Nhạc nềnPowder_Snow

Cơn Thịnh Nộ Của Cốc Chủ Và Sự Che Chở Phàm Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang rách trời Ma Cốc báo hiệu cơn thịnh nộ tẩu hỏa nhập ma của cha nuôi đang chờ đón họ trở về.


Cơn mưa giông đen ngòm trút xuống Hắc Ma Cốc như muốn dìm cả thung lũng u tối này vào lòng đất. Sương mù tà môn quanh năm bao phủ các trận pháp hắc ám nay bị luồng gió lốc thổi thốc lên, cuộn xoáy thành những vòi rồng xám xịt, gầm rú điên cuồng qua các vách đá hẹp. Chiếc xe ngựa gấm đen lăn bánh vội vã trên con đường mòn gập ghềnh dẫn về tẩm điện thiếu chủ. Mã Phu ra sức quất roi thúc ngựa, gương mặt phàm nhân của lão tái nhợt dưới ánh chớp đỏ rực thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời đêm.


Bên trong cabin chật hẹp, bầu không khí ngột ngạt đến mức đóng băng. Lý An Bình tựa lưng vào vách gỗ, một tay ghì chặt lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Anh là một phàm nhân, hoàn toàn không có linh căn, không có nửa điểm tu vi tà đạo hay linh lực chính phái để hộ thể. Dưới áp lực của luồng sát khí cuồng bạo đang lan tỏa từ trung tâm thung lũng, phế phủ của anh bỏng rát như có hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của máu tươi đang dâng lên cổ họng.


"An Bình..."


Triệu Thanh Hà khẽ thì thầm. Nàng vươn bàn tay mịn màng nhưng lạnh lẽo, nắm lấy tay anh. Tu vi Kiếm Sư của nàng vẫn bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, khiến nàng lúc này cũng yếu ớt không kém gì một nữ tử phàm trần. Thế nhưng, thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ, từng cơn co thắt đau đớn đang hành hạ thể xác phàm nhân của anh. Sự cộng cảm xúc giác của cổ độc truyền sang nàng một nửa nỗi đau thể xác của anh, khiến lồng ngực nàng cũng thắt lại đầy xót xa.


"Ta... không sao..." An Bình gượng cười, giọng nói khàn đặc. Anh dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay nàng như một lời trấn an thầm lặng trong bóng tối. "Nàng hãy nhớ, lát nữa khi bước vào tẩm điện, dù có xảy ra chuyện gì cũng không được bộc lộ bất kỳ kiếm ý nào. Hãy đóng vai một tù nhân bị khuất phục hoàn toàn, sợ hãi và phục tùng. Mọi chuyện... cứ để ta xử lý."


Thanh Hà cắn chặt môi dưới, đôi mắt trong vắt ẩn chứa sự dằn vặt khôn tả. Nàng vốn là đại đệ tử kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, một kiếm sĩ luôn tôn sùng chính nghĩa và thề sẽ tiêu diệt tận gốc lũ ma đạo. Vậy mà giờ đây, nàng lại phải núp sau lưng một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, trơ mắt nhìn anh dùng tính mạng của mình để che chở cho nàng trước cơn thịnh nộ của những đại ma đầu ẩn thế. Sự kiêu hãnh của một kiếm sĩ trong nàng đang rạn nứt, nhường chỗ cho một thứ tình cảm sâu sắc, dịu dàng và lo lắng tột độ dành cho người phu quân hờ này.


*Ầm!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía trước tẩm điện thiếu chủ. Cánh cửa gỗ đen dày nặng bị một luồng ma lực khổng lồ thổi bay, vỡ vụn thành trăm mảnh hắc thạch bắn tung tóe. Chiếc xe ngựa gấm đen vừa dừng lại, An Bình đã ngửi thấy mùi lưu huỳnh và máu tanh nồng nặc sộc vào mũi.


Sát khí Nguyên Anh Kỳ!


Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy cha nuôi của anh, Hắc Ma Tôn Lý Vô Thiên, đã hoàn toàn tẩu hỏa nhập ma do ma công phản phệ. Cơn điên cuồng tàn sát của ông đang bùng phát dữ dội, đe dọa san phẳng cả khu tẩm điện này thành bình địa.


An Bình nén cơn đau thắt ở lồng ngực, vội vã lấy từ trong tay áo rộng ra chiếc Lọ Hồi Dương Cát — loại bột thuốc phàm nhân do Cổ Độc Y Sư điều chế riêng để kích thích hô hấp khi đối mặt với ma uy cực hạn. Anh đưa lọ thuốc lên mũi, hít một lượng nhỏ. Dược tính nóng bỏng lập tức lan tỏa, kích thích tim anh đập mạnh, giúp anh tạm thời giữ được sự tỉnh táo để không bị ngất xỉu trước áp lực sát khí Nguyên Anh Kỳ đang đè bẹp không gian xung quanh.


"Thiết Ngưu! Đưa phu nhân vào phòng ngủ chung tân hôn ngay lập tức! Khóa chặt cửa lại!" An Bình gầm lên ra lệnh cho gã cận vệ khổng lồ đang run rẩy đứng nép bên xe ngựa.


"Nhưng... Thiếu chủ... Cốc chủ đang ở bên trong... ông ấy đã hóa điên rồi!" Thiết Ngưu vác chiếc búa lớn nhưng hai chân cứ xoắn vào nhau vì sợ hãi ma uy của Lý Vô Thiên.


"Câm miệng! Làm theo lệnh ta!" An Bình gằn giọng tàn bạo, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo xua tan vẻ yếu ớt phàm nhân. Anh dùng lực kéo Thanh Hà xuống xe, đẩy nàng về phía Thiết Ngưu.


Thanh Hà quay đầu lại, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhìn anh đầy lo lắng. Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy phong thái lạnh lùng quyết đoán diễn sâu của anh trước mặt thuộc hạ, nàng đành ngậm ngùi im lặng, để Thiết Ngưu kéo nhanh vào hành lang tẩm điện khép kín.


An Bình đứng một mình giữa sân điện lộng gió mưa. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, ép nhịp tim đang đập loạn xạ trở lại trạng thái bình ổn tuyệt đối. Anh khẽ phẩy chiếc Quạt xếp Bách Cơ, giữ cho gương mặt nho nhã thư sinh của mình không lộ ra một tia sợ hãi nào, rồi chậm rãi bước vào chính điện tẩm điện thiếu chủ.


Bên trong chính điện, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt anh.


Toàn bộ bàn ghế bằng hắc thạch đều bị nghiền nát thành bột mịn. Các bức rèm lụa đỏ tà môn bị xé rách tả tơi, bay phần phật trong luồng gió lốc ma lực màu đỏ sẫm. Đứng giữa đống đổ nát là Lý Vô Thiên. Thân hình cao lớn uy nghiêm của ông được bao bọc trong một quầng hắc khí dày đặc, tỏa ra những tia chớp đỏ rực như máu. Râu tóc ông xõa tung, đôi mắt đỏ ngầu không còn nửa điểm lý trí, gầm thét tàn bạo như một con dã thú bị thương. Tay ông cầm thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm, lưỡi kiếm rít lên những tiếng gầm rú của tàn hồn ma long.


Phía sau cột đá đổ nát, Cốt Ma đang lén lút đứng quan sát với nụ cười xảo quyệt trên gương mặt nhợt nhạt. Chính lão là kẻ đã phát hiện ra thi thể Lâm Phong biến mất khỏi vực sâu và lập tức mật báo cho Lý Vô Thiên để kích hoạt cơn điên cuồng tẩu hỏa nhập ma này, hòng mượn tay cốc chủ vạch trần thân phận phàm nhân của An Bình.


"Lý An Bình! Đứa con phản nghịch!" Lý Vô Thiên gầm lên, giọng nói trầm đục chứa đựng tà lực Nguyên Anh Kỳ rung chuyển cả trần điện. "Ngươi dám thả tù nhân chính phái? Ngươi dám lừa dối ta? Ta muốn giết sạch... giết sạch lũ kiến hôi chính phái... và cả ngươi nữa!"


Luồng sát khí Nguyên Anh Kỳ cuồng bạo như một cơn sóng thần vô hình ập thẳng vào lồng ngực An Bình.


*Phụt!*


Cơ thể phàm nhân của An Bình không thể chịu nổi áp lực khủng khiếp ấy. Anh lập tức ho ra một ngụm máu tươi đỏ hồng, nhuộm đỏ cả vạt áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực. Lồng ngực anh bỏng rát dữ dội, xương sườn như muốn gãy vụn dưới sức ép ngàn cân. Lọ Hồi Dương Cát trong tay anh rơi xuống đất, vỡ tan.


Thế nhưng, An Bình không lùi bước. Anh biết rõ, phía sau cánh cửa kia là Triệu Thanh Hà. Nếu anh gục ngã lúc này, ma tính điên cuồng của cha nuôi sẽ xé nát nàng thành trăm mảnh.


Anh dùng tay áo lau đi vệt máu nơi khóe môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lý Vô Thiên. Anh khống chế nhịp tim phàm nhân đang run rẩy bằng ý chí kiên định tuyệt đỉnh, bước lên một bước, chắn ngang tầm mắt của cha nuôi hướng về phía phòng ngủ đôi.


"Cha!" An Bình lớn tiếng gọi, giọng nói của anh không mang theo nửa điểm linh lực nhưng lại chứa đựng một sự chân thành và ấm áp kỳ lạ.


Anh không gọi ông là "Cốc chủ" hay "Hắc Ma Tôn", anh gọi ông là "Cha" — danh xưng phàm nhân duy nhất mà Lý Vô Thiên luôn khao khát được nghe từ đứa con trai nuôi phàm nhân của mình.


Lý Vô Thiên khựng lại nửa tấc, thanh Ma Long Trảm Kiếm đang vung lên giữa không trung khẽ run nhẹ. Ma tính cuồng nộ trong đầu ông bỗng bị tiếng gọi ấm áp ấy làm cho chấn động nhẹ.


An Bình tận dụng cơ hội, lập tức kích hoạt Dẫn Dụ Ma Tâm thuyết phục thuật. Anh không dùng lý lẽ võ học để tranh biện với một kẻ điên, anh dùng tâm lý học hành vi và ký ức gia đình sâu kín nhất để bẻ gãy ma tính của ông. Anh chậm rãi bước lại gần, để lộ lồng ngực phàm nhân hoàn toàn không phòng ngự trước mũi kiếm sắc bén của cha nuôi.


"Cha, người nhìn xem hằng ngày," An Bình nhẹ nhàng nói, tay anh khẽ chỉ vào vết sẹo kiếm lồi lõm, dài ngoằn ngoèo trên bả vai trái của Lý Vô Thiên — vết sẹo mà ông đã đỡ nhát kiếm chính phái chí mạng để bảo vệ đứa trẻ phàm nhân An Bình thuở nhỏ. "Vết sẹo này... là minh chứng cho tình thương của cha dành cho con hằng ngày. Cha đã mạo hiểm mạng sống để cứu một đứa trẻ phàm nhân không linh căn như con hằng ngày. Lẽ nào hôm nay, cha lại muốn dùng chính bàn tay đã cứu con để giết chết con sao hằng ngày?"


Lý Vô Thiên nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch nhưng kiên định của An Bình. Trong ký ức hỗn loạn, tăm tối của ông bỗng hiện lên hình ảnh một đứa trẻ gầy gò phàm nhân đang nắm chặt lấy ngón tay khổng lồ của ông giữa đêm đông lạnh giá hằng ngày.


"An... Bình..." Giọng Lý Vô Thiên khàn đặc, luồng hắc khí đỏ rực quanh người ông khẽ dao động, có dấu hiệu thu nhỏ lại hằng ngày.


Ở góc điện, Cốt Ma thấy thế liền lo lắng, lão vội vàng bước ra lớn tiếng kích động hằng ngày:


"Cốc chủ! Đừng nghe lời xảo quyệt của hắn! Tên đệ tử Kiếm Tông Lâm Phong đã biến mất khỏi vực sâu vứt xác hằng ngày! Chính tên phàm nhân thiếu chủ này đã lén lút thả hắn đi hằng ngày! Hắn đã phản bội Ma Cốc, phản bội lòng tin của ngài hằng ngày!"


Cơn cuồng nộ trong mắt Lý Vô Thiên lại có xu hướng bùng phát trở lại hằng ngày.


An Bình cười lạnh, anh quay sang nhìn Cốt Ma với ánh mắt t tàn bạo diễn sâu đầy dã tâm hằng ngày. Anh nhếch mép cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp chính điện đổ nát hằng ngày:


"Cốt Ma! Ngươi đúng là một kẻ ngu ngốc và nhát gan hằng ngày! Ngươi nghĩ bản thiếu chủ t tàn bạo của Hắc Ma Cốc lại đi thả một tên tù nhân chính phái một cách ngu ngốc như vậy sao hằng ngày? Lâm Phong biến mất? Đó là do chính tay ta đã dùng Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp để tạm thời phong tỏa sinh mệnh của hắn hằng ngày! Ta mang hắn ra ngoài biên giới không phải để thả hằng ngày, mà là để giao dịch mật với thần y Liễu Như Yên của Tế Thế Đường hằng ngày!"


An Bình bước lên trước, giơ cao chiếc Lệnh bài Hắc Ma bằng xương ma thú tỏa ra hắc khí lạnh lẽo hằng ngày:


"Ta dùng Lâm Phong làm mồi nhử để đổi lấy hàng vạn viên Thanh Tâm Đan và Ngưng Sương Lộ bồi bổ kinh mạch hằng ngày! Ta làm tất cả những chuyện này... là để tìm phương thuốc giải trừ ma tính phản phệ cho cha ta hằng ngày! Ta muốn cha ta vĩnh viễn thống trị giang hồ, không còn bị tẩu hỏa nhập ma hành hạ hằng ngày! Cốt Ma, ngươi ghen tị với vị thế của ta, cố tình kích động cha ta phát điên hằng ngày, dã tâm của ngươi mới là đáng chết hằng ngày!"


Lời nói dối hoàn hảo kết hợp với danh nghĩa hiếu thảo thiêng liêng dội thẳng vào tâm can Lý Vô Thiên hằng ngày.


Ông nhìn đứa con trai nuôi phàm nhân đang ho ra máu nhưng vẫn kiên định đứng bảo vệ mình, nhìn thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm trong tay hằng ngày. Ký ức về Liễu Diệp Chi — người vợ phàm nhân quá cố có gương mặt dịu dàng giống hệt An Bình hằng ngày — bỗng nhiên bùng phát trong tâm trí ông hằng ngày.


"Diệp Chi..." Lý Vô Thiên lẩm bẩm, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt đỏ ngầu hằng ngày.


Luồng hắc khí cuồng bạo xung quanh ông lập tức tan biến hoàn toàn hằng ngày. Thanh Ma Long Trảm Kiếm rơi keng xuống đất hằng ngày. Lý Vô Thiên ngã sụp xuống chiếc ghế hắc thạch đổ nát, hơi thở dốc dồn dập nhưng lý trí đã hoàn toàn khôi phục trở lại hằng ngày.


Cơn cuồng nộ của Lý Vô Thiên đã được dập tắt hằng ngày.


Cốt Ma mặt cắt không còn giọt máu hằng ngày. Lão nhận ra dã tâm của mình đã bị bẻ gãy hoàn toàn trước mưu trí thao túng tâm lý đỉnh cao của phàm nhân An Bình hằng ngày. Lão vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu tạ tội hằng ngày.


An Bình nén cơn đau thắt lồng ngực phàm nhân, quay lưng lại hướng về phía phòng ngủ chung tân hôn hằng ngày. Anh biết mình đã tạm thời cứu mạng Thanh Hà hằng ngày.


Lý Vô Thiên dần lấy lại lý trí trước lời nói của An Bình, nhưng ông bất ngờ nhìn thấy chiếc vòng cổ tay của Thanh Hà rỉ ra ma khí lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!