Nhạc nềnPowder_Snow

Đột Nhập Dược Điền Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh trăng nhợt nhạt của Hắc Ma Cốc bị nuốt chửng bởi làn sương mù dày đặc quanh năm bao phủ thung lũng. Bên trong tẩm điện thiếu chủ, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá hắc thạch lạnh buốt. Lý An Bình ngồi xếp bằng trên tấm nệm lụa đỏ mềm mại, nhưng lồng ngực phàm nhân của chàng đang co thắt dữ dội.


Cơn đau từ Độc Hồn Cổ mẫu vừa được gieo đêm qua vẫn âm ỉ cắn xé kinh mạch của chàng. Là một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, cơ thể chàng nhạy cảm với độc tính của cổ trùng hơn tu sĩ gấp trăm lần. Mỗi nhịp thở đều bỏng rát như nuốt phải tàn tro nung đỏ. Chàng khẽ liếc nhìn Triệu Thanh Hà đang nằm mê mệt trên giường tân hôn, đôi lông mày thanh tú của nàng nhíu chặt, khóe môi thỉnh thoảng khẽ mím lại vì đau đớn.


Nhờ nhịp tim cộng hưởng qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, An Bình có thể cảm nhận rõ ràng từng cơn sóng đau đớn đang cào xé kinh mạch bị phong ấn của nàng. Độc tính của cổ trùng mẫu đang liên tục kích hoạt, bắt buộc hai người phải chịu đựng nỗi đau chia sẻ hằng đêm.


"Nếu cứ tiếp tục thế này, cả nàng và ta đều sẽ bị cổ độc này mài mòn đến chết," An Bình thầm nghĩ, ánh mắt chàng trầm xuống, lóe lên tia sáng quyết đoán.


Chàng khẽ gạt nhẹ tà áo gấm đen, bước xuống giường không tiếng động. Với thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi, chàng không thể dùng linh lực để trấn áp cổ trùng, nhưng chàng có trí tuệ và sự chuẩn bị của riêng mình.


Trước khi đột nhập vào nơi nguy hiểm nhất Ma Cốc, An Bình cần một phương thuốc. Chàng lén lút băng qua những hành lang tối tăm, tránh né tai mắt của mật thám A Mai, tìm đến mật thất của Lão y sư Cổ Độc – người duy nhất trong cốc biết rõ chàng là phàm nhân nhưng im lặng che giấu vì cảm động trước lòng hiếu thảo của chàng.


Bên trong gian phòng nồng nặc mùi thảo dược hoang dã, Lão y sư Cổ Độc ngồi gù lưng bên chiếc lư đồng nhỏ tỏa khói xanh. Lão rít một hơi tẩu thuốc dài, ti hí cặp mắt khôn ngoan nhìn An Bình đang cố nén cơn đau thắt lồng ngực bước vào.


"Ngươi lại đến tìm cái chết sao, thiếu chủ phàm nhân của ta?" Lão y sư khàn giọng cười, giọng nói đục ngầu nhưng chứa đựng sự xót xa thầm lặng. "Độc Hồn Cổ mẫu của Độc Hậu không phải là thứ mà cơ thể xương thịt của ngươi có thể chịu đựng lâu dài. Nếu không có linh lực hộ thể, kinh mạch của ngươi sẽ bị ma tính của nó ăn mòn rỗng tuếch trong vòng nửa năm."


An Bình khẽ mím môi, chàng đưa bàn tay phàm nhân vẫn còn vết sẹo dài lồi lõm do nhát kiếm chính phái thuở nhỏ để lại, nắm chặt lấy tay áo gấm đen:


"Y sư, con không cần giải độc hoàn toàn, con chỉ cần một phương thuốc để làm dịu cơn đau cho Thanh Hà và giữ cho lồng ngực phàm nhân của con không bị vỡ nát trước mặt mẹ nuôi. Xin y sư chỉ điểm."


Lão y sư Cổ Độc trầm ngâm nhìn chàng, thở dài một tiếng sườn sượt. Lão gõ gõ tẩu thuốc vào cạnh bàn gỗ mục, chậm rãi nói:


"Có một cách. Nhưng cực kỳ mạo hiểm. Ngươi cần kết hợp Hồi Xuân Thảo – loại cỏ phàm trần giảm đau cực mạnh mà ngươi lén canh tác ngoài thung lũng – với Bách Độc Thảo mọc hoang quanh hồ máu độc. Sức nóng tà môn của Bách Độc Thảo khi dung hợp với tính mát dịu của Hồi Xuân Thảo sẽ tạo ra một chất trung hòa độc tính Độc Hồn Cổ đối với phàm nhân. Nhưng..."


Lão y sư dừng lại, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào An Bình:


"Bách Độc Thảo chỉ mọc sâu trong Dược điền ngầm của Bạch Sa. Nơi đó là vùng cấm cấm kỵ tuyệt đối, đầy rẫy trận pháp trùng độc phát sáng xanh và bẫy rập tà môn. Hơn nữa, đêm nay con gái nuôi của Độc Hậu là Bạch Liên đang canh phòng nghiêm ngặt tại đó. Cô ta vốn ghen tị với ngươi, luôn tìm cơ hội vạch trần năng lực phàm nhân của ngươi. Ngươi bước vào đó không khác gì tự nộp mạng."


"Con không có lựa chọn nào khác," An Bình bình thản đáp, ánh mắt chàng kiên định không chút lung lay. "Thanh Hà đang phải chịu đựng đau đớn dữ dội do bạo phát kiếm ý hôm qua. Con không thể đứng nhìn nàng bị cổ độc hành hạ thêm nữa."


Nhìn thấy quyết tâm điên cuồng nhưng đầy dịu dàng trong mắt chàng trai trẻ, Lão y sư Cổ Độc lắc đầu thở dài, lén dúi vào tay chàng một lọ nhỏ chứa bột phấn ngụy trang và nói:


"Hãy cẩn thận. Đừng để lại bất kỳ dấu vết linh lực hay ma thuật nào, vì phàm nhân các ngươi chỉ có thể chiến thắng bằng phản xạ vật lý thuần túy."


An Bình tạ ơn lão y sư, dắt chiếc Quạt xếp Bách Cơ vào thắt lưng, giấu kỹ lá Bùa ẩn khí Tử Vi trước ngực áo gấm đen để hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp và che giấu hơi thở phàm nhân trước trận pháp. Chàng bắt đầu hành trình đột nhập đầy nghẹt thở.


Dược điền ngầm của Bạch Sa nằm sâu dưới lòng đất thung lũng, lối vào là một hang đá u tối tỏa ra hương thơm độc dược dịu nhẹ nhưng chí mạng. Sương độc màu tím nhạt lơ lửng trong không khí, phát ra những luồng sáng xanh ma mị từ hàng vạn bông hoa độc biến dị.


Đối với một phàm nhân không có linh lực hộ thể như An Bình, mỗi bước chân tiến vào đây đều là một cuộc đánh cược với tử thần. Lồng ngực chàng bắt đầu nhói lên, da thịt phàm nhân bỏng rát nhẹ khi tiếp xúc với chướng khí ẩm mốc. Chàng vội vàng áp chặt lá Bùa ẩn khí Tử Vi lên ngực, cảm giác mát lạnh từ bột chu sa đặc biệt lan tỏa, giúp chàng giữ vững nhịp thở đều đặn nhờ Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp.


Chàng nép mình sau một tảng đá hắc thạch khổng lồ, đưa mắt quan sát dược điền rộng lớn. Nhờ Trận Pháp Nhãn phàm nhân – kỹ năng ghi nhớ bản đồ trận pháp Ma Cốc do Trương Tam cung cấp – An Bình không cần linh lực vẫn có thể nhìn thấu kẽ hở của trận pháp hoa độc bằng mắt thường.


"Sương độc di chuyển theo nhịp thở của trận pháp tự động. Cứ ba mươi nhịp thở, luồng khí tím sẽ xoay chuyển càn khôn tạo ra một góc khuất an toàn rộng nửa trượng," An Bình thầm tính toán trong đầu. Đôi mắt phàm nhân của chàng sáng ngời thông tuệ, bình thản phân tích từng chuyển động nhỏ nhất của làn khói độc.


Chàng bắt đầu di chuyển. Nhịp thở thứ nhất... nhịp thở thứ hai...


An Bình vận dụng Vô Ảnh Bộ phàm nhân và Né Tránh Bản Năng bộ pháp học từ Hồng Thất, thân hình uốn lượn uyển chuyển lướt đi nhẹ nhàng không để lại một tiếng động lớn nào trên nền đất ẩm ướt. Chàng lướt qua một bụi hoa độc gai góc, nhún chân nhảy qua một rãnh nước chứa độc dịch phát sáng xanh dịu trong gang tấc.


Bỗng nhiên, một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên từ phía trước. Trận pháp hoa độc tự động kích hoạt, phóng ra ba chiếc gai độc đen nhánh nhắm thẳng vào ngực chàng.


Trong khoảnh khắc sinh tử, phản xạ vật lý xuất thần của phàm nhân bộc phát. An Bình uốn cong người ra sau một góc độ không tưởng, ba chiếc gai độc sượt qua vạt áo gấm đen, cắm phập vào vách đá phía sau phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn. Chàng khẽ thở phào, nhưng cánh tay phàm nhân vô tình bị một nhánh gai độc cào xước một đường nhỏ. Cơn đau bỏng rát lập tức truyền lên đại não, khiến chàng phải cắn chặt răng để giữ nhịp tim không bị bạo phát loạn xạ.


Chàng tiếp tục tiến sâu vào trung tâm dược điền, nơi mọc hoang dã của những cọng Bách Độc Thảo màu đỏ sẫm tỏa ra hơi nóng tà môn.


Nhưng ngay khi ngón tay phàm nhân của An Bình vừa chạm vào phiến lá nóng bỏng của Bách Độc Thảo, một luồng ánh sáng đèn dầu bỗng nhiên quét qua vách đá phía trước.


"Kẻ nào dám cả gan đột nhập dược điền ngầm vào giờ này?"


Giọng nói thanh thuần nhưng xảo quyệt, chứa đầy sát khí của Bạch Liên vang lên từ phía hành lang đá. Cô ta đang cầm chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu đi tuần tra đột xuất hằng đêm, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ nghi ngờ sắc bén.


An Bình chấn động. Tu vi Trúc Cơ Kỳ của Bạch Liên cho phép cô ta phát hiện ra bất kỳ biến động linh lực nào trong phạm vi mười trượng. Nếu chàng hoảng loạn bỏ chạy, tiếng gió và hơi ấm cơ thể phàm nhân sẽ lập tức tố cáo vị trí của chàng.


Chàng nhanh chóng nép sát vào một khe hẹp giữa hai vách đá hắc thạch trơn trượt, nín thở hoàn toàn. Chàng giấu đôi bàn tay phàm nhân đang run rẩy vào trong tay áo rộng, áp chặt lá bùa Tử Vi lên ngực để hấp thụ hoàn toàn hơi ấm cơ thể.


Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bạch Liên ngày càng tiến gần. Ánh sáng từ cây đèn tà môn quét qua khe đá nơi chàng đang trốn nấp, chỉ cách vạt áo chàng đúng nửa gang tay.


An Bình nín thở, tim đập thắt lại, nhưng chàng ép mình phải khống chế nhịp tim đạt đến cảnh giới vô niệm hoàn toàn nhờ tâm pháp của Lưu học sĩ. Chàng không được để lộ bất kỳ sự sợ hãi nào.


Bạch Liên đứng dừng lại ngay trước khe đá, chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu gõ nhẹ vào lòng bàn tay cô ta đầy nghi ngờ. Cô ta híp mắt nhìn quanh, khứu giác nhạy bén của một độc sư đang cố gắng dò tìm mùi hương lạ trong không khí.


May mắn thay, bùa ẩn khí Tử Vi tẩm chu sa đặc biệt đã phát huy tác dụng tối đa, hấp thụ hoàn toàn hơi thở phàm nhân của An Bình và tạo ra một lớp tà khí giả bao quanh cơ thể chàng, hòa lẫn hoàn toàn với mùi hoa độc xung quanh dược điền.


Không tìm thấy bất kỳ dấu vết linh lực hay hơi ấm nào, Bạch Liên hậm hực hừ lạnh một tiếng, xoay người bước tiếp về phía hồ máu độc.


Chờ cho bóng dáng cô ta khuất hẳn sau khúc cua, An Bình mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chàng nhanh tay nhổ ba cọng Bách Độc Thảo giấu vào túi vải thô, chuẩn bị dùng Vô Ảnh Bộ để rút lui an toàn.


Nhưng đúng lúc chàng vừa bước ra khỏi khe đá, chân chàng vô tình giẫm phải một cành củi khô bám đầy phấn độc phát sáng.


*Rắc!*


Tiếng động nhỏ giòn giã vang lên trong không gian tĩnh lặng của dược điền ngầm.


Bước chân của Bạch Liên lập tức khựng lại. Cô ta xoay phắt người lại, đôi mắt xảo quyệt khóa chặt vào bóng đen đang nép bên vách đá hắc thạch.


"Kẻ nào đó? Ra đây cho ta!"


Bạch Liên quát lớn, không một chút do dự, cô ta nâng chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu lên ngang môi, tỏa ra làn khói độc màu xanh lục rực rỡ chuẩn bị phóng độc phấn tấn công chí mạng vào bóng đen trước mặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!