Màn Kịch Đẫm Máu Bên Trong Địa Lao
Bóng tối của địa lao Hắc Ma Cốc dường như đặc quánh lại khi tiếng bước chân nặng nề của Lý Vô Thiên xa dần. Âm thanh của xích sắt va vào vách đá lạnh lẽo u uất vang lên từng nhịp, giống như tiếng gõ cửa của tử thần trước giờ phán quyết. Bình minh chỉ còn cách ba canh giờ, và lời đe dọa bẻ gãy toàn bộ kinh mạch của Triệu Thanh Hà từ vị đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ vẫn còn lơ lửng trong không khí, bóp nghẹt từng hơi thở của Lý An Bình.
An Bình khẽ lùi lại một bước, bàn tay giấu dưới ống tay áo gấm đen rộng thùng thình siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay phàm nhân. Lồng ngực anh bỏng rát, một ngụm máu tanh ngọt vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng do dư chấn ma uy lúc nãy của cha nuôi để lại. Anh chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, việc đứng vững trước mặt một Ma Tôn đang tẩu hỏa nhập ma đã là một kỳ tích vượt quá giới hạn thể xác. Anh nhìn lướt qua Triệu Thanh Hà – đóa hoa tuyết kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông lúc này đang quỳ rạp dưới đất, đôi mắt ngập tràn hận thù nhưng không giấu nổi vẻ kinh ngạc trước sự mâu thuẫn kỳ lạ trong ánh mắt của anh.
"Chờ ta ở đây, 'nô lệ' của ta," An Bình gằn giọng, cố giữ cho tông giọng trầm thấp và tàn độc đúng phong thái của một thiếu chủ tà đạo. "Ta sẽ quay lại sớm để dạy cho ngươi biết thế nào là lễ nghi của Hắc Ma Cốc."
Nói rồi, anh quay lưng bước đi, tà áo đen thêu chỉ đỏ rực vẽ nên một đường cong lạnh lùng trong bóng tối. Ngay khi bước ra khỏi cánh cửa sắt nặng nề của địa lao, An Bình lập tức tựa lưng vào vách đá hành lang u tối, ho khan một tiếng nhỏ, vội vã dùng chiếc khăn tay gấm lén lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi. Gương mặt nho nhã thư sinh của anh dưới ánh đuốc chập chờn tái nhợt đi vì kiệt sức.
"Ta phải nhanh lên," An Bình thầm nghĩ, nhịp tim đập loạn xạ được xoa dịu bởi Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp. "Nếu bình minh ló dạng mà trên người nàng không có vết thương rỉ máu, cha nuôi sẽ tự tay giết chết nàng. Thể chất phàm nhân của mình không thể chịu đựng thêm một lần ma uy nào nữa, mình phải tự chế tạo đạo cụ diễn kịch ngay lập tức."
Bằng bộ pháp Vô Ảnh Bộ phàm nhân nhanh nhẹn và khéo léo né tránh các thuộc hạ tuần tra, An Bình nhanh chóng lui về tẩm điện riêng của mình. Ngôi điện rộng lớn u tối này là nơi an toàn duy nhất của anh trong thung lũng ác ma. Vừa bước qua bực cửa, anh lập tức ra lệnh cho cận vệ trung thành Thiết Ngưu canh gác nghiêm ngặt bên ngoài, không cho phép bất kỳ ai – kể cả mật thám A Mai – bước vào tẩm điện trong vòng hai canh giờ hằng đêm.
Ngay sau đó, An Bình lén lút triệu tập Hồng Nương, người thợ may phàm nhân khéo tay duy nhất của Ma Cốc, đến mật thất phía sau tẩm điện. Hồng Nương bước vào với vẻ khúm núm sợ hãi, đeo chiếc kính gọng tre dày cộp, miệng ngậm đầy kim chỉ.
"Thiếu... Thiếu chủ nhân hậu," Hồng Nương run rẩy cúi đầu. Cô biết vị thiếu chủ này ngoài mặt tàn ác nhưng thực chất hằng tháng vẫn lén trả tiền sòng phẳng cho các phàm nhân lao dịch như cô, khác hẳn với lũ ma đầu khát máu khác.
"Hồng Nương, ta cần ngươi làm cho ta hai thứ," An Bình hạ thấp giọng, ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa đựng sự khẩn cầu thầm lặng. "Một bộ xiềng xích bằng da mềm lót nhung mềm bên trong, nhưng bên ngoài phải sơn phủ màu xám đen giả kim loại rỉ sét giống hệt xích sắt địa lao. Và thứ hai, ngươi hãy dùng lớp da rỗng ruột để may cho ta một chiếc roi da, tay cầm có khoang chứa khí nén rỗng để phun sương."
Hồng Nương kinh ngạc ngẩng đầu, miệng há hốc làm rơi cả cây kim nhỏ. Nhưng trước ánh mắt quyết đoán của An Bình, cô lập tức hiểu ra đây là một kế hoạch ngụy trang sinh tử. Với kỹ năng may vá thượng thừa, Hồng Nương nhanh chóng gật đầu: "Thiếu chủ yên tâm, trong kho của ta có sẵn da trâu mềm và sơn màu kim loại rỉ sét. Chỉ cần hai canh giờ, ta sẽ hoàn thành bộ xiềng xích Hắc Thiết mềm và roi da giả này cho người."
Trong lúc Hồng Nương gấp rút may vá, An Bình không hề lãng phí một giây phút nào. Anh tự mình chuẩn bị các vật liệu hóa trang. Anh lấy ra một lượng Hồi Xuân Thảo – loại cỏ phàm trần có tác dụng giảm đau cực mạnh mà anh lén gieo trồng tại các thung lũng hoang dã. Bằng ngón tay phàm nhân khéo léo, anh giã nát cỏ dại, lọc lấy phần nước cốt thanh khiết tỏa mùi thơm mát lạnh dịu nhẹ.
Tiếp đó, anh trộn nước cốt thảo dược này với nhựa của cây Huyết Ma – một hợp chất nhuộm đỏ tự nhiên mọc sâu trong đầm lầy sương độc. Nhựa cây Huyết Ma có mùi tanh nhẹ giống hệt máu thật nhưng hoàn toàn vô hại và có độ bám dính cực tốt trên da phàm nhân. Hỗn hợp hoàn thành tạo nên một loại Máu giả Huyết Ma đỏ tươi lấp lánh, vừa có tác dụng giả lập hiện trường rỉ máu rùng rợn, vừa mang lại cảm giác mát lạnh xoa dịu vết thương thực tế của Triệu Thanh Hà.
An Bình cẩn thận đổ hỗn hợp máu giả và thuốc giảm đau vào khoang rỗng bên trong chiếc roi da Thanh Lôi giả mà Hồng Nương vừa hoàn thành. Khi bóp chặt tay cầm chứa túi khí nén, sương mù thảo dược và máu giả sẽ tự động phun ra ngoài qua các lỗ li ti trên thân roi khi quất xuống, tạo nên hiện trường rỉ máu hoàn hảo mà không hề gây đau đớn thực tế.
Bình minh sắp ló dạng, những tia sáng xám nhạt đầu tiên bắt đầu xuyên qua làn sương độc dày đặc của Hắc Ma Cốc. An Bình mang theo chiếc roi da giả và bộ xiềng xích mềm lót nhung, vội vã quay trở lại Phòng giam ẩm ướt.
Bên ngoài khe cửa địa lao, tỳ nữ giám sát A Mai và hai tên lính canh tà tu đang lén lút rình mò, cố gắng dò xét xem vị thiếu chủ phàm nhân có thực sự ra tay hành hạ con nhóc Kiếm Tông hay không. Sự nghi ngờ của Cốt Ma vẫn luôn rình rập khắp nơi, và một sơ hở nhỏ cũng đủ khiến đầu An Bình lìa khỏi cổ.
An Bình hít một hơi thật sâu, vận hành Khống Chế Nhịp Tim để giữ cho gương mặt lạnh lùng không chút sợ hãi. Anh đẩy mạnh cánh cửa sắt rỉ sét, tạo nên một tiếng rít chói tai vang dội địa lao.
"Lũ ăn hại, tránh ra hết cho ta!" An Bình quát lớn, dùng uy thế thiếu chủ dọa dẫm khiến A Mai và lính canh phải lùi lại, chỉ dám lén lút nhìn qua khe cửa hẹp.
Anh bước vào lao phòng khép kín, khóa chặt cửa lại. Triệu Thanh Hà vẫn quỳ đó, đôi mắt kiêu hãnh ngước nhìn anh với vẻ đề phòng cực độ. An Bình không nói lời nào, anh tiến lại gần, cúi xuống tháo bỏ bộ xích sắt thô ráp đang cứa rách cổ tay nàng, nhanh nhẹn thay thế bằng bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung mềm mại mà Hồng Nương vừa may.
Thanh Hà khựng lại, cảm giác êm ái đột ngột nơi cổ tay khiến nàng bàng hoàng. Nàng định lên tiếng hỏi, nhưng An Bình đã nhanh tay bóp nhẹ cằm nàng, ra hiệu bằng ánh mắt đầy khẩn cầu: "Đừng nói gì, diễn theo ta. Bọn chúng đang nghe lén bên ngoài."
An Bình lùi lại ba bước, vung chiếc Roi da Thanh Lôi giả lên không trung.
*Chát! Chát! Chát!*
Tiếng roi da quất vào không khí xé gió kinh hoàng vang dội khắp địa lao, tạo nên những tiếng nổ lớn rợn người. Thế nhưng, khi ngọn roi grazes nhẹ qua tấm lưng trần rách nát của Thanh Hà, nàng không hề cảm thấy cơn đau xé da thịt như tưởng tượng. Thay vào đó, một làn sương mù mát lạnh từ Hồi Xuân Thảo phun ra, bao phủ lấy làn da nàng, làm dịu đi ngay lập tức những vết xước cũ và sưởi ấm kinh mạch đang bị phong ấn lạnh lẽo.
An Bình áp sát Thanh Hà, lén dùng cọ vẽ bôi hỗn hợp Máu giả Huyết Ma lên lưng nàng bằng động tác cực nhanh và chuẩn xác của kỹ thuật Huyết Nhục Mông Lung hóa trang. Những vết rách rỉ máu đỏ tươi trông cực kỳ rùng rợn dã man xuất hiện trên lưng nàng, hoàn hảo đến mức mắt thường không thể phân biệt được thật giả.
Thanh Hà định hét lên chống cự theo bản năng kiếm sĩ, nhưng khi nhìn thấy những giọt máu giả đỏ tươi rơi trên đất mà cơ thể mình hoàn toàn mát lạnh dễ chịu, nàng ngẩn người. Nàng ngẩng đầu lên, chạm thẳng vào đôi mắt của An Bình.
Đó không phải là đôi mắt của một ma đầu tàn bạo khát máu.
Bên trong đôi mắt đen sâu thẳm của người phu quân phàm nhân lúc này... là một luồng ánh sáng dịu dàng, xót xa thầm lặng và đầy dằn vặt hướng về nàng. Đôi bàn tay phàm nhân của anh đang run rẩy nhẹ nhàng vì phải dùng lực quất roi giả liên tục để tạo tiếng động lớn, mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán nhợt nhạt của anh. Anh đang mạo hiểm cả mạng sống của mình, gồng mình đóng vai ác quỷ chỉ để bảo vệ cho một nữ hiệp chính phái xa lạ như nàng.
Lính canh ngục bên ngoài bỗng xôn xao, một tên nghi ngờ tiếng roi quá đều đặn: "Hình như có gì đó không đúng, tiếng roi này..."
Nhận ra sự nghi ngờ của kẻ thù, An Bình lập tức kích hoạt Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật. Anh gầm thét tàn độc ngoài miệng, giọng nói khàn đặc đầy giận dữ: "Lũ ngụy quân tử các ngươi chỉ đến thế thôi sao? Hét lớn lên cho ta! Cầu xin sự sống đi, con nhóc kiêu hãnh của Kiếm Tông!"
Thanh Hà lập tức hiểu ý, nàng phối hợp hét lên một tiếng đầy đau đớn và phẫn uất, tiếng hét vang dội át đi hoàn toàn sự nghi ngờ của lính canh bên ngoài.
Thế nhưng, một giọt máu giả trên lưng nàng bỗng nhiên bị trôi đi do mồ hôi lạnh của Thanh Hà rỉ ra, đe dọa làm lộ làn da trắng mịn không vết sẹo bên dưới. Nếu lính canh nhìn thấy, vở kịch sẽ lập tức đổ vỡ. An Bình nhanh tay mở chiếc quạt xếp Bách Cơ, phẩy mạnh tạo luồng gió lớn che khuất tầm nhìn của khe cửa sổ, đồng thời dùng ngón tay deft lén dặm lại lớp phấn hóa trang trong tích tắc.
Thể chất phàm nhân của An Bình kiệt quệ rã rời sau nhiều giờ duy trì nhịp quất roi giả chuẩn xác và chịu đựng áp lực tinh thần cực hạn. Anh thở dốc, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ tàn bạo lạnh lùng khi quay đầu nhìn ra phía cửa sắt.
Màn kịch tra tấn đẫm máu hoàn hảo đã qua mắt được mật thám A Mai và lính canh ngục vòng ngoài, củng cố vững chắc danh tiếng tàn bạo của thiếu chủ tà đạo. Thế nhưng, ngay khi An Bình chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, tiếng bước chân âm trầm đầy sát khí của Cốt Ma bỗng vang lên từ phía hành lang tối tăm, hướng thẳng về phía lao phòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!