Nhạc nềnPowder_Snow

Gặp Gỡ Thần Y Và Mối Liên Kết Chính Phái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng ngựa dồn dập giẫm nát lớp băng mỏng ngoài đầm lầy, tiếng vó vang lên lộp cộp trên nền đất đá ẩm ướt của vùng biên giới. Bóng tối dày đặc của Đầm lầy sương mù tà môn vẫn còn vương vất trên những tán trúc đen, nhưng trước mắt họ, ánh đuốc rực lửa từ đội tuần tra của Thái Huyền Kiếm Tông đã bao vây chặt chẽ chiếc xe ngựa gấm đen.


Vương Lôi, đội trưởng tuần tra biên giới, đứng thẳng trên lưng chiến mã, thanh Lôi Đình Kiếm trên tay gã tỏa ra những tia điện quang xanh biếc, rít lên khe khẽ trong gió lạnh. Ánh mắt gã sắc bén như chim ưng, khóa chặt lấy cabin xe ngựa. Phía sau gã, mười hai kiếm sĩ chính phái đã dàn trận pháp phòng thủ cơ bản, kiếm khí màu trắng nhạt đan xen thành một tấm lưới vô hình, phong tỏa hoàn toàn lối thoát.


Bên ngoài xe ngựa, hai tên tà tu Trúc Cơ Kỳ là Hắc Diệp và Hắc Sát vẫn lơ lửng trên không trung, ma lực xanh đen quanh người chúng dao động bất định. Chúng không sợ Vương Lôi, nhưng ánh mắt chúng lại tràn ngập sự nghi ngờ hướng về phía cabin. Kiếm ý băng sương vạn năm thanh khiết vừa bộc phát ban nãy để đóng băng bầy ma thú vẫn còn lưu lại trong không khí, quá rõ ràng, quá chính trực, hoàn toàn không phải ma công của Hắc Ma Cốc.


"Thiếu chủ," giọng Hắc Diệp rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và đầy dò xét. "Kiếm khí chính phái vừa rồi... ngài giải thích thế nào đây?"


Bên trong cabin tối tăm, lồng ngực phàm nhân của Lý An Bình phập phồng kịch liệt. Cơn đau thắt từ Độc Hồn Cổ trên cổ tay đang gặm nhấm phế quản anh, khiến mỗi nhịp thở đều bỏng rát như nuốt phải than hồng. Anh đang gánh chịu một nửa nỗi đau phản chấn phong ấn thay cho Triệu Thanh Hà. Thế nhưng, trí tuệ phàm nhân của anh đang vận hành với tốc độ tối đa.


Anh nhìn Thanh Hà. Nữ Kiếm Sư đang tựa vào góc cabin, khóe môi vẫn còn vệt máu tươi đỏ hồng, hơi thở yếu ớt nhưng đôi mắt trong vắt của nàng lại nhìn anh đầy lo lắng. Nàng định vươn tay rút chiếc Trâm cài Hàn Anh một lần nữa, nhưng An Bình đã lén bấm mạnh vào mu bàn tay nàng, lắc đầu ra hiệu.


"Để ta xử lý. Nàng hãy đóng vai một tù nhân bị khuất phục hoàn toàn."


An Bình truyền âm cực nhỏ sát tai nàng, hơi thở ấm áp khiến Thanh Hà khẽ run lên. Anh lấy lại vẻ mặt lạnh lùng tàn bạo, khống chế nhịp tim phàm nhân đang đập loạn xạ bằng tâm pháp tự thôi miên. Tay phải anh vung mạnh, đẩy tung cánh cửa cabin xe ngựa gấm đen.


Anh bước ra bệ đánh xe, đứng thẳng lưng dưới ánh đuốc chập chờn của quân chính phái. Trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực của anh bay phần phật trong gió đêm, bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo tỏa ra một luồng tà khí giả tạo đáng sợ, bao phủ lấy cơ thể phàm nhân không có tu vi của anh. Tay anh cầm chiếc Quạt xếp Bách Cơ, phẩy nhẹ đầy ngạo mạn, ánh mắt sắc lạnh quét qua Vương Lôi và hai tên tà tu giám sát.


"Vương Lôi! Ngươi gan to bằng trời!" An Bình gầm lên, giọng nói khàn đặc, tàn độc diễn sâu xuất thần vang vọng khắp biên thùy. "Một lũ kiến hôi chính phái yếu ớt, dám chặn đường xe ngựa của bản thiếu chủ Hắc Ma Cốc? Các ngươi muốn chôn thây tại đầm lầy này sao?"


Vương Lôi nhíu chặt chân mày, thanh Lôi Đình Kiếm trong tay khẽ hạ xuống nửa tấc. Gã nhận ra chiếc Lệnh bài Hắc Ma bằng xương ma thú tỏa hắc khí đang giắt bên hông An Bình. Tấn công Thiếu chủ Ma Cốc đồng nghĩa với việc khơi mào một cuộc thảm sát đẫm máu từ Lý Vô Thiên. Nhưng nhiệm vụ tìm kiếm Lâm Phong và các đệ tử mất tích vẫn đè nặng lên vai gã.


"Lý An Bình!" Vương Lôi lớn tiếng quát, giọng nói chính trực đầy uy nghiêm. "Kiếm Tông chúng ta không muốn tranh chấp vô ích. Nhưng ban nãy có kiếm ý băng sương của Thái Huyền Kiếm Tông bộc phát từ hướng này. Hơn nữa, chúng ta nghi ngờ ngươi đang bắt giữ và giấu giếm đệ tử của chúng ta trong xe ngựa. Hãy mở khoang xe ra cho chúng ta khám xét!"


Phía sau, Hắc Diệp và Hắc Sát khẽ nheo mắt. Chúng đang chờ xem An Bình phản ứng thế nào. Nếu An Bình do dự không cho khám xét, điều đó chứng tỏ anh có tật giật mình, thông đồng với chính phái.


An Bình cười lớn đầy điên cuồng, tiếng cười tà mị vang vọng khắp không gian u tối. Anh dùng Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm trong đó là sự tính toán chi tiết từng nét mặt của Vương Lôi.


"Khám xét?" An Bình nhếch mép cười lạnh, vung tay trái kéo mạnh sợi dây xích sắt giả tạo tiếng động leng keng.


Từ trong cabin tối tăm, Triệu Thanh Hà bị kéo lảo đảo bước ra. Nàng cúi gằm mặt, mái tóc đen xõa tung che nửa dung nhan nhợt nhạt, bộ đồ tù nhân xám tro rách nát để lộ bờ vai mịn màng đầy vết bầm tím giả tạo do nhựa cây Huyết Ma bôi lên. Bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khóa chặt cổ tay nàng, trông vô cùng nặng nề và đau đớn.


"Nhìn xem!" An Bình gằn giọng tàn nhẫn, tay phải bóp chặt lấy cằm Thanh Hà, nâng gương mặt nàng lên trước ánh đuốc của quân chính phái. "Đây chẳng phải là đại đệ tử Kiếm Tông kiêu hãnh của các ngươi sao? Kiếm Sư Triệu Thanh Hà vĩ đại, giờ đây chỉ là một con chó quỳ dưới chân bản thiếu chủ hằng ngày! Kiếm ý ban nãy? Đó là do bản thiếu chủ dùng roi da Thanh Lôi quất vào kinh mạch bị phong ấn của nàng, bắt nàng phải bộc phát kiếm khí để làm trò tiêu khiển cho ta ngoài đầm lầy! Các ngươi muốn cứu nàng? Hay muốn nếm thử mùi vị roi da của Hắc Ma Cốc?"


Thanh Hà khẽ cắn môi, phối hợp khóc hét đau đớn, thân thể run lên bần bật như thể bị hành hạ tột cùng hằng ngày:


"Vương sư huynh... cứu ta... ma đầu này... hắn là một ác quỷ..."


Nhìn thấy cảnh tượng đại đệ tử kiêu hãnh của môn phái bị nhục mạ dã man, mười hai kiếm sĩ chính phái phía sau tức giận đỏ mặt, kiếm khí bùng phát dữ dội. Nhưng Vương Lôi lại khựng lại. Gã nhìn thấy vết máu đỏ tươi rỉ ra trên lưng Thanh Hà, thấy bộ xiềng xích hắc thiết nặng nề phong ấn hoàn toàn tu vi của nàng. Gã tin rằng Thanh Hà đã hoàn toàn bị khuất phục, trở thành món đồ chơi bị hành hạ của tên thiếu chủ tà ác.


An Bình dùng Tâm Lý Đọc Vị nhận ra sự dao động trong mắt Vương Lôi. Gã là một kẻ chính trực nhưng rigid, sợ trách nhiệm chính trị hơn là sợ chết. Anh lập tức bồi thêm một đòn tâm lý chí mạng, giơ cao Lệnh bài Hắc Ma tỏa ra luồng hắc khí áp chế:


"Vương Lôi! Bản thiếu chủ hôm nay tâm trạng tốt, không muốn giết người. Đây là mười vạn Tiền đồng giang hồ và ba viên linh thạch tà tính." An Bình ném một túi tiền nặng trịch xuống đất, phát ra tiếng leng keng giòn giã. "Cầm lấy và cút đi! Nếu còn dám cản đường xe ngựa của ta, ta sẽ truyền tin cho cha ta dẫn quân san phẳng phân đà biên giới của các ngươi ngay trong đêm nay!"


Hắc Diệp và Hắc Sát nhìn thấy sự tàn bạo và ngạo mạn tột cùng của An Bình, sự nghi ngờ trong mắt chúng hoàn toàn biến mất. Chúng cười khà khà đầy tà ác, ma lực Trúc Cơ Kỳ bùng phát để uy hiếp quân chính phái.


Vương Lôi nhìn túi tiền dưới đất, rồi nhìn lướt qua chiếc xe ngựa gấm đen. Gã không thể ngờ rằng bên dưới hòm sắt rỉ sét chứa củi khô phía sau xe ngựa lại có một khoang ẩn cơ khí tinh vi giấu Lâm Phong đã chết giả. Sợ hãi thế lực của Lý Vô Thiên và không muốn khơi mào chiến tranh vô ích, Vương Lôi cắn răng, thu hồi Lôi Đình Kiếm.


"Lý An Bình, mối nhục hôm nay, Kiếm Tông chúng ta vĩnh viễn ghi nhớ! Rút quân!"


Vương Lôi vung tay, dẫn đầu đội tuần tra nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc của đầm lầy.


An Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực phàm nhân đau thắt lại, anh vội vã kéo Thanh Hà vào lại cabin, đóng chặt cửa xe. Chiếc xe ngựa gấm đen dưới sự điều khiển khéo léo của Mã Phu tiếp tục lăn bánh, vượt qua ranh giới biên thùy và tiến thẳng về phía Ma Thị.


***


Ma Thị là một thị trấn vô pháp luật nằm ở vùng đệm biên giới giữa hai miền Nam Bắc. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi khói bụi và ánh đèn dầu chập chờn, quy tụ đủ loại phàm nhân nghèo khổ, tà tu cấp thấp và thương nhân chợ đen. Xe ngựa gấm đen đi qua những con phố chật hẹp, hôi hám mùi rượu rẻ tiền và thuốc độc, dừng lại trước cửa một ngôi tửu lầu ba tầng oai nghiêm nhưng u tối — Tửu lầu Vô Ưu.


"Thiếu chủ, đã đến nơi hằng ngày," giọng Mã Phu vang lên cung kính ngoài cửa cabin.


An Bình bước xuống xe, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng kiêu ngạo. Anh liếc nhìn Hắc Diệp và Hắc Sát đang ngự khí đáp xuống bên cạnh, gằn giọng ra lệnh:


"Hai người các ngươi canh giữ bên ngoài tửu lầu hằng ngày. Bản thiếu chủ muốn mang con tiện tỳ này vào phòng VIP để 'thưởng thức' và giao dịch một số dược liệu phàm nhân hằng ngày. Kẻ nào dám lén lút bước vào làm phiền, ta sẽ lột da kẻ đó hằng ngày!"


"Tuân lệnh Thiếu chủ!" Hai tên tà tu Trúc Cơ Kỳ cười tà ác, cúi đầu lùi lại canh gác ngoài đại sảnh. Chúng tin rằng An Bình chỉ muốn thỏa mãn dục vọng tàn bạo của mình với nữ tù nhân Kiếm Tông.


An Bình kéo sợi xích xách Thanh Hà bước nhanh lên lầu ba, tiến vào căn phòng VIP sâu nhất được thiết kế khép kín hoàn toàn bằng đá hắc thạch cách âm hằng ngày. Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề đóng chặt lại, An Bình lập tức buông sợi xích sắt, cơ thể phàm nhân của anh kiệt sức ngã sụp xuống chiếc ghế gỗ sồi, lồng ngực phập phồng thở dốc, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi do độc tính Độc Hồn Cổ cắn xé hằng đêm.


"An Bình!" Thanh Hà hoảng hốt, nàng quỳ sụp xuống bên cạnh anh, vội vã dùng tay áo lụa xám lau đi vệt máu trên môi anh hằng đêm. Chiếc vòng ngọc trên tay hai người phát ra ánh sáng xanh dịu ấm áp, truyền dẫn sự xót xa dằn vặt tột cùng của nàng sang lồng ngực anh hằng đêm.


"Ta không sao..." An Bình gượng cười yếu ớt, nắm lấy bàn tay mịn màng của nàng hằng đêm. "Mã Phu... mau đưa Lâm Phong vào đây hằng ngày."


Cửa sau của căn phòng khẽ mở, Mã Phu cùng Thiết Ngưu bí mật khiêng chiếc hòm sắt rỉ sét từ khoang ẩn của xe ngựa vào phòng hằng ngày. Họ đặt thi thể lạnh ngắt, không còn nhịp thở của Lâm Phong lên chiếc giường đá giữa phòng hằng ngày.


Từ trong bóng tối của bức rèm che, một nữ tử thanh tú dịu dàng bước ra hằng ngày. Cô mặc y phục trắng muốt tinh khiết của Tế Thế Đường, gương mặt che mạng lụa mỏng nhưng đôi mắt lại sáng ngời thông tuệ, tỏa ra mùi thảo dược thanh khiết dịu nhẹ hằng ngày. Đó chính là Liễu Như Yên, thần y chính phái lừng danh giang hồ.


Liễu Như Yên nhìn thấy xe ngựa tà đạo và y phục gấm đen của An Bình, đôi mắt cô dấy lên sự cảnh giác tột cùng hằng ngày. Cô lén luồn tay vào ống tay áo rộng, nắm chặt vài cây kim độc phòng thủ hằng ngày.


"Thiếu chủ Hắc Ma Cốc?" Liễu Như Yên lạnh lùng chất vấn, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng linh lực Kiếm Sĩ Kỳ Hậu Kỳ hằng ngày. "Ngươi hẹn gặp ta ở đây là có mưu đồ gì hằng ngày?"


An Bình nỗ lực gượng dậy, phẩy nhẹ chiếc Quạt xếp Bách Cơ để xua tan không khí căng thẳng hằng ngày. Anh dùng giọng nói phàm nhân yếu ớt nhưng đầy chân thành ôn hòa giải thích hằng ngày:


"Liễu thần y, xin bớt giận hằng ngày. Bản thiếu chủ chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi hằng ngày. Người nằm trên giường là đệ tử tập sự Kiếm Tông Lâm Phong hằng ngày. Cậu ấy bị cha nuôi ta ra lệnh đồ sát, ta đã dùng Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp để tạm thời phong tỏa sinh mệnh cậu ấy hằng ngày. Xin thần y mau ra tay cứu người hằng ngày!"


Liễu Như Yên khẽ chấn động hằng ngày. Cô nhìn lướt qua An Bình, sử dụng thần thức dò xét và vô cùng kinh ngạc khi nhận ra chàng trai trước mặt thực sự là một Phàm Nhân Vô Tu Vi, hoàn toàn không có linh căn hay ma khí tà môn hằng ngày. Sự yếu ớt thể chất của anh đối lập hoàn toàn với danh tiếng thiếu chủ t tàn bạo khét tiếng giang hồ hằng ngày.


Cô tiến lại gần giường đá, đặt ngón tay thanh mảnh lên cổ Lâm Phong hằng ngày. Đôi mắt thần y bỗng co rụt lại hằng ngày:


"Huyệt ngủ sâu... châm kim sâu đúng ba phân hai ly... lực châm cực kỳ vi thể, không lệch một sợi tóc hằng ngày! Đây... đây thực sự là Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp tinh vi của phàm nhân hằng ngày? Ngươi... một phàm nhân làm sao có thể thực hiện được kỹ thuật y lý tối cao này hằng ngày?"


"Là do lão y sư Cổ Độc chỉ dạy hằng ngày," An Bình khẽ ho khan giải thích hằng ngày. "Ta phải dùng mô hình gỗ luyện tập hàng vạn lần mới dám châm kim cứu mạng cậu ấy hằng ngày."


Liễu Như Yên nhìn gương mặt trắng bệch đẫm mồ hôi của An Bình, rồi nhìn sang Triệu Thanh Hà đang nắm chặt tay anh đầy lo lắng hằng đêm. Sự hoài nghi chính tà trong lòng cô hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự nể phục và kính trọng sâu sắc dành cho lòng dũng cảm của chàng trai phàm nhân hằng ngày.


"Được, để ta cứu cậu ấy hằng ngày!"


Liễu Như Yên vận hành Tế Thế Diệu Pháp, ngón tay lướt nhanh như tàn ảnh, dùng Kim Châm Diệu Thủ châm cứu chính xác vào các huyệt đạo quanh gáy Lâm Phong hằng ngày. Cô lén lấy ra nước trị thương từ Ngọc Tịnh Bình, nhỏ vào miệng thiếu niên hằng ngày.


*Khụ! Khụ!*


Lâm Phong bất ngờ ho khan dữ dội, lồng ngực phập phồng thở dốc trở lại hằng ngày. Đôi mắt sáng ngời của thiếu niên 18 tuổi từ từ mở ra, nhìn xung quanh đầy hoang mang hằng ngày. Khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của sư tỷ, cậu vỡ òa khóc nghẹn hằng ngày:


"Thanh Hà tỷ tỷ! Đệ... đệ chưa chết sao hằng ngày?"


"Lâm Phong!" Thanh Hà ôm chầm lấy đệ đệ, nước mắt rỉ ra trên khóe mắt kiêu hãnh của nàng hằng ngày. "Cảm tạ trời đất, đệ được cứu rồi hằng ngày! Mau cảm tạ tỷ phu An Bình của đệ hằng ngày!"


Lâm Phong nhìn sang An Bình, nhận ra người thiếu chủ tà đạo đã từng "tra tấn dã man" mình trong ngục tối thực chất lại là vị cứu tinh phàm nhân vĩ đại hằng ngày. Cậu vội vã quỳ sụp xuống giường đá, dập đầu tạ ơn hằng ngày:


"Tỷ phu... ơn cứu mạng của tỷ phu, Lâm Phong vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng hằng ngày!"


An Bình mỉm cười xoa đầu cậu thiếu niên, lồng ngực khẽ dịu lại nhờ sự tịnh hóa ấm áp từ vòng ngọc hằng đêm. Anh quay sang Liễu Như Yên, dâng lên một túi Tiền đồng giang hồ để thanh toán chi phí dược liệu hằng ngày.


"Liễu thần y, xin hãy bảo vệ Lâm Phong an toàn tại Tế Thế Đường hằng ngày. Sự sống sót của cậu ấy là bí mật sinh tử của phu thê chúng ta hằng ngày."


Liễu Như Yên nhận túi tiền, đeo lại mạng che mặt, ánh mắt cô nhìn An Bình bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng hằng ngày. Cô khẽ bước lại gần anh, hạ thấp giọng nói đầy lo ngại hằng ngày:


"Lý công tử, tấm lòng nhân hậu của ngài khiến ta vô cùng nể phục hằng ngày. Nhưng ta phải cảnh báo ngài một chuyện động trời hằng ngày. Thần Vô Cực — Minh chủ chính phái giả tạo — đang ráo riết âm thầm săn lùng Triệu Thanh Hà hằng ngày. Vụ bắt giữ nàng thực chất là một cạm bẫy do hắn gài bẫy để mượn tay Ma Cốc tiêu diệt nàng hòng thâu tóm Kiếm Tông hằng ngày. Hắn sẵn sàng phát động cuộc tàn sát biên giới và diệt khẩu bất kỳ ai biết về âm mưu bẩn thỉu này hằng ngày."


Lời cảnh báo của Liễu Như Yên vang lên lạnh thấu xương, dội thẳng vào màng nhĩ của An Bình và Thanh Hà hằng ngày. Căn phòng VIP bỗng chốc rơi vào một bầu không khí im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!