chiếu quang học hoàn mỹ giữa ánh sáng đỏ của hộp chiếu ảnh và ánh sáng xanh của vòng ngọc tạo nên một màn sương đỏ mờ ảo, tím sẫm đầy tà khí bao phủ khắp phòng ngủ đôi hằng đêm.
"Con tiện tỳ hèn nhát kia! Ngươi dám dùng ánh mắt đó để nhìn bản thiếu chủ sao?" An Bình gầm lên gằn giọng tàn độc dã man ngoài miệng hằng đêm, nhưng đôi mắt chàng nhìn Thanh Hà lại rơm rớm nước mắt xót xa thầm lặng trong bóng tối hằng đêm. Chàng áp chặt bàn tay rỉ máu lên vai nàng để tạo tiếng động cọ xát lụa đỏ hằng đêm.
Thanh Hà lập tức hiểu ý, nàng ngửa cổ khóc hét giả vờ đau đớn dữ dội hằng đêm, tiếng hét khàn đặc vang vọng ra ngoài cửa sổ:
"A... Lý An Bình... ngươi là tên ác quỷ t t tàn bạo... Đừng... đừng quất roi nữa... ta chịu thua rồi hằng đêm..."
Ả mật thám A Mai đứng áp sát ngoài cửa sổ, dòm ngó qua khe hở gỗ mun hằng đêm. Dưới lăng kính của Hộp gỗ Lưu Ảnh giả, ả chỉ nhìn thấy bóng rèm lụa đỏ chuyển động dồn dập và làn sương đỏ tím mờ ảo tỏa ra mùi thơm thảo dược nồng nàn hằng đêm. Ả nhếch mép cười nham hiểm, lắc đầu lẩm bẩm đầy khinh bỉ:
"Hừ, Thiếu chủ t tàn bạo đúng là biết cách hành hạ người khác hằng đêm. Lại dùng mị dược kết hợp roi da để bẻ gãy lòng tự tôn của nữ hiệp chính phái hằng đêm. Cảnh tượng dã man thế này... để ta ghi chép báo cáo đầy đủ cho Độc Hậu mừng lòng hằng đêm."
Nói rồi, A Mai nhét chiếc gương đồng nhỏ truyền tin vào thắt lưng, nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ rồi rón rén xoay người bỏ đi, tiếng bước chân nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn ngoài hành lang đá hằng đêm.
Nghe tiếng bước chân A Mai khuất hẳn, Lý An Bình và Triệu Thanh Hà mới đồng loạt thở hắt ra một hơi dài đầy chật vật hằng đêm.
Nhưng họ vẫn chưa buông nhau ra.
Trong không gian khép kín của phòng ngủ chung tân hôn phủ đầy lụa đỏ hằng đêm, hai người vẫn đang ôm chặt lấy nhau trên giường hằng đêm. Khuôn mặt nho nhã thư sinh của An Bình áp sát ngay sát cạnh gò má ửng hồng đầy mồ hôi của Thanh Hà, khoảng cách gần đến mức họ có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ dồn dập của đối phương đang đồng điệu qua ánh sáng xanh dịu nhẹ vẫn đang lấp lánh giữa hai chiếc vòng ngọc hằng đêm.
Sự ngượng ngùng đỏ mặt ngọt sủng tột cùng bao trùm lấy cả hai người hằng đêm. Thanh Hà khẽ cắn môi, nhắm chặt đôi mắt trong vắt để tránh né ánh nhìn thâm tình đầy xót xa của An Bình hằng đêm. Nàng lần đầu tiên nhận ra hơi ấm phàm trần và lồng ngực đập mạnh của chàng trai không tu vi này ấm áp và trân quý hơn mọi kiếm ý chính trực ngoài giang hồ hằng đêm.
"An Bình... ả mật thám đi rồi... chàng... chàng buông ta ra được chưa?" Thanh Hà thì thầm khẽ nói hằng đêm, giọng nói của nàng đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự bối rối ngọt ngào hằng đêm.
An Bình khẽ cười yếu ớt, chàng không buông nàng ra ngay lập tức, mà nhẹ nhàng siết chặt cái ôm hơn một chút, thì thầm vào tai nàng:
"Chờ một lát nữa hằng đêm. Để hộp chiếu ảnh chạy hết cuộn ảnh giả lập đã hằng đêm. Ta muốn chắc chắn Bạch Liên không rình mò ngoài kia hằng đêm."
Lời nói thầm lặng đầy che chở của phu quân phàm nhân vang lên giữa đêm lạnh, mở đầu cho một đêm đồng mưu ngọt ngào dằn vặt đầy tính chữa lành của phu thê hờ dưới bóng tối ác ma hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!