Nhạc nềnHarvest6

Đại Trưởng Lão Vây Quét Thôn Trúc Lâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên những rặng tre của thôn Trúc Lâm hôm nay không mang theo vẻ thanh bình thường lệ, mà lại bị nhuộm một tầng sát khí lạnh lẽo, u uất. Những chiếc lá tre xào xạc dưới làn gió bấc, khẽ rơi rụng trên con đường đất dẫn vào thôn. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng bước chân dồn dập, uy nghiêm của một đoàn người mặc đạo bào xanh lam thêu hình thái cực chỉ vàng óng ánh.


Dẫn đầu đoàn người là Thần Cơ Tử, Đại trưởng lão của Tử Dương Tông – danh môn chính phái trấn thủ biên giới Đại Khải Quốc. Lão đạo sĩ tóc bạc trắng búi cao bằng trâm ngọc cổ, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt quắc thước đầy vẻ đa nghi của một kẻ đã sống qua trăm năm sóng gió tu tiên giới. Trên tay lão, chiếc la bàn ngọc trắng định vị ma khí đang xoay tròn điên cuồng, kim chỉ nam rung bần bật rồi chỉ thẳng về phía cuối thôn, nơi căn nhà tranh ba gian của phu thê Hứa Nhất Sinh đang tọa lạc.


Đi phía sau lão là Tuyết Mai, nữ đệ tử kiêm sư tỷ đi cùng Lâm Phong xuống núi lần trước. Nàng lúc này sắc mặt vẫn còn hơi tái, bước đi khép nép, thi thoảng lại liếc nhìn rặng tre xung quanh với vẻ cảnh giác tột độ. Nàng khẽ tiến lên một bước, nhỏ giọng báo cáo: "Đại trưởng lão, chính là nơi này. Sư đệ Lâm Phong lần trước chỉ mới đặt chân đến rìa ruộng rau của ngôi nhà tranh kia, liền bị một nhánh tre rơi trúng huyệt bách hội, mất đà giẫm phải một chiếc bẫy tre đan ngầm mà phế sạch linh lực chân phải. Đệ tử nghi ngờ... nơi đây có cao nhân ẩn thế bẻ cong thiên cơ để bảo hộ ma đầu."


Thần Cơ Tử hừ lạnh một tiếng, tà áo đạo bào phấp phới phát ra tiếng gió rít nhè nhẹ: "Một lũ vô dụng! Tử Dương Tông ta trấn thủ biên giới trăm năm, làm sao có thể để một gã phàm nhân thư sinh và một thôn nữ làm cho khiếp sợ? Chiếc la bàn ngọc trắng này là chí bảo định vị ma khí của tông môn, nó đang phản ứng dữ dội như vậy, chứng tỏ nơi đây chắc chắn có ma khí rò rỉ từ một nguồn cực kỳ khủng khiếp. Hôm nay, bản trưởng lão đích thân tới đây, dù là ma đầu phương nào cũng phải hiện nguyên hình!"


Lúc này, tại đầu thôn Trúc Lâm, những hàng xóm láng giềng "lương thiện" của Nhất Sinh đang âm thầm quan sát đoàn thanh tra chính phái.


Lão Trương bán đậu hũ – thực chất là Độc Nhãn Ma Tướng cải trang – đang đứng bên xe đẩy đậu hũ phàm nhân, một tay bóp nát vụn một miếng đậu hũ trắng mềm vì tức giận. Lão thầm nghĩ: *"Cái lão già mũi trâu này ở đâu ra mà dám dẫn quân đến đây quấy nhiễu? Nếu lão làm kinh động đến giấc ngủ của Ma hoàng và phu quân ngây thơ của ngài, ta thề sẽ dùng bàn xoay đá nghiền nát xương lão!"*


Cách đó không xa, Bác Tám thợ rèn – Huyết Ma Hộ Pháp – cũng đang đứng tựa lưng vào cửa tiệm rèn, tay cầm chiếc búa sắt rỉ sét nặng ngàn cân, đôi mắt đỏ hoe lén lút nhìn đoàn tu sĩ với vẻ khinh bỉ. Toàn bộ ma đầu dưới trướng Diệp Thanh Ca cải trang làm dân làng đều đang đổ mồ hôi hột, không phải vì sợ Tử Dương Tông, mà là sợ Diệp Thanh Ca nổi giận sẽ diệt khẩu cả vùng biên giới để giữ vững vỏ bọc bình dân của mình.


Trong khi bên ngoài thôn đang căng thẳng như dây đàn sắp đứt, thì bên trong căn nhà tranh ba gian dột nát, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Mùi hương thơm phức, ấm áp của món canh gà hầm đang tỏa ra nghi ngút từ gian bếp nhỏ, len lỏi qua những kẽ hở của mái tranh, bay xa mười dặm.


Hứa Nhất Sinh, mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt dệt ma tơ do thê tử may, đang đứng bên bệ đá nhà bếp, tay cầm con dao thái thịt phàm trần băm chặt hành tỏi cộc cộc trên chiếc thớt gỗ đen cũ kỹ. Chiếc thớt gỗ đen này trông vô cùng tầm thường, bề mặt đầy vết băm chặt lõm chõm, nhưng thực chất lại chính là Ma Hoàng Ấn – bảo vật tối cao tượng trưng cho quyền lực tối thượng của Ma giới, có khả năng đè bẹp vạn quỷ và trấn áp vạn tầng tà khí.


Nhất Sinh vừa băm hành vừa vui vẻ nói: "Thanh Ca, nàng xem, hôm nay ta mua được con gà béo lắm, hầm với nấm dại hái ở Vẫn Tinh Động hôm qua thì bổ phải biết. Dạo này ta học bài thi hương mệt mỏi, ăn món này vào liền cảm thấy tinh thần sảng khoái, đan điền ấm áp hẳn lên."


Diệp Thanh Ca đang ngồi xổm nhóm bếp lửa bên lò, gương mặt xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành cố tình bôi thêm vài vệt tro bếp đen nhẻm để giả vờ quê mùa. Nàng nghe chồng nói, khẽ cười dịu dàng, đôi mắt phượng híp lại thành hình bán nguyệt ngọt ngào: "Phu quân thật khéo tay, thiếp vụng về việc nhà, chỉ biết nhóm bếp lò bằng củi khô thôi. Phu quân vất vả học hành, thiếp phải nấu súp bồi bổ cho chàng nhiều hơn mới phải."


Trong lòng Diệp Thanh Ca lúc này lại đang thầm nghĩ: *"Phu quân quả thực là vị đại năng ẩn thế tối cao! Ngài ấy thản nhiên dùng Ma Hoàng Ấn của ta làm thớt kê thịt thái rau hằng ngày mà không hề bị ma khí phản phệ. Ngay cả những cây nấm dại chứa ma lực thuần khiết ở Vẫn Tinh Động, ngài ấy cũng có thể dùng củi thần cổ đại nhóm lửa nấu chín thành canh ma dược bổ dưỡng, giúp thể chất vạn độc bất xâm ngày càng hoàn mỹ. Phong thái vô vi tự nhiên này, ta có tu luyện vạn năm cũng không đuổi kịp."*


Nhất Sinh phàn nàn nhẹ: "Nhưng mà Thanh Ca à, chiếc thớt gỗ đen này của nhà ta cứng quá. Mỗi lần ta băm thịt băm hành, con dao phàm trần này lại bị mẻ lưỡi. Lần sau đi học ngang qua tiệm rèn đầu thôn, ta phải bảo bác Tám rèn cho con dao tốt hơn mới được."


Diệp Thanh Ca khẽ rùng mình, lén lau mồ hôi hột trên trán. Nàng thầm nghĩ nếu bác Tám biết phu quân chê dao rèn dở, chắc lão sẽ tự bẻ gãy búa rèn sắt tự phế võ công mất. Nàng vội nói khéo: "Dao của bác Tám rèn tốt lắm phu quân, chắc tại thớt gỗ nhà ta dùng lâu ngày nên bị chai cứng thôi. Để thiếp lau chùi sạch sẽ là được."


Đúng lúc này, Thần Cơ Tử cùng đoàn tu sĩ Tử Dương Tông đã áp sát rào dậu tre ngoài sân nhà tranh.


Mùi hương từ nồi súp gà ma dược biến dị bay thẳng vào mũi lão đạo sĩ. Thần Cơ Tử lập tức khựng lại, hai con ngươi co rút, sắc mặt biến đổi liên tục: "Đây... đây không phải là mùi thức ăn phàm trần! Đây rõ ràng là mùi hương của Ma Dược chí tôn! Chúng đang lén lút luyện chế Ma Đan diệt thế ngay trong ngôi nhà tranh này! Sát khí nồng nặc ẩn giấu dưới mùi súp gà, quả nhiên là hang ổ của đại ma đầu!"


Tuyết Mai đứng bên cạnh cũng ngửi thấy mùi hương, cảm thấy linh lực trong đan điền của mình có dấu hiệu rục rịch muốn đột phá, liền kinh hoàng nói: "Đại trưởng lão, chỉ là mùi khói bếp thôi mà đã dồi dào linh tính như vậy, nếu để chúng luyện thành công, biên giới Đại Khải Quốc sẽ vỡ vụn mất!"


Thần Cơ Tử sắc mặt nghiêm trọng tột độ. Lão không dám chậm trễ, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong của mình, thần hồn chấn động, phóng ra một luồng thần thức Nguyên Anh Kỳ mạnh mẽ (thứ thần thức mà lão đã tích lũy nửa bước nhờ bí pháp tông môn). Luồng thần thức này hóa thành một thanh kiếm quang màu vàng nhạt vô hình, mang theo sát ý trừ ma vệ đạo rực rỡ, xé rách không khí, lén lút quét thẳng qua khe cửa sổ gỗ dột nát, lao thẳng vào gian nhà bếp nơi phu thê Nhất Sinh đang đứng.


"Trừ ma vệ đạo! Thu phục ma đầu cho ta!" Thần Cơ Tử thầm gầm lên trong đầu.


Ngay khi thanh kiếm quang thần thức vô hình kia vừa bước chân vào phạm vi mười mét của nhà bếp, Diệp Thanh Ca đang ngồi nhóm bếp lò lập tức giật mình. Đôi mắt phượng của nàng bỗng chốc co rụt, một tia sáng màu tím sẫm tà mị, lạnh lẽo tột cùng của Tuyết Cơ Ma hoàng khẽ lóe lên trong đồng tử.


Nàng cảm nhận được luồng thần thức dò xét của Thần Cơ Tử đang nhắm thẳng vào phu quân Nhất Sinh. Sát ý bảo vệ chồng tột đỉnh (*Hào quang Hộ phu cuồng ma*) trong lòng nàng bùng lên dữ dội. Nàng thầm nghĩ: *"Gã mũi trâu tàn bạo này dám dùng thần thức dò xét phu quân ta? Ta thề sẽ dùng ma nhãn bóp nát thần hồn lão ngay lập tức!"*


Thế nhưng, chưa kịp để Diệp Thanh Ca ra tay bộc phát ma pháp, một hiện tượng vô cùng phi lý và hài hước đã tự động diễn ra.


Nhất Sinh lúc này vừa băm xong đống hành tỏi, anh thản nhiên cầm múc một gáo nước giếng cổ ngọt mát lạnh từ trong lu ra, dội mạnh lên mặt chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn để lau chùi sạch sẽ vết băm chặt hằng ngày.


*Xèo! Xèo!*


Nước giếng cổ dồi dào linh khí va chạm với mặt thớt Ma Hoàng Ấn, vô tình kích hoạt ma pháp phòng ngự tự nhiên của bảo vật tối cao Ma giới. Đồng thời, tro bếp lò đốt từ sách rách *Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải* bay ra ngoài, bám vào móng nhà tranh, hòa quyện cùng luồng ma áp rò rỉ nhẹ từ chiếc thớt.


Chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn bỗng chốc phát ra một luồng ma áp vạn năm cổ đại, nặng nề và hung hãn như cả vạn dặm núi sông đè nặng xuống không gian nhà bếp. Luồng ma áp này hoàn toàn vô hình đối với phàm nhân vô tri như Nhất Sinh, nhưng đối với tu sĩ chính phái thì lại là một cơn ác mộng diệt thế.


Thanh kiếm quang thần thức Nguyên Anh Kỳ vô hình của Thần Cơ Tử vừa mới chạm vào mặt thớt gỗ đen, liền giống như một sợi chỉ mảnh chạm vào ngọn lửa thái dương.


*RẮC! RẮC!*


Một tiếng nổ thần hồn vô thanh vang dội trong không gian tinh thần. Luồng ma áp vạn năm của Ma Hoàng Ấn dứt khoát đè bẹp, nghiền nát vụn thanh kiếm quang thần thức của Thần Cơ Tử thành từng mảnh nhỏ như bột cám trong chớp mắt, hoàn toàn không cho gã tu sĩ có cơ hội phản kháng.


Ngoài ngõ đầu thôn, Thần Cơ Tử đang đứng uy nghiêm bỗng nhiên trợn tròn mắt, đồng tử giãn to ra đầy vẻ kinh hoàng.


"PHỤT!"


Lão đạo sĩ há miệng, hộc ra một ngụm máu tươi đỏ chói, nhuộm hồng cả chòm râu bạc trắng nho nhã của mình. Cơ thể lão loạng choạng lùi liên tiếp ba bước về phía sau, gót chân giẫm nát luống rau cải dẫm nát dột nước dưới đất, sắc mặt cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy tuyên cũ.


"Đại trưởng lão! Người sao vậy?!" Tuyết Mai và các đệ tử chính phái hốt hoảng xông lên đỡ lấy lão.


Thần Cơ Tử run rẩy chân tay, hai tay bấu chặt vào vai Tuyết Mai, giọng nói khản đặc đầy vẻ hoảng loạn tột cùng: "Lùi... lùi lại... Thần hồn của bản trưởng lão... vừa mới bị một luồng ma áp tối thượng bóp nát hoàn toàn! Tu vi Nguyên Anh nửa bước của ta... bị phản phệ trọng thương, trực tiếp tiêu biến mất mười phần tu vi lâm thời rồi!"


Lão đạo sĩ nhìn về phía ngôi nhà tranh ba gian rách nát kia với ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và kính sợ sâu sắc. Trong đầu lão lúc này đang diễn ra một trận bão suy diễn vĩ mô cực hạn:


*"Trời đất ơi! Đây không phải là nơi luyện ma dược thông thường! Đây rõ ràng là cấm địa ẩn cư của một Tuyết Thế Ma hoàng tối cao phương viên! Ngài ấy... ngài ấy dùng một chiếc thớt gỗ đen băm thịt làm thần khí tối cao để đè bẹp thần thức của ta! Ngài ấy băm hành tỏi gõ lộc cộc chính là đang dùng nhịp điệu thiên quy để sỉ nhục tu vi của bản trưởng lão! Chỉ cần ta dám dùng thần thức xâm nhập cự ly mười mét quanh bếp, ngài ấy liền dùng ma áp nghiền nát linh hồn ta! Đáng sợ! Quá đáng sợ! Đây chính là hung thần an ninh nội bộ của Ma giới ẩn dật giả nghèo!"*


Tuyết Mai đứng cạnh run rẩy: "Đại trưởng lão, vậy chúng ta phải làm sao? Có nên rút lui lập tức về tông môn báo cáo không?"


Thần Cơ Tử khẽ cắn răng, ánh mắt đa nghi lại lộ vẻ cố chấp của một tu sĩ chính phái bảo thủ. Lão nghĩ đến việc nếu mình rút lui lúc này, danh tiếng trăm năm của Tử Dương Tông sẽ hoàn toàn sụp đổ, và biên giới Đại Khải Quốc sẽ rơi vào tay ma tộc vĩnh viễn. Lão không tin một Ma hoàng lại có thể thản nhiên sống yên bình bên cạnh một thư sinh phàm nhân nghèo khó mà không có mưu đồ tranh đoạt long mạch cổ đại dưới móng nhà tranh.


"Không thể rút lui!" Thần Cơ Tử gầm nhẹ, tay run rẩy rút thanh cổ kiếm Tử Dương phát quang ngọc bích ra khỏi bao kiếm, sát khí bùng lên: "Thần thức của bản trưởng lão bị phản phệ, chứng tỏ ngài ấy chỉ mạnh về mặt tinh thần hoặc có pháp bảo trấn hồn tối cao trong bếp! Nhưng cơ thể phàm trần của ngài ấy chắc chắn vẫn yếu ớt! Bản trưởng lão sẽ dùng pháp bảo tấn công vật lý tầm gần, đích thân bước chân vào sân nhà tranh để phá hủy nguồn ma khí diệt thế này!"


Nói đoạn, Thần Cơ Tử giận dữ gạt tay các đệ tử ra, vung thanh cổ kiếm Tử Dương tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, bước từng bước nặng nề, sát khí đằng đằng đi thẳng qua cổng tre rách nát, hướng thẳng về phía mảnh sân trước nhà tranh – nơi chiếc giếng nước cổ nhà Nhất Sinh và chuồng gà đang tọa lạc.


Thần Cơ Tử hoang mang tột độ, quyết định đích thân bước chân vào sân nhà tranh để phá hủy "nguồn ma khí diệt thế".

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!