Chiếc Vòng Ngọc Ấm Áp Và Đêm Chung Giường Ngọt Ngào
Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của Hắc Ma Cốc, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ trận pháp phòng ngự vừa bị chấn động. Dưới mái hiên cong vút của tẩm điện thiếu chủ, những dải lụa đỏ tà đạo bay phần phật trong không trung, giống như những vệt máu tươi bị xé rách giữa màn đêm âm u.
Lý An Bình đứng thẳng lưng trên thềm đá, trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ của anh đã bị gió mưa thổi ướt sũng, dán chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt. Dù lồng ngực đang phập phồng kịch liệt, từng hơi thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi, anh vẫn cố giữ cho đôi vai mình không run rẩy. Trước mặt anh, đại ma đầu Lý Vô Thiên — Hắc Ma Tôn chí cao vô thượng — đang nheo đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, khóa chặt cái nhìn vào cổ tay của Triệu Thanh Hà.
Nơi đó, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ bằng cẩm thạch ngâm máu trùng đang rỉ ra một làn ma khí màu xanh lam nhạt, lạnh lẽo và sắc bén như sương muối. Đó là phản ứng tự nhiên của cổ độc khi cảm nhận được kiếm ý chính phái đang dao động kịch liệt trong kinh mạch bị phong ấn của nàng.
"Linh lực chính phái..." Giọng nói của Lý Vô Thiên trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất, khiến những mảnh hắc thạch vụn dưới chân khẽ nảy lên. "An Bình, ngươi giải thích thế nào về luồng hàn khí này trên người con tiện tỳ Kiếm Tông kia?"
Sát khí Nguyên Anh Kỳ vô hình trung lại dâng lên, đè nặng lên bả vai phàm nhân của An Bình. Anh cảm giác như có một tảng đá ngàn cân đang ép xuống phế quản, khiến máu tươi trong họng suýt nữa phun ra lần nữa. Nhưng trí tuệ phàm nhân của anh đang vận hành với tốc độ tối đa. Anh biết, chỉ một cái chớp mắt do dự, đầu của cả anh và Thanh Hà sẽ rơi xuống đất.
An Bình khẽ nhếch mép, nặn ra một nụ cười t tàn bạo, ngạo mạn đặc trưng của thiếu chủ tà đạo. Anh bước lên một bước, trực tiếp dùng bàn tay phàm nhân của mình nắm lấy cổ tay Thanh Hà, thô bạo kéo nàng sát lại gần mình.
"Cha, người quá nhạy cảm rồi." An Bình cười lạnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ đắc ý. "Con tiện tỳ này vốn là đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông, kiếm ý vạn năm của nàng làm sao có thể dễ dàng bị xóa bỏ trong một ngày một đêm? Con vừa rồi ở trên xe ngựa đã dùng roi da quất nàng mười roi, ép nàng phải dùng chút kiếm ý tàn dư kia để chống chọi với Độc Hồn Cổ. Có như vậy, cổ độc mới có thể ăn sâu vào tận xương tủy nàng, biến nàng thành một con rối ngoan ngoãn phục vụ con hằng đêm."
Nói rồi, An Bình lén dùng ngón tay cái bấm mạnh vào mu bàn tay Thanh Hà, ra hiệu cho nàng phối hợp.
Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng khẽ run lên, đôi vai gầy co rút lại, đầu cúi gằm xuống đất, đôi môi mím chặt lộ vẻ nhẫn nhục và sợ hãi tột độ. Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, phát ra tiếng kêu *leng keng* đầy thảm hại.
Lý Vô Thiên nhìn chằm chằm vào sự run rẩy của Thanh Hà, rồi lại nhìn vết máu đỏ hồng trên vạt áo gấm đen của con trai nuôi. Sự nghi ngờ trong đôi mắt đỏ ngầu của ông dần dần dịu đi, thay vào đó là một sự vụng về và lúng túng của người cha tàn bạo nhưng cực kỳ cưng chiều con trai.
"Nhi tử, ngươi... ngươi lại bị thương rồi." Lý Vô Thiên thở dài, luồng hắc khí cuồng bạo quanh người ông hoàn toàn tiêu biến. Ông vươn bàn tay khổng lồ đầy vết sẹo kiếm, định vỗ vai An Bình nhưng lại khựng lại giữa chừng vì sợ sức mạnh Nguyên Anh Kỳ của mình sẽ làm nát xương cốt phàm nhân của anh. "Ngươi không có tu vi, lần sau đừng có đứng chắn trước mặt ta khi ta luyện công. Đi vào nghỉ ngơi đi. Con tiện tỳ này... tùy ngươi dày vò."
Cốt Ma đứng sau cột đá khẽ nghiến răng, gương mặt nhợt nhạt của lão co rút lại vì tức giận khi thấy kế hoạch vạch trần bị An Bình dùng vài câu nói hiếu thảo hóa giải. Nhưng trước ma uy của Lý Vô Thiên, lão chỉ có thể cúi đầu lùi lại.
"Con xin phép cha." An Bình khẽ khom người, rồi thô bạo kéo tay Thanh Hà bước qua cánh cửa gỗ đen dày nặng của tẩm điện thiếu chủ.
Ngay khi cánh cửa điện khép lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới tăm tối bên ngoài, cơ thể phàm nhân của Lý An Bình lập tức mất đi điểm tựa. Anh loạng choạng ngã quỵ xuống nền đất lạnh, hai tay chống đỡ cơ thể đang run rẩy kịch liệt, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng ngụm máu tươi rốt cuộc không thể kìm nén được nữa mà phun ra trên nền gạch đen.
"An Bình!"
Triệu Thanh Hà hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ. Sự kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái hoàn toàn biến mất, nàng quỳ sụp xuống cạnh anh, đôi bàn tay mịn màng lạnh lẽo vội vã đỡ lấy bả vai đang run lên của anh. Chứng kiến người nam tử phàm nhân này vì bảo vệ mình mà liên tục ho ra máu, lồng ngực bầm tím do áp lực ma uy Nguyên Anh Kỳ, lòng nàng dấy lên một nỗi xót xa và hối hận khôn tả.
"Chàng... chàng đừng cử động." Giọng Thanh Hà run rẩy, nàng vội vã đỡ anh dậy, dìu cơ thể rã rời của anh tiến về phía chiếc giường tân hôn được trang hoàng bằng lụa đỏ tà tà đạo ở góc tẩm điện khép kín.
An Bình cười khổ, khuôn mặt nho nhã thư sinh nhợt nhạt không còn một giọt máu. Anh tựa đầu vào vai nàng, ngửi thấy mùi hương hoa tuyết thanh khiết tỏa ra từ mái tóc xõa tung của nàng, khẽ thì thầm: "Ta đã nói rồi... ta là phàm nhân da dày thịt béo... không sao đâu..."
"Chàng còn nói dối!" Thanh Hà nghẹn ngào, nàng đặt anh nằm xuống lớp nệm mềm ấm áp mà anh đã lén lót cho nàng hằng đêm. Nàng vội vã lấy từ trong rương gỗ ra chiếc lọ ngọc nhỏ chứa Ngưng Sương Lộ — loại nước sương lạnh tinh khiết thu hoạch trên đỉnh núi tuyết mà An Bình đã mạo hiểm mua về cho nàng hằng ngày.
Thanh Hà run rẩy cởi bỏ lớp áo gấm đen sũng nước mưa của An Bình. Dưới ánh nến chập chờn, lồng ngực phàm nhân trắng trẻo của anh hiện ra một vết bầm tím rợn người hình lòng bàn tay — hậu quả của việc anh dùng cơ thể không tu vi đứng chắn trước ma uy tẩu hỏa nhập ma của Lý Vô Thiên ban nãy.
Nàng đổ một ít Ngưng Sương Lộ lên lòng bàn tay mình, hơi lạnh thanh khiết tỏa ra làm dịu đi không khí ngột ngạt của căn phòng. Nàng nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lạnh lẽo lên lồng ngực bỏng rát của anh, khẽ xoa dịu vết thương phế phủ. Sự mát lạnh từ nước sương tuyết thẩm thấu qua làn da phàm nhân, khiến An Bình khẽ rên rỉ một tiếng dễ chịu, lồng ngực đang co thắt dữ dội dần dần bình ổn trở lại.
"Chàng là đồ ngốc..." Thanh Hà vừa bôi thuốc vừa khẽ mắng, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt trong vắt của nàng, rơi xuống ngực anh nóng hổi. "Chàng hoàn toàn không có tu vi, tại sao lại dám đứng trước Nguyên Anh Kỳ của cha nuôi? Chàng có biết chỉ cần một tia ma khí rò rỉ ra ngoài cũng có thể chấn nát tim phổi phàm nhân của chàng không?"
An Bình hé mắt nhìn nàng, đôi mắt phàm nhân của anh không còn vẻ lạnh lùng tàn bạo của thiếu chủ tà đạo, chỉ còn lại sự dịu dàng và xót xa thầm lặng. Anh vươn bàn tay phàm nhân run rẩy, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên gò má ửng hồng của nàng, khẽ cười yếu ớt:
"Nếu ta không đứng ra... cha ta sẽ giết nàng. Thanh Hà, ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng an toàn trong Ma Cốc này... Lời hứa của một phàm nhân, tuy không có linh lực hộ thể, nhưng tuyệt đối không phải là lời nói suông."
Lời nói ấm áp của anh dội thẳng vào tâm can Thanh Hà, phá vỡ hoàn toàn ranh giới đề phòng tinh thần cuối cùng của nàng. Nàng nhìn vết sẹo dài lồi lõm trên cánh tay anh — vết sẹo phàm nhân do nhát kiếm chính phái để lại thuở nhỏ — và nhận ra rằng, sự nhân hậu và dũng cảm của người nam nhân này còn chính trực, cao quý hơn vạn lần những kẻ ngụy quân tử chính phái ngoài kia.
*Sột soạt...*
Đột nhiên, từ phía hành lang bên ngoài cửa sổ tẩm điện, tiếng bước chân rón rén cực nhỏ vang lên, kèm theo tiếng dải lụa đỏ khẽ lay động.
Quy tắc tuần tra tẩm điện của mật thám đã bắt đầu.
An Bình lập tức nhạy bén nhận ra tiếng động. Ánh mắt anh trong tích tắc co rút lại, anh khẽ nháy mắt ra hiệu cho Thanh Hà. Mật thám A Mai — tỳ nữ giám sát do Bạch Sa cài cắm — đang rình mò nghe lén ngoài rèm cửa sổ để kiểm tra xem hai người có thực sự tiến hành nhiệm vụ động phòng ép buộc hằng đêm hay không.
Theo Quy tắc đồng mưu phu thê, họ phải lập tức tạo ra hiện trường giả.
An Bình vươn tay, thô bạo kéo Thanh Hà xuống sát người mình. Nàng khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, cả cơ thể mềm mại, ấm áp của nàng ngã nhào lên lồng ngực anh. Hai người cùng lăn một vòng trên giường tân hôn lụa đỏ, đắp chiếc chăn gấm che giấu hoàn toàn cơ thể.
An Bình ôm chặt lấy eo nàng, để bả vai mịn màng của nàng dán chặt vào ngực mình. Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên tai nàng, tạo nên một sự ngứa ngáy và nóng bỏng khó tả. Thanh Hà đông cứng người, cả khuôn mặt nàng đỏ bừng lên như lửa đốt, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống trong lồng ngực.
"Ưm... An Bình... chàng... chàng nhẹ một chút..." Thanh Hà cố gắng nặn ra giọng nói mơ màng, run rẩy đầy ngượng ngùng dằn vặt để lừa mật thám bên ngoài, nhưng thực chất bàn tay nàng đang nắm chặt lấy vai áo anh vì quá bối rối.
An Bình cũng vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để giữ cho giọng nói của mình trầm thấp, khàn đặc đầy tà mị: "Nàng ngoan ngoãn một chút... Bản thiếu chủ tối nay sẽ dạy cho nàng biết... thế nào là quy tắc của tẩm điện này..."
Ngoài cửa sổ, bóng đen của A Mai khẽ áp sát vào khe cửa sổ, chiếc Gương đồng nhỏ truyền tin ngầm trên tay cô ta khẽ dao động. Nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập đầy ngượng ngùng và tiếng xiềng xích va chạm leng keng đầy ám muội trên giường tân hôn, A Mai khẽ mỉm cười xảo quyệt, gật đầu hài lòng rồi lén lút ghi chép báo cáo gửi về cho Bạch Sa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc hai người ôm chặt lấy nhau để ngụy trang, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay của An Bình và Thanh Hà bỗng nhiên chấn động nhẹ.
Cổ độc gieo trong vòng ngọc vốn nhạy bén vô cùng với cảm xúc của vật chủ. Khi hai người rũ bỏ phòng bị, thực lòng lo lắng và xót xa cho đối phương, cơ chế phát sáng của Độc Hồn Cổ lập tức được kích hoạt.
Một luồng ánh sáng màu xanh lam nhạt, thanh khiết và ấm áp như ánh trăng mùa thu, từ từ tỏa ra từ hai chiếc vòng ngọc. Luồng sáng xanh dịu dàng ấy len lỏi qua lớp chăn lụa đỏ, bao phủ lấy cơ thể ôm chặt của hai người. Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm bùng phát, truyền dẫn nhịp tim đập dồn dập nhưng đồng điệu của hai người sang nhau.
Thanh Hà cảm nhận được nhịp tim yếu ớt đầy mệt mỏi nhưng ấm áp của An Bình, còn An Bình cũng cảm nhận được sự run rẩy, lo lắng và tình cảm chân thật đang nảy mầm trong lòng nàng.
Họ nhìn nhau dưới ánh sáng xanh huyền ảo của cổ độc. Trong không gian khép kín chứa đầy sự ngượng ngùng ngọt sủng ấy, không ai nói một lời, nhưng cả hai đều hiểu rằng, khế ước phu thê hờ này đã không còn đơn thuần là một vở kịch sinh tồn nữa.
Bóng đen của A Mai ngoài cửa sổ dần dần rời đi theo lịch trình tuần tra.
An Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không buông tay, tiếp tục ôm chặt lấy Thanh Hà để dùng hơi ấm phàm nhân của mình sưởi ấm cho kinh mạch đang bị phong ấn lạnh lẽo của nàng. Thanh Hà khẽ tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim phàm nhân bình yên của anh, từ từ chìm vào giấc ngủ sâu đầu tiên sau chuỗi ngày kinh hoàng trong Ma Cốc.
Thế nhưng, ngay khi hai người vừa chìm vào giấc ngủ yên bình giữa hương đào thoang thoảng của tẩm điện, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên co thắt dữ dội.
*Rắc!*
Chiếc vòng ngọc siết chặt lại như một chiếc thòng lọng tử thần, ánh sáng xanh ấm áp trong tích tắc biến thành một luồng hắc khí tà môn lạnh buốt. Một cơn đau thắt tim tột cùng đột ngột bùng phát, như có hàng vạn cây kim độc đang điên cuồng đâm thẳng vào kinh mạch của cả hai người.
Độc tính cổ trùng của Bạch Sa... đã bắt đầu xâm nhập vào tận xương tủy phàm nhân của An Bình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!