Lưỡi Đao Ác Ma Và Nữ Hiệp Kêu Hãnh
Bóng tối trong địa lao Hắc Ma Cốc không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó là một thực thể sống, đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sét của máu cùng tiếng rên rỉ u uất vọng ra từ những khe đá nứt nẻ. Nằm sâu hàng trăm trượng dưới lòng thung lũng u tối, Phòng giam ẩm ướt (Địa lao Ma Cốc) được bao bọc bởi những trận pháp phong ấn hắc ám cổ xưa, biến nơi đây thành một chiếc lồng giam không lối thoát, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bất kỳ tu sĩ chính phái nào vô tình sa chân vào.
Trên bức tường đá đen loang lổ vết ẩm mốc, bốn sợi xích sắt hắc thiết thô ráp khóa chặt lấy cổ tay và cổ chân của Triệu Thanh Hà. Nàng quỳ rạp trên nền đất lạnh lẽo, mái tóc đen dài vốn được búi gọn gàng nay xõa tung, bết chặt vào vạt áo tù nhân vải thô màu xám tro. Gương mặt nàng tái nhợt vì kiệt sức, nhưng sống mũi thẳng tắp cùng đôi môi mím chặt vẫn biểu lộ một sự bướng bỉnh đến tột cùng.
Triệu Thanh Hà, đại đệ tử kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, một Kiếm Sư trẻ tuổi đầy triển vọng với kiếm ý băng sương vạn năm, nay lại bị phong ấn hoàn toàn tu vi, biến thành một tù nhân bất lực dưới lòng đất. Những vết xước rỉ máu trên cổ tay mịn màng của nàng do xiềng xích cọ xát càng làm nổi bật sự mong manh nhưng kiên cường của một đóa hoa tuyết bị vùi dập trong bùn lầy tà đạo.
"Thái Huyền Kiếm Tông... đúng là một lũ ngụy quân tử yếu ớt."
Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm như tiếng sấm rền từ chín tầng địa ngục vang lên, chấn động cả không gian chật hẹp của lao phòng.
Lý Vô Thiên (Hắc Ma Tôn) đứng đó như một ngọn núi hắc thạch khổng lồ. Thân hình cao lớn của ông được bao bọc trong chiếc hắc bào thêu chỉ vàng thô ráp, tỏa ra luồng ma uy Nguyên Anh Kỳ áp chế thiên địa. Râu tóc ông đen nhánh pha sương, ánh mắt sắc lẹm như hai luồng sấm sét đỏ rực lơ lửng trong bóng tối. Mỗi nhịp thở của ông đều khiến luồng khí đen xung quanh vặn vẹo, tạo nên những hư ảnh ma thần khổng lồ gầm thét sau lưng. Đây chính là vị đại ma đầu ẩn thế khét tiếng giang hồ, kẻ mà chỉ cần nghe tên cũng đủ khiến các chưởng môn chính phái phải rùng mình kinh sợ.
Đứng sau Lý Vô Thiên nửa bước là Lý An Bình.
Trái ngược với sự oai nghiêm tàn bạo của cha nuôi, An Bình mặc một bộ trường bào gấm đen viền chỉ đỏ rực rỡ, mái tóc đen được buộc cao bằng một chiếc trâm xương gọn gàng. Gương mặt anh trắng trẻo, thư sinh, mang một vẻ đẹp nho nhã bất phàm, tay cầm chiếc quạt xếp Bách Cơ khẽ lay động để che giấu sự run rẩy thầm lặng của đôi bàn tay phàm nhân.
Bên dưới lớp hoa phục lộng lẫy kia, toàn bộ cơ thể của An Bình đang căng ra như dây đàn. Lồng ngực anh thắt lại, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Anh là một Phàm Nhân Vô Tu Vi, hoàn toàn không có nửa điểm linh căn hay tu vi tà đạo. Ở cái nơi mà kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu như Hắc Ma Cốc, sự tồn tại của anh là một nghịch lý vĩ đại, được bảo vệ duy nhất bởi lời đồn thổi về "Ma Thần Huyết Mạch giả" do chính Lý Vô Thiên tự thêu dệt hằng ngày.
An Bình biết rõ, nếu anh lộ ra bất kỳ dấu vết run rẩy hay yếu đuối nào trước mặt cha nuôi, không chỉ mạng sống của anh chấm dứt, mà cả thung lũng này sẽ biến thành một biển máu thực sự.
"An Bình, con trai của ta," Lý Vô Thiên chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt đỏ rực khóa chặt lấy gương mặt nho nhã của con trai nuôi. "Con nhóc Kiếm Tông này là vật tế mà ta dành riêng cho con. Hãy dùng chiếc roi da này, lột da xẻ thịt nó, bẻ gãy từng mảnh kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông để chứng minh ma tính của con cho ta xem!"
Lý Vô Thiên vung tay ném một chiếc roi da thô ráp, đen bóng xuống nền đá lạnh lẽo. Chiếc roi va vào đá tạo nên tiếng động khô khốc, rợn người.
Áp lực Nguyên Anh Kỳ của Lý Vô Thiên bỗng chốc tăng mạnh, bao trùm lấy toàn bộ lao phòng. Đối với một phàm nhân như An Bình, luồng sát khí này giống như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở, tim đập loạn xạ. Anh thầm vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp hằng ngày, tự thôi miên bản thân để giữ vững vẻ mặt lạnh lùng bình thản, khống chế hoàn toàn sự run rẩy của cơ bắp.
"Cha," An Bình khẽ nhếch môi, tạo nên một nụ cười tàn ác giả tạo đầy dã tâm hằng ngày, giọng nói của anh trầm thấp, chậm rãi và đầy vẻ cợt nhả. "Giết một con nhóc Kiếm Sư bị phong ấn tu vi thì có gì thú vị? Chẳng khác nào giẫm chết một con kiến trên đường. Con đường ma đạo của con không tầm thường đến thế."
An Bình cố gắng dùng lời nói để hoãn binh, hy vọng xoa dịu sát tâm của cha nuôi. Thế nhưng, Lý Vô Thiên không phải là kẻ dễ bị lừa gạt. Ma tính tàn bạo trong ông bỗng chốc bùng phát dữ dội do công pháp Cửu U Hắc Ma Quyết phản phệ.
"Hỗn xược!" Lý Vô Thiên gầm lên.
Một luồng ma uy Nguyên Anh Kỳ vô hình bộc phát, chấn động mạnh vào lồng ngực An Bình. Thể chất phàm nhân yếu ớt của anh không thể chống đỡ, anh bị chấn lùi lại ba bước, lưng đập mạnh vào vách đá ẩm ướt. Một dòng máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, An Bình phải cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu vào trong, cố giữ vững phong thái lạnh lùng của Thiếu chủ Ma Cốc. Khóe mắt anh khẽ liếc qua Triệu Thanh Hà, thấy nàng đang ngước nhìn mình với ánh mắt đầy căm hận và khinh bỉ.
"Tà đạo súc sinh..." Triệu Thanh Hà bất khuất ngẩng cao đầu, giọng nói của nàng lạnh lùng và sắc bén như kiếm bén bất chấp xiềng xích rên rỉ hằng ngày. "Muốn giết cứ giết! Thái Huyền Kiếm Tông chỉ có kiếm sĩ tử trận, không có kẻ hèn nhát đầu hàng tà ma ngoại đạo! Đừng dùng những thủ đoạn dơ bẩn đó để sỉ nhục ta!"
Nàng dùng ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết để nhìn hai cha con ma đầu trước mặt. Sự kiêu hãnh của một kiếm sĩ chính trực tỏa ra từ cơ thể gầy gò của nàng, đối lập hoàn toàn với sự u tối tàn bạo của lao phòng.
Lý Vô Thiên cười lớn đầy điên cuồng, bàn tay khổng lồ của ông đưa lên, hắc khí ngưng tụ thành một luồng ma lực hủy thiên diệt địa nhắm thẳng vào đầu Thanh Hà. "Kiêu hãnh? Để ta xem cái đầu của ngươi rơi xuống đất thì kiêu hãnh nằm ở đâu!"
Sát khí thực sự bùng phát. Lý Vô Thiên đang thực sự nổi sát tâm.
Sử dụng kỹ năng Tâm Lý Đọc Vị đỉnh cao hằng ngày, An Bình nhanh nhạy quan sát chuyển động bả vai và nhịp thở dồn dập của cha nuôi. Anh nhận ra Lý Vô Thiên đang rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma lâm thời, mất đi lý trí bình thường. Nếu anh không lập tức ra tay tàn bạo giả tạo để làm dịu cơn điên của cha nuôi, Lý Vô Thiên sẽ tự tay bóp chết Triệu Thanh Hà ngay trong tích tắc.
An Bình không thể để nàng chết. Nàng là người vô tội, là đóa hoa kiêu hãnh bị kẹt giữa âm mưu chính tà giả tạo. Và sâu trong thâm tâm của người phàm nhân lương thiện này, anh không cho phép bản thân đứng nhìn một sinh mạng bị hủy diệt tàn bạo.
"Khoan đã, cha!"
An Bình đột ngột bước lên, cười lớn đầy tàn ác để cướp quyền chủ trì trận đấu hằng ngày. Anh giật lấy chiếc roi da thô ráp từ dưới đất, vung mạnh tạo nên một tiếng quất roi xé gió kinh hoàng vang dội địa lao. Ánh mắt anh lúc này đột ngột biến đổi, trở nên sắc lạnh, điên cuồng và tàn nhẫn tột cùng trước mặt cha nuôi.
"Nàng ta nói đúng hằng ngày," An Bình áp sát Triệu Thanh Hà, nâng cằm nàng lên bằng đầu nan quạt xếp Bách Cơ, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. "Giết nàng ta lúc này thì quá hời cho Thái Huyền Kiếm Tông. Con muốn biến nàng ta thành 'nô lệ hành hạ riêng' của con. Con muốn tự tay bẻ gãy từng mảnh kiêu hãnh của nàng hằng ngày, khiến nàng phải quỳ sụp dưới chân con cầu xin sự sống hằng ngày. Đó mới là cách hành hạ tàn độc nhất của Thiếu chủ Hắc Ma Cốc!"
Triệu Thanh Hà uất hận, nàng định phun nước bọt vào mặt anh nhưng An Bình đã nhanh tay bóp chặt cằm nàng, ép nàng phải im lặng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc tiếp xúc thân thể cực gần đó, Thanh Hà bỗng khựng lại.
Nàng nhìn thấy bên trong đôi mắt tàn bạo điên cuồng của An Bình... là một luồng ánh sáng dịu dàng, xót xa thầm lặng đầy dằn vặt hướng về nàng trong bóng tối. Đôi bàn tay đang bóp chặt cằm nàng của anh... thực chất đang run rẩy nhẹ nhàng, cố gắng không dùng lực quá mạnh để làm tổn thương làn da mịn màng của nàng.
Lý Vô Thiên quan sát biểu cảm điên cuồng tàn ác của con trai nuôi, ma tính cuồng nộ trong ông dần bình ổn trở lại hằng ngày. Ông gật đầu hài lòng đầy tàn bạo.
"Tốt! Đúng là con trai của Lý Vô Thiên ta!" Lý Vô Thiên vung hắc bào quay đi, ma uy dần thu hồi hằng ngày. "Ta cho con quyền 'hành hạ riêng' con nhóc này trong vòng hai mươi tư giờ hằng ngày. Nhưng hãy nhớ kỹ, trước bình minh ngày mai hằng ngày, ta muốn thấy cơ thể nàng ta rỉ máu dưới roi của con tại Chính điện hằng ngày. Nếu trên người nàng không có vết thương rỉ máu, chính ta sẽ bẻ gãy toàn bộ kinh mạch của nàng!"
Cánh cửa sắt địa lao nặng nề khép lại, để lại Lý An Bình đứng lặng trong bóng tối ẩm ướt bên cạnh Triệu Thanh Hà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!