Nhạc nềnPowder_Snow

Dư Luận Giang Hồ Và Nỗi Đau Kiếm Sĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Rắc... Choảng!”


Tiếng vỡ nát của khối băng xanh chứa xác sát thủ Ảnh Quỷ vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện thiếu chủ. Những mảnh băng vụn lấp lánh như những hạt bảo ngọc lam sắc rơi vãi khắp nền đất đá đen, tỏa ra một làn hơi lạnh thấu xương thấu tủy. Triệu Thanh Hà đứng sững bên mép giường tân hôn lụa đỏ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, khóe môi nàng vẫn còn vương vệt máu tươi đỏ hồng. Việc bạo phát kiếm ý từ chiếc Trâm cài Hàn Anh để thi triển Hàn Sương Ngưng Kiếm thức trong trạng thái tu vi Kiếm Sư bị phong ấn đã khiến kinh mạch của nàng chấn động dữ dội, đau đớn như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào.


Nhưng nỗi đau của nàng chưa là gì so với Lý An Bình.


Thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, cơ chế Tâm Linh Cộng Hưởng lập tức kích hoạt. Toàn bộ một nửa nỗi đau đớn xé rách kinh mạch của Thanh Hà thô bạo truyền sang cơ thể phàm nhân yếu ớt của An Bình. Chàng quỳ sụp dưới đất, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, bàn tay phàm nhân run rẩy siết chặt lấy lồng ngực đang co thắt kịch liệt. Khóe môi chàng rỉ ra vệt máu tươi đỏ thẫm, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống trận.


“Cộc! Cộc! Cộc!”


Tiếng gõ cửa dồn dập rít qua khe đá, kèm theo giọng nói lấm lét, đầy nghi ngờ của tỳ nữ mật thám A Mai bên ngoài vách cửa sổ:


“Thiếu chủ? Thiếu chủ phu nhân? Bên trong vừa có tiếng động lớn gì vậy? Lão nô nghe như có tiếng băng vỡ... Ngài... ngài có cần lão nô vào hầu hạ dọn dẹp không?”


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nếu để A Mai đẩy cửa bước vào và nhìn thấy đống mảnh băng vụn của Ảnh Quỷ cùng vệt máu trên giường, toàn bộ khế ước phu thê hờ và thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi của An Bình sẽ lập tức bị vạch trần trước Độc Hậu Bạch Sa. Cơn thịnh nộ tà đạo sẽ nghiền nát cả hai thành tro bụi ngay tại chỗ.


An Bình cắn chặt răng, nén ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng, lý trí phàm nhân của chàng vận hành với tốc độ tối đa. Chàng nhìn Thanh Hà, nháy mắt trái hai lần – mật mã khẩn cấp yêu cầu nàng phối hợp diễn kịch.


Chàng vươn tay giật lấy chiếc Roi da Thanh Lôi giả treo trên đầu giường, dùng hết sức lực phàm nhân quất mạnh xuống nền đất đá đen ngay sát cạnh đống mảnh băng vỡ.


“Chát! Chát!”


Tiếng roi da xé gió kinh hoàng vang lên vang dội, một làn sương mỏng mang theo mùi thuốc giảm đau mát lạnh và lớp máu giả Huyết Ma đỏ tươi phun ra từ hốc rỗng của roi, bắn tung tóe che phủ lên những mảnh băng đang tan chảy thành nước lạnh. Đồng thời, An Bình vận hành Diễn Thần Sơ Cảnh, khống chế cơ mặt co rút lại thành một vẻ tàn bạo, cuồng loạn tột cùng. Chàng gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí:


“Cút! Con tiện tỳ câm lặng kia! Ngươi dám làm vỡ bình ngọc lạnh dâng trà của bản thiếu chủ? Hôm nay ta không lột một lớp da của ngươi, ta sẽ không mang họ Lý!”


Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng nhắm mắt, gạt bỏ kiêu hãnh của một đại đệ tử Kiếm Tông, áp sát bờ môi mềm mại vào gối lụa đỏ, phát ra những tiếng khóc thét đau đớn, rên rỉ giả vờ đầy kịch tính:


“Thiếu chủ... bớt giận... Thanh Hà biết lỗi rồi... Á!”


Tiếng xích sắt của chiếc Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau leng keng đều đặn trên giường, hoàn hảo mô phỏng một cuộc hành hạ dã man hằng đêm.


An Bình hướng thẳng ra phía cửa sổ, gằn giọng tàn độc:


“Ả tỳ nữ mù quáng kia! Còn không mau cút đi? Hay ngươi muốn vào đây chịu thay con tiện tỳ này mười roi?”


Bên ngoài cửa sổ, A Mai nghe tiếng roi quất chan chát cùng tiếng khóc thét rùng rợn của Thanh Hà, cơ thể ả run lên bần bật vì sợ hãi uy thế t tàn bạo diễn sâu của thiếu chủ. Ả vội vã thối lui, giọng nói run rẩy:


“Lão... lão nô đáng chết! Lão nô lập tức cút! Xin Thiếu chủ bớt giận!”


Tiếng bước chân lật đật của A Mai nhanh chóng xa dần rồi biến mất hoàn toàn ngoài hành lang u tối.


Lúc này, An Bình mới rũ bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ tàn ác. Chàng buông rơi chiếc roi da giả, cơ thể phàm nhân lảo đảo rồi ngã sụp xuống đất, ho khan dữ dội, máu tươi không ngừng rỉ ra nơi khóe môi. Cơn đau phản chấn từ cổ độc cắn xé phế quản khiến chàng không thể thở nổi.


“An Bình!”


Thanh Hà hoảng hốt nhào xuống giường, đôi bàn tay mịn màng run rẩy nâng chiếc khăn lụa tẩm Ngưng Sương Lộ mát lạnh, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh và máu tươi trên mặt chàng. Đôi mắt trong vắt của nữ Kiếm Sư chính phái lúc này tràn ngập sự xót xa, hoảng loạn tột độ. Nàng khẽ cắn môi, truyền chút hơi ấm ít ỏi từ bàn tay mình sang lòng bàn tay lạnh ngắt của chàng:


“Chàng khờ quá... Sao lại gánh chịu một nửa đau đớn thay ta? Ta là tu sĩ, thể chất mạnh hơn chàng gấp trăm lần... Chàng chỉ là một phàm nhân không có tu vi...”


An Bình gượng cười yếu ớt, bàn tay phàm nhân khẽ nắm lấy những ngón tay thon dài của nàng, vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để bình ổn hơi thở bỏng rát:


“Ta... ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng... Nếu nàng bị phế bỏ kinh mạch, nàng sẽ chết... Còn ta, ta chỉ đau đớn một chút thôi...”


Thanh Hà lặng người đi. Trong bóng tối của tẩm điện u ám, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ, ấm áp như ánh trăng mùa thu, kết nối nhịp đập trái tim của hai tâm hồn. Sự thấu cảm thầm lặng vượt qua ranh giới chính tà lúc này đã xoa dịu đi phần nào cơn đau đớn thể xác của cả hai.


Sáng hôm sau.


Bầu trời Hắc Ma Cốc vẫn bao phủ bởi làn sương mù tà môn tím sẫm lạnh lẽo. An Bình gượng dậy sau một đêm kiệt sức, chàng bước ra ngoài điện để thu thập tin tức tình báo từ mạng lưới phàm nhân của Lão Vương gửi vào. Thế nhưng, thứ chờ đón chàng lại là một tin đồn kinh hoàng đang càn quét khắp giới giang hồ chính phái bên ngoài thung lũng.


Tin đồn nói rằng: “Triệu Thanh Hà, đệ tử chân truyền kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, vì ham sống sợ chết đã tự nguyện dâng hiến thân xác, làm phu nhân hèn hạ cho tên ma đầu phàm nhân Lý An Bình, cam tâm tình nguyện làm chó săn cho tà đạo để cầu toàn mạng sống.”


Kẻ đứng sau thêu dệt và lan truyền tin đồn ác ý này không ai khác chính là Đại đệ tử Kiếm Tông Tần Vô Song – kẻ luôn đố kỵ với vị trí chưởng môn của Thanh Hà, phối hợp với âm mưu chính trị của ngụy quân tử Thần Vô Cực để trục xuất nàng vĩnh viễn khỏi giới chính phái.


Khi An Bình bước trở lại phòng ngủ chung tân hôn, chàng nhìn thấy Thanh Hà đang đứng lặng người bên cửa sổ đá. Trên tay nàng cầm một mảnh giấy truyền tin phàm nhân rách nát chứa đầy những lời sỉ nhục, nguyền rủa của người đời dành cho nàng.


Gương mặt thanh tú của nàng nhợt nhạt như tờ giấy trắng, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Danh dự của một kiếm sĩ, niềm kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính trực mà nàng gìn giữ suốt hai mươi năm qua, giờ đây đã bị giẫm đạp không thương tiếc dưới bùn lầy dối trá.


“Thanh Hà...” An Bình khẽ gọi, bước chân phàm nhân nhẹ nhàng tiến lại gần.


Thanh Hà không quay đầu lại, giọng nói của nàng run rẩy, lạnh ngắt và tràn ngập sự tuyệt vọng cực hạn:


“Họ nói... ta là con điếm của ma đầu... Họ nói ta phản bội môn phái, phản bội chính nghĩa... Cha ta... môn phái của ta... tất cả đều đã ruồng bỏ ta rồi đúng không?”


Nàng bất ngờ quay người lại, đôi mắt trong vắt giờ đây đẫm nước mắt, nhưng chứa đựng một quyết tâm điên cuồng. Nàng vươn tay định rút thanh Kiếm Hàn Sương đang bị phong ấn trên giá gỗ, hoặc dùng một mảnh gốm vỡ trên bàn để tự sát:


“Thà ngọc nát chứ không ngói lành! Ta là đệ tử Kiếm Tông, ta phải dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch của mình!”


“Nàng điên rồi sao!”


An Bình không hề có tu vi linh lực để ngăn cản bằng pháp thuật, chàng chỉ có thể dùng cơ thể phàm nhân của mình lao đến, dùng hai tay ôm chặt lấy bả vai nàng, giật phăng mảnh gốm vỡ khỏi tay nàng. Mảnh gốm sắc lẹm cứa vào lòng bàn tay phàm nhân của An Bình, khiến máu tươi đỏ rực chảy dài xuống cổ tay chàng, nhuộm đỏ cả chiếc vòng ngọc Độc Hồn Cổ.


“Buông ta ra! Để ta chết!” Thanh Hà gào lên trong đau đớn, cố gắng giãy giụa khỏi vòng tay chàng. “Sống thế này có khác gì một con quỷ? Ta không muốn làm nỗi sỉ nhục của cha ta!”


“Nàng chết rồi, ai sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo của Thần Vô Cực? Ai sẽ bắt Tần Vô Song phải trả giá?” An Bình hét lên, ánh mắt chàng nhìn thẳng vào mắt nàng, không còn vẻ t tàn bạo diễn sâu thường ngày, chỉ còn lại sự kiên định và xót xa tột cùng. “Nàng chết đi chỉ làm thỏa mãn dã tâm của chúng! Chúng muốn nàng chết để bịt đầu mối!”


Cơn đau thắt tim từ cổ độc truyền dẫn nỗi đau lòng bàn tay của An Bình sang Thanh Hà, khiến nàng khựng lại. Nhìn thấy dòng máu đỏ tươi của chàng đang chảy ròng ròng vì ngăn cản mình, lòng nàng bỗng nhói lên một cơn đau xót xa khôn tả. Sự điên cuồng tự sát dần dịu đi, thay vào đó là sự bất lực nức nở.


An Bình không để nàng có thời gian suy sụp thêm. Chàng nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, kéo nàng đi về phía lối mòn bí mật sau tẩm điện thiếu chủ:


“Đi theo ta. Ta đưa nàng đến một nơi.”


Lối mòn bí mật khuất sau những vách đá đen âm u dẫn lối hai người ra khỏi khu vực tẩm điện đầy sương độc. Sau khi đi qua một hang động hẹp, không gian trước mắt bỗng nhiên mở rộng, ánh sáng ấm áp rực rỡ ập vào mắt.


Đó là Thung lũng đào hoa ẩn thế.


Nơi đây hoàn toàn cách biệt với làn sương mù tà môn tím sẫm của Hắc Ma Cốc hằng ngày. Quanh năm, thung lũng được bảo vệ bởi một trận pháp tự nhiên dịu nhẹ, khiến không khí luôn ấm áp, thanh khiết như mùa xuân đất trời ngoài kia. Hàng ngàn gốc hoa đào cổ thụ do người mẹ phàm nhân quá cố Liễu Diệp Chi gieo trồng thuở xưa đang nở rộ rực rỡ, những cánh hoa hồng nhạt mềm mại bay lượn trong gió như những cơn mưa hoa rực rỡ.


Sự tương phản tuyệt mỹ giữa sắc hồng rực rỡ của vườn đào hoang sơ và tâm trạng u sầu, đau đớn của nữ kiếm sĩ tạo nên một bức tranh lãng mạn nhưng đầy dằn vặt xót xa.


An Bình dắt Thanh Hà ngồi xuống một phiến đá phủ đầy rêu mềm dưới gốc cây đào cổ thụ lớn nhất. Chàng lấy ra một chiếc khăn vải sạch, lặng lẽ băng bó vết thương lòng bàn tay của mình, rồi quay sang nhìn nàng, ánh mắt ấm áp như nắng xuân:


“Nơi này là do mẹ ta trồng. Bà cũng là một phàm nhân lương thiện được cha nuôi ta yêu thương. Khi còn sống, bà luôn nói với ta rằng, danh tiếng giang hồ chỉ là một chiếc mặt nạ giả tạo do người đời tự vẽ nên. Bản chất thực sự của một con người nằm ở việc họ cứu được bao nhiêu sinh mệnh, chứ không phải ở việc họ đứng ở phe chính hay tà.”


Thanh Hà cúi đầu, những cánh hoa đào rơi nhẹ trên mái tóc đen xõa tung của nàng. Nàng khẽ nức nở, giọng nói nghẹn ngào:


“Nhưng ta là một kiếm sĩ... Kiếm sĩ mất đi danh dự, mất đi sự tin tưởng của đồng môn, thì sống còn có ý nghĩa gì?”


An Bình mím chặt môi. Chàng biết, những lời khuyên phàm nhân của mình lúc này là chưa đủ để chữa lành vết thương lòng quá lớn của một Kiếm Sư tôn sùng danh dự. Nàng cần một bằng chứng thực tế, một mỏ neo tinh thần từ chính gia đình mình.


Chàng thò tay vào lớp áo gấm đen rộng thùng thình, lấy ra một chiếc bùa hộ mệnh hoa đào cũ kỹ – thứ chàng luôn mang theo người. Chàng lén mở ngăn bí mật của bùa hộ mệnh, rút ra một mảnh lụa mỏng cuộn tròn.


“Thanh Hà, nhìn cái này đi.”


Thanh Hà ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn mảnh lụa mỏng trên tay An Bình. Chàng nhẹ nhàng nhỏ một giọt nước sương lạnh Ngưng Sương Lộ lên bề mặt lụa.


Ngay lập tức, những nét chữ viết bằng máu ngón tay màu đỏ rực từ từ hiển thị rõ ràng trên nền lụa trắng. Đó chính là Mật thư Triệu Tông do cha ruột nàng – Trưởng lão Triệu Vô Cực – âm thầm viết gửi vào cốc thông qua đường dây ngầm của Lão Mù hằng ngày.


Nét chữ cương nghị nhưng chứa đựng tình phụ tử thiêng liêng hiện lên:


*“Thanh Hà nhi tử của ta... Khi con đọc được những dòng này, hãy nhớ rằng cha chưa bao giờ nghi ngờ lòng trung trinh của con. Sự biến cố tại Kiếm Tông là do dã tâm thâu tóm của Thần Vô Cực và sự phản bội đố kỵ của Tần Vô Song gài bẫy. Con tuyệt đối không được tự hủy hoại sinh mạng hờ... Chàng trai phàm nhân Lý An Bình là một người nhân hậu, mang trái tim dịu dàng cứu người hiếm có. Hãy tin tưởng hắn, phối hợp cùng hắn diễn sâu khế ước phu thê hờ để bảo toàn mạng sống, chờ ngày chân tướng phơi bày ra ánh sáng... Cha luôn tự hào về con...”*


Đọc đến những dòng chữ máu cuối cùng, toàn bộ rào cản tâm lý phòng bị, sự dằn vặt nghi ngờ chính tà bấy lâu nay trong lòng Thanh Hà hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn. Nàng nhận ra mình không hề bị cha ruột ruồng bỏ, nàng nhận ra người phu quân phàm nhân đang đứng trước mặt mình đã phải mạo hiểm cả tính mạng để mang bức mật thư này đến cho nàng.


“Cha... Cha vẫn tin con...”


Thanh Hà vỡ òa nước mắt. Nàng không thể kiềm chế cảm xúc được nữa, dứt khoát vứt bỏ mọi kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái, lao thẳng vào lòng Lý An Bình. Nàng ôm chặt lấy bả vai phàm nhân của chàng, khóc nức nở như một đứa trẻ tổn thương tìm được bến đỗ an toàn.


An Bình chấn động nhẹ, nhưng rồi đôi mắt chàng mềm đi. Chàng vươn đôi tay phàm nhân ôm chặt lấy tấm lưng thon thả của nàng, vỗ về nhẹ nhàng hằng ngày. Những cánh hoa đào rơi rực rỡ bao phủ lấy hai người, chứng kiến khoảnh khắc hai linh hồn chính thức đồng lòng, biến khế ước phu thê hờ thành một lời thề tình yêu chân thật tự nguyện.


Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng phát ra ánh sáng xanh ấm áp, dịu dàng rực rỡ chưa từng có, xua tan hoàn toàn tà khí lạnh lẽo trong kinh mạch.


Thế nhưng, sự ấm áp ngọt sủng ấy không kéo dài được lâu.


*Rào... rào...*


Tiếng lá trúc xào xạc dữ dội từ phía lối mòn rừng trúc đen dẫn vào thung lũng vang lên đầy bất thường.


Thông qua sự cộng cảm xúc giác của vòng ngọc, nhịp tim của An Bình bỗng nhiên đập nhanh dồn dập vì một luồng sát khí âm trầm đang áp sát. Chàng giật mình ngẩng đầu lên, đồng tử co rút lại kịch liệt.


Từ phía bóng tối lối mòn rừng trúc hoang sơ hằng ngày, một luồng ma khí tím sẫm, lạnh lẽo thấu xương và nồng nặc mùi độc dược của Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa đang lén lút áp sát vách đá, chuẩn bị bước vào thung lũng đào hoa ẩn thế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!