Nhạc nềnHarvest6

Bình Xịt Đuổi Muỗi Diệt Sát Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng trưa huyện Bình An rải một lớp vàng óng ả xuống mảnh vườn sau nhà tranh thôn Trúc Lâm, nhưng bầu không khí giữa các luống cải hữu cơ lại đang đông cứng như hầm băng vạn năm. Dạ Ảnh, sát thủ sơ cấp của Vô Ảnh Các, đang đứng chết trân giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Da mặt gã vẫn còn bỏng rát, bốc lên từng luồng khói đen nhạt do vừa chạm phải làn khói bếp lò thần bí – thứ khói mà gã tin chắc là được luyện từ một ngọn lửa chí tôn của đại lão ẩn thế để thiêu rụi ma công của gã.


Ngay trước mặt gã, Hứa Nhất Sinh, chàng thư sinh nghèo trói gà không chặt, đang đứng hiên ngang, tay cầm một chiếc bình xịt bằng gỗ tre tự chế. Gương mặt Nhất Sinh thanh tú nhưng hơi xanh xao, nho phục vải thô vá nhiều mảnh khẽ bay trong gió, tỏa ra một phong thái vô cùng ung dung tự tại. Trong mắt Nhất Sinh lúc này, gã sát thủ bịt mặt đen lếch thếch kia chỉ là một tên trộm cải phàm trần nhút nhát, đang đứng run rẩy vì bị bắt quả tang.


"Hừ, gã trộm cải kia!" Nhất Sinh vỗ vỗ vào thân bình xịt gỗ tre, giọng nói đầy chính khí phàm nhân vang lên: "Giữa ban ngày ban mặt mà dám lẻn vào vườn rau nhà ta? Luống cải này là mồ hôi nước mắt của phu quân ta cuốc đất trồng trọt, để bán kiếm tiền đồng phèn chua trả nợ cho Hắc Hổ Bang! Ngươi không lo làm ăn lương thiện, lại đi làm trò trộm cắp, đã vậy còn dắt theo một đàn muỗi rừng độc hại quấy nhiễu thê tử ta giặt đồ! Xem bình xịt muỗi gia truyền của ta đây!"


Nói đoạn, Nhất Sinh mạnh mẽ lắc lắc chiếc bình xịt gỗ. Bên trong bình chứa dung dịch nước thảo dược màu xanh lục nhạt do anh tự tay hái từ Vẫn Tinh Động mang về phối trộn với gừng hoang và bạc hà rừng để xua đuổi côn trùng. Chàng thư sinh ngây thơ hoàn toàn không biết rằng, những cây cỏ dại mọc ở rìa cấm địa Ma giới Vẫn Tinh Động hằng năm hấp thụ ma khí biến dị, vô tình chứa độc tính kiềm cực mạnh, là khắc tinh chí mạng đối với các loại ma công tà tu mang tính axit ăn mòn.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Nhất Sinh dứt khoát nhấn mạnh vòi xịt. Một luồng sương mù màu xanh lục nhạt bốc lên hương thơm mát lạnh, mang theo một chút mùi hăng của gừng hoang, phun ra mù mịt, bao phủ lấy toàn bộ khoảng không gian trước mặt Dạ Ảnh.


Dạ Ảnh thấy luồng sương mù xanh lục nhạt ập đến, da đầu gã lập tức tê dại. Là một sát thủ tà phái chuyên nghiệp, gã có thể cảm nhận được một luồng uy áp vô hình, mang theo hơi thở thanh lọc vạn vật đang cuồn cuộn ép tới. Gã hoảng loạn hét lớn một tiếng, cố gắng vận chuyển toàn bộ chân lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba còn sót lại trong đan điền, vung tay tạo ra một lớp màn chắn bằng *Hắc Sương Ma Công* màu đen ngòm để chống đỡ luồng sương xịt.


"Hắc sương hộ thể! Phá cho ta!" Dạ Ảnh gầm lên.


Thế nhưng, ngay khi luồng sương thảo dược biến dị chạm vào lớp màn chắn ma pháp màu đen, một hiện tượng phản ứng hóa học vô cùng phi lý và hài hước xảy ra. Chất kiềm mạnh mẽ từ thảo dược Vẫn Tinh Động gặp phải ma lực tà tu mang tính axit lập tức xảy ra phản ứng trung hòa cực mạnh. Lớp màn chắn màu đen rít lên những tiếng *xèo xèo* chói tai, bốc lên từng luồng khói trắng xóa rồi tan rã sạch sẽ như tuyết gặp nắng mặt trời.


"Cái gì?!" Dạ Ảnh trợn tròn mắt kinh hoàng, hai con ngươi co rút lại thành kích thước hạt đỗ. *"Màn chắn ma lực hộ thể Luyện Khí Kỳ của ta... bị hòa tan hoàn toàn trong chớp mắt sao?! Đây không phải là nước phàm trần! Đây chính là 'Vạn Độc Hóa Linh Sương' cực độc của giới tu tiên! Gã thư sinh này thực chất là một độc tu chí tôn ẩn thế! Ngài ấy dùng bình xịt phàm trần để ngụy trang pháp bảo thần cấp!"*


Chưa kịp để gã sát thủ suy nghĩ thêm, luồng sương thảo dược xanh lục đã len lỏi qua lớp bịt mặt rách nát, thấm thẳng vào từng lỗ chân lông trên mặt gã. Dạ Ảnh cảm thấy mặt mình như bị hàng vạn con kiến lửa đốt, đau đớn thấu xương tủy. Dung dịch thảo dược thấm sâu vào kinh mạch, điên cuồng trung hòa và bẻ gãy toàn bộ ma lực tà tu đang vận hành trong cơ thể gã.


"Aaaa! Mắt của ta! Kinh mạch của ta!"


Dạ Ảnh đau đớn la hét thảm thiết. Hai mắt gã đỏ sọc, bốc lên từng luồng khói trắng cay xè, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Gã hoàn toàn mất đi thị lực, cơ thể rã rời, ma lực hộ thể bị phế bỏ lâm thời, biến gã thành một kẻ yếu ớt không khác gì phàm nhân.


Nhất Sinh thấy gã "trộm cải" bỗng nhiên ôm mặt khóc lóc thảm thiết, hai mắt đỏ hoe bốc khói, liền ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ: *"Ơ kìa? Bình xịt muỗi của mình hiệu quả đến thế sao? Mình chỉ bỏ thêm chút gừng hoang và bạc hà rừng thôi mà, sao tên trộm này lại phản ứng dữ dội như vậy? Chắc là mắt gã bị dị ứng với tinh dầu bạc hà rồi. Thật là một tên trộm yếu ớt, trói gà không chặt thế này mà cũng đòi đi ăn trộm cải."*


Thấy đối phương ôm mặt đau đớn, Nhất Sinh vẫn không chủ quan. Anh nghĩ đến thê tử hiền dịu Diệp Thanh Ca đang đứng run rẩy ôm chậu giặt đồ phía sau, lòng dũng cảm bảo vệ gia đình của phu quân bùng lên mạnh mẽ. Anh bước lên một bước, lớn tiếng quát: "Tên trộm kia! Đã biết tay phu quân ta chưa? Mau giao nộp con dao gọt hoa quả rỉ sét kia ra, nếu không ta sẽ xịt cho ngươi rụng hết tóc!"


Dạ Ảnh lúc này đã hoàn toàn mù lòa lâm thời, trong cơn hoảng loạn tột cùng, gã nghe thấy tiếng bước chân phàm nhân của Nhất Sinh đang áp sát. Sát ý sinh tồn bùng lên, gã điên cuồng vung loạn thanh đoản đao tà khí đen ngòm tỏa kịch độc xung quanh, gào thét: "Ta liều mạng với ngươi! Độc Cô Kiếm Pháp! Chết đi!"


Thanh đoản đao vung lên những đường kiếm khí độc hại, chém rách không khí rào rào. Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc lưỡi đao độc nhắm thẳng vào ngực Nhất Sinh chém tới, vận may cát tường nghịch thiên (*Cát Tường Nghịch Thiên*) của chàng thư sinh vô thức kích hoạt.


Nhất Sinh bỗng nhiên nhìn thấy dưới chân mình, ngay sát luống cải hữu cơ tươi mướt, có một chú bọ rùa màu đỏ cam vô cùng dễ thương đang bò lóng ngóng trên một chiếc lá khô dột nước. Với bản tính lương thiện, yêu thương sinh linh phàm trần, Nhất Sinh vội vàng cúi gập người xuống, đưa ngón tay nhẹ nhàng gạt chú bọ rùa sang một bên để tránh bị gã trộm cải giẫm phải.


*VÚT!*


Thanh đoản đao tà khí của Dạ Ảnh chém sượt qua không trung, chỉ cách đỉnh đầu Nhất Sinh đúng một đường tơ kẽ tóc! Luồng đao phong độc hại chém trúng vào khoảng không phía sau, hoàn toàn vồ hụt một cách phi lý!


Dạ Ảnh chém hụt, mất đà loạng choạng tiến về phía trước. Đúng lúc gã vừa đổ người tới, Nhất Sinh nhặt xong chú bọ rùa đứng thẳng dậy, theo bản năng tự nhiên liền giơ thẳng bình xịt gỗ tre lên, nhấn mạnh vòi xịt trực diện vào mũi và miệng gã sát thủ đang há hốc vì kinh ngạc.


*XỊT! XỊT! XỊT!*


Một luồng sương thảo dược đậm đặc nhất phun thẳng vào khoang mũi Dạ Ảnh. Chất kiềm ma pháp thấm sâu vào phổi gã, làm đóng băng hoàn toàn phế quản, tước đoạt nốt chút ma lực tà tu cuối cùng trong đan điền gã. Dạ Ảnh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè bẹp, thần hồn chấn động dữ dội. Gã không thể thở nổi, tay chân bủn rủn, thanh đoản đao tà khí tẩm kịch độc tuột khỏi tay, rơi *xoảng* một tiếng xuống thảm cỏ xanh mướt vườn rau.


"Tha... tha mạng... Quỷ y... Độc Vương tha mạng..." Dạ Ảnh rên rỉ nghẹn ngào, giọng nói méo mó không ra hơi. Gã hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Trong đầu gã lúc này chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ: *"Ngài ấy... ngài ấy lại né tránh được đao pháp của ta bằng một động tác cúi người nhặt bọ rùa! Đây chính là cảnh giới 'Vô Vi Tự Nhiên', mượn lực thiên địa để sỉ nhục ta! Ngài ấy không thèm dùng vũ khí, chỉ dùng bình nước đuổi muỗi xịt thẳng vào mũi ta để phế bỏ ma công! Ta không thể chết ở đây được! Ta phải chạy!"*


Dạ Ảnh vứt bỏ mọi tôn nghiêm của sát thủ Vô Ảnh Các. Gã xoay người, bò lết bằng cả hai tay hai chân trên đất bùn vườn rau cải. Trong cơn mù lòa, gã đâm sầm đầu vào thân cây đào cổ thụ sau vườn làm đầu sưng vù một cục to, nhưng gã không dám dừng lại, tiếp tục nhảy bổ qua bức tường rào gai tre rách nát, lăn lộn mấy vòng ra con đường đất bên ngoài thôn Trúc Lâm, gào khóc thảm thiết bỏ chạy trối chết.


"Vô Ảnh Các... sẽ không tha cho ngươi... tên độc tu đáng sợ kia!" Tiếng hét của Dạ Ảnh nhỏ dần rồi biến mất dưới chân núi Trúc Lâm hoang vắng.


Nhất Sinh đứng giữa vườn rau, vác bình xịt lên vai, khẽ hừ một tiếng đầy vẻ đắc thắng: "Hừ! Tên vô học các ngươi, dám đến trộm cải nhà ta còn dám mắng ta là vô học! Lần sau còn dám bén mảng đến đây trộm rau, ta sẽ dùng cả xô nước vôi xịt cho ngươi hói đầu luôn!"


Chàng thư sinh vui vẻ quay người lại, bước về phía Diệp Thanh Ca đang đứng bất động bên giếng nước cổ. Nhất Sinh vội vàng đặt bình xịt xuống, nắm lấy bàn tay mềm mại, lạnh nhạt của thê tử, lo lắng hỏi: "Thanh Ca ngoan, nàng có sao không? Có bị tên trộm cải kia dọa sợ không? Phu quân đã đuổi gã chạy mất dép rồi, nàng đừng sợ nhé!"


Diệp Thanh Ca bưng chậu giặt đồ bằng gỗ phàm trần, đôi mắt phượng nhìn phu quân mình đầy vẻ sùng bái và kinh ngạc tột độ. Trong lòng nàng lúc này đang dâng lên những làn sóng cuộn trào dữ dội:


*"Trời đất ơi! Phu quân quả thực là một vị đại năng ẩn thế tối cao vượt ngoài mọi quy luật của lưỡng giới! Ngài ấy hoàn toàn không dùng một chút ma lực hay chính khí nào, chỉ dùng một bình nước thảo dược phàm trần tự chế từ Vẫn Tinh Động, vậy mà có thể khắc chế hoàn toàn tà công của một sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba! Ngài ấy còn cố tình cúi người nhặt bọ rùa để sỉ nhục đao pháp đối phương, bẻ cong quỹ đạo ám sát một cách hoàn mỹ nhất! Đây chính là phong thái 'Vô Vi' tối thượng, coi sát thủ như kiến hôi dọn dẹp rác rưởi! Ta quả thực đã gả cho một vị Sáng Thế Thần ẩn cư trải nghiệm hồng trần rồi!"*


Nghĩ đến đây, Diệp Thanh Ca vội vàng thu hồi sát ý Tuyết Cơ Ma hoàng, gương mặt khuynh quốc khuynh thành ẩn sau lớp phấn trang điểm quê mùa khẽ ửng hồng, nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực Nhất Sinh, giọng nói dịu dàng, nũng nịu run rẩy: "Phu quân thật là dũng cảm quá... Thiếp vừa rồi sợ đến mức chân tay bủn rủn, may mà có phu quân bảo vệ thiếp. Phu quân là anh hùng vĩ đại nhất trong lòng thiếp!"


Nhất Sinh nghe thê tử khen ngợi, lòng tự tôn của nam tử hán bùng lên mạnh mẽ, vỗ ngực cười lớn: "Haha! Thanh Ca yên tâm, có phu quân ở đây, không kẻ xấu nào dám làm hại nàng đâu! Nàng vào bếp nghỉ ngơi đi, để phu quân dọn dẹp vườn rau rồi vào ăn súp gà nhé!"


"Vâng, phu quân." Diệp Thanh Ca ngoan ngoãn bưng chậu đồ bước vào gian bếp dột nát.


Nhất Sinh quay lại vườn rau, nhìn thấy thanh đoản đao tà khí đen ngòm của Dạ Ảnh đang nằm lăn lóc trên cỏ, bốc lên từng luồng khí độc màu tím nhạt làm héo úa một góc lá cải. Nhất Sinh nhíu mày chép miệng: "Ơ kìa, tên trộm này rớt lại con dao gọt hoa quả rỉ sét này. Dao gì mà đen thui thủi, lại còn bốc mùi hôi thối thế này nữa chứ? Chắc là dùng để cắt hành tỏi lâu ngày không rửa rồi bám đầy vi khuẩn. Để ta nhặt lên vứt vào hố rác sau núi cho sạch sẽ."


Nhất Sinh vừa định cúi xuống nhặt, Diệp Thanh Ca từ trong bếp đã nhanh nhảu chạy ra, giật lấy con dao độc trước một bước, mỉm cười ngọt ngào: "Phu quân mệt rồi, để thiếp dọn dẹp đống rác rưởi này cho! Thiếp mang con dao rỉ sét này đi rửa sạch rồi vứt vào hố rác sau núi giữ vệ sinh nhé."


"Thanh Ca thật là đảm đang, chu đáo quá." Nhất Sinh vui vẻ xoa đầu vợ: "Nàng cẩn thận nhé, dao rỉ sét thế này dễ bị uốn ván lắm đấy."


"Thiếp biết rồi, phu quân yên tâm dọn dẹp vườn cải đi ạ!"


Diệp Thanh Ca cầm thanh đoản đao độc bước ra góc khuất sau vườn rau cải hữu cơ. Ngay khi bóng dáng Nhất Sinh khuất sau luống cải, nụ cười hiền thục trên môi nàng lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn tột cùng của Tuyết Cơ Ma hoàng.


Nàng nhìn thanh đoản đao tà khí đang nhỏ giọt độc axit ăn mòn, khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Hừ, rác rưởi Vô Ảnh Các, dám mang thứ sắt vụn độc hại này đến làm bẩn vườn rau của phu quân ta sao?"


Nói đoạn, bàn tay ngọc ngà dẻo dai của Diệp Thanh Ca khẽ siết nhẹ.


*RẮC! RẮC!*


Thanh đoản đao tà tu cực kỳ cứng rắn, được rèn đúc từ ma sắt cấp cao của giới tu tiên, dưới sức mạnh của Ma Hoàng Cảnh đỉnh phong liền bị bẻ gãy vụn thành trăm mảnh nhỏ như những mảnh gỗ khô rách nát. Diệp Thanh Ca lén vận ma lực tím sẫm, nghiền nát vụn sắt và chất độc axit thành một luồng bột mịn màu xám đen, sau đó lén lút rải đều xuống dưới gốc các luống cải hữu cơ làm phân bón hữu cơ bồi bổ đất ruộng.


Nhờ có lượng linh sắt và độc tố ma pháp đã bị ma lực Ma hoàng thanh lọc hoàn toàn thành chất dinh dưỡng cực mạnh, đất vườn rau sau nhà tranh bỗng chốc trở nên đen xốp dồi dào linh tính, giúp các luống cải hữu cơ xanh mướt óng ánh phát triển vượt trội, dồi dào dinh dưỡng bồi bổ thể chất vạn độc bất xâm (*Vạn Độc Bất Xâm Thể*) cho Nhất Sinh hằng ngày.


"Ăn cơm thôi, Thanh Ca ơi! Súp gà chín dẻo thơm phức rồi này!" Tiếng gọi ấm áp của Nhất Sinh từ nhà bếp dột nát vọng ra.


"Thiếp vào ngay đây, phu quân!" Diệp Thanh Ca vội vàng phủi phủi tay áo bám bụi sắt, nở nụ cười hiền thục chạy nhanh vào bếp.


Trong khi đôi phu thê bình dân đang vui vẻ ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, húp bát súp gà nóng hổi dồi dào linh khí bồi bổ sức khỏe gia đình, thì tại một dịch quán tối tăm ở ngoại ô huyện Bình An, một bầu không khí kinh hoàng đang bao trùm.


Dạ Ảnh mặt mũi sưng vù, hai mắt quấn băng vải trắng rỉ máu, đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy khóc lóc báo cáo với sư tỷ của mình là Quỷ Ảnh – một sát thủ chuyên dùng độc dược tàn tạ của Vô Ảnh Các vừa mới từ tổng bộ đến biên giới:


"Sư tỷ... khụ khụ... đừng đến ngôi nhà tranh đó... Ngôi nhà đó có kết giới vạn tầng phòng ngự của Sáng Thế Thần! Khói bếp lò của họ có thể thiêu rụi ma lực hộ thể, còn gã phu quân thư sinh kia... ngài ấy là một Độc Vương chí tôn ẩn thế! Ngài ấy chỉ dùng một bình xịt gỗ tre chứa kịch độc 'Vạn Độc Hóa Linh Sương' xịt một phát đã phế sạch ma công Luyện Khí Kỳ của đệ, làm đệ mù mắt hoàn toàn! Ngài ấy còn dùng một cái hắt hơi để bẻ cong đao pháp của đệ! Quá đáng sợ!"


Quỷ Ảnh đứng bên cạnh cửa sổ tối tăm, gương mặt gầy gò bốc mùi hôi thối độc dược giật nảy liên hồi. Gã nhìn vết bỏng ma pháp trên mặt Dạ Ảnh, lòng kiêu ngạo của độc tu tà phái bùng lên giận dữ xen lẫn hoang mang: *"Hừ, Vạn Độc Hóa Linh Sương sao? Thú vị lắm! Ta không tin một gã thư sinh phàm trần lại có thể dùng độc vượt qua được ta – Độc Thủ Dược Vương đệ tử! Ngài ấy có bình xịt kịch độc bảo vệ vườn rau, vậy ta sẽ không cận chiến nữa! Ta sẽ dùng kịch độc vạn năm đầu độc nguồn nước giếng cổ nhà ngài ấy! Để xem gia đình ngài ấy kháng độc thế nào!"*


Quỷ Ảnh vung tay áo hắc ám, cười tàn nhẫn bóng đêm: "Chuẩn bị hành trang! Đêm nay, ta sẽ đích thân đến giếng nước cổ nhà tranh thôn Trúc Lâm đầu độc diệt môn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!