Bản Vẽ Rách Nát Nhóm Bếp Lò
Nắng trưa huyện Bình An rải một lớp vàng óng lên những con đường lát đá xanh đã mòn vẹt. Hứa Nhất Sinh đeo chiếc hòm sách bằng tre dâu cũ kỹ trên vai, bước đi với tâm trạng vô cùng phấn khởi. Hôm nay, chàng thư sinh nghèo cảm thấy mình hệt như một vị phú hộ thực thụ. Bên hông chàng, chiếc túi vải thô xám khẽ đung đưa, bên trong chứa mười viên "đá cuội" vuông vức lấp lánh linh quang nhàn nhạt mà vị tiên cô hôm qua đã dâng tặng để đền bù tiền rau cải bị dẫm nát. Nhất Sinh vừa đi vừa khẽ lẩm bẩm tính toán: "Mười viên đá đẹp đẽ thế này, nếu mang lên huyện bán cho đám công tử nhà giàu làm chặn giấy viết thư pháp, chắc chắn sẽ đổi được vài trăm tiền đồng phèn chua. Ngày mai nhà mình sẽ có gạo ngon ăn rồi, Thanh Ca cũng không cần phải chịu đói nữa."
Nhất Sinh rảo bước đi về phía góc phố hẻm dột nát của huyện lỵ, nơi tọa lạc của "Tiệm sách cũ Tề Hữu". Tiệm sách này bốc lên một mùi giấy ẩm mốc và mực cũ nát đặc trưng, xung quanh rác rưởi bám đầy bụi giấy xám xịt. Chủ tiệm sách cũ, lão Tề Hữu, lúc này đang ngồi gù lưng trên chiếc ghế tre sứt gọng. Lão già có dáng người lưng gù, đôi mắt hí lại đầy vẻ keo kiệt, mặc chiếc áo dài màu lục sẫm bám đầy bụi giấy cũ kỹ. Tay lão luôn cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng rỉ sét, rít một hơi dài rồi nhả ra làn khói xám xịt làm nhạt nhòa cả gian phòng tối tăm.
Thấy Nhất Sinh bước vào, Tề Hữu lão bản khẽ nheo đôi mắt hí, tẩu thuốc gõ lộc cộc lên mặt bàn gỗ đầy vết mực: "Ai chao, Nhất Sinh đệ à! Hôm nay lại mang bản thảo chép tay đến bán sao? Ta nói trước nhé, dạo này kinh tế huyện Bình An sa sút, phàm nhân ăn còn chẳng đủ, ai lại rảnh rỗi bỏ tiền đồng ra mua chữ thư pháp về ngắm chứ?"
Nhất Sinh mỉm cười nhã nhặn, đặt hòm sách xuống đất, từ tốn lấy ra xấp bản thảo chép tay thư pháp ngay ngắn: "Tề lão bản, nét chữ của tiểu sinh lần này được rèn luyện rất kỹ, nét chữ ngay ngắn thanh tao, chính khí dồi dào. Lão bản xem thử xem."
Tề Hữu săm soi xấp bản thảo, ngón tay chai sạn lật qua lật lại, chép miệng đầy vẻ keo kiệt: "Chữ thì đẹp đấy, nhưng ta chỉ có thể trả đệ ba mươi tiền đồng phèn chua thôi! Không thể hơn được nữa! Đệ đồng ý thì ta thu nhận, không thì đệ mang về mà nhóm bếp."
Nhất Sinh thầm thở dài, biết lão bản nổi tiếng vắt cổ chày ra nước nhưng tính tình không xấu, liền gật đầu: "Được rồi, ba mươi tiền đồng cũng tốt."
Tề Hữu cười híp mắt, lộ ra hàm răng vàng khè, nhanh nhảu đếm ba mươi đồng tiền đồng phèn chua trao cho Nhất Sinh. Thế nhưng, ngay khi Nhất Sinh định cất tiền vào túi, lão bản keo kiệt bỗng nhiên đảo mắt, lén lút thò tay xuống gầm bàn đầy bụi bặm, rút ra một cuốn sách rách nát bươm mất cả bìa, bụi bám dày đến mức có thể trồng được cả rau cải hữu cơ. Lão vỗ vỗ cuốn sách làm bụi bay mù mịt, ho sặc sụa rồi đon đả nói:
"Nào nào, đệ đỗ thủ khoa tương lai! Ta thấy đệ hiếu học, trong tiệm ta vừa thu mua được một cuốn cổ thư rách góc này. Nhìn những hình vẽ mạng nhện kỳ lạ bên trong xem, chắc chắn là bí kíp phong thủy thượng cổ! Ta bán rẻ cho đệ làm kỷ niệm, chỉ lấy đúng năm tiền đồng thôi! Đệ mua về nghiên cứu, biết đâu thi hương lại đỗ trạng nguyên!"
Nhất Sinh nhận lấy cuốn sách rách nát, thực chất chính là "Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải" thượng cổ mà các tu sĩ chính phái thèm khát vạn năm qua. Chàng lật vài trang, thấy giấy viết dày dặn, thô ráp nhưng cực kỳ khô ráo, bên trên vẽ đầy những đường nét ngoằn ngoèo phức tạp hệt như nét vẽ bậy của trẻ con. Nhất Sinh nghĩ bụng: "Giấy này dày dặn lại khô ráo thế này, mang về xé ra làm giấy nhóm bếp lò nấu súp gà cho Thanh Ca thì tuyệt vời. Khỏi phải mất công đi nhặt lá tre khô dột nước ngoài vườn sau. Năm tiền đồng để đổi lấy sự tiện lợi nhóm bếp nhanh chóng, quá hời rồi!"
Thế là, chàng thư sinh ngây thơ vui vẻ móc ra năm tiền đồng trao lại cho Tề Hữu. Lão bản keo kiệt mừng rỡ nhận tiền, thầm nghĩ mình vừa tống khứ được một cuốn sách phế thải bám bụi suốt mười năm qua.
Nhất Sinh gánh hòm sách, vui vẻ đi đò của Chu đại ca trở về thôn Trúc Lâm yên bình. Vừa bước chân vào cổng tre rách nát của nhà tranh, Diệp Thanh Ca đã giả vờ vụng về, lấm lem tro bếp chạy ra đón phu quân. Nàng ôm chầm lấy cánh tay chàng, giọng nói nũng nịu đầy vẻ yếu ớt: "Phu quân về rồi sao! Thiếp ở nhà nhóm bếp lò mãi mà lửa cứ tắt ngúm, khói bếp làm thiếp cay hết cả mắt rồi..."
Nhất Sinh thương cảm ôm lấy bả vai thê tử hiền dịu, cười ấm áp: "Thanh Ca ngoan, đừng lo! Hôm nay phu quân mua được bảo vật nhóm bếp siêu cấp từ tiệm sách cũ rồi! Để phu quân vào bếp nhóm lửa nấu súp gà tẩm bổ cho nàng!"
Chàng thư sinh hăng hái bước vào gian bếp nhỏ dột nát, đặt cuốn "Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải" lên bệ đá cạnh lò bếp. Nhất Sinh thản nhiên xé toạc trang đầu tiên của cuốn sách cổ vạn năm. Trang giấy vẽ một đạo trận pháp phòng ngự tối thượng "Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận". Chàng chê bai lẩm bẩm: "Vẽ cái gì ngoằn ngoèo thế này, trông hệt như mạng nhện bám bụi. Đúng là sách phế thải dùng nhóm bếp lò là hợp nhất."
Nhất Sinh châm lửa vào trang giấy cổ. *BÙNG!*
Trang giấy bùng cháy lên một ngọn lửa màu tím sẫm cực kỳ rực rỡ và sạch sẽ, tỏa ra một mùi hương thảo dược thanh khiết dịu nhẹ. Khói bếp bay lên từ ống khói nhà tranh, mang theo tàn tro của trận pháp thượng cổ rò rỉ ra ngoài không khí.
Diệp Thanh Ca lén đứng ở cửa bếp quan sát phu quân, đôi mắt phượng của nàng bỗng chốc trợn tròn, linh hồn run rẩy kinh hoàng tột độ. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, những hạt tàn tro bay ra từ ống khói bếp lò không hề biến mất, mà chúng đang lơ lửng bám vào rào dậu, mái nhà tranh, luống rau cải hữu cơ và móng nhà.
*"Trời đất ơi!"* Diệp Thanh Ca thầm hét lên trong lòng, da đầu tê dại. *"Phu quân quả nhiên là đại lão ẩn thế tối cao vượt ngoài thiên đạo! Ngài ấy thản nhiên xé cuốn 'Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải' thượng cổ để làm giấy nhóm bếp lò thái thịt! Mỗi trang giấy bị đốt đi, tàn tro bay ra vô tình đóng ghim một đạo trận nhãn phòng ngự thần cấp vào móng nhà tranh! Kết giới phòng ngự này bây giờ ngay cả một vị đại năng Hóa Thần Kỳ đỉnh phong như ta cũng khó lòng xé rách! Phong thái dùng thần thư nhóm bếp lò này... quá mức nghịch thiên rồi!"*
Trong lúc Diệp Thanh Ca đang sùng bái phu quân tột đỉnh, Nhất Sinh đã thản nhiên đặt nồi súp gà lên bếp lò đun sôi sùng sục, cười nói: "Nàng xem, giấy này nhóm lửa nhanh thật đấy, súp gà sôi ngay rồi này! Nàng ra vườn sau giặt quần áo đi, lát nữa súp chín phu quân gọi nàng vào ăn bồi bổ nhé!"
"Vâng, phu quân thật giỏi quá!" Diệp Thanh Ca giả vờ hiền dịu mỉm cười ngọt ngào, bưng chậu giặt đồ bằng gỗ bước ra sân sau dọn dẹp giặt giũ.
Thế nhưng, ngay khi bước ra vườn rau sau nhà, bầu không khí yên bình bỗng chốc trở nên lạnh lẽo tột cùng. Dạ Ảnh, sát thủ sơ cấp của Vô Ảnh Các với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba, đã lén lút ẩn nấp dưới bóng râm cây đào cổ thụ sau vườn suốt một canh giờ qua. Gã mặc đồ đen bó sát, bịt mặt kín mít, tay cầm thanh đoản đao tà khí đen ngòm tỏa kịch độc tà tu rình rập.
Dạ Ảnh nhìn chằm chằm vào bóng dáng thôn nữ "yếu đuối" Diệp Thanh Ca đang cúi đầu giặt đồ rầm rập bên giếng nước cổ. Gã cười lạnh thầm nghĩ: *"Hừ, Vô Ảnh Các dạo này làm ăn ngày càng sa sút, ám sát một thôn nữ phàm trần yếu ớt thế này mà cũng phải phái sát thủ chuyên nghiệp như ta ra tay sao? Để xem một đao này của ta lấy mạng ngươi thế nào!"*
Diệp Thanh Ca vẫn thản nhiên giặt quần áo kêu *bành bạch, bành bạch* vang dội cả góc sân sau dột nước. Thế nhưng, dưới lớp phấn trang điểm quê mùa, đôi mắt phượng của nàng bỗng chốc tỏa ra một luồng ánh sáng tím tà mị lạnh thấu xương tủy. Nàng đã lén phát hiện ra Dạ Ảnh từ lâu, ma lực Tuyết Cơ Ma hoàng trong đan điền đang âm thầm ngưng tụ, chuẩn bị phát động Ma Nhãn Thôi Miên để bóp nát linh hồn gã sát thủ này ngay lập tức mà không gây ra tiếng động đánh thức phu quân.
Dạ Ảnh áp sát cự ly ba mét! Gã vận hành khinh công Vô Ảnh Bộ, di chuyển không tiếng động như một bóng ma, vung thanh đoản đao tẩm kịch độc tà tu nhắm thẳng vào gáy Diệp Thanh Ca đâm lén!
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cánh cửa sau nhà tranh bỗng nhiên *két* một tiếng mở toang. Hứa Nhất Sinh thản nhiên bước ra, tay cầm chiếc bình xịt côn trùng thảo dược tự chế để ra vườn rau cải đuổi sâu bọ.
Sự xuất hiện đột ngột của Nhất Sinh khiến Dạ Ảnh giật mình kinh hoàng, quỹ đạo đao đâm lén bị lệch đi một chút. Ngay lập tức, vận mệnh cát tường nghịch thiên (Cát Tường Nghịch Thiên) của Nhất Sinh vô thức kích hoạt hệt như một bàn tay vô hình đẩy nhẹ cơ thể chàng.
"Hắt... hắt... hắt xì!"
Nhất Sinh bị phấn hoa đào cổ thụ và bụi tro bếp thần bay ra từ nhà bếp kích thích mũi, bỗng nhiên hắt hơi một cái cực mạnh. Theo bản năng sinh lý tự nhiên phàm nhân, cơ thể chàng giật nảy về phía sau, lùi lại đúng một bước chân dài!
*SẠT!*
Thanh đoản đao tà khí tẩm kịch độc của Dạ Ảnh chém sượt qua không trung, chỉ cách chóp mũi của Nhất Sinh đúng một milimét mỏng manh! Luồng đao phong lạnh lẽo lướt qua làm Nhất Sinh lạnh cả sống mũi phàm trần.
Dạ Ảnh trợn tròn mắt kinh hoàng, đầu óc nổ tung một trận bão lớn: *"Cái gì?! Gã phàm nhân này né tránh được đòn đâm lén ở cự ly gần của một sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba sao?! Lại còn dùng một cái hắt hơi để né tránh hoàn mỹ như vậy?! Đây không phải là ngẫu nhiên, đây là ngài ấy đã tính toán trước quỹ đạo đao pháp của ta!"*
Chưa dừng lại ở đó, luồng khói bếp lò từ gian bếp (được đốt từ trang sách trận pháp cổ đại) theo gió thổi bay thẳng về phía vườn sau. Làn khói tím nhạt mang theo tàn tro thần cấp chạm trúng mặt Dạ Ảnh.
*XÈO XÈO!*
"Á!!!" Dạ Ảnh rú lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào. Khói bếp thần chứa đựng sức mạnh thanh lọc tà khí cực mạnh, chạm vào tà công của gã lập tức bốc khói đen kịt, làm bỏng nhẹ da mặt gã, khiến gã hoa mắt chóng mặt, ma lực hộ thể Luyện Khí Kỳ bị hòa tan rã rời hoàn toàn. Gã hoảng mang nhận ra ma sương tà pháp che mắt của mình đã bị làn khói bếp lò phàm trần kia dập tắt sạch sẽ!
Nhất Sinh hắt hơi xong, dụi dụi mắt, nhìn thấy một gã bịt mặt mặc đồ đen lếch thếch đang rên rỉ, đứng lom khom giữa bụi rậm rào dậu vườn rau cải nhà mình. Chàng thư sinh ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ: "Aha! Lại là một tên trộm rau cải phàm trần! Dạo này huyện Bình An nhiều trộm cắp quá! Lại còn có cả đống muỗi rừng khổng lồ vo ve xung quanh nữa chứ!"
Nhất Sinh lập tức giơ chiếc bình xịt côn trùng thảo dược tự chế hướng thẳng về phía bụi rậm nơi Dạ Ảnh đang đứng, vỗ vỗ vòi xịt đầy hăng hái: "Này gã trộm cải kia! Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám lẻn vào vườn rau nhà ta ăn trộm cải sao?! Lại còn mang theo cả đống muỗi rừng độc hại quấy nhiễu thê tử ta giặt đồ! Xem bình xịt muỗi thần cấp của ta đây!"
Nhất Sinh tiến lên một bước, nhấn mạnh nút xịt, luồng sương thảo dược biến dị bốc mùi nồng nặc phun thẳng về phía Dạ Ảnh đang hoang mang phòng thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!