Nhạc nềnPowder_Snow

Cơn Nghi Ngờ Mới Của Bạch Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương tím sẫm mang theo mùi hương độc dược ngọt lịm nhưng lạnh thấu xương của Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa đang len lỏi qua từng kẽ lá trúc, áp sát thung lũng đào hoa ẩn thế. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lý An Bình cảm nhận được nhịp tim của Triệu Thanh Hà thông qua Vòng ngọc Độc Hồn Cổ bỗng chốc đập loạn nhịp vì căng thẳng. Chàng biết, đối mặt với một đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ như mẹ nuôi, chỉ một sơ hở nhỏ về hơi thở chính phái hay một vết máu phàm nhân không có linh lực cũng đủ để cả hai vạn kiếp bất phục.


Nhanh như cắt, An Bình dùng bàn tay đang rỉ máu thật của mình giật lấy mảnh lụa chứa Mật thư Triệu Tông từ tay Thanh Hà, nhét thẳng vào ngăn bí mật của chiếc bùa hộ mệnh hoa đào rồi giấu sâu vào trong lớp trường bào gấm đen. Chàng nháy mắt trái hai lần với nàng – mật mã khẩn cấp yêu cầu nàng lập tức thu hồi toàn bộ kiếm ý băng sương đang dao động.


"Đi!" An Bình khẽ thì thầm, kéo tuột Thanh Hà vào lối mòn vách đá hẹp để trở về tẩm điện thiếu chủ trước khi luồng ma khí của Bạch Sa kịp tràn vào vườn đào. Chàng cần phải tạo ra một hiện trường giả lập hoàn hảo ngay tại phòng ngủ đôi để đánh lạc hướng sự nghi ngờ của bà ta.


Nhưng ngay khi hai người vừa bước qua bức rèm lụa đỏ của phòng ngủ chung tân hôn, cả hai lập tức đứng sững lại.


Không gian tẩm điện u tối lúc này không hề trống trải. Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa đã đứng đó tự bao giờ. Dáng người bà ta thanh mảnh, dung nhan trẻ trung quyến rũ như thiếu nữ đôi mươi nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như vũng nước đọng dưới đáy mộ cổ. Bà ta mặc bộ hoa phục tím sẫm tỏa ra hương thơm độc dược dịu nhẹ, mái tóc đen được búi cao bởi chiếc Huyết Cổ Trâm lấp lánh ánh đỏ tà mị.


Dưới chân bà ta, vũng nước lạnh do xác của sát thủ Ảnh Quỷ tan chảy từ đêm qua vẫn chưa khô hoàn toàn. Điều đáng nói là, luồng kiếm ý băng sương tinh khiết từ Hàn Sương Ngưng Kiếm thức của Thanh Hà vẫn còn phảng phất, sắc lẹm và chính trực, tương phản hoàn toàn với hắc ma khí âm trầm của thung lũng.


"Nhi tử của ta," Bạch Sa chậm rãi quay người lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười thanh tao nhưng đầy sát khí. "Đêm qua tẩm điện của con náo nhiệt thật đấy. A Mai báo cáo với ta rằng con hành hạ con tiện tỳ Kiếm Tông này đến mức tiếng roi da vang dội cả đêm. Nhưng tại sao... ta lại ngửi thấy mùi kiếm ý chính phái vạn năm của Thái Huyền Kiếm Tông ở đây? Lại còn có tàn tích chân khí của Ảnh Quỷ dưới trướng Cốt Ma nữa?"


Luồng ma uy Nguyên Anh Kỳ vô hình trung bùng phát, đè nặng lên bả vai của hai người. Đối với một Phàm Nhân Vô Tu Vi như An Bình, áp lực này giống như một tháp hắc thạch khổng lồ nện thẳng xuống lồng ngực. Phế quản chàng co thắt dữ dội, máu tươi nghẹn ứ nơi cổ họng hằng ngày. Chàng phải lập tức vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, tự thôi miên bản thân để giữ cho nhịp tim đập đều đặn, gương mặt nho nhã thư sinh không lộ ra một tia mồ hôi lạnh nào.


An Bình tiến lên một bước, trực tiếp chắn trước mặt Thanh Hà, vận hành Diễn Thần Sơ Cảnh với nụ cười tàn bạo, ngạo mạn đặc trưng của thiếu chủ tà đạo:


"Mẹ nuôi quả là nhạy bén. Đêm qua Cốt Ma quả thực đã hóa gan trời, dám phái con chó Ảnh Quỷ lén lút đột nhập tẩm điện của con để thám thính. Con tiện tỳ này dù sao cũng là nô lệ riêng của con, nếu con chết, nàng ta cũng không sống nổi. Con đã ép nàng ta phải dùng đến chiếc trâm cài bảo mệnh chứa kiếm ý chính phái để đóng băng tên sát thủ kia, làm lá chắn đỡ đòn cho con. Con chó của Cốt Ma... đã bị con nghiền nát thành nước đá rồi."


Bạch Sa nheo mắt, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua lòng bàn tay đang rỉ máu thật của An Bình. Bà ta bước lại gần, hương thơm độc dược nồng nặc hơn khiến đầu óc An Bình có chút choáng váng:


"Ồ? Ép nô lệ đỡ đòn? Giải thích rất hợp lý. Nhưng An Bình à, con là thiếu chủ mang Ma Thần Huyết Mạch giả lập của Hắc Ma Cốc, tại sao đối phó với một tên sát thủ Trúc Cơ Kỳ lại phải mượn tay một con tiện tỳ bị phong ấn? Hơn nữa... vết thương trên tay con... tại sao ta không cảm nhận được nửa điểm ma khí tà môn bộc phát để tự chữa trị?"


Câu hỏi của Bạch Sa đánh thẳng vào tử huyệt chân tướng phàm nhân của An Bình. Chàng biết mình không thể dùng Tráo Phụng Tráo Ly thủ pháp để ngụy trang vết thương lúc này, bởi thần thức Nguyên Anh Kỳ của bà ta đang khóa chặt từng lỗ chân lông trên cơ thể chàng.


An Bình cười lạnh, giơ bàn tay rỉ máu lên, ánh mắt đầy điên cuồng t tàn bạo diễn sâu:


"Con muốn tự tay hành hạ nàng ta bằng thể xác phàm trần để nàng ta nếm trải nỗi đau của kẻ yếu, cần gì phải dùng đến ma lực? Cốt Ma nghi ngờ tu vi của con, mẹ nuôi cũng nghi ngờ con sao?"


Bạch Sa im lặng một lát, rồi khẽ cười khúc khích, tiếng cười lảnh lót nhưng lạnh thấu xương. Bà ta vung tay lên, hai vật phẩm bỗng nhiên lơ lửng giữa không trung đá đen.


Bên trái là một viên đan dược màu đỏ ngòm, rực lửa ma tính – Huyết Linh Đan, thứ đan dược cực độc do Lý Vô Thiên luyện chế từ máu ma thú, có thể kích hoạt ma tính Nguyên Anh nhưng sẽ ngay lập tức thiêu rụi lục phủ ngũ tạng của phàm nhân không có linh lực. Bên phải là một chiếc lọ ngọc thạch màu đen cổ xưa, bên trong chứa một cặp cổ trùng phát ra tiếng rít cơ học ghê rợn – Độc Hồn Cổ mẫu, loại cổ độc ràng buộc sinh mệnh tối thượng của Vạn Độc Phái.


"Ta đương nhiên yêu thương con, nhi tử của ta," Bạch Sa thong thả nói, ánh mắt lộ rõ vẻ thử thách tột cùng. "Nhưng để dập tắt mọi lời đồn đại ngoài cốc, con có hai lựa chọn. Một là uống viên Huyết Linh Đan này để thanh lọc hoàn toàn ma tính trong người con trước mặt ta. Hai là... con và con tiện tỳ này phải cùng nhau gieo Độc Hồn Cổ mẫu ngay lập tức. Nếu nàng ta thực sự là nô lệ trung thành của con, hãy để cổ độc ràng buộc sinh mệnh hai con làm một. Nàng ta đau, con đau một nửa. Con chết, nàng ta lập tức tu vi tận diệt, hồn phi phách tán!"


An Bình nhìn viên Huyết Linh Đan đỏ ngòm, lồng ngực chàng thắt lại. Chàng biết rõ, nếu nuốt viên đan đó, cơ thể phàm nhân của chàng sẽ nổ tung trong tích tắc. Ngược lại, Độc Hồn Cổ mẫu tuy tàn độc, gieo rắc đau đớn dữ dội hằng đêm, nhưng với kiến thức y lý phàm nhân học từ Cổ Độc Y Sư, chàng có thể dùng châm cứu vi thể để tạm thời khống chế độc tính phát tác hằng ngày.


Chàng khẽ liếc nhìn Thanh Hà. Nữ Kiếm Sư cũng đang nhìn chàng, đôi mắt trong vắt của nàng lóe lên tia sáng kiên định, sẵn sàng gánh chịu đau đớn cùng chàng để bảo vệ bí mật khế ước phu thê hờ.


An Bình cười lớn đầy ngạo mạn, vươn tay gạt phăng viên Huyết Linh Đan sang một bên, ánh mắt khóa chặt vào lọ ngọc đen chứa cổ trùng:


"Huyết Linh Đan quý giá như vậy, giữ lại để con luyện công sau đi. Con muốn dùng Độc Hồn Cổ mẫu này để khóa chặt linh hồn của con tiện tỳ này mãi mãi dưới bóng tối của con! Nàng ta muốn chết để bảo toàn danh dự chính phái? Con sẽ bắt nàng ta phải sống để chịu đựng sự dày vò hằng đêm cùng con!"


Bạch Sa mỉm cười hài lòng trước ma tính t tàn bạo diễn sâu của con trai. Bà ta nâng lọ chứa Độc Hồn Cổ mẫu lấp lánh hắc khí lên, ngón tay sơn đỏ khẽ gõ vào nắp lọ làm nắp ngọc bật mở, tỏa ra một làn khói đen kịt lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!