Nhạc nềnPowder_Snow

Vụ Ám Sát Trong Đêm Tân Hôn Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nến đỏ trong tẩm điện thiếu chủ chập chờn dưới làn gió độc rít qua khe cửa đá. Phòng ngủ chung tân hôn vốn được trang hoàng bằng vô số dải lụa đỏ tà đạo rực rỡ, nhưng dưới bóng tối âm u của Hắc Ma Cốc, sắc đỏ ấy lại mang một vẻ ma mị, quạnh quẽ đến rợn người. Trên chiếc giường lớn phủ nệm nhung mềm mại – thứ tiện nghi xa xỉ hiếm hoi mà Lý An Bình lén lót trang bị để Triệu Thanh Hà không phải chịu cái lạnh thấu xương của thung lũng – hai bóng người đang ngồi sát vào nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện trong không gian khép kín.


Bên ngoài cửa sổ đá, một bóng đen nhỏ bé đang áp sát vào vách tường. Đó là A Mai, tỳ nữ giám sát do Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa cài cắm. Ả đang nín thở, tai dán chặt vào khe hở để nghe ngóng từng động tĩnh nhỏ nhất bên trong.


"Ưm... Chàng... nhẹ tay một chút..."


Một tiếng rên khẽ, mang theo chút nũng nịu xen lẫn đau đớn của Triệu Thanh Hà vang lên, phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Giọng nói ấy thanh tao nhưng lại được cố ý kéo dài, tạo nên một sự mập mờ ám muội tột cùng.


Nhưng thực tế bên trong bức rèm lụa đỏ, tình cảnh lại hoàn toàn tương phản.


Gương mặt nho nhã thư sinh của Lý An Bình lúc này trắng bệch không còn một giọt máu. Anh đang quỳ sụp bên mép giường, cơ thể phàm nhân không có tu vi run lên bần bật dưới lớp trường bào gấm đen. Cơn đau thắt từ lồng ngực do dư chấn ma uy của Cốt Ma ban ngày và độc tính Độc Hồn Cổ cắn xé hằng đêm đang hành hạ anh xơ xác. Khóe môi anh rỉ ra một vệt máu tươi đỏ hồng, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống.


Triệu Thanh Hà ngồi trên giường, đôi bàn tay mịn màng đang run rẩy nâng chiếc khăn lụa tẩm Ngưng Sương Lộ mát lạnh, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán An Bình. Đôi mắt trong vắt của nữ Kiếm Sư chính phái lúc này không còn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh thường ngày, chỉ còn lại sự xót xa, hoảng hốt tột độ. Nàng khẽ cắn môi, thì thầm sát tai anh, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy:


"An Bình, khống chế nhịp tim... bình tĩnh lại. Độc tính của cổ trùng lại bắt đầu kích hoạt rồi. Đừng để ả tỳ nữ bên ngoài nghe thấy tiếng thở dốc của chàng."


An Bình gượng cười yếu ớt, bàn tay phàm nhân run rẩy vươn lên, khẽ nắm lấy những ngón tay thon dài của nàng. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, tự thôi miên bản thân để ép nhịp thở trở lại trạng thái bình ổn.


"Ta... không sao..." An Bình khàn giọng nói, cố giữ cho tông giọng trầm thấp. "Nàng phải la hét lớn hơn một chút. A Mai rất nhạy bén, nếu tiếng động thân mật dừng lại quá lâu, cô ta sẽ lập tức nghi ngờ."


Thanh Hà đỏ bừng mặt, sự ngượng ngùng dấy lên trong lòng, nhưng khi nhìn thấy vết thương bầm tím trên ngực An Bình – vết sẹo do anh gánh chịu một nửa đau đớn thay nàng qua chiếc vòng ngọc – lòng nàng bỗng mềm đi. Nàng nhắm mắt, gạt bỏ mọi sự kiêu hãnh của một đại đệ tử Kiếm Tông, vươn tay ôm chặt lấy bả vai phàm nhân của anh, áp sát bờ môi mềm mại vào cổ anh, phát ra những tiếng thở dốc dồn dập giả vờ.


*Leng keng...*


Chiếc Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, tạo nên những tiếng động leng keng đều đặn trên giường, hoàn hảo mô phỏng một cuộc ân ái rực lửa hằng đêm.


Ngay trong khoảnh khắc hai cơ thể chạm vào nhau, một dị biến bất ngờ xảy ra.


Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người bỗng nhiên co thắt nhẹ, nhưng không phải là cơn đau đớn xé tim thường ngày. Từ lõi ngọc cẩm thạch, một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ, ấm áp như ánh trăng mùa thu từ từ lan tỏa dọc theo những sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, kết nối nhịp đập trái tim của hai tâm hồn.


Cả An Bình và Thanh Hà đều chấn động. Ánh sáng xanh ấm áp này... chính là cơ chế phát sáng đặc biệt của Độc Hồn Cổ khi cảm nhận được tình cảm chân thật, không có nửa điểm giả dối giữa hai người.


Thanh Hà giật mình định rụt tay lại theo bản năng phòng thủ, nhưng nhịp tim ấm áp, kiên định của An Bình truyền qua vòng ngọc đã giữ chặt lấy tâm trí nàng. Nàng ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt thâm trầm, dịu dàng tột cùng của anh dưới ánh nến đỏ. Trong bóng tối của ma cốc u ám, luồng ánh sáng xanh ấy dịu dàng bao phủ lấy hai người, tịnh hóa đi phần nào độc tính bỏng rát trong kinh mạch.


"Thanh Hà..." An Bình thì thầm, ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay mịn màng của nàng. "Cổ độc không lừa dối. Trái tim của nàng... đã không còn căm ghét ta nữa rồi, đúng không?"


Thanh Hà ngượng ngùng quay mặt đi, gò má ửng hồng dưới ánh sáng xanh tà mị. Nàng không trả lời, nhưng vòng tay đang ôm lấy bả vai anh lại khẽ siết chặt hơn một chút. Sự thấu cảm thầm lặng giữa một phàm nhân và một nữ hiệp chính phái lúc này đã vượt qua mọi ranh giới chính tà giả tạo ngoài giang hồ.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc.


Lý An Bình tuy là một Phàm Nhân Vô Tu Vi, nhưng mười mấy năm sinh tồn giữa bầy ma đầu tàn bạo đã rèn luyện cho anh một thính giác nhạy bén đến mức cực đoan. Giữa tiếng gió độc rít gào bên ngoài và tiếng xích sắt leng keng trên giường, tai anh bỗng bắt được một tiếng động cực nhỏ – tiếng khớp xương cơ học khẽ chuyển động không tiếng động, và một luồng sát khí lạnh lẽo, buốt giá đang từ từ thẩm thấu qua lớp rèm lụa đỏ.


"Có biến!" An Bình giật mình, đồng tử co rút lại.


Anh chưa kịp đẩy Thanh Hà ra thì từ trong bóng tối góc phòng, làn sương mù đỏ sẫm bỗng nhiên vặn vẹo. Một bóng đen gầy gò, hoàn toàn không có gương mặt cố định, lướt ra từ vách đá hắc thạch hằng đêm hằng giờ. Đó là Ảnh Quỷ – sát thủ bóng tối trung thành nhất của Cốt Ma thuộc Ám Ảnh Các. Hắn sử dụng U Minh Ám Sát Thuật hoàn hảo, di chuyển không để lại tàn ảnh vật lý, dường như hòa làm một với bóng đêm.


*Vút!*


Một tia sáng đen lạnh lẽo xé rách không khí. Ảnh Quỷ vung tay phóng ra một chiếc Đoản đao tẩm độc đen chí mạng, nhắm thẳng vào cổ họng phàm nhân yếu ớt của Lý An Bình. Tốc độ của đường đao quá nhanh, mang theo sát thương của một tu sĩ Ma Tướng Cảnh Sơ Kỳ, khiến không gian xung quanh như bị bóp nghẹt.


An Bình trợn mắt, cơ thể phàm nhân của anh hoàn toàn không có phản xạ linh lực để tránh né. Anh cố gắng vung chiếc Quạt xếp Bách Cơ giắt bên hông lên để cản đòn, nhưng đường đao quá nhanh, ma khí áp chế khiến cánh tay anh tê liệt, suýt nữa đã cắt đứt cổ tay phàm nhân của anh.


"An Bình!"


Thanh Hà hét lên một tiếng lo lắng tột độ. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nàng không màng đến việc phong ấn ma cốc đang tàn phá kinh mạch của mình. Bản năng bảo vệ phu quân trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi cái chết.


Nàng dùng hết sức bình sinh, xoay người đẩy mạnh An Bình ngã nhào xuống nệm giường để tránh né đường đao chí mạng. Chiếc đoản đao tẩm độc đen sượt qua vai An Bình trong gang tấc, cắm phập vào thành giường gỗ sồi, khiến thớ gỗ lập tức thối rữa, tỏa ra làn khói đen kịt ghê rợn.


Ảnh Quỷ thấy đòn đánh trượt, thân hình gầy gò lập tức vặn vẹo, chuẩn bị lướt tới bồi thêm một nhát đao thứ hai vào đầu An Bình.


Thanh Hà không do dự nữa. Nàng giật mạnh chiếc Trâm cài Hàn Anh trên mái tóc đen xõa tung của mình. Chiếc trâm cài bảo mệnh tỏa ra một luồng kiếm ý băng sương tinh khiết, xua tan hoàn toàn tà khí âm trầm trong phòng ngủ chung tân hôn hằng đêm.


"Hàn Sương... Ngưng Kiếm!"


Thanh Hà cắn răng chịu đựng cơn đau phản chấn phong ấn kinh mạch dữ dội, gõ nhẹ vào thân trâm, vận hành Hàn Sương Ngưng Kiếm thức.


*Ầm!*


Một luồng kiếm khí băng sương cực mạnh, thanh khiết và lạnh lẽo vạn năm bùng phát từ đầu trâm cài, càn quét khắp căn phòng. Lớp băng tuyết trắng xóa lan nhanh trên mặt đất với tốc độ chóng mặt, đóng băng toàn bộ vách đá, rèm lụa đỏ và khóa chặt bước chân của Ảnh Quỷ trong tích tắc hằng đêm.


Ảnh Quỷ trợn tròn mắt dưới lớp mặt nạ đen, cơ thể hắn bị luồng kiếm ý vĩ đại của Kiếm Sư đóng băng cứng ngắc thành một khối băng xanh lạnh thấu xương. Sát khí bóng tối hoàn toàn bị dập tắt.


*Rắc... Choảng!*


Khối băng chứa xác của Ảnh Quỷ đổ sụp xuống đất, vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn băng xanh lấp lánh rụng xuống nền đá tẩm điện hằng đêm.


Thanh Hà ho khan một tiếng dữ dội, một ngụm máu tươi chính trực phun ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ một góc nệm nhung. Phong ấn ma cốc phản chấn khiến kinh mạch nàng đau đớn như bị xé rách, cơ thể lảo đảo suýt ngã quỵ.


Vòng ngọc Độc Hồn Cổ lập tức phát sáng, truyền dẫn một nửa cơn đau thắt tim tột cùng sang lồng ngực phàm nhân của An Bình. Anh rên rỉ một tiếng đau đớn, nhưng vẫn gượng dậy ôm chặt lấy nàng, lo lắng bôi Ngưng Sương Lộ lên cổ tay nàng.


Nhưng hai người chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì tiếng động lớn từ vụ đóng băng vỡ nát đã làm kinh động đến mật thám bên ngoài.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng đập cửa dồn dập vang lên từ phía cửa sổ đá. Bóng đen của tỳ nữ A Mai áp sát ngay ngoài cửa sổ phòng ngủ, giọng nói nhát gan nhưng đầy vẻ nghi ngờ rít qua khe cửa:


"Thiếu chủ? Thiếu chủ phu nhân? Bên trong vừa có tiếng động lớn gì vậy? Lão nô nghe như có tiếng băng vỡ... Ngài... ngài có cần lão nô vào hầu hạ không?"


Không khí trong tẩm điện lập tức đông cứng lại. Xác của Ảnh Quỷ bị đóng băng rụng xuống đất, nhưng tiếng động lớn đã làm kinh động mật thám A Mai đang đứng áp sát ngay ngoài cửa sổ phòng ngủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!