Màn Kịch Vứt Xác Và Sự Nghi Ngờ Của Cốt Ma
Tiếng bước chân của Cốt Ma dồn dập và nặng nề, mỗi nhịp nện xuống hành lang đá ẩm ướt của địa lao Hắc Ma Cốc đều như một nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực phàm nhân của Lý An Bình. Khí lạnh âm trầm tích tụ hàng thập kỷ dưới lòng đất cuộn lên theo từng luồng gió buốt, khiến phế phủ anh bỏng rát nhẹ. An Bình hít một hơi sâu, nỗ lực vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp. Dưới lớp trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực rộng thùng thình, lá bùa ẩn khí Tử Vi tẩm bột chu sa dán sát vào ngực anh khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm áp, hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp và những giọt mồ hôi lạnh đang rỉ ra vì sợ hãi bạo lực tà môn.
Anh biết, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ trong vài hơi thở tới, không chỉ tính mạng của Lâm Phong – người đệ tử tập sự Kiếm Tông đang nằm bất động dưới đất – sẽ tan biến, mà ngay cả bí mật về thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi của anh cũng sẽ bị phơi bày trước ánh sáng.
"Cạch..."
Cánh cửa sắt rỉ sét của Phòng giam ẩm ướt bị đẩy mạnh ra. Bóng đen khổng lồ của Cốt Ma đổ dài trên nền đá bám đầy rêu độc. Lão già gầy gò nhợt nhạt ấy bước vào, trường bào đen thêu hình xương người ghê rợn khẽ đung đưa, tỏa ra một luồng hắc khí tà môn lạnh lẽo thấu xương. Đôi ngón tay dài nhọn hoắt như móng vuốt quỷ của lão khẽ miết vào nhau, phát ra tiếng kêu ken két rợn người. Ánh mắt gian giảo, sắc lẹm của một tu sĩ Kim Đan Kỳ Đỉnh Phong quét qua phòng giam tối tăm, dừng lại ngay trên bóng dáng nho nhã của An Bình.
"Thiếu chủ," giọng nói của Cốt Ma khàn đặc, âm u như vọng ra từ đáy mộ cổ. "Đêm hôm khuya khoắt, ngài lại hạ cố đến tận cái địa lao bẩn thỉu này để tra tấn tù nhân sao? Lão nô nghe lính tuần tra báo cáo có tiếng đao khí dao động dữ dội, lo sợ ngài gặp nguy hiểm nên mới mạo muội dẫn thuộc hạ vào kiểm tra hằng ngày."
An Bình không hề quay đầu lại. Anh đứng thẳng lưng, tay cầm chiếc Roi da Thanh Lôi giả rỗng ruột khẽ rũ xuống đất. Vết máu giả Huyết Ma đỏ tươi bám trên đầu roi da vẫn còn nhỏ giọt tong tong xuống nền đá ẩm ướt, tỏa ra mùi tanh nồng nặc giống hệt máu thật. Anh lập tức kích hoạt Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật, xoay người lại, gương mặt nho nhã thư sinh trong tích tắc co rút thành một vẻ tàn bạo, cuồng loạn đầy dã tâm. Anh gầm thét gằn giọng tàn độc ngoài miệng, nhưng đôi mắt đen ẩn sau mái tóc xõa tung lại chứa đầy sự xót xa thầm lặng hướng về phía Lâm Phong đang nằm xụi lơ:
"Cốt Ma! Ngươi là cái thá gì mà dám quản chuyện riêng của bản thiếu chủ? Con tiện chủng Kiếm Tông này cứng đầu cứng cổ, dám dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn ta. Bản thiếu chủ ngứa mắt, không đợi được đến sáng mai nên đã tự tay dùng roi da Thanh Lôi quất nát kinh mạch của hắn hằng ngày! Nhìn đi, thứ rác rưởi chính phái này yếu ớt đến mức chưa chịu nổi ba mươi roi của ta đã tắt thở rồi hằng ngày!"
Nói rồi, An Bình vung roi quất mạnh một nhát xuống nền đá ngay sát cạnh thi thể Lâm Phong. Tiếng roi xé gió kinh hoàng vang lên, phun ra một làn sương mỏng chứa thuốc giảm đau thảo dược mát lạnh bốc lên mờ ảo.
Cốt Ma nheo mắt lại, lão tiến lên hai bước, cúi người nhìn xuống thi thể của Lâm Phong. Dưới ánh đuốc chập chờn, cảnh tượng hiện ra vô cùng rùng rợn dã man. Lưng áo võ phục của Lâm Phong rách nát tả tơi, để lộ những vết thương rách da rỉ máu đỏ tươi, thịt xương mông lung trông cực kỳ thê thảm. Đây chính là kiệt tác từ kỹ thuật Huyết Nhục Mông Lung hóa trang mà An Bình đã tỉ mỉ bôi nhựa cây tà môn phối hợp với son môi đỏ đậm tạo thành trước đó. Nhựa cây bám chắc trên da, tỏa ra mùi máu tanh nồng nồng gạt đi khứu giác nhạy bén của lão ma đầu.
Tuy nhiên, Cốt Ma là kẻ xảo quyệt vô cùng. Lão không dễ dàng tin tưởng vào mắt thường. Lão biết thiếu chủ Lý An Bình trước giờ luôn bị đồn là không có tu vi thực tế, chỉ dựa vào sự bao bọc của Lý Vô Thiên để làm càn. Lão khẽ cười lạnh, bàn tay nhợt nhạt thò vào ngực áo, lôi ra một chiếc gương đồng nhỏ màu đen tỏa ra hắc khí u ám.
Đó chính là Gương Dò Hồn – pháp bảo giám sát chuyên dùng để soi chiếu chân khí tà đạo và phát hiện tàn dư sinh mệnh bên trong kinh mạch của mục tiêu hằng ngày.
"Thiếu chủ bớt giận," Cốt Ma cười khà khà, giọng nói chứa đầy sự mỉa mai ngầm. "Lão nô biết ngài tàn bạo vô song. Nhưng tên đệ tử tập sự này là lễ vật tế đàn sáng mai của Cốc chủ. Nếu hắn chết thật, lão nô phải dùng Gương Dò Hồn kiểm tra xem linh hồn hắn đã tiêu tán hoàn toàn chưa, đề phòng hắn giả chết dùng bí thuật trốn thoát hằng ngày."
Lồng ngực An Bình thắt chặt lại. Anh biết rõ Lâm Phong chỉ đang trong trạng thái chết lâm sàng nhờ Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp. Dù tim đã ngừng đập và hơi thở đã tắt, nhưng sâu trong đan điền của thiếu niên vẫn còn một tia sinh mệnh lực cực kỳ yếu ớt đang bị phong tỏa. Nếu ánh sáng đen của Gương Dò Hồn soi chiếu vào, tia sinh mệnh lực ấy sẽ lập tức phát sáng, vạch trần toàn bộ màn kịch cứu người.
An Bình muốn dùng uy thế Thiếu chủ để giật lấy chiếc gương, nhưng Cốt Ma là tu sĩ Kim Đan Kỳ Đỉnh Phong, ma uy áp chế vô hình từ cơ thể lão khiến một phàm nhân như anh không thể tiến lại gần quá ba bước. Đôi chân phàm nhân của anh run lên thầm lặng dưới áp lực ma uy nặng nề.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay trái của An Bình bỗng nhiên phát sáng xanh dịu nhẹ, truyền dẫn một luồng sóng cảm xúc lo lắng tột độ từ phía tẩm điện thiếu chủ của Triệu Thanh Hà truyền tới. Nhờ Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm, Thanh Hà ở khoảng cách gần đã cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ đầy hoảng loạn của phu quân phàm nhân thông qua cổ trùng ràng buộc sinh mệnh.
Nàng lập tức hiểu rằng An Bình đang gặp nguy hiểm chí mạng dưới địa lao.
Không một lời giao tiếp, Thanh Hà đang bị phong ấn tu vi ngồi xếp bằng trên giường lụa đỏ hằng đêm. Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu, gạt bỏ mọi sự đau đớn của kinh mạch đang bị tà khí tàn phá, cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần lực vào chiếc Trâm cài Hàn Anh giắt trên tóc. Chiếc trâm cài chứa đựng một luồng kiếm ý băng sương vạn năm tinh khiết của Sư bá Độc Cô Kiếm gửi gắm. Thanh Hà dùng thần thức điều khiển, lén lút phóng ra một tia Kiếm ý Hàn Sương cực nhỏ xuyên qua vách đá dày của địa lao, nhắm thẳng vào căn phòng giam ẩm ướt hằng đêm.
Tia kiếm ý băng sương thanh khiết, không mang theo nửa điểm sát khí tà môn, lặng lẽ thâm nhập vào cơ thể đang bất động của Lâm Phong hằng đêm.
Ngay lúc Cốt Ma nâng chiếc Gương Dò Hồn lên, chuẩn bị kích hoạt luồng ánh sáng đen soi chiếu vào ngực Lâm Phong, một làn sương lạnh thấu xương bỗng nhiên bốc lên từ da thịt của thiếu niên Kiếm Tông. Lớp băng mỏng trắng xóa nhanh chóng lan tràn từ cổ áo, đóng băng toàn bộ vết thương rỉ máu giả, khiến gương mặt Lâm Phong trong tích tắc trở nên trắng bệch lạnh ngắt, lông mi bám đầy sương tuyết như một xác chết đã bị đông cứng sâu dưới đáy sông băng hàng trăm năm.
*Vù...*
Luồng ánh sáng đen từ Gương Dò Hồn quét qua cơ thể Lâm Phong. Mặt gương đồng khẽ rung lên một tiếng trầm đục, hiển thị một màu xám xịt hoàn toàn vô hồn. Không có nhịp tim, không có chân khí dao động, không có nửa điểm hơi ấm sinh mệnh hằng ngày. Chiếc gương chỉ phản chiếu lại một khối băng tử khí lạnh lẽo thấu xương.
Cốt Ma chấn động tâm can, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ kinh ngạc. Lão khẽ thu hồi pháp bảo, lẩm bẩm đầy nghi ngờ:
"Lạ thật hằng ngày... Sao cơ thể hắn lại lạnh ngắt nhanh như vậy? Kiếm khí băng sương này... trông giống như bị hàn khí địa lao xâm nhập phá hủy hoàn toàn phế phủ hằng ngày."
An Bình thấy vậy, lập tức chớp thời cơ, cười lớn đầy tàn bạo để áp chế sự nghi ngờ của lão ma đầu. Anh dùng Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật, giậm mạnh chân xuống đất, lớn tiếng mắng nhiếc đầy kiêu ngạo:
"Cốt Ma! Ngươi nhìn thấy chưa? Bản thiếu chủ đã dùng hàn độc địa lao để đóng băng hoàn toàn kinh mạch của hắn hằng ngày! Ngươi dám dùng cái gương rách đó để nghi ngờ thủ đoạn tra tấn của ta sao? Nếu ngươi còn dám lôi thôi cản trở ta vứt xác tên rác rưởi này, ta sẽ báo cáo với cha rằng ngươi muốn cướp công tra tấn của bản thiếu chủ hằng ngày!"
Cốt Ma bị uy thế điên cuồng và danh nghĩa của Lý Vô Thiên đè bẹp, sắc mặt lão xanh mét đi vì tức giận. Lão biết Lý Vô Thiên cực kỳ cưng chiều đứa con trai độc nhất này, nếu thực sự xảy ra tranh chấp, người chịu thiệt sẽ là lão. Cốt Ma khẽ hừ lạnh một tiếng, thu hồi Gương Dò Hồn vào tay áo rộng, khom lưng giả vờ cung kính:
"Thiếu chủ bớt giận hằng ngày. Lão nô chỉ làm theo bổn phận hằng ngày. Nếu hắn đã chết thật, lão nô đương nhiên không dám cản trở ngài xử lý xác chết hằng ngày."
An Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhịp tim phàm nhân dần bình ổn trở lại nhờ Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp hằng ngày. Anh quay sang vẫy tay ra hiệu cho cận vệ Thiết Ngưu đang đứng canh gác ngoài cửa phòng giam:
"Thiết Ngưu! Mang tên rác rưởi này ném vào khoang xe ngựa gấm đen cho ta hằng ngày. Bản thiếu chủ muốn tự tay mang xác hắn ra ngoại vi thung lũng ném xuống đầm lầy sương mù cho thú dữ tà hóa ăn thịt, để hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh hằng ngày!"
"Tuân lệnh Thiếu chủ! Thiếu chủ thật là tàn bạo vĩ đại nhất Ma Cốc hằng ngày!" Thiết Ngưu gầm lên đầy trung thành ngốc nghếch, vác thi thể lạnh ngắt của Lâm Phong lên bả vai cuồn cuộn cơ bắp hằng ngày.
An Bình nhếch mép cười lạnh, tà áo gấm đen bay lên đầy oai phong chuẩn bị bước ra ngoài cửa phòng giam. Anh thầm nghĩ kế hoạch giải cứu Lâm Phong coi như đã thành công một nửa. Chỉ cần đưa cậu bé ra khỏi cổng địa lao, Mã Phu đã chuẩn bị sẵn xe ngựa gấm đen có khoang ẩn bí mật để Smuggle cậu bé trốn thoát đến Tế Thế Đường chữa trị an toàn hằng ngày.
Thế nhưng, ngay khi An Bình vừa bước tới thềm cửa sắt, Cốt Ma bỗng nhiên tiến lên một bước, chặn ngay trước lối đi. Gương mặt lão già gầy gò nhếch lên một nụ cười nham hiểm, đầy ác ý rợn người:
"Thiếu chủ tự tay đi vứt xác, lão nô đương nhiên ủng hộ hằng ngày. Tuy nhiên, đầm lầy sương mù ngoại vi thung lũng dạo này đầy rẫy thú dữ tà hóa hung hãn, lại có tuần tra chính phái rình mò hằng ngày. Để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Thiếu chủ phàm nhân... à không, Thiếu chủ tôn quý, lão nô sẽ phái hai tên thuộc hạ tà tu Trúc Cơ Kỳ đắc lực nhất đi theo giám sát trực tiếp quá trình ném xác xuống vực sâu hằng ngày. Như vậy mới đảm bảo tên đệ tử Kiếm Tông kia thực sự bị vứt xác không để lại dấu vết hằng ngày."
An Bình nghe vậy, cơ thể phàm nhân khẽ khựng lại giữa không trung. Hai tên tà tu Trúc Cơ Kỳ giám sát trực tiếp? Điều này có nghĩa là anh không thể lén lút giao Lâm Phong cho Mã Phu, cũng không thể dàn cảnh vứt xác giả được nữa. Bất kỳ một hành động nhỏ nào ngoài tầm mắt cũng sẽ bị thần thức của hai tu sĩ Trúc Cơ Kỳ phát hiện lập tức.
Một cái bẫy giám sát mới đầy hiểm họa chết chóc đang mở ra ngay trước mắt phàm nhân Lý An Bình hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!