Chuyến Xe Ngựa Đêm Qua Đầm Lầy Sương Mù
Bóng tối bao trùm cổng địa lao Hắc Ma Cốc, đậm đặc và lạnh lẽo như một hồ mực đổ tràn. Gió rít qua các khe đá hẹp, mang theo tiếng rên rỉ u uất của đại trận phòng ngự vây quanh thung lũng. Lý An Bình đứng thẳng lưng dưới ánh đuốc chập chờn, trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực khẽ bay trong gió đêm ẩm ướt. Gương mặt anh nhợt nhạt, nho nhã như một thư sinh trói gà không chặt, nhưng đôi mắt lại cố nheo lại, tỏa ra luồng ánh sáng sắc lạnh, tàn bạo giả tạo để che giấu sự run rẩy thầm lặng của một phàm nhân hoàn toàn không có nửa điểm tu vi.
Hai tên tà tu Trúc Cơ Kỳ dưới trướng Cốt Ma – được biết đến với danh xưng Hắc Diệp và Hắc Sát – lặng lẽ bước ra từ bóng tối hành lang đá. Thân hình chúng gầy gò, bao bọc trong giáp da thú đen sì, đôi mắt lục bảo lập lòe sát khí của kẻ quen đường tàn sát. Chúng không nhìn Lâm Phong đang bị Thiết Ngưu vác trên vai, mà dồn toàn bộ thần thức sắc bén quét qua người An Bình hằng ngày. Áp lực vô hình từ tu vi Trúc Cơ Kỳ khiến lồng ngực phàm nhân của An Bình nhói lên một cơn đau âm ỉ, phế quản co thắt lại vì thiếu dưỡng khí. Anh phải âm thầm vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, tự thôi miên bản thân để giữ cho nhịp tim đập đều đặn, không để lộ ra một giọt mồ hôi lạnh nào trước mặt hai kẻ thù rình rập.
"Thiếu chủ," Hắc Diệp khẽ cười lạnh, giọng nói rít qua kẽ răng nghe rợn người. "Cốc chủ bận bế quan, Cốt Ma hộ pháp lo lắng cho sự an toàn của ngài ngoài đầm lầy sương độc, nên đặc biệt ra lệnh cho hai chúng ta đi theo bảo vệ. Ngài muốn tự tay vứt xác tên đệ tử Kiếm Tông này, chúng ta đương nhiên phải hầu cận để chứng kiến bản lĩnh tàn bạo của ngài hằng ngày."
An Bình khẽ nhếch mép cười lạnh, tay phải vung chiếc Quạt xếp Bách Cơ lên phẩy nhẹ đầy ngạo mạn. Anh liếc nhìn Thiết Ngưu, gằn giọng tàn độc ngoài miệng:
"Thứ rác rưởi tò mò! Cốt Ma nghĩ bản thiếu chủ yếu ớt đến mức không xử lý nổi một cái xác chết sao? Thiết Ngưu, ném con tiện chủng này vào khoang sau xe ngựa gấm đen cho ta! Đừng để mùi máu bẩn thỉu của hắn làm dơ bẩn y phục của ta hằng ngày!"
"Tuân lệnh Thiếu chủ!" Thiết Ngưu gầm lên một tiếng rống nghẹn ngào, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo quăng mạnh thi thể lạnh ngắt của Lâm Phong vào khoang ẩn phía sau xe ngựa. Khoang xe này vốn được lót nhung mềm bên trong và sơn màu kim loại thô ráp bên ngoài do Thiết Ngưu chế tạo theo bản vẽ của An Bình, trông bên ngoài giống như một chiếc hòm sắt chứa củi khô rỉ sét, nhưng thực chất lại là lối thoát hiểm êm ái bảo vệ Lâm Phong không bị va đập hằng ngày.
Tại bệ đánh xe, Mã Phu – lão phàm nhân già nua lưng còng, tóc bạc phơ ám mùi phân ngựa – đang khom người nắm chặt dây cương bằng da trâu dẻo dai. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối hướng về phía An Bình. Thuở xưa, chính An Bình đã mạo hiểm dùng cơ thể phàm nhân lừa gạt ma thú để cứu mạng gia đình lão ngoài bìa rừng. Lão hiểu rõ, đêm nay, chuyến xe ngựa này không phải đi vứt xác, mà là một hành trình sinh tử cướp ngục cứu người hằng ngày.
Khi chiếc xe ngựa gấm đen khổng lồ từ từ lăn bánh qua cổng đá Ma Cốc, Lão Mù – người gác cổng già nua rách rưới – đang cầm cây chổi tre quét những chiếc lá khô bám đầy sương độc bên vệ đường. Đôi mắt lão nhắm nghiền lộ vết sẹo dài ghê rợn, nhưng thính giác siêu phàm của một cựu trưởng lão Kiếm Tông bị trục xuất đã lập tức khóa chặt hướng di chuyển của xe ngựa hằng ngày.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Cây gậy tre của Lão Mù khẽ gõ nhẹ xuống nền đá xanh theo một tần số âm thanh vô cùng đặc biệt. Nhịp gõ truyền đi qua lòng đất ẩm ướt, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy bén của An Bình hằng ngày. Đầu óc phàm nhân thông tuệ của An Bình lập tức giải mã mật mã âm thanh: *"Sương mù hướng Đông Nam có kẽ hở trận pháp, nhưng ma thú đang tụ tập vì mùi máu giả Huyết Ma. Cẩn thận."*
An Bình khẽ gật đầu không để lộ dấu vết, tay trái lén luồn vào lớp áo gấm đen rộng thùng thình, sờ nhẹ vào bùa ẩn khí Tử Vi đang dán sát ngực để đảm bảo tà khí giả tạo vẫn đang bao phủ xung quanh cơ thể mình hằng ngày. Anh bước vào trong cabin xe ngựa, nơi Triệu Thanh Hà đang ngồi đợi sẵn trong góc tối hằng ngày.
Không gian bên trong cabin khép kín vô cùng chật hẹp, rèm lụa đỏ tà đạo rủ xuống che khuất mọi ánh sáng từ bên ngoài. Thanh Hà ngồi xếp bằng trên nệm da mềm, chiếc váy tù nhân xám tro của nàng rách nát tả tơi, để lộ bả vai mịn màng nhưng lạnh ngắt. Tu vi Kiếm Sư của nàng vẫn bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên hằng ngày. Cổ tay nàng đeo bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung giả hắc thiết do Hồng Nương may vá, khẽ phát ra tiếng động leng keng giả tạo mỗi khi nàng cử động hằng ngày.
Nhìn thấy An Bình bước vào với gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm ướt hai bên thái dương, trái tim Thanh Hà khẽ nhói lên một cơn đau xót thầm lặng hằng đêm. Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay nàng bỗng nhiên phát sáng xanh dịu nhẹ, truyền dẫn nhịp tim đập nhanh dồn dập đầy lo lắng của nàng sang cổ tay của An Bình hằng đêm. Nhờ Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm, hai người không cần nói lời nào cũng có thể cảm nhận rõ rệt hơi ấm và sự căng thẳng tột độ của đối phương hằng đêm.
"An Bình..." Thanh Hà thì thầm, giọng nói của nàng đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự lo lắng thực sự hằng đêm. Nàng vươn bàn tay mịn màng, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay phàm nhân đang run rẩy của anh hằng đêm.
"Đừng cử động chân khí," An Bình ghé sát tai nàng nói nhỏ, hơi thở ấm áp phả vào gò má nàng khiến nàng khẽ đỏ mặt hằng đêm. "Hai tên tà tu Trúc Cơ Kỳ của Cốt Ma đang ngự khí bám sát ngay phía sau xe ngựa. Thần thức của chúng liên tục quét qua cabin này. Chúng ta phải duy trì vở kịch khế ước phu thê hờ tàn bạo hằng đêm."
Nói rồi, An Bình lập tức chuyển trạng thái, gương mặt nho nhã thư sinh co rút lại thành một vẻ tàn ác cuồng loạn. Anh vung chiếc Roi da Thanh Lôi giả quất mạnh một nhát xuống sàn gỗ cabin hằng ngày.
*Chát!*
Tiếng roi quất xé gió kinh hoàng vang dội ra ngoài vách gỗ xe ngựa, phun ra một làn sương mỏng chứa thuốc giảm đau thảo dược mát lạnh bốc lên mờ ảo. An Bình lớn tiếng quát mắng tàn độc dã man hằng ngày:
"Con tiện tỳ Kiếm Tông hèn nhát! Ngươi nhìn thấy chưa? Đệ đệ của ngươi đã chết lạnh ngắt dưới ngục tối hằng ngày! Nếu ngươi còn dám phản kháng bản thiếu chủ, ta sẽ dùng roi da này quất nát kinh mạch bị phong ấn của ngươi, bắt ngươi phải quỳ rạp dưới chân ta làm lô đỉnh suốt đời hằng ngày!"
Thanh Hà khẽ cắn môi, phối hợp la hét giả vờ đau đớn dữ dội hằng ngày:
"Lý An Bình! Ngươi là đồ ma đầu tàn ác! Kiếm Tông chúng ta vĩnh viễn không bao giờ đầu hàng tà đạo! Cho dù ta có chết, ta cũng sẽ nguyền rủa ngươi vạn kiếp bất phục hằng ngày!"
Phía sau xe ngựa, hai tên tà tu Hắc Diệp và Hắc Sát đang cưỡi trên hai con ma mã xương cốt lết thết trong làn sương mù. Nghe tiếng roi quất dã man và tiếng khóc hét đau đớn vang ra từ cabin, thần thức của chúng khẽ dao động. Hắc Sát cười khà khà đầy tà ác hằng ngày:
"Xem ra vị thiếu chủ phàm nhân này t tàn bạo thật sự hằng ngày. Con ma nữ Kiếm Tông kia kiêu ngạo như vậy mà cũng bị ngài ấy hành hạ đến mức khóc lóc thảm thiết hằng ngày. Cốt Ma hộ pháp quả nhiên đã lo lắng thái quá hằng ngày."
"Đừng lơ là," Hắc Diệp nheo mắt lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào bánh xe ngựa hằng ngày. "Mùi máu giả Huyết Ma bốc ra từ khoang sau xe ngựa quá tanh nồng hằng ngày. Đầm lầy sương mù tà môn dạo này đầy rẫy ma thú tà hóa hung hãn hằng ngày. Nếu mùi máu này kích thích bầy thú, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn hằng ngày."
Chiếc xe ngựa gấm đen tiếp tục đi sâu vào phạm vi của Đầm lầy sương mù tà môn hằng ngày.
Cảnh vật xung quanh trở nên vô cùng u tối và quái dị. Những gốc cây cổ thụ chết khô vươn cành lá khẳng khiu như những móng vuốt quỷ đen sì trong màn sương mù xám xịt, ẩm ướt hằng ngày. Dưới đất, những vũng bùn đen ngòm sủi bọt khí độc sùng sục, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc ăn mòn kinh mạch phàm nhân hằng ngày. Chướng khí độc hại tràn vào cabin qua các khe hở, khiến lồng ngực phàm nhân của An Bình bắt đầu bỏng rát nhẹ, hơi thở đứt quãng hằng ngày. Anh khẽ lấy ra một viên đan dược giải độc phàm nhân do Cổ Độc Y Sư điều chế riêng, nuốt vội để giữ cho cơ thể phàm nhân không bị ngất xỉu hằng ngày.
*Rắc... rắc...*
Tiếng củi khô gãy vụn bất ngờ vang lên từ phía rừng trúc đen bên cạnh đầm lầy hằng ngày.
Mã Phu giật mình, nỗ lực ghìm chặt dây cương ngựa chiến hằng ngày. Trong làn sương mù dày đặc, hàng chục đôi mắt đỏ rực như lửa tà môn đột ngột xuất hiện hằng ngày. Đó chính là bầy ma thú tà hóa – những con sương lang tà hóa hung hãn, thân hình to lớn như bò tót, da bọc xương gai góc, nước dãi tẩm độc nhỏ giọt xuống vũng bùn làm thối rữa cả cỏ dại hằng ngày.
Mùi máu giả Huyết Ma đỏ tươi tỏa ra từ khoang xe phía sau đã hoàn toàn kích hoạt bản năng khát máu của bầy thú dữ hằng ngày. Chúng gầm thét dữ dội, vung móng vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía chiếc xe ngựa gấm đen hằng ngày.
"Thiếu chủ cẩn thận! Ma thú tấn công!" Mã Phu hét lớn đầy hoảng loạn, cố gắng đánh xe ngựa tránh né các vũng bùn sâu hằng ngày.
Hắc Diệp và Hắc Sát thấy vậy, lập tức rút đao sắt ra khỏi vỏ, ma lực Trúc Cơ Kỳ bùng phát dữ dội tỏa ra luồng ma quang xanh đen rực rỡ hằng ngày. Chúng vung đao chém bay vài con sương lang đang lao tới, nhưng số lượng ma thú quá đông, hàng chục con khác vẫn tiếp tục bò lên từ dưới đầm lầy sâu hằng ngày. Một con sương lang tà hóa khổng lồ, tu vi tương đương Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ, bất ngờ nhảy vọt qua đầu hai tên tà tu, lao thẳng về phía cabin lái xe nơi Mã Phu đang bất lực phòng thủ hằng ngày.
Nếu con thú vồ trúng, Mã Phu sẽ chết ngay lập tức, và khoang ẩn chứa Lâm Phong bên dưới cũng sẽ bị móng vuốt sắc nhọn cào nát hằng ngày.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Lý An Bình hoàn toàn không màng đến tính mạng phàm nhân yếu ớt của mình hằng ngày. Anh lập tức đẩy tung cửa cabin xe ngựa, lao thẳng ra bệ đánh xe, dùng cơ thể không có tu vi chắn trước mặt Mã Phu hằng ngày.
Anh vung chiếc Quạt xếp Bách Cơ lên, nhấn mạnh nút cơ quan giấu ở tay cầm để phóng kim châm gây mê hằng ngày.
*Phốc phốc phốc!*
Ba cây kim châm tẩm thuốc ngủ cực mạnh bắn ra không tiếng động, cắm thẳng vào trán con sương lang khổng lồ hằng ngày. Thế nhưng, lớp da bọc xương gai góc của ma thú Trúc Cơ Kỳ quá dày và cứng nợ hằng ngày. Kim sắt phàm nhân hoàn toàn vô dụng, chỉ phát ra tiếng *keng keng* giòn giã rồi bị chấn bay rụng xuống bùn lầy hằng ngày. Con ma thú tà hóa gầm thét điên cuồng, vung móng vuốt sắc nhọn chứa độc khí đen sì cào thẳng vào cổ họng phàm nhân của An Bình hằng ngày.
Móng vuốt chỉ còn cách da cổ anh đúng một tấc hằng ngày. Luồng sát khí lạnh lẽo đè bẹp lồng ngực phàm nhân khiến anh không thể thở nổi hằng ngày.
"An Bình!"
Một tiếng hét thất thanh đầy lo lắng và xót xa vang lên từ bên trong cabin hằng đêm.
Triệu Thanh Hà nhìn thấy phu quân phàm nhân sắp bị ma thú xé rách lồng ngực hằng đêm. Nàng hoàn toàn vứt bỏ mọi sự e ngại phong ấn kinh mạch phản chấn, dứt khoát giật mạnh chiếc Trâm cài Hàn Anh trên tóc ra hằng ngày.
Luồng kiếm ý bảo vệ của Sư bá Độc Cô Kiếm gửi gắm bên trong trâm cài lập tức cảm ứng với tinh thần dũng cảm bảo vệ chồng của nàng hằng ngày. Thanh Hà cắn chặt môi đến rỉ máu, gồng mình chịu đựng cơn đau xé tâm can do phong ấn t tàn bạo của Lý Vô Thiên phản chấn kinh mạch hằng ngày. Nàng phóng ra chiêu thức tối cao: Hàn Sương Ngưng Kiếm thức hằng ngày.
*Vù... vù... vù...*
Một luồng kiếm khí băng sương vạn năm thanh khiết bùng phát dữ dội từ chiếc trâm cài tóc hằng ngày. Làn sương lạnh buốt thấu xương lan nhanh như bão tuyết, trong tích tắc đóng băng toàn bộ mặt đất đầm lầy xung quanh xe ngựa hằng ngày. Con sương lang khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên bị lớp băng dày đóng băng cứng ngắc từ móng vuốt đến tận đuôi, hóa thành một bức tượng băng rực rỡ lơ lửng rồi rơi rụng xuống nền đá vỡ vụn thành trăm mảnh hằng ngày.
Hàng chục con ma thú tà hóa khác xung quanh đầm lầy cũng bị kiếm ý băng sương đóng băng chân tại chỗ, không thể di chuyển nửa bước hằng ngày.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cố tình bạo phát kiếm ý chính phái khi đang bị phong ấn là vô cùng tàn khốc hằng ngày. Kinh mạch của Thanh Hà bị ma khí phong ấn phản phản phệ dữ dội, lồng ngực nàng thắt lại, một ngụm máu tươi đỏ hồng phun ra nhuộm đỏ tấm rèm lụa cabin hằng ngày. Nàng kiệt sức, ngã sụp xuống sàn xe nệm mềm hằng ngày.
Ngay lập tức, thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, một nửa nỗi đau đớn xé tâm can của nàng truyền thẳng sang cơ thể phàm nhân yếu ớt của An Bình hằng đêm.
Lồng ngực An Bình nóng ran bỏng rát như có ngọn lửa tà môn đang thiêu rụi phế phủ hằng đêm. Anh ho khan dữ dội, vội vã lùi lại vào trong cabin, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy lạnh ngắt của Thanh Hà hằng đêm. Vòng ngọc trên tay hai người bỗng nhiên phát sáng xanh rực rỡ ấm áp, kết nối nhịp đập trái tim đồng điệu đầy lo lắng và tình yêu xót xa thầm lặng dành cho nhau hằng đêm.
"Nàng... nàng ngốc quá..." An Bình thì thầm yếu ớt, dùng tay áo gấm lén lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi nàng hằng đêm. "Ta là phàm nhân, ma thú không thèm ăn thịt ta ngay đâu hằng đêm. Nàng bạo phát kiếm ý như vậy sẽ làm tổn thương căn cơ kiếm đạo hằng đêm."
Thanh Hà khẽ lắc đầu, bàn tay mịn màng run rẩy vuốt nhẹ lên vết thương bầm tím trên ngực anh, nức nở thì thầm hằng đêm:
"Ta không thể nhìn chàng chết trước mặt ta hằng đêm. Chàng vì cứu đệ đệ ta mà mạo hiểm mạng sống phàm nhân hằng đêm, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn hằng đêm?"
Bên ngoài xe ngựa, hai tên tà tu Hắc Diệp và Hắc Sát đang bàng hoàng nhìn đầm lầy sương mù bị đóng băng tuyết trắng xóa hằng ngày. Kiếm ý chính phái thanh khiết này quá mạnh mẽ, hoàn toàn tương phản với ma lực t tàn bạo của Hắc Ma Cốc hằng ngày. Chúng lập tức ngự khí áp sát cabin xe ngựa, ánh mắt dấy lên sự nghi ngờ tột cùng hằng ngày:
"Thiếu chủ! Kiếm khí chính phái này là thế nào hằng ngày? Con ma nữ Kiếm Tông kia đang bị phong ấn tu vi, làm sao có thể phóng ra kiếm ý băng sương vạn năm mạnh như vậy hằng ngày? Ngài có phải đang giấu giếm bí mật gì không hằng ngày?"
An Bình nằm trong cabin ôm chặt lấy Thanh Hà, lồng ngực phàm nhân đau nhói dữ dội vì cổ độc cắn xé hằng đêm. Anh biết, nếu không đưa ra một lập luận t tàn bạo diễn sâu ngay lập tức, hai tên Trúc Cơ Kỳ này sẽ xông vào cabin vạch trần toàn bộ khế ước hằng ngày.
Thế nhưng, chưa kịp để An Bình lên tiếng gầm thét diễn kịch, từ phía biên giới đầm lầy sương mù, tiếng trống trận dồn dập bất ngờ vang dội sát vách đá hằng ngày.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Hàng chục luồng kiếm quang màu vàng kim rực rỡ xé rách màn sương mù xám xịt, lao nhanh như chớp giật về phía chiếc xe ngựa gấm đen hằng ngày. Một giọng nói cương trực, vang dội như sấm truyền của Vương Lôi – đội trưởng tuần tra biên giới Kiếm Tông – rống vang khắp đầm lầy hằng ngày:
"Kẻ nào dám phóng kiếm khí của Thái Huyền Kiếm Tông ở đây hằng ngày? Toàn đội tuần tra nghe lệnh, bao vây chiếc xe ngựa tà đạo kia! Khám xét kỹ khoang xe, cứu lấy đồng môn bị bắt giữ hằng ngày!"
Lũ thú lang bị đóng băng đã chết rụng, nhưng tiếng động lớn từ Hàn Sương Ngưng Kiếm thức của Thanh Hà đã thu hút sự chú ý của đội tuần tra biên giới Kiếm Tông do Vương Lôi dẫn đầu đang áp sát xe ngựa ngay tại ranh giới sinh tử hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!