Nhạc nềnPowder_Snow

Bức Thư Máu Và Lòng Tin Chớm Nở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tẩm điện thiếu chủ của Hắc Ma Cốc như một con dã thú khổng lồ đang nín thở, chực chờ nuốt chửng hai linh hồn cô độc trên chiếc giường tân hôn lót lụa đỏ sẫm. Ánh sáng từ chiếc Hộp gỗ Lưu Ảnh giả vẫn đều đặn chiếu lên bức rèm giường, tạo nên những bóng đen di chuyển sống động về một màn hành hạ dã man hằng đêm. Thế nhưng, ngay bên trong bức màn che phủ ấy, một hiểm họa thực sự đang bò sát đất, mang theo hơi thở lạnh lẽo của cái chết.


Con rối xương thám thính của Cốt Lỗi – gã đệ tử tà môn dưới trướng Cốt Ma – đã rạch rách một đường nhỏ trên rèm cửa sổ. Nó là một bộ xương nhỏ bằng bàn tay phàm nhân, các khớp xương trắng hếu được liên kết bằng những sợi chỉ đen ma lực mỏng manh hằng đêm. Hai hốc mắt trống rỗng của nó lóe lên luồng ánh sáng đỏ rực của Gương Dò Hồn, chậm rãi quét qua từng tấc đất, từng góc khuất của chiếc giường gỗ đen, hướng thẳng về phía tấm lụa vẽ bản đồ địa lao mà Triệu Thanh Hà đang giấu vội dưới gối nằm.


Lý An Bình nằm sát bên Thanh Hà, lồng ngực phàm nhân của anh phập phồng kịch liệt. Anh không có nửa điểm tu vi, nhưng thính giác nhạy bén của một kẻ phải sinh tồn giữa bầy ma đầu từ nhỏ đã giúp anh nghe thấy tiếng khớp xương cơ học lách cách cực nhỏ đang tiến gần. Hơi thở lạnh lẽo của con rối xương đã chạm vào mép chăn lụa đỏ.


"Thanh Hà, đừng động đậy chân khí..." An Bình thì thầm sát tai nàng, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy. "Trận pháp dò xét của Cốt Ma rất nhạy với linh lực chính phái. Để ta xử lý."


Thanh Hà nhíu chặt chân mày, bàn tay mịn màng của nàng khẽ run lên dưới lớp chăn mỏng. Nàng là một Kiếm Sư kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, nhưng lúc này, tu vi bị phong ấn khiến nàng phải dựa dẫm vào một phàm nhân không có nửa điểm linh lực. Sự bất lực ấy cào xé lòng tự tôn của nàng hằng đêm, nhưng ánh mắt kiên định, bình tĩnh của An Bình dưới ánh nến mờ lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ.


An Bình khẽ nháy mắt ra hiệu bằng Nhãn Thần Truyền Âm mật mật mã: *Nàng chuẩn bị hét lên đau đớn hằng đêm. Ta sẽ đập vỡ nó.*


Ngay khi con rối xương thò cái đầu lâu nhỏ nhắn ra khỏi mép chăn, chuẩn bị soi chiếu luồng ánh sáng đỏ vào khoảng trống dưới gối, An Bình lập tức hành động. Anh không dùng linh lực, mà dùng phản xạ vật lý nhanh nhạy đã được rèn luyện hằng đêm trong rừng trúc đen. Anh xoay người, vươn bàn tay phàm nhân nắm chặt lấy khớp cổ của con rối xương, đồng thời đè toàn bộ trọng lượng cơ thể mình xuống giường gỗ.


*Rắc!*


Tiếng xương khô vỡ vụn vang lên trong bóng tối. Cùng lúc đó, An Bình gầm lên một tiếng tàn bạo diễn sâu xuất thần, giọng nói khàn đặc đầy sát khí dội thẳng ra ngoài cửa sổ tẩm điện:


"Con tiện tỳ cứng đầu! Ngươi dám phản kháng bản thiếu chủ? Hôm nay ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của ngươi!"


Thanh Hà phối hợp hoàn hảo. Nàng cắn chặt môi, phát ra một tiếng khóc hét đau đớn giả vờ, run rẩy và đầy u uất hằng đêm:


"A... đau quá... xin chàng... dừng tay lại..."


Tiếng giường gỗ kót két dồn dập cùng tiếng la hét đau đớn vang dội đã che lấp hoàn toàn tiếng vụn vỡ của con rối xương tà môn. Bên ngoài cửa sổ, tỳ nữ mật thám A Mai đang áp tai nghe ngóng, khẽ rùng mình một cái. Cô ta hoàn toàn tin rằng thiếu chủ đang nổi điên hành hạ tù nhân dã man hằng đêm, vội vã dùng gương đồng nhỏ ghi chép để báo cáo tình hình động phòng bạo lực cho Bạch Sa.


Trong phòng ngủ khép kín, An Bình buông tay ra. Con rối xương của Cốt Lỗi đã bị anh dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân bóp nát vụn thành đống bột xương trắng xóa, mất đi hoàn toàn linh lực khống chế. Anh khẽ thở dốc, lồng ngực phàm nhân đau thắt lại do chịu ảnh hưởng từ ma khí âm trầm còn sót lại trên con rối.


Thanh Hà vội vàng ngồi dậy, gạt bỏ chiếc gối nằm, lo lắng nhìn bàn tay phàm nhân của anh đang bị trầy xước, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng. Nàng khẽ nắm lấy tay anh, giọng nói run rẩy tự nguyện hằng đêm:


"Chàng... chàng có sao không? Chỉ vì cứu ta, chàng lại tự làm mình bị thương. Ta là một kiếm sĩ, vậy mà lại để một phàm nhân không tu vi như chàng phải che chở hằng đêm..."


An Bình khẽ cười, nụ cười nho nhã thư sinh xua tan đi vẻ lạnh lùng tàn bạo ban nãy. Anh dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để bình ổn hơi thở phập phồng, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay ấm áp của nàng:


"Vết thương nhỏ này có là gì so với việc bảo vệ nàng. Con rối xương này bị nát, Cốt Lỗi sẽ bị phản phệ nhẹ và mất đi liên lạc thám thính đêm nay. Nhưng ngày mai, Cốt Ma chắc chắn sẽ nghi ngờ sâu sắc hơn. Chúng ta phải nhanh chóng hoàn thành bản đồ địa lao hằng đêm."


Thanh Hà mím môi, đặt tấm lụa trắng vẽ bản đồ địa lao bằng than đen xuống giường. Sự phối hợp ăn ý giữa trí tuệ sắp đặt của An Bình và nét vẽ chuẩn xác của nàng đã tạo nên một lối thoát hiểm hoàn hảo xuyên qua đầm lầy sương mù tà môn. Thế nhưng, cả hai đều hiểu rằng, muốn đưa một người trốn thoát khỏi Hắc Ma Cốc ẩn thế này, họ cần một cơ hội thực tế ngoài giang hồ.


***


Sáng hôm sau, bầu trời Hắc Ma Cốc vẫn bao phủ bởi một làn sương mù xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương. An Bình mặc chiếc trường bào gấm đen viền chỉ đỏ rực, tay cầm chiếc quạt xếp Bách Cơ che giấu sự run rẩy của cơ thể phàm nhân, chậm rãi rảo bước về phía cổng đá ngoại vi thung lũng hằng ngày.


Tại cổng đá, Lão Mù – người gác cổng già nua có thính giác cực kỳ nhạy bén – đang lầm lũi quét những chiếc lá khô rụng trên nền đá lạnh. Tiếng chổi tre quét trên đất phát ra những âm thanh *sột soạt* đều đặn hằng ngày.


An Bình bước lại gần, khẽ phẩy quạt xếp tạo ra tiếng gió nhẹ để báo hiệu sự xuất hiện của mình. Lão Mù không ngẩng đầu, nhưng động tác quét rác của lão khẽ khựng lại trong một nhịp hằng ngày.


"Thiếu chủ vạn an," Lão Mù khàn khàn lên tiếng, giọng nói trầm đục chứa đựng sự phong sương của một kẻ đã nhìn thấu nhân tình thế thái hằng ngày. "Đêm qua gió núi thổi mạnh, mang theo mùi máu tanh từ biên giới phía Bắc tràn vào thung lũng hằng ngày."


An Bình khẽ nhíu mày, anh bước lại sát cạnh Lão Mù, giả vờ quan sát cảnh sắc xung quanh để tránh tai mắt của chúng ma binh tuần tra ngoại vi hằng ngày. Anh trầm giọng hỏi:


"Có chuyện gì xảy ra ở biên giới hằng ngày?"


Lão Mù khẽ nghiêng tai nghe ngóng tiếng gió, rồi thì thầm bằng một âm lượng cực nhỏ chỉ đủ cho An Bình nghe thấy:


"Đêm qua, đội tuần tra của Cốt Ma đã bắt giữ một nhóm đệ tử tập sự của Thái Huyền Kiếm Tông đang lén lút do thám gần thung lũng hằng ngày. Trong số đó có một thiếu niên tên là Lâm Phong, đệ tử nội môn của Kiếm Tông. Hắn bị Cốt Ma đánh gãy kinh mạch, đang bị giam cầm nghiêm ngặt dưới địa lao ẩm ướt hằng ngày."


*Lâm Phong!*


Cái tên ấy dội vào tai An Bình như một tiếng sét giữa trời quang. Anh biết rõ Lâm Phong chính là người em họ mà Triệu Thanh Hà vô cùng kính trọng và yêu thương. Nếu Lâm Phong bị giam ở địa lao Ma Cốc, tính mạng của cậu bé sẽ chỉ được tính bằng canh giờ dưới sự tàn bạo của cha nuôi Lý Vô Thiên.


Lão Mù khẽ vung chổi, quét một nắm lá khô về phía chân An Bình. Giữa đống lá rụng ấy, một chiếc bùa hộ mệnh bằng vải gấm màu xanh nhạt cũ kỹ, thêu hình hoa đào đã bạc màu, lẳng lặng rơi ra hằng ngày. Lão Mù trầm giọng nói dặn dò:


"Chiếc bùa hộ mệnh này được tìm thấy trên người Lâm Phong khi hắn bị bắt hằng ngày. Ta đã lén giấu nó đi trước khi Cốt Ma kiểm tra. Bên trong bùa hộ mệnh có giấu một tín vật mật thư viết bằng máu của Trưởng lão Triệu Vô Cực – cha ruột của Thanh Hà đại tiểu thư gửi gắm hằng ngày. Lão phu nợ Triệu gia một mạng sống trong quá khứ, hôm nay xin giao lại bùa hộ mệnh này cho Thiếu chủ hằng ngày."


An Bình nhanh tay lẹ mắt, dùng tà áo gấm đen rộng thùng thình che khuất tầm nhìn của chúng ma binh tuần tra, nhanh nhẹn nhặt chiếc bùa hộ mệnh giấu vào trong tay áo rộng hằng ngày. Khi ngón tay anh chạm vào lớp vải thêu hình hoa đào cũ kỹ của bùa hộ mệnh, một luồng điện xót xa bỗng chạy dọc sống lưng anh hằng ngày.


*Vết bớt hình hoa đào của Lý Tiểu Muội...*


Ký ức đau đớn thời thơ ấu tràn về trong tâm trí An Bình. Đứa em gái ruột thất lạc của anh thuở nhỏ cũng có một vết bớt màu đỏ hình hoa đào ngay trên cổ tay trái. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh hoa đào, lòng nhân ái và sự trân trọng mạng sống phàm nhân trong tâm hồn anh lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh đã thề với lòng mình sẽ âm thầm cứu giúp những đứa trẻ chính phái bị bắt vào cốc để tích lũy phúc đức, hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm lại được em gái mình hằng ngày.


"Ta hiểu rồi," An Bình trầm giọng nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng kiên định tuyệt đối hằng ngày. "Lão gác cổng, hãy tiếp tục canh giữ cổng đá cẩn thận. Bí mật này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài hằng ngày."


"Lão phu hiểu rõ quy tắc sinh tồn của Ma Cốc hằng ngày," Lão Mù khẽ cúi đầu, tiếp tục lầm lũi quét rác như một phàm nhân già nua vô hại hằng ngày.


An Bình quay lưng bước đi, lòng nặng trĩu những toan tính dồn dập. Anh phải tìm cách tiếp cận Lâm Phong trong địa lao ngay lập tức hằng ngày.


***


Để hợp thức hóa việc đột nhập địa lao kiểm tra tù nhân mới bắt giữ, An Bình mang theo cận vệ trung thành Thiết Ngưu tiến thẳng vào Phòng giam ẩm ướt (Địa lao Ma Cốc) hằng ngày.


Địa lao u tối dưới lòng đất tỏa ra mùi ẩm mốc, tanh hôi của máu và xú khí lạnh lẽo thấu xương. Trận pháp phong ấn linh lực của Ma Cốc bao phủ khắp các phòng giam đá đen, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào bước vào đây cũng bị đè bẹp tu vi, biến thành những kẻ yếu ớt bất lực hằng ngày. Đối với một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn như An Bình, áp lực ma khí lạnh lẽo ấy khiến anh khó thở, lồng ngực co thắt dữ dội, nhưng anh vẫn nỗ lực dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để giữ vững phong thái lạnh lùng, tàn bạo của một thiếu chủ tà đạo hằng ngày.


"Thiếu chủ vạn an!" Lão Sẹo – gã lính canh ngục tham tiền – vội vã cúi đầu chào đón khi thấy An Bình xuất hiện hằng ngày.


An Bình khẽ liếc mắt nhìn quanh phòng giam sắt đen hằng ngày. Anh nhìn thấy một thiếu niên khoảng 18 tuổi đang bị xích chặt vào vách đá lạnh lẽo. Thiếu niên mặc bộ võ phục đệ tử tập sự của Thái Huyền Kiếm Tông rách nát, gương mặt tuấn tú đầy vết bầm tím rỉ máu, đôi mắt sáng ngời thông minh nhưng tràn ngập sự bướng bỉnh, kiêu hãnh của một kiếm sĩ trẻ tuổi hằng ngày. Đó chính là Lâm Phong.


An Bình bước lại gần phòng giam, giơ chiếc quạt xếp Bách Cơ chỉ thẳng vào mặt Lâm Phong, gằn giọng quát lớn đầy tàn bạo diễn sâu hằng ngày:


"Con tiện chủng Kiếm Tông này! Dám lén lút do thám địa bàn của Hắc Ma Cốc ta? Bản thiếu chủ hôm nay sẽ tự tay lột da ngươi để làm thảm trải sàn trong tẩm điện!"


Lâm Phong ngẩng đầu, khạc một ngụm máu loãng xuống đất, cười lạnh đầy kiêu ngạo hằng ngày:


"Lũ ma đầu tà ác các ngươi! Có giỏi thì giết chết ta đi! Sư tỷ Triệu Thanh Hà và cha ta sẽ không bao giờ tha thứ cho các ngươi!"


Nghe thấy Lâm Phong nhắc đến Thanh Hà, ngón tay An Bình khẽ siết chặt lấy nan quạt xếp hằng ngày. Anh tiến lên nửa bước, vờ như muốn nắm lấy tóc cậu bé để tra hỏi dã man hằng ngày. Thế nhưng, khi bàn tay phàm nhân của anh nắm lấy cổ tay rách nát của Lâm Phong để kéo mạnh, tà áo rộng của anh đã che khuất hoàn toàn tầm mắt của Lão Sẹo và chúng ma binh tuần tra hằng ngày.


Ánh mắt An Bình bỗng khựng lại.


Trên cổ tay trái đầy vết xước rỉ máu của Lâm Phong, một vết bớt màu đỏ hình hoa đào năm cánh hiện lên rõ mồng một hằng ngày.


*Vết bớt hình hoa đào!*


Trái tim phàm nhân của An Bình như ngừng đập trong một nhịp kịch liệt hằng ngày. Gương mặt nho nhã thư sinh dưới lớp mặt nạ tàn bạo khẽ run rẩy nhẹ hằng ngày. Vết bớt này... hình dáng này... giống hệt vết bớt trên cổ tay của em gái thất lạc Lý Tiểu Muội trong ký ức sâu kín nhất của anh hằng ngày.


Sự trùng hợp kỳ lạ này khơi dậy bản tính lương thiện sâu sắc và lòng quyết tâm cứu người tột cùng trong tâm hồn anh hằng ngày. Anh không thể để cậu bé này chết dưới tay cha nuôi. Anh phải cứu cậu, cứu bằng mọi giá hằng ngày.


An Bình lập tức buông tay ra, lùi lại một bước, cười lạnh đầy tàn độc để che giấu sự hoảng hốt trong lòng hằng ngày:


"Con tiện chủng cứng đầu hèn nhát! Bản thiếu chủ hôm nay tâm trạng đang tốt, chưa muốn thấy máu của ngươi làm bẩn tay ta hằng ngày. Lão Sẹo! Canh giữ hắn cẩn thận, không được để ai chạm vào hắn trước khi ta tự tay tra tấn hằng ngày!"


"Tuân lệnh Thiếu chủ!" Lão Sẹo vội vã cúi đầu vâng lệnh hằng ngày.


An Bình quay lưng bước nhanh ra khỏi địa lao, lòng dồn dập những toan tính nghẹt thở hằng ngày. Anh phải trở về tẩm điện để bàn bạc kế hoạch giải cứu khẩn cấp với Thanh Hà hằng ngày.


***


Nửa đêm.


T tẩm điện thiếu chủ của Hắc Ma Cốc lại chìm vào sự yên tĩnh quỷ dị hằng đêm. Hộp gỗ Lưu Ảnh giả vẫn đều đặn chiếu hình ảnh ngụy trang chuyển động ân ái và tra tấn giả lập lên rèm lụa đỏ sẫm hằng đêm. Bên ngoài cửa sổ, mật thám A Mai vẫn đang đứng rình rập, nghe ngóng Quy tắc tuần tra tẩm điện nghiêm ngặt hằng đêm.


Bên trong phòng ngủ khép kín rèm che lụa đỏ hằng đêm, An Bình quỳ sát mép giường gỗ đen. Gương mặt anh nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh do phải liên tục chịu đựng áp lực ma khí lạnh lẽo từ địa lao ban ngày hằng đêm.


Thanh Hà ngồi trên giường tân hôn lụa đỏ, lo lắng nhìn phu quân phàm nhân của mình. Nàng khẽ vươn tay, dùng chiếc khăn tay gấm thấm nhẹ những giọt mồ hôi lạnh trên trán anh hằng đêm. Sự gần gũi thân mật tự nhiên này không còn mang tính phòng thủ diễn kịch, mà chứa đựng hơi ấm và sự rung động thực sự hằng đêm.


"An Bình... chàng mệt mỏi lắm rồi. Hãy nghỉ ngơi đi hằng đêm," Thanh Hà thì thầm dịu dàng hằng đêm.


An Bình khẽ lắc đầu, anh vươn bàn tay phàm nhân run rẩy, rút chiếc bùa hộ mệnh màu xanh nhạt thêu hình hoa đào cũ kỹ từ trong tay áo rộng ra, đặt vào lòng bàn tay mềm mại của nàng hằng đêm.


"Thanh Hà... nhìn cái này đi hằng đêm," An Bình trầm giọng nói hằng đêm.


Thanh Hà nhìn thấy chiếc bùa hộ mệnh, đôi mắt trong vắt bỗng nhiên mở to đầy chấn động hằng đêm. Nàng lập tức nhận ra chiếc bùa hộ mệnh thêu hoa đào quen thuộc của gia đình mình hằng đêm.


"Đây... đây là bùa hộ mệnh của em họ Lâm Phong! Sao nó lại ở trên tay chàng? Lâm Phong... đệ ấy có chuyện gì rồi phải không?" Giọng nói Thanh Hà run lên bần bật hằng đêm.


An Bình khẽ nắm lấy đôi vai mịn màng của nàng để trấn an hằng đêm:


"Thanh Hà, bình tĩnh nghe ta nói hằng đêm. Lâm Phong bị bắt giữ đêm qua ở biên giới và đang bị giam ở địa lao Ma Cốc hằng ngày. Nhưng nàng đừng lo, cậu bé hiện tại vẫn an toàn dưới sự bảo vệ danh nghĩa của ta hằng ngày. Lão Mù đã lén giao chiếc bùa hộ mệnh này cho ta hằng ngày. Bên trong bùa hộ mệnh có giấu một mật thư viết bằng máu của cha nàng – Trưởng lão Triệu Vô Cực gửi gắm hằng ngày."


Nói rồi, An Bình khéo léo dùng ngón tay phàm nhân mở đường chỉ may khéo léo bên hông bùa hộ mệnh, lôi ra một tấm lụa trắng mỏng manh, nhỏ bằng lòng bàn tay hằng đêm. Trên tấm lụa hoàn toàn trắng tinh, không có nửa điểm nét chữ nào hiện lên hằng đêm.


"Blank... sao lại không có chữ?" Thanh Hà hoang mang hỏi hằng đêm.


An Bình khẽ mỉm cười giải thích hằng đêm:


"Cha nàng là Trưởng lão Kiếm Tông, ông đã dùng bí pháp chính phái để ẩn giấu nét chữ máu hằng ngày. Cần dùng một giọt nước sương lạnh Ngưng Sương Lộ nhỏ lên lụa mỏng để hiển thị nét chữ máu của cha nàng hằng ngày."


Thanh Hà lập tức lấy lọ ngọc chứa Ngưng Sương Lộ đặt bên đầu giường hằng đêm. Nàng cẩn thận mở nắp lọ, dùng đầu ngón tay thanh tú chấm một giọt nước sương lạnh tinh khiết, nhẹ nhàng nhỏ lên tấm lụa trắng mỏng hằng đêm.


*Xèo...*


Một làn khói trắng nhạt tỏa hương thơm thanh khiết bốc lên hằng đêm. Ngay lập tức, những nét chữ màu đỏ tươi rực rỡ, viết bằng máu ngón tay của Triệu Vô Cực bắt đầu hiện lên rõ mồng một trên tấm lụa mỏng hằng đêm.


Thanh Hà nín thở, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt khi đọc từng dòng chữ máu chứa đựng tình phụ tử thiêng liêng của cha ruột hằng đêm:


*"Thanh Hà, con gái yêu quý của ta hằng ngày. Nếu con đọc được bức thư máu này, nghĩa là con đang được bảo vệ an toàn bên cạnh Lý An Bình hằng ngày. Đừng sợ hãi hay thù ghét hắn hằng ngày. Lý An Bình tuy là người của Hắc Ma Cốc tà đạo, nhưng hắn hoàn toàn là một phàm nhân mang trái tim dịu dàng, nhân hậu và chính trực nhất mà ta từng gặp hằng ngày. Hắn đã mạo hiểm cả tính mạng phàm nhân không tu vi của mình để liên lạc mật thiết với ta, vạch ra kế hoạch bảo vệ con và cứu thoát các đệ tử chính phái hằng ngày. Hãy tin tưởng tuyệt đối vào phu quân phàm nhân của con hằng ngày. Hãy cùng hắn phối hợp diễn sâu khế ước phu thê hờ để cùng nhau sinh tồn dưới bóng tối ác ma hằng ngày. Cha luôn tin tưởng và cầu nguyện cho hai con quy ẩn bình yên sau này hằng ngày..."*


Nước mắt Thanh Hà vỡ òa hắt ra hằng đêm. Nàng khóc nức nở không thành tiếng, những giọt nước mắt ấm áp rơi lã chã trên tấm lụa máu hằng đêm.


Rào cản tâm lý hoài nghi chính tà cuối cùng giữa nàng và An Bình hoàn toàn bị xóa bỏ hoàn toàn hằng đêm. Nàng nhận ra người đàn ông phàm trần đang quỳ bên cạnh mình hằng đêm đã phải chịu đựng biết bao sỉ nhục, đau đớn thể xác và hiểm họa tính mạng chỉ để bảo vệ nàng và gia đình nàng dưới bóng ác ma hằng đêm.


Thanh Hà gạt bỏ mọi sự kiêu hãnh của một kiếm sĩ, nàng chủ động vươn tay ôm chặt lấy bả vai rộng nhưng gầy gò của An Bình, tựa đầu vào lồng ngực phập phồng của anh mà khóc nức nở hằng đêm. Giọng nói của nàng nghẹn ngào chứa đựng sự hối hận và tình cảm chân thật dâng trào hằng đêm:


"An Bình... ta xin lỗi... ta đã từng thù ghét chàng, từng nghi ngờ chàng... Vậy mà chàng lại hy sinh tính mạng phàm nhân vì ta nhiều đến thế... Từ nay về sau, ta nguyện đặt trọn lòng tin mạng sống và tu vi kiếm đạo này vào tay chàng hằng đêm..."


An Bình chấn động tâm can hằng đêm. Anh vươn bàn tay phàm nhân ấm áp, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai mịn màng đang run rẩy của nàng hằng đêm. Anh khẽ vuốt ve mái tóc đen xõa dài của nàng, giọng nói dịu dàng xót xa thầm lặng xoa dịu nỗi đau hằng đêm:


"Thanh Hà, đừng khóc, ta ở đây hằng đêm. Khế ước phu thê hờ của chúng ta từ nay đã là lời thề gắn kết sinh mệnh thật sự hằng đêm. Ta hứa bằng cả danh dự phàm nhân sẽ bảo vệ nàng và Lâm Phong an toàn thoát khỏi ma cốc này hằng đêm."


Ngay trong khoảnh khắc hai trái tim hoàn toàn đồng điệu và nảy sinh tình yêu chân thật tự nguyện hằng đêm, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ wrist của hai người bỗng nhiên bùng phát một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ rực rỡ ấm áp hằng đêm. Luồng sáng xanh thanh khiết như ánh trăng mùa thu, tỏa hào quang ấm áp bao phủ khắp căn phòng hằng đêm, tịnh hóa hoàn toàn ma độc và xoa dịu vết thương phế phủ cho cả hai hằng đêm.


Thanh Hà ngẩng đầu nhìn ánh sáng xanh ấm áp, khẽ mỉm cười hạnh phúc ngượng ngùng đỏ mặt hằng đêm.


An Bình khéo léo lau nước mắt cho nàng, rồi lôi ra từ trong tay áo rộng một hộp kim châm bạc lấp lánh hằng đêm. Anh trầm giọng nói vạch ra kế hoạch giải cứu khẩn cấp hằng đêm:


"Thời gian của chúng ta không còn nhiều hằng đêm. Ta đã học được Giả Chết Hoàn Hồn châm pháp từ Cổ Độc Y Sư hằng ngày. Ta sẽ lén vào địa lao, châm cứu vào huyệt ngủ sâu sau gáy Lâm Phong để đưa cậu bé vào trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo trong vòng mười giờ hằng ngày. Sau đó, ta sẽ đóng vai ác nhân tàn bạo, tuyên bố đã tra tấn cậu bé đến chết và đòi tự tay mang xác đi vứt xuống đầm lầy sương mù hằng ngày. Mã Phu sẽ chuẩn bị xe ngựa có khoang ẩn để giấu Lâm Phong trốn thoát đưa đến Tế Thế Đường cứu trị hằng ngày. Nàng thấy thế nào hằng đêm?"


Thanh Hà nhìn hộp kim châm bạc, đôi mắt sáng ngời thông tuệ đầy tin tưởng hằng đêm:


"Kế hoạch rất chu toàn hằng đêm. Ta sẽ phối hợp diễn kịch khóc lóc đau đớn để đánh lạc hướng Cốt Ma hằng đêm. Nhưng chàng phải cẩn thận, cơ thể phàm nhân của chàng không được để dính phải độc khí địa lao hằng đêm."


"Ta biết cách tự bảo vệ mình hằng đêm," An Bình gật đầu tin tưởng hằng đêm.


Thế nhưng, ngay khi liên minh lòng tin phu thê vừa được thiết lập hoàn hảo và chuẩn bị sẵn sàng cho kế hoạch giải cứu mạo hiểm hằng đêm, một tiếng động kinh hoàng bỗng vang dội khắp thung lũng Hắc Ma Cốc.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Tiếng chuông đồng hắc thạch khổng lồ từ Chính điện vang lên dồn dập, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối hằng ngày. Đó là tiếng chuông triệu tập khẩn cấp của Cốc chủ Lý Vô Thiên.


Ngay sau đó, tiếng bước chân chạy vội vã của mật thám A Mai vang lên ngoài hành lang đá, cô ta đập cửa tẩm điện thiếu chủ liên tục, giọng nói run rẩy hoảng loạn vang lên hằng đêm:


"Thiếu chủ vạn an! Cốc chủ Lý Vô Thiên tẩu hỏa nhập ma bùng phát dữ dội hằng ngày! Ông ấy đã ra lệnh bế mạc toàn bộ địa lao và đòi tự tay đồ sát tên đệ tử tập sự Lâm Phong để làm lễ tế đàn tẩm bổ ma tính vào sáng mai hằng ngày! Xin Thiếu chủ mau chóng đến chính điện bái kiến cốc chủ hằng ngày!"


Lời báo cáo của A Mai như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hai người hằng đêm.


Lâm Phong sắp bị đồ sát vào sáng mai làm lễ tế đàn! Lệnh đồ sát khẩn cấp của Lý Vô Thiên đang đe dọa bóp nghẹt mọi kế hoạch giải cứu mạo hiểm của phu thê hờ hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!