Nhạc nềnPowder_Snow

Mũi Kim Sinh Tử Trong Địa Lao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm của Hắc Ma Cốc chưa bao giờ ngừng lạnh, nhưng đêm nay, cái lạnh ấy dường như muốn thấm qua lớp trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực, ăn mòn vào tận xương tủy của một phàm nhân. Lý An Bình bước đi lầm lũi trên hành lang đá u tối dẫn sâu xuống lòng đất. Tiếng bước chân của anh cực nhẹ, gần như không để lại tiếng động nhờ bộ pháp né tránh dẻo dai đã được rèn luyện qua hàng trăm đêm trong rừng trúc đen. Thế nhưng, lồng ngực phàm nhân của anh vẫn phập phồng kịch liệt, mỗi nhịp thở ra đều hóa thành một làn khói trắng mỏng manh trong không khí ẩm mốc.


Trên cổ tay trái của An Bình, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ khẽ tỏa ra một luồng sáng xanh dịu nhẹ, ấm áp nhưng cũng đầy dằn vặt. Qua sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, anh có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập, lo lắng tột độ của Triệu Thanh Hà từ tẩm điện thiếu chủ truyền tới. Nàng đang lo cho anh. Một nữ hiệp kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, người từng thề sẽ chém tận gốc lũ ma đầu tà đạo, giờ đây lại đang nín thở chờ đợi một phàm nhân không có nửa điểm tu vi như anh đi cướp ngục cứu em họ của mình. Sự mâu thuẫn ngọt ngào ấy khiến An Bình khẽ mím chặt môi, bàn tay giấu dưới tay áo rộng nắm chặt lấy chiếc túi vải thô đựng Tiền đồng giang hồ.


Địa lao Ma Cốc là một vùng cấm địa lạnh lẽo, nơi bao quanh bởi trận pháp phong ấn linh lực độc môn của Bạch Sa. Đối với các tu sĩ chính phái bị giam giữ, nơi đây là chiếc lồng giam bẻ gãy mọi tu vi; còn đối với một Phàm Nhân Vô Tu Vi như An Bình, ma khí âm trầm tích tụ hàng thập kỷ dưới lòng đất này giống như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực, khiến phế phủ anh bỏng rát nhẹ hằng ngày. Anh khẽ lấy ra từ thắt lưng chiếc Quạt xếp Bách Cơ, ngón tay miết nhẹ lên nút bấm cơ quan giấu ở nan quạt gỗ mun, thầm tự nhủ phải giữ vững Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp. Một sơ sẩy nhỏ đêm nay không chỉ khiến Lâm Phong mất mạng, mà Chân tướng phàm nhân của An Bình cũng sẽ bị phơi bày trước cơn thịnh nộ tột cùng của cha nuôi Lý Vô Thiên.


Đi qua khúc quanh tối tăm của hành lang đá gồ ghề bám đầy rêu ẩm, An Bình nhìn thấy ánh đuốc chập chờn phía trước. Tại trạm gác cửa địa lao, Lão Sẹo – gã lính canh ngục có gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc tởm lợm – đang ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ sứt mẻ. Trên bàn bày một bình rượu rẻ tiền tỏa mùi nồng nặc và vài quân bài bằng xương thú nằm vương vãi. Gã là một Ma Binh Cảnh Trung Kỳ, tính tình tham lam, nghiện cờ bạc nặng và luôn mang trên mình những khoản nợ lớn từ chợ đen Ma Thị.


Nghe thấy tiếng bước chân, Lão Sẹo giật mình bật dậy, bàn tay thô ráp định chụp lấy chuôi đao gỉ giắt bên hông. Nhưng khi nhìn thấy chiếc trường bào gấm đen quyền lực và lệnh bài thiếu chủ lấp lánh hắc khí trên tay An Bình, gã lập tức thu hồi sát khí, gương mặt tởm lợm nặn ra một nụ cười nịnh hót quen thuộc:


"Thiếu chủ vạn an! Đêm hôm khuya khoắt, sương độc ẩm mốc dưới địa lao này rất hại thân thể, sao ngài lại hạ cố tới nơi bẩn thỉu này hằng ngày?"


An Bình khẽ nhếch khóe môi thành một nụ cười lạnh lùng, tàn bạo đúng phong thái của một thiếu chủ tà đạo điên cuồng. Anh vung chiếc quạt xếp Bách Cơ chỉ thẳng vào mặt Lão Sẹo, gằn giọng quát mắng đầy dã tâm:


"Câm miệng! Bản thiếu chủ làm việc gì còn cần một con chó gác ngục như ngươi phải hỏi han sao? Cha ta đã hạ lệnh sáng mai sẽ tế sống tên đệ tử tập sự Kiếm Tông Lâm Phong để tẩm bổ ma tính. Bản thiếu chủ trước giờ ghét nhất là những kẻ cứng đầu. Ta muốn tự tay vào Phòng giam ẩm ướt hành hạ hắn trước, bẻ gãy lòng tự tôn của hắn để dâng lên cha một lễ vật hoàn hảo hằng ngày!"


Lão Sẹo nghe vậy, khẽ rùng mình một cái. Gã biết tính khí của thiếu chủ tà đạo này vô cùng tàn bạo và lập dị, thường xuyên nghĩ ra những trò tra tấn quái đản để hành hạ tù nhân. Gã khẽ liếc mắt nhìn vào lối tối tăm dẫn tới phòng giam Lâm Phong, lộ vẻ ngập ngừng:


"Thiếu chủ... chuyện này... Cốt Ma hộ pháp ban ngày có dặn dò, tên đệ tử này rất quan trọng, không được để ai tiếp cận riêng biệt trước giờ hành quyết hằng ngày..."


An Bình cười lạnh một tiếng xé gió, anh tiến lên nửa bước, tà áo gấm đen rộng thùng thình bay lên đầy uy hiếp. Anh dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân kéo mạnh thắt lưng của Lão Sẹo, ép gã sát vào vách đá ẩm ướt, đồng thời lén lút ấn chiếc túi vải thô chứa đầy Tiền đồng giang hồ leng keng vào tay gã hằng ngày. Anh trầm giọng, giọng nói khàn đặc chứa đầy sát khí diễn sâu:


"Cốt Ma? Hắc Ma Cốc này là của cha ta Lý Vô Thiên, hay là của lão già gầy gò Cốt Ma đó? Ngươi cầm lấy số tiền đồng giang hồ này, cút ra ngoài mua rượu ngon mà uống, nhắm mắt làm ngơ trong vòng một canh giờ. Nếu không, sáng mai trên đài tế sống, người bị lột da đầu tiên sẽ là ngươi hằng ngày!"


Cảm nhận được độ nặng và tiếng leng keng giòn giã của hàng trăm đồng tiền phàm nhân trong túi vải, mắt Lão Sẹo bỗng sáng rực lên. Số tiền này đủ để gã gỡ gạc lại toàn bộ bàn thua cờ bạc ở Ma Thị đêm qua. Sự tham lam lập tức đè bẹp nỗi sợ hãi đối với Cốt Ma. Gã nhanh nhẹn giấu túi tiền vào ngực áo rách nát, khom lưng cúi đầu dâng chùm chìa khóa địa lao bằng đồng đen cho An Bình:


"Thiếu chủ anh minh! Lão nô biết điều, biết điều hằng ngày. Lão nô bỗng nhiên cảm thấy bụng đau dữ dội, xin phép được ra ngoài tìm thảo dược giải độc một canh giờ hằng ngày. Chìa khóa này giao lại cho ngài, xin ngài cứ tự nhiên hành hạ con tiện chủng đó hằng ngày."


"Cút!" An Bình gằn giọng mắng lớn.


Lão Sẹo vội vã ôm bụng, vừa giả vờ rên rỉ vừa chạy nhanh ra khỏi hành lang địa lao tối tăm.


Nhìn bóng gã lính canh khuất dần, An Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực phàm nhân của anh lập tức nhói đau một cái do hít phải chướng khí độc hại quá nhiều. Anh nhanh chóng dùng chìa khóa mở cánh cửa sắt nặng nề, bước vào Phòng giam ẩm ướt sâu dưới lòng đất. Nơi đây u tối, ẩm ướt thấu xương, rơm rạ bẩn thỉu rải rác trên nền đá lạnh lẽo bám đầy rêu độc.


Nằm xụi lơ trong góc tối của phòng giam, Lâm Phong – thiếu niên tuấn tú 18 tuổi của Kiếm Tông – đang bị xích chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề gỉ sét. Gương mặt cậu bé bầm tím rỉ máu, hơi thở yếu ớt đứt quãng do bị Cốt Ma đánh gãy kinh mạch ban ngày. Nghe tiếng bước chân, Lâm Phong nỗ lực mở đôi mắt sáng ngời đầy kiêu hãnh của một kiếm sĩ, khạc ra một ngụm máu loãng, cười lạnh đầy căm hận:


"Ác ma tà đạo... các ngươi muốn giết thì giết... đừng hòng sỉ nhục ta..."


An Bình bước lại gần, anh quỳ một chân xuống nền đá lạnh lẽo bên cạnh thiếu niên. Anh không dùng Roi da Thanh Lôi giả để quất xuống giường như mọi khi, mà nhẹ nhàng vươn bàn tay phàm nhân ấm áp che miệng Lâm Phong lại, ngăn không cho cậu bé la hét làm kinh động lính tuần tra bên ngoài. Anh thì thầm bằng một giọng nói nho nhã, dịu dàng vô cùng ấm áp:


"Lâm Phong... đừng sợ hãi. Ta là Lý An Bình, phu quân của tỷ tỷ con – Triệu Thanh Hà. Ta đến để cứu con thoát khỏi địa lao này đêm nay."


Lâm Phong chấn động tâm can, đôi mắt trợn tròn nhìn phàm nhân trước mặt. Cậu bé định giãy giụa phản kháng, nhưng An Bình đã nhanh tay lôi từ trong tay áo rộng ra chiếc bùa hộ mệnh thêu hình hoa đào màu xanh nhạt cũ kỹ của gia đình họ Triệu, đặt sát trước mắt cậu hằng đêm:


"Nhìn cái này đi hằng ngày. Đây là bùa hộ mệnh của con, Lão Mù đã giao nó cho ta hằng ngày. Bên trong có giấu mật thư viết bằng máu của cha con Triệu Vô Cực dặn dò Thanh Hà hãy tin tưởng vào ta hằng ngày. Tỷ tỷ con đang ở tẩm điện thiếu chủ chờ con trốn thoát an toàn hằng ngày."


Nhìn thấy chiếc bùa hộ mệnh thêu hoa đào quen thuộc của cha mình, những giọt nước mắt ấm áp bỗng trào ra khỏi khóe mắt bầm tím của Lâm Phong. Cậu bé nhận ra người phàm nhân nho nhã trước mặt không hề mang sát khí tà đạo, mà tỏa ra hơi ấm nhân từ phàm trần giống hệt những lời dặn dò trong kinh điển chính phái. Cậu khẽ gật đầu, ra hiệu đồng ý phối hợp giải cứu hằng đêm.


"Tốt lắm," An Bình trầm giọng nói hằng đêm. Anh rút hộp kim châm bạc lấp lánh từ thắt lưng ra hằng đêm. "Ta sẽ dùng Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp để đưa con vào trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo trong vòng mười giờ hằng ngày. Khi tim con ngừng đập, ta sẽ đóng vai ác nhân đòi tự tay vứt xác con xuống đầm lầy sương mù hằng ngày. Mã Phu sẽ chuẩn bị sẵn xe ngựa có khoang ẩn bên ngoài để đưa con trốn thoát đến Tế Thế Đường cứu trị hằng ngày. Con phải hoàn toàn thả lỏng kinh mạch, tuyệt đối không được vận hành linh lực phản kháng châm pháp hằng ngày."


"Đệ... đệ hiểu rồi... cảm ơn tỷ phu..." Lâm Phong thầm thào đầy tin tưởng hằng đêm.


An Bình khẽ mỉm cười xoa đầu cậu bé hằng đêm. Anh cầm một cây kim bạc dài lấp lánh dưới ánh đuốc chập chờn, chuẩn bị đâm vào huyệt ngủ sâu sau gáy Lâm Phong hằng đêm. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc anh vừa nâng kim châm lên, thính giác nhạy bén của một phàm nhân sinh tồn giữa bầy ma đầu bỗng nghe thấy một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên từ phía hành lang đá bên ngoài hằng đêm.


*Cạch... cạch... cạch...*


Đó là tiếng bước chân dập dồn, đều đặn của lính tuần tra đêm thuộc hạ của Cốt Ma đang tiến sát về phía Phòng giam ẩm ướt hằng đêm. Cốt Ma vốn đa nghi, hắn đã âm thầm phái một đội tà tu Luyện Khí Kỳ đi tuần tra đột xuất các phòng giam để đề phòng có biến hằng đêm.


"Có người đến!" An Bình thì thầm hoảng hốt hằng đêm.


Anh không có linh lực để cảm nhận tu vi đối phương, nhưng tiếng bước chân dồn dập cho thấy chúng có ít nhất ba người hằng đêm. Nếu chúng xông vào lều giam và nhìn thấy An Bình đang cầm kim châm cứu cho tù nhân, bí mật khế ước phu thê hờ sẽ lập tức bị phanh phui hằng đêm.


An Bình lập tức dập tắt ngọn đuốc duy nhất trong phòng giam, kéo Lâm Phong lùi sâu vào góc tối ẩm ướt của vách đá hắc thạch hằng đêm. Anh dùng Né Tránh Bản Năng bộ pháp uốn người nấp sát sau tảng đá lớn nhô ra, nín thở ngưng tụ mọi hơi thở phàm nhân hằng đêm.


Ánh sáng từ những viên linh thạch phát sáng của lính tuần tra hắt bóng dài ghê rợn lên vách đá phòng giam hằng đêm. Tiếng xích sắt va chạm leng keng dồn dập vang dội sát vách cửa sắt hằng đêm. Một giọng nói tà môn của tên tà tu tuần tra vang lên đầy nghi ngờ hằng đêm:


"Lạ thật hằng đêm. Lão Sẹo thường ngày canh gác nghiêm ngặt, sao đêm nay lại không thấy bóng dáng đâu hằng đêm? Cửa sắt địa lao lại mở hờ hằng đêm. Có khi nào có kẻ đột nhập cướp ngục hằng đêm?"


"Vào kiểm tra phòng giam tên đệ tử tập sự Kiếm Tông mau hằng đêm! Nếu hắn có biến, Cốt Ma hộ pháp sẽ lột da chúng ta luyện rối hằng đêm!" Tên tà tu thứ hai quát lớn đầy hung hãn hằng đêm.


Tiếng bước chân của ba tên tà tu đã tiến sát cửa Phòng giam ẩm ướt hằng đêm.


Lâm Phong run rẩy nhẹ trong góc tối hằng đêm. An Bình biết rõ cơ thể phàm nhân của mình không thể chịu nổi một đòn tấn công ma pháp của tu sĩ Luyện Khí Kỳ hằng đêm. Anh khẽ phẩy mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ giấu dưới tay áo rộng hằng đêm. Nan quạt gỗ mun khẽ mở ra, giải phóng một lượng bột trắng nhạt không màu không mùi bay thoang thoảng vào không khí cửa phòng giam hằng đêm. Đó chính là Mê Hồn Hương Tán thủ đoạn – loại hương liệu gây ngủ phàm nhân cực mạnh do anh tự tay điều chế dưới sự chỉ dạy của Cổ Độc Y Sư hằng ngày.


*Xoạt...*


Làn sương bột trắng nhạt nhanh chóng lan tỏa theo luồng gió lạnh ẩm mốc hằng đêm. Ba tên tà tu vừa đẩy cửa sắt bước vào phòng giam, lập tức hít phải lượng phấn bột gây ngủ hằng đêm.


"Ơ... sao tự dưng đầu óc ta... choáng váng thế này hằng đêm..." Một tên tà tu lảo đảo gục đầu vào vách đá hằng đêm.


"Chướng khí... chướng khí địa lao bộc phát..." Tên thứ hai lắp bắp rồi quỵ sụp xuống rơm rạ hằng đêm.


Thế nhưng, tên tà tu thứ ba có tu vi Luyện Khí Kỳ Đỉnh Phong, ma khí tà môn trong người hắn bùng phát dữ dội, tạm thời chống lại dược tính của phấn bột hằng đêm. Hắn trợn mắt nhìn thấy bóng người An Bình trong góc tối, vung thanh đao sắt tỏa hắc khí chém thẳng về phía anh hằng đêm:


"Kẻ nào dám đột nhập cướp ngục hằng đêm!"


Đường đao ma khí chém đôi không khí ẩm mốc hằng đêm. Lacking tu vi, An Bình không thể dùng linh lực hộ thân hằng đêm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh vận dụng Né Tránh Bản Năng bộ pháp học từ Hồng Thất hằng ngày. Anh uốn cong cơ thể phàm nhân một cách uyển chuyển xuất thần, nhún chân lướt nhanh sang vách đá bên trái hằng đêm.


*Rầm!*


Đao khí chém sạt qua vai áo gấm đen của An Bình, chém nứt vỡ một mảng đá hắc thạch lớn hằng đêm. Sức gió của đao khí quá mạnh khiến cơ thể phàm nhân của anh bị chấn động mạnh, ngã nhào xuống đất, lồng ngực bỏng rát ho khan một tiếng nhỏ hằng đêm. Lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo khẽ phát sáng đỏ nhạt, hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp và mồ hôi lạnh do sợ hãi bạo lực của anh hằng đêm.


Tên tà tu thứ ba thấy đòn đánh hụt, gầm lên định vung đao chém nhát thứ hai hằng đêm. Nhưng ngay lúc này, lượng Mê Hồn Hương Tán cực mạnh bộc phát tột cùng, ngấm sâu vào phế phủ của hắn hằng đêm. Đôi mắt tên tà tu lờ đờ đi, thanh đao sắt nặng nề tuột khỏi tay rơi xuống đất hằng đêm. Hắn đổ rầm xuống nền đá lạnh lẽo bên cạnh đồng bọn, chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng ba canh giờ hằng đêm.


An Bình gượng dậy từ nền đất lạnh hằng đêm. Anh vội vã dùng khăn tay lau đi vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi do dư chấn đao khí hằng đêm. Nhịp tim phàm nhân đập loạn xạ dồn dập được anh nỗ lực xoa dịu bằng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp hằng đêm.


"Tỷ phu... người có sao không?" Lâm Phong hoảng hốt thì thầm trong bóng tối hằng đêm.


"Ta không sao hằng đêm. Thời gian của chúng ta không còn nhiều hằng đêm. Cốt Ma có thể đến kiểm tra bất cứ lúc nào hằng đêm," An Bình gượng đau nói hằng đêm.


Anh nhặt hộp kim châm bạc rơi trên đất lên hằng đêm. Tay anh khẽ run nhẹ do cơ thể phàm nhân vừa trải qua một phen va chạm vật lý nặng nề hằng đêm. An Bình nhắm chặt mắt, tự thôi miên bản thân giữ vững lý trí lạnh lùng hằng đêm. Anh phải thực hiện Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp với độ chính xác tuyệt đối hằng ngày. Nếu châm lệch một sợi tóc, Lâm Phong sẽ bị phá hủy phế phủ vĩnh viễn hoặc chết thật hằng ngày.


An Bình bước lại gần Lâm Phong hằng đêm. Anh khẽ dùng ngón tay phàm nhân sờ nắn các huyệt đạo sau gáy của thiếu niên hằng đêm. Gió lạnh địa lao thổi qua kẽ đá rít lên những tiếng u uất ghê rợn hằng đêm.


*Mũi kim thứ nhất đâm vào huyệt Thần Đạo sau lưng hằng ngày.*


Lâm Phong khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, cơ thể thiếu niên căng cứng lên hằng đêm. Nhờ Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên tay, An Bình có thể cảm nhận rõ cơn đau thắt lồng ngực của cậu bé đang truyền sang cơ thể mình hằng đêm. Anh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau chia sẻ hằng đêm.


*Mũi kim thứ hai đâm vào huyệt Mệnh Môn dưới thắt lưng hằng ngày.*


Nhịp thở của Lâm Phong bắt đầu chậm dần, làn da thiếu niên dần trở nên trắng bệch lạnh lẽo hằng đêm.


*Mũi kim thứ ba đâm vào huyệt Thiên Đột trước ngực hằng ngày.*


Kinh mạch bị phong ấn của Lâm Phong hoàn toàn ngừng vận chuyển linh lực hằng đêm. Nhịp tim cậu bé đập thưa thớt dần hằng đêm.


*Mũi kim cuối cùng... huyệt Phong Phủ sau gáy hằng ngày.*


Bàn tay phàm nhân của An Bình run lên dữ dội trước mũi kim quyết định sinh tử hằng đêm. Áp lực thời gian và ma khí xung quanh đe dọa bóp nghẹt ý chí anh hằng đêm. Anh thầm nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của em gái thất lạc Lý Tiểu Muội dưới gốc đào năm xưa hằng ngày. Anh thầm nghĩ đến lời hứa bảo vệ phu thê tự nguyện dưới bóng trăng với Thanh Hà hằng đêm.


"Ta phải làm được hằng đêm!" An Bình thầm gào thét trong lòng hằng đêm.


Anh vận lực ngón tay, châm mạnh mũi kim bạc cuối cùng vào huyệt Phong Phủ của Lâm Phong với độ chính xác tuyệt đối hằng ngày.


*Phù...*


Lâm Phong trút ra một hơi thở dài lạnh ngắt hằng đêm. Đôi mắt thiếu niên từ từ nhắm lại, nhịp tim hoàn toàn ngừng đập hằng đêm. Cơ thể cậu bé trở nên lạnh lẽo thấu xương, không còn nửa điểm hơi ấm sinh mệnh hay tàn dư linh lực nào hằng đêm. Cậu đã rơi vào trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo trông như đã chết thật hằng ngày.


An Bình khẽ mỉm cười yếu ớt, anh vươn tay rút mũi kim bạc cuối cùng ra khỏi người Lâm Phong giấu vào thắt lưng hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!