Hơi Ấm Xoa Dịu Độc Hồn Cổ
Làn khói đen kịt từ lọ ngọc rít lên những tiếng kêu kẽo kẹt ghê rợn, giống như tiếng móng tay sắc nhọn cào cấu vào vách quan tài gỗ mục. Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa đứng đó, đôi mắt dài phượng vĩ híp lại thành một đường chỉ sắc lạnh, bàn tay thon thả sơn móng đỏ rực khẽ đẩy nhẹ lọ ngọc thạch về phía trước. Luồng hắc khí âm trầm từ lọ ngọc cuộn xoắn lại, hóa thành hai sợi tơ đen mảnh như sợi tóc, lơ lửng giữa không trung tẩm điện u tối.
"Nhi tử của ta," giọng nói của Bạch Sa thanh tao nhưng lạnh buốt, từng chữ như gõ thẳng vào màng nhĩ phàm nhân của Lý An Bình. "Rạch tay đi. Hãy để Độc Hồn Cổ mẫu này chứng giám cho lòng trung thành của con tiện tỳ Kiếm Tông kia đối với con. Chỉ cần hai giọt máu thật từ lòng bàn tay của hai đứa hòa vào nhau, cổ trùng sẽ lập tức tiến vào kinh mạch, kết thành khế ước sinh mệnh phu thê hờ."
Lồng ngực phàm nhân của Lý An Bình thắt chặt lại. Áp lực ma uy Nguyên Anh Kỳ tỏa ra từ cơ thể Bạch Sa khiến từng thớ thịt trên người chàng run rẩy một cách bản năng. Chàng biết rõ, nếu chàng để lộ bất kỳ sự do dự nào lúc này, thần thức nhạy bén của mẹ nuôi sẽ ngay lập tức bóc trần thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi của chàng. Chàng phải dùng đến Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, ép nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực phải bình ổn trở lại, giữ cho gương mặt nho nhã thư sinh không lộ ra một tia mồ hôi lạnh nào.
Chàng khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười t tàn bạo diễn sâu đầy ngạo mạn đặc trưng của thiếu chủ tà đạo. Chàng vươn bàn tay phàm nhân đang rỉ máu thật từ vết thương cũ đêm qua, cầm lấy con dao găm bằng xương thú trên bàn đá đen, không một chút do dự rạch một đường dài dọc theo lòng bàn tay trái. Máu tươi đỏ hồng tuôn ra, rực rỡ và thanh khiết, hoàn toàn không có nửa điểm ma lực hay chân khí tà môn.
"Lại đây, con tiện tỳ hèn nhát," An Bình gằn giọng, giọng nói khàn đặc đầy tàn độc hướng về phía Triệu Thanh Hà. Chàng vươn tay nắm lấy cổ tay mịn màng nhưng lạnh lẽo của nàng, thô bạo kéo nàng lại gần bàn đá đen.
Triệu Thanh Hà nhíu chặt chân mày. Kinh mạch của nàng đang đau nhói do bạo phát kiếm ý chống lại phong ấn hôm qua, nhưng khi nhìn thấy vết thương rỉ máu thật trên tay An Bình, đôi mắt trong vắt của nữ Kiếm Sư khẽ dao động. Nàng đọc được luồng ánh sáng dịu dàng xót xa thầm lặng ẩn sâu trong đôi mắt tàn độc của chàng. Nàng biết chàng đang mạo hiểm tính mạng phàm nhân để cứu nàng khỏi viên Huyết Linh Đan cực độc kia.
Nàng khẽ cắn môi, chấp nhận gạt bỏ kiêu hãnh của một đại đệ tử Kiếm Tông, vươn lòng bàn tay trái đã bị rạch một đường nhỏ của mình ra, áp chặt vào lòng bàn tay rỉ máu của An Bình.
Hai dòng máu nóng hổi chạm vào nhau. Trong tích tắc, hai sợi tơ đen lơ lửng giữa không trung lập tức lao vút xuống như hai con rết đói, xuyên thẳng qua vết thương lách vào da thịt của hai người.
"Ưm..."
Một cơn đau buốt thấu xương tủy đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay, chạy dọc theo cánh tay lao thẳng về phía tim của An Bình. Thể chất phàm nhân yếu ớt của chàng không có linh lực hộ thể, cơn đau ấy giống như một ngọn lửa đen đang điên cuồng thiêu rụi từng mạch máu, khiến chàng suýt nữa ngã quỵ ngay trước mặt Bạch Sa. Chàng phải cắn chặt răng đến mức bật máu để ngăn không cho tiếng hét đau đớn thoát ra ngoài miệng.
Bạch Sa nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt phượng khẽ híp lại đầy hài lòng. Bà ta vẫy nhẹ tay áo tím sẫm, thu hồi luồng ma uy áp chế phòng ngủ:
"Tốt lắm. Độc Hồn Cổ đã tiến vào kinh mạch, ràng buộc sinh mệnh hai con làm một. Từ nay, nàng ta đau, con đau một nửa; con chết, nàng ta lập tức tu vi tận diệt, hồn phi phách tán. Hãy mau trở về phòng ngủ chung tân hôn đi, đừng để cổ trùng phải đói trong đêm đầu tiên dung hợp."
An Bình khẽ cúi đầu, cố giữ cho giọng nói không run rẩy:
"Tạ mẹ nuôi ban cổ. Con sẽ khiến con tiện tỳ này phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Nói rồi, chàng xoay người, thô bạo kéo lê xích sắt của Thanh Hà bước ra khỏi chính điện. Nhưng ngay khi cánh cửa đá nặng nề khép lại sau lưng, bước chân của An Bình bỗng loạng choạng. Chàng phải tựa nửa người vào vách đá hành lang tối tăm, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
"An Bình..." Thanh Hà thì thầm, giọng nói chứa đầy sự hoảng hốt lo lắng thực sự. Nàng vươn tay đỡ lấy bả vai đang run rẩy của chàng, nhưng An Bình khẽ lắc đầu, dùng ánh mắt cảnh báo hướng về phía bóng tối hành lang – nơi mật thám A Mai đang lén lút bám theo.
Chàng cắn răng bước tiếp, kéo nàng trở về căn Phòng ngủ chung tân hôn rộng lớn. Cánh cửa gỗ mun đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới tà môn bên ngoài.
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài được lâu. Ngay khi bước chân vừa chạm vào tấm thảm đỏ lộng lẫy của phòng ngủ, độc tính Độc Hồn Cổ mẫu bắt đầu bùng phát dữ dội.
"Hộc... hộc..."
Lý An Bình ngã quỵ xuống đất, hai tay siết chặt lấy lồng ngực. Cơ thể phàm nhân của chàng hoàn toàn bất lực trước sức tàn phá của cổ trùng tà môn. Những mạch máu đen kịt bắt đầu nổi rõ dưới làn da cổ trắng trẻo nhợt nhạt, lan dần lên gò má thư sinh. Chàng cảm giác như trái tim mình đang bị hàng vạn cây kim độc nung đỏ đâm xuyên qua, phế quản co thắt dữ dội khiến chàng không thể hít thở, lồng ngực bỏng rát như nuốt phải than hồng.
"An Bình! Chàng sao thế này?" Thanh Hà hốt hoảng quỳ sụp xuống cạnh chàng. Nàng vươn tay muốn vận chuyển linh lực chính phái để giúp chàng giải độc, nhưng ngay khi ý niệm vừa khởi động, phong ấn ma cốc lạnh lẽo trong kinh mạch nàng lập tức phản chấn dữ dội.
*Phộc!*
Thanh Hà rên rỉ một tiếng đau đớn, khóe môi rỉ ra vệt máu tươi đỏ hồng. Phong ấn tà môn cắn xé kinh mạch khiến nàng đau đớn thấu xương.
Đồng thời, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ, phát ra một luồng hắc khí tà môn lạnh buốt. Thông qua cơ chế Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm, một làn sóng đau đớn tột cùng từ cơ thể Thanh Hà lập tức truyền thẳng sang lồng ngực phàm nhân của An Bình, khiến chàng ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm, cơ thể co rúm lại trên nền đất.
"Đừng... đừng vận linh lực..." An Bình gượng dậy trong cơn đau xé lòng, giọng nói khàn đặc rách nát. "Cổ độc... sẽ truyền nỗi đau... sang cả hai... Nàng sẽ... giết chết ta mất..."
Thanh Hà chấn động. Nhìn người đàn ông phàm trần đang nằm trong vũng máu dưới chân mình, lồng ngực nàng dâng lên một nỗi hối hận và xót xa khôn tả. Chàng là một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi, vậy mà đã đứng ra hứng chịu ma uy của mẹ nuôi, gạt bỏ viên Huyết Linh Đan chí mạng để nhận lấy Độc Hồn Cổ mẫu đầy đau đớn này. Chàng làm tất cả những điều này... chỉ để bảo vệ mạng sống cho một kẻ thù chính phái như nàng.
"Ta xin lỗi... ta xin lỗi..." Nước mắt Thanh Hà rơi xuống, lã chã thấm ướt vạt áo gấm đen của An Bình. Nàng dứt khoát gạt bỏ mọi kiêu hãnh của một kiếm sĩ, vội vã lấy ra lọ Ngưng Sương Lộ mát lạnh đặt cạnh giường ngủ đôi.
Nàng đổ thứ sương lạnh thanh khiết thu hoạch trên đỉnh núi tuyết ra lòng bàn tay mịn màng, rồi nhẹ nhàng pressed lên trán và lồng ngực đang bỏng rát của An Bình. Hương thơm thanh khiết của tuyết lạnh tỏa ra, tạm thời làm dịu đi sức nóng tàn phá của cổ độc trong huyết quản phàm nhân của chàng.
Nhưng độc tính của Độc Hồn Cổ mẫu quá mạnh, thể chất phàm nhân yếu ớt của chàng bắt đầu lên cơn sốt cao dữ dội, cơ thể run rẩy bần bật như rơi vào hầm băng lạnh buốt.
Thanh Hà cắn chặt môi, không một chút do dự, nàng cúi xuống ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của An Bình vào lòng. Nàng áp sát lồng ngực ấm áp của mình vào ngực chàng, dùng hơi ấm cơ thể để sưởi ấm cho chàng hằng đêm.
Trong khoảnh khắc hai cơ thể chạm vào nhau, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên ngừng co thắt. Luồng hắc khí tà môn lạnh buốt biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ, thanh khiết như ánh trăng mùa thu, từ từ lan tỏa dọc theo kinh mạch của cả hai người.
Cơ chế phát sáng xanh ấm áp của cổ độc đã được kích hoạt – minh chứng cho thấy hai linh hồn đã thực sự nảy sinh sự thấu cảm và tình cảm chân thật tự nguyện dành cho nhau trong bóng tối.
Nhờ nhịp tim cộng hưởng qua vòng ngọc, Thanh Hà cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi cái chết thực sự và sự dịu dàng thầm lặng bên trong linh hồn phàm nhân của An Bình. Chàng đang nỗ lực dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để bình ổn hơi thở phế phủ đang bỏng rát, khẽ thì thầm bên tai nàng:
"Thanh Hà... ôm chặt lấy ta... đừng buông..."
Nàng khóc nức nở, siết chặt vòng tay hơn, để mặc cho ánh sáng xanh dịu nhẹ tịnh hóa hoàn toàn ma độc đang tàn phá thể xác hai người. Cơn sốt cao dần lui, nhịp tim đập loạn của An Bình dưới sự xoa dịu của hơi ấm kiếm sĩ dần trở nên bình ổn, nhịp nhàng.
Nhưng ngay khi họ vừa tìm lại được chút bình yên ngắn ngủi hằng đêm, một tiếng động cực nhỏ vang lên ngoài cửa sổ gỗ mun.
*Sột soạt...*
Tiếng khớp xương cơ học lách cách cực nhỏ bỗng dừng lại ngay ngoài cửa sổ phòng ngủ. Đó là mật thám A Mai đang thực hiện Quy tắc tuần tra tẩm điện hằng đêm theo lệnh của Bạch Sa. Cô ta đang áp tai sát vào khe cửa sổ gỗ, nín thở thám thính tình hình bên trong phòng ngủ đôi để tìm bằng chứng về vết máu động phòng hằng đêm.
An Bình giật mình, lý trí phàm nhân sắc bén lập tức kéo chàng tỉnh táo trở lại từ cơn mê sảng. Chàng khẽ liếc mắt ra mật hiệu nháy mắt trái hai lần với Thanh Hà – có mật thám rình mò bên ngoài hằng đêm.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, nếu để A Mai nghe thấy tiếng thở dốc đầy đau đớn và phát hiện ra vết máu thật trên giường, vở kịch khế ước phu thê hờ của họ sẽ lập tức bị Bạch Sa bóc trần hằng ngày.
An Bình cắn chặt răng, nén cơn đau thắt lồng ngực còn sót lại, vươn bàn tay phàm nhân run rẩy ôm chặt lấy eo thon của Thanh Hà. Chàng khẽ gầm nhẹ một tiếng khàn đặc, đầy tàn bạo diễn sâu ngoài miệng, cố ý làm cho giọng nói trở nên khàn đục đầy dục vọng t tàn bạo:
"Con tiện tỳ hèn nhát... Độc Hồn Cổ mẫu này thế nào? Có phải kinh mạch của ngươi đang bị ma lực của bản thiếu chủ xé rách ra hằng đêm không? Ha ha... khóc lóc cầu xin ta đi!"
Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng khẽ cắn môi, nén cơn đau kinh mạch bị phong ấn phản chấn, phát ra một tiếng rên rỉ trembling đầy đau đớn nhưng ngượng ngùng, hòa quyện với tiếng thở dốc dồn dập của hai người hằng đêm:
"Lý An Bình... chàng... nhẹ tay một chút... đau quá..."
An Bình phối hợp lắc mạnh giường gỗ, tạo ra tiếng động va chạm lách cách của xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung và tiếng thở dốc đầy kịch tính dồn dập hằng đêm. Chàng áp sát tai vào cổ nàng, cố ý tạo ra những tiếng thở dài nặng nề đầy ám muội hằng đêm.
Bên ngoài cửa sổ, tỳ nữ mật thám A Mai áp tai nghe ngóng. Nghe tiếng thở dốc dồn dập đầy kịch liệt, tiếng xích sắt va chạm leng keng và tiếng rên rỉ trembling ngọt ngào dằn vặt của phu nhân, cô ta nhát gan khẽ đỏ mặt, hoàn toàn tin tưởng rằng thiếu chủ đang điên cuồng hành hạ thể xác của nữ hiệp chính phái hằng đêm dưới sự kích hoạt của cổ trùng tà môn.
Cô ta vội vã lấy chiếc gương đồng nhỏ truyền tin ngầm ra, lén lút ghi chép báo cáo mật để gửi về cho Bạch Sa hằng đêm:
"Báo cáo Thánh Hậu, Thiếu chủ và phu nhân động phòng vô cùng kịch liệt hằng đêm, tiếng rên rỉ đau đớn và hơi thở dồn dập vang vọng cả điện, Độc Hồn Cổ đã dung hợp hoàn hảo vào tận xương tủy phu thê hờ hằng đêm."
Nói rồi, A Mai nhanh chóng rón rén bước đi, biến mất vào bóng tối hành lang u ám hằng đêm.
Bên trong phòng ngủ chung tân hôn lụa đỏ, nghe tiếng bước chân của mật thám đã xa dần hằng đêm, Lý An Bình lúc này mới hoàn toàn rũ bỏ lớp mặt nạ tàn bạo diễn sâu. Chàng mệt mỏi gục đầu lên vai Thanh Hà, lồng ngực phập phồng kịch liệt, thể chất phàm nhân kiệt quệ rã rời hoàn toàn hằng đêm.
Thanh Hà nhẹ nhàng ôm lấy chàng, những ngón tay thon thả khẽ vuốt ve mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi của phu quân phàm nhân. Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người lúc này không còn tỏa ra hắc khí tà môn nữa, mà phát sáng xanh dịu nhẹ ấm áp bao phủ khắp căn phòng hằng đêm, chứng minh cho sự đồng mưu và tình cảm chân thật tự nguyện đã chính thức nảy mầm hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!