Sự Khiêu Khích Của Hắc Hổ
Cơn đau từ lồng ngực Lý An Bình không giống như vết thương ngoài da. Nó âm ỉ, nóng rát, rồi đột ngột buốt lạnh như có hàng vạn con rết độc đang điên cuồng cắn xé vào tận xương tủy phàm nhân của anh. Luồng hắc khí tà môn rỉ ra từ chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bốc lên ngùn ngụt, quấn chặt lấy hai cánh tay đang đan vào nhau trên giường tân hôn lụa đỏ. Phế quản của An Bình co thắt dữ dội, một ngụm máu tanh nghẹn ứ nơi cổ họng khiến anh không thể phát ra tiếng động nào ngoài những tiếng thở dốc đứt quãng.
"An Bình! Chàng làm sao vậy? Đừng dọa ta!"
Triệu Thanh Hà hoảng hốt tột độ. Tu vi Kiếm Sư của nàng vốn bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, khiến nàng lúc này chẳng khác nào một nữ tử yếu ớt. Thế nhưng, thông qua chiếc vòng ngọc kết nối sinh mệnh, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ, từng cơn co thắt như muốn vỡ nát phế phủ của người phu quân phàm nhân đang nằm dưới thân mình. Nỗi xót xa và hoảng sợ dâng lên tột đỉnh, nước mắt nàng rơi lã chã xuống khuôn mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh của anh.
An Bình gượng vươn ngón tay run rẩy, khẽ chạm vào khóe môi nàng, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt để trấn an. Anh ra hiệu cho nàng nhìn về phía chiếc túi gấm giấu dưới gối nằm. Thanh Hà lập tức hiểu ý, nàng vội vã thọc tay dưới gối, lôi ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ chứa những cây kim bạc lấp lánh — công cụ Châm Cứu Vi Thể phàm nhân mà lão y sư Cổ Độc đã truyền dạy riêng cho An Bình.
"Châm... huyệt Đản Trung... ba phân..." An Bình khàn giọng thì thầm, mỗi từ nói ra đều khiến khóe môi anh rỉ thêm một vệt máu đỏ tươi.
Thanh Hà run rẩy cầm lấy cây kim bạc. Đôi bàn tay mịn màng vốn chỉ quen cầm thanh kiếm Hàn Sương chém sắt như chém bùn, giờ đây lại lóng ngóng trước một cây kim nhỏ bé. Nàng biết, chỉ cần châm lệch một sợi tóc, cơ thể phàm nhân không có linh lực hộ thể của An Bình sẽ lập tức kinh mạch đảo lộn mà chết.
"Bình tĩnh... ta phải bình tĩnh..." Thanh Hà tự nhủ, nàng nhắm mắt hít một hơi thật sâu, vận dụng Thanh Tâm Tịnh Ba Quy Tắc để xua tan sự hoảng loạn trong tâm trí. Khi mở mắt ra, đôi tay nàng đã lấy lại sự kiên định của một kiếm sĩ.
*Hưu!*
Mũi kim bạc chuẩn xác cắm vào huyệt Đản Trung trên lồng ngực An Bình. Tiếp theo là huyệt Khí Hải, Thần Khuyết. Thanh Hà di chuyển nhanh nhẹn, lén bôi một ít Ngưng Sương Lộ mát lạnh lên trán anh để làm dịu cơn sốt độc tính đang tàn phá kinh mạch.
Khi mũi kim cuối cùng được cắm xuống, luồng hắc khí tà môn xung quanh chiếc vòng ngọc dần dần thu liễm, biến mất vào trong làn da. Cơn đau bóp nghẹt lồng ngực An Bình dịu đi, anh thở phào một tiếng dài, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt. Thanh Hà kiệt sức ngã sụp xuống bên cạnh anh, ôm chặt lấy bả vai phàm nhân đang run rẩy của phu quân, dùng hơi ấm cơ thể mình để sưởi ấm cho anh giữa đêm đông lạnh giá của Ma Cốc. Nhịp tim của hai người thông qua Độc Hồn Cổ dần dần hòa làm một, yên bình và thầm lặng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhạt màu đầu tiên xuyên qua màn sương độc dày đặc quanh năm bao phủ Hắc Ma Cốc, không khí u ám thường ngày của thung lũng bỗng bị phá vỡ bởi tiếng hò reo vang dội từ thao trường ngoại vi.
Lý An Bình đã khoác lên mình bộ trường bào gấm đen viền vàng sang trọng của thiếu chủ tà đạo, mái tóc đen buộc cao bằng chiếc trâm xương thú đầy tà tính. Gương mặt nho nhã thư sinh của anh lúc này được che giấu hoàn hảo dưới một vẻ lạnh lùng, tàn bạo và ngạo mạn tột cùng. Đôi mắt anh sắc lạnh như dao cạo, tay cầm chiếc Quạt xếp Bách Cơ phẩy nhẹ, phong thái oai nghiêm lướt đi giữa hàng lối tà tu tuần tra.
Đi sát phía sau anh là Triệu Thanh Hà. Nàng mặc bộ đồ tù nhân vải thô màu xám, cổ tay đeo chiếc Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung giả hắc thiết, bước đi cúi gằm đầu đầy vẻ phục tùng thảm hại hằng ngày hằng đêm để lừa gạt tai mắt trong cốc. Phía sau hai người là hộ pháp Thiết Ngưu — gã khổng lồ trung thành nhưng ngốc nghếch, vác chiếc Khai Sơn Đại Phủ nặng ngàn cân, ánh mắt đầy vẻ tôn sùng hướng về phía Thiếu chủ.
Khi An Bình bước lên đài cao của thao trường để kiểm tra thuộc hạ, một luồng sát khí thô lỗ đột ngột bùng phát từ phía đám đông tà tu bên dưới.
"Thiếu chủ vạn tuế! Nhưng lão nô có một điều thắc mắc, không biết có nên nói hay không?"
Một giọng nói oang oang như tiếng đồng nát rách vang lên đầy khiêu khích. Đám đông tà tu dạt ra hai bên, lộ ra thân hình lực lưỡng của Hắc Hổ — gã tà tu thuộc Ma Binh Cảnh Đỉnh Phong dưới trướng Cốt Ma. Hắn xăm trổ đầy mình hình hổ vằn ghê rợn, tay cầm sợi xích sắt đen nặng nề, ánh mắt hung tợn đầy vẻ khinh thường nhìn thẳng vào An Bình.
An Bình khẽ dừng quạt, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn xuống Hắc Hổ. Sự khiêu khích của Hắc Hổ đã nằm trong dự tính của anh. Cốt Ma bị Lý Vô Thiên phế bỏ một nửa tu vi và trừng phạt dã man sau vụ việc địa lao, chắc chắn sẽ không cam lòng chịu nhục. Lão già xảo quyệt ấy không dám tự mình ra tay, liền kích động gã tà tu thô lỗ này ra mặt thách đấu để vạch trần thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi của anh trước toàn thể ma cốc.
"Hắc Hổ, ngươi có gan nói câu đó, tức là đã chuẩn bị sẵn quan tài cho mình rồi?" An Bình cười lạnh, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng tà lực uy nghiêm giả lập từ bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo.
Hắc Hổ cười lớn, vung mạnh sợi xích sắt giậm chân xuống đất, tạo nên một tiếng nổ nhỏ của ma lực Trúc Cơ Kỳ sơ cấp: "Thiếu chủ nói đùa rồi. Lão nô chỉ nghĩ, Hắc Ma Cốc chúng ta tôn sùng kẻ mạnh. Thiếu chủ từ nhỏ đến lớn chưa từng bộc lộ nửa điểm tu vi, hằng ngày chỉ dùng lệnh bài của Cốc chủ để ra oai. Hôm nay, lão nô muốn thay mặt chúng ma binh, thỉnh giáo vài chiêu võ học của Thiếu chủ! Nếu Thiếu chủ không dám ra tay, phải chăng lời đồn ngài là một phàm nhân phế vật... là sự thật?"
Lời nói của Hắc Hổ vừa dứt, cả thao trường lập tức xôn xao. Hàng trăm ánh mắt tà tu tuần tra đổ dồn về phía An Bình, chứa đựng sự tò mò, hoài nghi và cả sự khát máu đặc trưng của ma đạo.
Thanh Hà đứng sau lưng An Bình, bàn tay dưới lớp áo vải thô khẽ siết chặt. Nàng biết rõ An Bình hoàn toàn không có tu vi, nếu tiếp nhận thách đấu của một tà tu Ma Binh Đỉnh Phong như Hắc Hổ, chỉ cần một đòn chấn động của xích sắt cũng đủ lấy đi mạng sống phàm nhân của anh. Nàng khẽ nhích chân, định bạo phát kiếm ý từ Trâm cài Hàn Anh để ra tay trước.
Nhưng ngay lập tức, một cái chạm nhẹ từ tà áo đen của An Bình đã ngăn nàng lại. Anh lén nháy mắt trái hai lần — mật mã Nhãn Thần Truyền Âm yêu cầu nàng giữ im lặng tuyệt đối và tin tưởng vào anh.
An Bình tiến lên một bước sát mép đài cao, dùng Tâm Lý Đọc Vị để quan sát kỹ lưỡng từng cử chỉ vi mô của Hắc Hổ. Anh nhận ra, mặc dù ngoài miệng Hắc Hổ gào thét rất hung hãn, nhưng ngón tay bám vào xích sắt của hắn lại khẽ run lên, và ánh mắt hắn liên tục liếc xéo về phía Thiết Ngưu đang đứng sừng sững sau lưng An Bình.
"Hắn đang lo sợ." An Bình thầm nghĩ, trí tuệ phàm nhân phân tích thần tốc. "Hắn biết Thiết Ngưu có tu vi Trúc Cơ Kỳ và cực kỳ trung thành với mình. Hắn chỉ muốn khích tướng để mình tự tay ra trận, không muốn đối đầu với Thiết Ngưu."
Nắm thóp được nỗi sợ hãi của đối phương, An Bình khẽ nhếch môi cười nhạt, gập mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay đầy ngạo mạn. Anh dùng Diễn Thần Sơ Cảnh, phóng ra một tràng cười lớn đầy tàn bạo và khinh bỉ vang dội khắp thao trường.
"Ha ha ha! Một con chó hoang của Huyết Quỷ Bang mới gia nhập cốc chưa đầy ba năm, mà cũng xứng đòi thỉnh giáo võ học của bản thiếu chủ?"
An Bình chỉ thẳng quạt vào mặt Hắc Hổ, giọng nói lạnh thấu xương: "Ngươi nghĩ bản thiếu chủ dùng lệnh bài để ra oai? Sai rồi. Bản thiếu chủ dùng lệnh bài là để bảo vệ mạng chó của các ngươi khỏi ma tính của ta! Huyết mạch ma thần ẩn thế của ta một khi bộc phát, cả cái thao trường này sẽ không còn một ngọn cỏ sống. Ngươi... có tư cách gì để ta phải tự tay tế kiếm?"
Sự tự tin tột cùng và phong thái lạnh lùng của An Bình khiến Hắc Hổ khựng lại, đám đông tà tu bên dưới cũng im bặt. Họ bị khí thế t tàn bạo diễn sâu của anh dọa sợ.
Nhưng Hắc Hổ dưới sự thúc ép của Cốt Ma trong bóng tối, không thể lùi bước. Hắn nghiến răng gầm lên: "Thiếu chủ đừng dùng lời lẽ để dọa người! Có gan thì bước xuống đây chiến một trận!"
An Bình khẽ liếc mắt nhìn Thiết Ngưu đang thở phì phò tức giận phía sau. Anh biết thời cơ đã đến.
"Thiết Ngưu," An Bình trầm giọng gọi.
"Có tiểu nhân!" Thiết Ngưu vội vã bước lên, cơ bắp cuồn cuộn run lên vì tức giận. Gã hộ pháp ngốc nghếch này luôn tin tưởng tuyệt đối rằng An Bình là một thiên tài tà đạo vĩ đại đang che giấu sức mạnh hủy thiên diệt địa để luyện công pháp chí cao.
"Ngươi nghe thấy gì chưa?" An Bình lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Hắc Hổ. "Một con chó hoang dám đứng trước mặt chủ nhân sủa bậy, tức là đang sỉ nhục vào tôn nghiêm của Hắc Ma Cốc, sỉ nhục vào sự canh gác của Thiết Thiết Đường các ngươi. Bản thiếu chủ lười ra tay làm bẩn phục trang mới may. Ngươi biết phải làm gì rồi chứ?"
"Tiểu nhân tuân lệnh!"
Thiết Ngưu gầm lên một tiếng như sấm sét rách trời. Sức mạnh ma lực Trúc Cơ Kỳ bùng phát dữ dội quanh thân gã khổng lồ, tạo nên một luồng hắc khí cuồng bạo thổi tung bụi cát trên thao trường. Gã vác chiếc Khai Sơn Đại Phủ nặng ngàn cân, giậm mạnh chân nhảy xuống đài cao, lao thẳng về phía Hắc Hổ như một quả pháo đại phong ba.
Hắc Hổ hoảng hốt tột độ, hắn vội vã vung xích sắt đen lên để phòng thủ, nhưng ma lực Ma Binh Đỉnh Phong của hắn làm sao chống lại được sức mạnh cơ bắp thô bạo kết hợp ma lực Trúc Cơ của Thiết Ngưu?
*Oành!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Chiếc búa khổng lồ của Thiết Ngưu đập thẳng xuống sợi xích sắt, chấn bay vũ khí của Hắc Hổ ra xa. Sức nặng ngàn cân đè sụp xuống, Thiết Ngưu vung chân đạp mạnh vào hai đầu gối của Hắc Hổ.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên kèm theo tiếng gào thét thảm thiết đầy đau đớn của Hắc Hổ. Hắn ngã quỵ xuống đất, hai chân gãy gập dị dạng, máu tươi chảy đầm đìa trên nền đá thao trường. Thiết Ngưu vác búa đứng sừng sững bên cạnh, khạc một bãi nước bọt đầy khinh bỉ:
"Thứ rác rưởi không biết lượng sức! Còn dám sủa bậy trước mặt Thiếu chủ, ta sẽ đầu độc cả gia tộc ngươi!"
Cả thao trường lặng ngắt như tờ. Sự trung thành ngốc nghếch nhưng tàn bạo của Thiết Ngưu đã dập tắt hoàn toàn mọi ý định khiêu khích của đám tà tu cấp thấp. Danh tiếng t tàn bạo diễn sâu của An Bình một lần nữa được củng cố vững chắc.
An Bình đứng trên đài cao, khẽ phẩy quạt xếp Bách Cơ đầy quý phái, ánh mắt tàn nhẫn quét qua đám đông: "Kẻ nào còn muốn thỉnh giáo võ học của bản thiếu chủ nữa không?"
Không một ai dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
Nhưng ngay khi An Bình chuẩn bị quay người rời đi để hoàn thành cuộc rút lui an toàn, một tràng vỗ tay chậm rãi, lạnh lẽo bỗng vang lên từ phía sau hàng cột đá hắc thạch của thao trường.
*Bạch... Bạch... Bạch...*
Cốt Ma bước ra từ bóng tối. Trường bào đen thêu hình xương người của lão bay phần phật trong gió độc, ngón tay dài nhọn hoắt tỏa ra một luồng hắc khí chết chóc của Kim Đan Kỳ Đỉnh Phong áp chế toàn bộ thao trường. Lão già nhợt nhạt ấy cười khẩy, ánh mắt gian giảo khóa chặt vào An Bình.
"Thiếu chủ quả nhiên oai phong lẫm liệt, mượn tay thuộc hạ trừ khử kẻ phản loạn rất xuất sắc." Cốt Ma tiến lại gần đài cao, giọng nói âm u đầy dã tâm. "Nhưng để dập tắt hoàn toàn lời đồn đại ngoài giang hồ rằng Thiếu chủ là một phàm nhân phế vật không linh căn, lão nô có một đề nghị nhỏ. Chi bằng... chúng ta ngay tại đây tiến hành một buổi thử máu (thử máu) trên Ma Long tế đàn của gia tộc? Chỉ cần một giọt máu của Thiếu chủ kích hoạt được tà lực của tế đàn, chúng ma binh sẽ tâm phục khẩu phục, không còn ai dám nghi ngờ huyết mạch ma thần của ngài nữa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!