Nhạc nềnPowder_Snow

Cạm Bẫy Của Bích Liên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cành củi khô gãy giòn giã dưới đế giày phàm nhân vang lên giữa dược điền ngầm tĩnh mịch, tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí u ám đầy chướng khí.


Bạch Liên lập tức khựng lại. Nữ tử mặc váy trắng thêu hoa sen xanh lục ấy xoay phắt người, tà váy lụa mỏng lướt qua những đóa hoa độc đang tỏa ánh sáng xanh dịu mờ ảo. Đôi mắt vốn dĩ trong trẻo như nước hồ thu của cô ta trong tích tắc co rút lại, lóe lên tia sáng xảo quyệt và tàn nhẫn của một tà tu Ma Tướng Cảnh.


"Kẻ nào?"


Bạch Liên quát khẽ, giọng nói thanh thuần ngọt ngào nhưng lạnh buốt xương tủy. Cô ta nâng chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu lên ngang môi. Đầu ống sáo bằng ngọc lục bảo bùng phát một luồng ma quang xanh thẫm, cuốn theo những hạt phấn độc li ti xoay tròn trong không khí, sẵn sàng phóng ra đòn tấn công chí mạng ăn mòn xương tủy đối phương.


Nấp sau vách đá hắc thạch trơn trượt, Lý An Bình cảm nhận được một luồng sát khí buốt giá đang khóa chặt lấy vị trí của mình. Lồng ngực phàm nhân của chàng co thắt dữ dội, phế quản nóng rát như thể vừa nuốt phải một ngụm tro tàn nung đỏ. Độc tính của Độc Hồn Cổ trong kinh mạch đang âm ỉ phát tác, cộng thêm chướng khí ẩm mốc của dược điền khiến cơ thể phàm nhân không linh căn của chàng gần như kiệt quệ.


Đặc biệt là cánh tay trái, nơi vừa bị một nhánh gai độc cào xước một đường dài, lúc này đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng. Cơn bỏng rát từ vết thương như những mũi kim châm cứu nung đỏ đâm thẳng vào da thịt phàm trần.


"Chết tiệt..." An Bình thầm rủa một tiếng trong lòng.


Chàng khẽ miết ngón tay lên phiến lá nóng bỏng của ba cọng Bách Độc Thảo vừa thu hái được, cẩn thận giấu chúng sâu vào trong túi vải thô bên hông. Chàng biết rõ, với thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi, nếu chàng để lộ bất kỳ sự run rẩy hay yếu đuối nào lúc này, Bạch Liên sẽ không ngần ngại dùng Bích Ngọc Độc Tiêu thổi bay chàng thành một vũng máu loãng. Tu vi Ma Tướng Cảnh của cô ta dư sức bóp chết một phàm nhân chỉ trong một cái chớp mắt.


An Bình vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, hít thở thật sâu để ép nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực phải bình ổn trở lại. Chàng áp chặt lá Bùa ẩn khí Tử Vi trước ngực áo gấm đen, cảm giác mát lạnh từ bột chu sa đặc biệt lan tỏa, tạm thời phong tỏa hoàn toàn hơi ấm cơ thể phàm nhân và sự run rẩy cơ bắp của chàng.


Khi chàng bước ra khỏi bóng tối của vách đá, gương mặt nho nhã thư sinh của chàng trong tích tắc đã co rút lại, biến hóa thành một vẻ lạnh lùng, tàn bạo và ngạo mạn tột cùng. Đó chính là Diễn Thần Sơ Cảnh – hệ năng lực diễn sâu sinh tồn giúp chàng lừa gạt cả thung lũng ma đầu này suốt mười mấy năm qua.


"Bạch Liên muội muội, ngươi đang chĩa thứ đồ chơi bẩn thỉu đó vào ai vậy?"


An Bình bước ra, tà trường bào gấm đen thêu họa tiết tà môn đỏ rực vẽ nên một đường cong ngạo nghễ dưới ánh sáng ma mị của dược điền. Chàng vung chiếc Quạt xếp Bách Cơ lên, nhẹ nhàng phẩy quạt đầy ung dung, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn ác, khinh khỉnh đầy dã tâm.


Bạch Liên nhìn rõ người bước ra là An Bình, đồng tử khẽ giãn ra, nhưng chiếc sáo độc trên tay vẫn không hạ xuống hoàn toàn. Cô ta híp mắt, liếc nhìn vạt áo xộc xệch và cánh tay đang rỉ máu của chàng, giọng nói nũng nịu nhưng giấu dao găm:


"A, hóa ra là Thiếu chủ đại nhân. Đêm hôm khuya khoắt, ngài không ở tẩm điện cùng nữ hiệp chính phái Triệu Thanh Hà của ngài động phòng hoa chúc, mà lại lén lút đột nhập vào dược điền ngầm của mẹ nuôi làm gì? Lại còn lén lút trốn sau vách đá hắc thạch... Ngài nghĩ Liên nhi là kẻ mù sao?"


Sát khí từ chiếc sáo độc vẫn lơ lửng trước mặt, chỉ cần một cử động nhỏ của ngón tay Bạch Liên, độc phấn Bách Độc Kinh sẽ phát tán. An Bình đứng đối diện cô ta, khoảng cách chỉ vỏn vẹn ba trượng. Chàng cảm nhận được áp lực linh lực của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đang đè nặng lên bả vai phàm nhân của mình, khiến xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc nhỏ sinh động.


Nhưng đôi mắt phàm nhân sáng ngời thông tuệ của An Bình vẫn bình thản quan sát. Chàng kích hoạt Tâm Lý Đọc Vị, tập trung phân tích từng cử chỉ vi mô của Bạch Liên dưới ánh trăng mờ.


Chàng nhận ra ngón trỏ tay phải của cô ta đang khẽ run nhẹ trên thân sáo ngọc, nhịp thở của cô ta tuy dồn dập nhưng lại có phần nông và ngắt quãng. Điều này chứng tỏ cô ta đang lo sợ. Cô ta không sợ chàng, mà sợ hành động tuần tra tự ý này sẽ kinh động đến Bạch Sa. Bạch Liên vốn là con gái nuôi, luôn đố kỵ với sự quan tâm đặc biệt mà Bạch Sa dành cho An Bình. Cô ta thèm khát lập công để chứng minh bản thân, nhưng lại cực kỳ nhát gan trước uy thế t t tàn bạo của Độc Hậu.


Nắm thấu điểm yếu tâm lý này, An Bình cười lạnh một tiếng, tiếng cười trầm đục vang vọng khắp hang đá u tối, chứa đựng sự tàn độc diễn sâu xuất thần:


"Hỗn xược!"


Chàng gằn giọng, bước lên một bước dài đầy uy hiếp. Chiếc quạt xếp Bách Cơ trong tay chàng khẽ gõ mạnh vào lòng bàn tay rỉ máu, tạo ra một tiếng động sắc gọn dứt khoát.


"Ngươi chỉ là một đứa con nuôi được mẹ ta nhặt về để dọn dẹp dược điền, mà dám dùng giọng điệu đó để chất vấn bản thiếu chủ? Ngươi nghĩ mẹ nuôi giao cho ngươi canh gác nơi này là để ngươi chĩa sáo độc vào đầu ta sao?"


Bạch Liên khẽ cắn môi, ngón tay siết chặt thân sáo ngọc, nhưng giọng điệu vẫn cố giữ vẻ cứng rắn:


"Liên nhi không dám. Nhưng dược điền ngầm là vùng cấm cấm kỵ tuyệt đối. Ngay cả ngài, nếu không có lệnh bài của mẹ nuôi, cũng không được phép lén lút vào đây hái thuốc. Huống chi... cánh tay ngài đang rỉ máu, Liên nhi nghi ngờ ngài đang mưu đồ bất chính, lén lút ăn trộm độc dược quý để mang ra ngoài Ma Thị!"


"Ăn trộm độc dược quý?"


An Bình như nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất thế gian. Chàng ngửa cổ cười lớn, gương mặt nho nhã thư sinh co rút thành một vẻ cuồng loạn, tàn ác đúng phong thái của một kẻ kế thừa ma đạo. Nhưng giấu dưới tay áo rộng gấm đen, bàn tay phàm nhân của chàng đang run lên bần bật vì đau đớn từ vết thương gai độc cào xước. Chàng phải cắn chặt đầu lưỡi để giữ cho giọng nói không bị run rẩy:


"Bản thiếu chủ cần phải ăn trộm độc dược của mẹ nuôi sao? Đúng là tầm nhìn hẹp hòi của một con tiện tỳ! Ngươi có biết ta đang làm gì không?"


An Bình bước sát lại gần Bạch Liên, khoảng cách gần đến mức chàng có thể nhìn thấy những đóa sen xanh lục thêu trên áo cô ta đang rung động theo từng nhịp thở dồn dập. Chàng vươn bàn tay đang rỉ máu thật, thô bạo gạt phăng chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu sang một bên. Hành động vật lý nhanh gọn, dứt khoát không chứa linh lực của chàng khiến Bạch Liên bất ngờ, kinh ngạc lùi lại nửa bước.


Chàng ghé sát tai cô ta, giọng nói khàn đặc đầy tàn nhẫn, áp dụng Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật:


"Ngươi có biết con tiện nhân Triệu Thanh Hà kia bướng bỉnh đến mức nào không? Mười roi Thanh Lôi giả của ta ban ngày vẫn chưa đủ bẻ gãy lòng tự tôn kiếm sĩ của nàng ta. Nàng ta thà chịu đau đớn cắn xé kinh mạch chứ quyết không chịu quỳ xuống dâng trà cho ta!"


Nói đến đây, đôi mắt An Bình chợt đỏ rực, một luồng ánh sáng dịu dàng xót xa thầm lặng lướt qua đáy mắt chàng khi nghĩ đến tấm lưng rỉ máu giả và cổ tay sưng đỏ của Thanh Hà hằng đêm trong tẩm điện thiếu chủ. Nhưng ngay lập tức, chàng dập tắt luồng cảm xúc ấy, thay thế bằng một vẻ cuồng loạn tột cùng trước mặt Bạch Liên:


"Cho nên, bản thiếu chủ phải đích thân xuống đây, lén lút thu thập những loại kịch độc tàn nhẫn nhất trong dược điền này. Ta muốn tự tay điều chế một loại phấn độc mới từ Bách Độc Kinh, một loại độc tố có thể ăn mòn dung nhan mịn màng của nàng ta hằng ngày, khiến nàng ta phải khóc lóc thảm thiết quỳ rạp dưới chân ta cầu xin thuốc giải! Cảnh tượng đó... ngươi có muốn chứng kiến không, Liên nhi muội muội?"


Lời nói tàn độc, dã man của An Bình vang lên đầy chân thực, kết hợp với vết máu thật đang rỉ ra trên cánh tay chàng khiến Bạch Liên hoàn toàn bị chấn động tinh thần. Cô ta nhìn gương mặt cuồng loạn của chàng, khẽ rùng mình một cái. Cô ta biết vị thiếu chủ phàm nhân này tuy không có tu vi, nhưng thủ đoạn tra tấn và tâm tính t t tàn bạo thì không hề thua kém cha nuôi Lý Vô Thiên.


"Nhưng... nhưng ngài lấy gì để chứng minh ngài đang thực hiện nhiệm vụ của mẹ nuôi?" Bạch Liên vẫn cố vớt vát chút nghi ngờ cuối cùng, giọng nói đã bắt đầu run rẩy.


An Bình cười lạnh, tay phải vươn vào trong ngực áo gấm đen. Chàng không rút quạt xếp, mà chậm rãi lấy ra một tấm lệnh bài bằng xương ma thú tỏa ra một luồng hắc khí áp chế lạnh lẽo thấu xương.


Lệnh bài Hắc Ma!


Tấm lệnh bài do chính tay Lý Vô Thiên đẽo gọt từ xương Ma Long cổ xưa lấp lánh ánh sáng đen tà mị dưới ánh trăng ngầm. Sự xuất hiện của tấm lệnh bài tối cao khiến luồng ma lực Trúc Cơ Kỳ của Bạch Liên lập tức bị đè bẹp hoàn toàn. Cô ta hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, đầu cúi gằm, cơ thể run lên bần bật trước uy thế của Cốc chủ chí cao vô thượng.


"Nhìn cho kỹ đi!" An Bình giơ cao Lệnh bài Hắc Ma trước mặt cô ta, giọng nói uy nghiêm lẫm liệt đầy áp chế:


"Bản thiếu chủ mang theo lệnh bài tối cao của cha nuôi, thực hiện nhiệm vụ bí mật khống chế tù nhân chính phái để chuẩn bị cho đại kế hoạch vây quét giang hồ sắp tới. Ngươi dám dùng sáo độc ngăn cản ta, dám nghi ngờ dã tâm của ta... Có phải ngươi muốn ta bẩm báo với cha nuôi, để ông dùng Thôn Thiên Ma Chưởng lột da ngươi làm phân bón cho vườn hoa độc này không?"


"Liên nhi không dám! Thiếu chủ đại nhân bớt giận! Liên nhi đáng chết!"


Bạch Liên hoàn toàn bị khuất phục trước danh nghĩa của Lý Vô Thiên và tấm lệnh bài tối cao. Cô ta run rẩy thu hồi sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu giắt vào thắt lưng, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Sự đố kỵ tranh sủng ban nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước cơn thịnh nộ của đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ.


An Bình khẽ hừ lạnh một tiếng, chậm rãi cất tấm lệnh bài vào ngực áo. Chàng dùng chiếc quạt xếp gõ nhẹ lên vai cô ta, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa:


"Lui xuống đi. Đêm nay, việc ta vào đây hái thuốc để điều chế phấn độc hành hạ Triệu Thanh Hà... nếu có nửa chữ lọt vào tai người thứ ba, bản thiếu chủ sẽ khiến ngươi sống không bằng chết. Đã rõ chưa?"


"Rõ... rõ rồi ạ... Liên nhi xin cáo lui..."


Bạch Liên run rẩy đứng dậy, cúi đầu lùi lại từng bước một cách chật vật, rồi vội vã xoay người chạy biến vào bóng tối hành lang đá dẫn ra ngoài dược điền ngầm, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.


Nhìn bóng dáng Bạch Liên khuất hẳn sau khúc cua vách đá hắc thạch, Lý An Bình lập tức thở hắt ra một hơi dài.


Gương mặt t t tàn bạo diễn sâu đầy ngạo mạn của chàng trong tích tắc sụp đổ hoàn toàn, trở lại vẻ nhợt nhạt, kiệt sức của một phàm nhân yếu ớt. Chàng loạng choạng bước lùi lại hai bước, tựa lưng vào vách đá lạnh buốt để giữ cho cơ thể không bị ngã quỵ xuống đất.


Lồng ngực chàng phập phồng kịch liệt, máu tươi nơi khóe môi lại rỉ ra, mang theo vị mặn chát của độc tính Độc Hồn Cổ đang cắn xé xơ xác phế phổi phàm nhân. Cánh tay trái bị gai độc cào xước lúc này đã sưng đỏ lên, đau nhức thấu xương tủy. Mồ hôi lạnh thấm ướt sũng tấm trường bào gấm đen rộng thùng thình.


Chàng vội vã thọc tay vào túi vải thô bên hông, chạm vào ba cọng Bách Độc Thảo mát lạnh vừa thu hoạch được. Một nụ cười dịu dàng, xót xa thầm lặng thoáng hiện trên môi chàng trai trẻ.


"Thanh Hà... chờ ta..." An Bình thầm nghĩ, ánh mắt hướng về phía tẩm điện thiếu chủ xa xôi. "Ta đã có đủ dược liệu để làm dịu cơn đau kinh mạch cho nàng hằng đêm rồi."


Chàng gượng dậy, dùng chiếc khăn tay gấm lén lau sạch vệt máu trên khóe môi, che giấu vết thương rỉ máu trên cánh tay phàm nhân dưới lớp tay áo rộng gấm đen, rồi lẳng lặng di chuyển theo lối mòn vách đá hẹp để trở về phòng ngủ đôi.


Nhưng chàng hoàn toàn không biết rằng, phía sau khúc cua tối tăm của hành lang đá, Bạch Liên đã dừng bước chân chạy trốn của mình.


Nữ tử mặc váy trắng thêu hoa sen xanh lục ấy nép mình vào bóng tối vách đá, đôi mắt xảo quyệt khẽ híp lại đầy căm hận. Cô ta đưa ngón tay lên vuốt ve chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm tột cùng. Dù bị áp chế bởi lệnh bài tối cao, nhưng dã tâm tranh sủng và sự ghen tị sâu sắc vẫn khiến cô ta không chịu buông xuôi dễ dàng.


Cô ta khẽ thì thầm vào bóng tối, giọng nói nũng nịu đầy tàn độc:


"Hừ, Lý An Bình... ngươi dùng danh nghĩa cha nuôi để dọa dẫm ta? Được lắm, ta sẽ lén lút thám thính tẩm điện thiếu chủ hằng đêm, để xem ngươi thực sự 'hành hạ' con tiện nhân chính phái kia bằng phấn độc như thế nào, hay là... hai người các ngươi đang cùng nhau diễn sâu để lừa gạt cả Ma Cốc!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!