Tuyệt Sát Trận Pháp Thử Thách Đạo Tâm
"Á!!! Đau chết ta rồi! Sư tỷ cứu mạng!"
Tiếng gào khóc thảm thiết của Lâm Phong xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng muộn tại thôn Trúc Lâm. Gã tu sĩ kiêu ngạo của Tử Dương Tông lúc này hoàn toàn mất đi phong thái nhẹ nhàng lướt gió đạp mây thường ngày. Chân phải của gã bị kẹt cứng giữa chiếc bẫy chuột bằng tre đan của Hứa Nhất Sinh, những chiếc đinh ma sắt rỉ sét do bác Tám thợ rèn đúc lén từ Huyết Ma Thần Thiết găm thẳng vào xương chân gã, máu tươi phàm trần rỉ ra đỏ thẫm cả một khoảng đất bùn.
Lâm Phong mặt cắt không còn một giọt máu, gã trợn mắt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất. Bản năng sinh tồn thúc đẩy gã vận hành luồng linh lực màu xanh nhạt — bổn nguyên tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm của một đệ tử ngoại môn kiêu ngạo. Gã gầm lên, cố gắng dồn toàn bộ linh lực xuống chân phải, định dùng sức mạnh tu sĩ để dập nát chiếc bẫy tre đan tầm thường của một tên thư sinh nghèo kiết xác.
Thế nhưng, gã vừa mới vận lực, một hiện tượng dị thường và kinh hoàng lập tức xảy ra.
Những chiếc đinh sắt rỉ ngỡ như phế thải phàm trần kia, ngay khi chạm vào linh lực của gã, bỗng chốc như những con đỉa đói gặp máu. Chúng không những không bị linh lực của gã chấn gãy, mà ngược lại còn điên cuồng hút sạch luồng linh dịch trong đan điền gã. Linh lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm bộc phát ra ngoài bao nhiêu liền bị những chiếc đinh ma sắt hấp thụ sạch sẽ bấy nhiêu, chuyển hóa thành một luồng phản chấn tê dại, khóa chặt hoàn toàn kinh mạch từ lòng bàn chân ngược lên đỉnh đầu gã.
"Không thể nào! Linh lực của ta... Tu vi của ta đang bị hút cạn! Sư tỷ, đây không phải là bẫy tre phàm trần! Đây là tà trận hút tu vi!" Lâm Phong rú lên, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột độ. Gã cảm thấy chân phải của mình tê liệt hoàn toàn, đan điền trống rỗng, đau đớn thấu xương tủy khiến gã không thể đứng vững, chỉ biết quỳ rạp xuống luống cải dập nát, hai tay bấu chặt lấy đất cát.
Tuyết Mai đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, hai đầu gối nàng bỗng chốc mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất. Trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào chiếc bẫy tre đan dường như vô cùng thô sơ kia.
Là một nữ tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ sáu, nàng nhạy cảm hơn Lâm Phong rất nhiều. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, ngay khi Lâm Phong cố gắng phản kháng, một luồng ma áp tối tăm, lạnh lẽo tột cùng từ ngôi nhà tranh rách nát kia đã lướt qua sân, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của gã. Luồng ma áp đó tuy cực kỳ mỏng manh và được che giấu vô cùng khéo léo, nhưng uy lực của nó lại vĩ đại đến mức khiến thần hồn của nàng run rẩy, giống như đang đối mặt với một vị Ma hoàng tối cao của Ma giới!
Lâm Phong run rẩy thò tay vào túi trữ vật bên hông, cố gắng rút ra một tấm Phù Truyền Âm màu vàng óng — bảo vật cứu mạng duy nhất gã mang theo để liên lạc với tông môn khi gặp nguy hiểm. Gã rên rỉ:
"Ta... ta phải báo cáo cho tông môn... có ma đầu..."
Thế nhưng, gã vừa mới đưa tấm phù chú ra ngoài không khí, chưa kịp niệm khẩu quyết, thì từ phía gian bếp nhỏ dột nát của ngôi nhà tranh bỗng rò rỉ ra một luồng ma áp nhạt nhẽo từ chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn đang thái rau cải.
*BÙNG!*
Tấm Phù Truyền Âm màu vàng kim bỗng nhiên tự động bốc cháy thành một ngọn lửa màu tím sẫm, trong chớp mắt hóa thành một nhúm tro đen rụng xuống vũng bùn trước sự ngơ ngác và tuyệt vọng của Lâm Phong.
"Bùa... bùa chú tự cháy?!" Lâm Phong trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt nên lời. Gã hoàn toàn suy sụp tinh thần, ý chí chiến đấu bị bẻ gãy hoàn toàn.
Tuyết Mai chứng kiến cảnh tượng đó, đầu óc nàng lập tức nổ tung một trận bão lớn của sự tự suy diễn vĩ mô:
*"Trời đất ơi! Một tấm Phù Truyền Âm được gia trì bởi pháp lực của trưởng lão Trúc Cơ Kỳ, vậy mà chưa kịp kích hoạt đã bị ma áp ẩn của ngôi nhà này thiêu rụi thành tro bụi! Điều này có nghĩa là vị đại lão ẩn thế kia đã phong tỏa hoàn toàn thiên cơ xung quanh ngôi làng này! Ngài ấy không muốn bất kỳ tin tức nào rò rỉ ra ngoài!"*
Nàng run rẩy nhìn qua cánh cửa gỗ cũ kỹ đang mở toang của ngôi nhà tranh. Ở gian khách, một bức hoành phi thư pháp chữ "Vô Vi" do chính tay Hứa Nhất Sinh viết bằng mực mài thủ công đang treo lẳng lặng trên tường đất. Nét chữ rồng bay phượng múa, thô sơ nhưng chứa đựng một luồng chính khí nho phong dạt dào.
Dưới nhãn quang nhạy cảm của Tuyết Mai, những nét mực đen tuyền kia dường như đang biến ảo thành vô số luồng kiếm ý vô hình, sắc bén vô song, quét sạch mọi tà khí và âm hồn xung quanh nhà tranh. Kiếm ý Vô Vi tự nhiên tự tại kia khiến nàng cảm thấy đan điền của mình như bị áp chế, không thể vận hành nổi một tia linh lực nào.
*"Kiếm ý Vô Vi tối thượng! Đây chính là cảnh tượng phản phác quy chân của một vị đại năng Hóa Thần Kỳ, thậm chí là cấp bậc Sáng Thế Thần cổ đại! Ngài ấy đang giả nghèo giả khổ để trải nghiệm hồng trần, rèn luyện đạo tâm!"* Tuyết Mai kinh hoàng nghĩ bụng, lòng tôn kính và khiếp sợ dâng lên đến tột đỉnh. *"Nhánh tre khô rơi trúng đầu Lâm Phong không phải là ngẫu nhiên, mà là ngài ấy mượn thiên địa quy tắc để trừng phạt sự kiêu ngạo của gã! Chiếc bẫy tre đan ngầm kia chính là Tuyệt Sát Trận Pháp dùng để thử thách đạo tâm của chúng ta! Nếu chúng ta tiếp tục phản kháng, ngài ấy chỉ cần một cái liếc mắt là có thể khiến hai đứa đệ tử ngoại môn nhỏ bé như chúng ta hồn phi phách tán!"*
Nhìn thấy Lâm Phong vẫn đang đau đớn giãy giụa định rút chân ra, Tuyết Mai hốt hoảng, nàng không thèm nghĩ ngợi gì nữa, lập tức tiến lên một bước, vung tay tát mạnh một cái "Bốp" vào mặt Lâm Phong, quát lớn:
"Ngu muội! Ngươi còn không mau ngậm miệng lại! Ngươi muốn hại chết cả hai chúng ta sao?!"
Lâm Phong bị cái tát của sư tỷ làm cho ngây người, gã ngơ ngác nhìn Tuyết Mai đang run cầm cập, nước mắt nàng đã giàn giụa vì sợ hãi.
Tuyết Mai không thèm để ý đến gã nữa, nàng lập tức quay sang phía Hứa Nhất Sinh, hai đầu gối quỳ rạp xuống luống rau cải bùn lầy, dập đầu rầm rầm xuống đất, giọng nói run rẩy đầy kính cẩn và van xin:
"Đại lão bớt giận! Vãn bối vô tri, sư đệ của vãn bối mắt mù phàm trần, không biết ngài là tuyệt thế cao nhân ẩn thế tu luyện đạo tâm ở đây! Sư đệ mạo phạm pháp nhãn của ngài, giẫm hỏng bẫy tre, dẫm nát ruộng rau cải của ngài, tội đáng muôn chết! Kính xin đại lão đại nhân đại lượng, coi chúng con như rác rưởi mà tha cho một con đường sống! Chúng con thề sẽ lập tức rời đi, tuyệt đối không dám hé răng nửa lời về hành tung của ngài!"
Hứa Nhất Sinh đứng ái ngại bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc bẫy tre đứt dây dính máu, hoàn toàn ngơ ngác trước hành động của hai vị tiên nhân oai phong lẫm liệt lúc nãy. Chàng gãi đầu, gương mặt thanh tú hiện rõ vẻ bối rối tột cùng, lẩm bẩm trong lòng:
*"Ơ... Cái gì thế này? Hai vị tiên nhân này bị làm sao vậy? Sao tự nhiên cô nương xinh đẹp này lại quỳ xuống lạy mình như tế sao thế kia? Lại còn gọi mình là 'đại lão' với 'cao nhân ẩn thế' nữa chứ? Mình chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt, ngày ngày lo đói lo nợ, làm sao thành đại lão từ lúc nào thế? Lẽ nào... đầu óc của các vị tiên nhân tu tiên đều có chút không bình thường, hay là họ bị nhánh tre khô lúc nãy rơi trúng đầu làm cho lú lẫn rồi?"*
Nhìn thấy Tuyết Mai vẫn đang dập đầu liên tục, Nhất Sinh vội vàng xua tay, ái ngại nói:
"Ơ, tiên cô xin đứng lên, đừng làm thế! Tôi chỉ là một thư sinh nghèo thôn quê thôi, làm sao gánh nổi cái lạy này của tiên nhân chứ! Tôi không phải đại lão gì đâu, các vị nhận nhầm người rồi! Tôi chỉ ái ngại là... chiếc bẫy tre này tôi đan cả đêm mới xong, đinh sắt rỉ cũng là xin của bác Tám thợ rèn khó khăn lắm mới được. Vị tiên nhân kia giẫm mạnh thế này, bẫy bị gãy hết khung tre rồi, ngày mai tôi lấy gì mang ra chợ huyện bán lấy tiền đồng trả nợ nần đây? Luống cải hữu cơ của vợ chồng tôi trồng cũng bị nát bét hết rồi..."
Nghe thấy câu nói "ngày mai tôi lấy gì mang ra chợ huyện bán lấy tiền đồng trả nợ" của Nhất Sinh, Tuyết Mai trong lòng càng thêm kinh hoàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng:
*"Ngài ấy đang cảnh cáo chúng ta! Ngài ấy nói ngài ấy cần 'tiền đồng trả nợ', thực chất là đang đòi hỏi chúng ta phải đền bù nhân quả cho ruộng rau cải và trận pháp bị phá hỏng! Đại lão ẩn thế tu luyện hồng trần cực kỳ coi trọng nhân quả! Nếu hôm nay chúng ta không đền bù thỏa đáng, nhân quả này sẽ khóa chặt tu vi của chúng ta suốt đời, thậm chí khiến chúng ta gặp thiên kiếp diệt thân!"*
Nàng không dám chần chừ một giây nào, vội vàng lục lọi khắp túi trữ vật của mình, đổ ra lòng bàn tay mười viên đá vuông vức, màu xám nhạt lấp lánh linh quang nhàn nhạt. Đó chính là mười viên Linh thạch hạ phẩm — toàn bộ tài sản tích lũy suốt nửa năm qua của nàng.
Tuyết Mai dâng hai tay lên, đầu cúi sát đất, giọng run rẩy van nài:
"Đại lão! Vãn bối hiểu rồi! Đây là mười viên linh thạch hạ phẩm, tuy là vật phế thải phàm trần không đáng lọt vào pháp nhãn của ngài, nhưng là toàn bộ tấm lòng của vãn bối để đền bù cho ruộng rau cải và chiếc bẫy tre bị hỏng! Kính xin ngài thu nhận nhận lấy đền bù, xóa bỏ nhân quả vô tri của chúng con!"
Hứa Nhất Sinh nhìn chằm chằm vào mười viên đá lấp lánh trên tay Tuyết Mai, mắt chàng bỗng sáng lên, trong lòng vui mừng khôn xiết:
*"Trời đất ơi! Mấy viên đá cuội này đẹp quá! Nó vuông vức, phẳng phiu, lại còn phát ra ánh sáng nhè nhẹ nữa chứ! Thứ này mang về làm đá kê chân bàn ăn bị khấp khiễng thì thăng bằng phải biết! Hoặc là mang lên huyện bán cho đám công tử nhà giàu làm chặn giấy viết thư pháp, chắc chắn sẽ được giá hời lắm đây! Tiên cô này nói dùng thứ này để đền bù tiền rau cải và bẫy tre bị hỏng sao? Tốt quá! Mười viên đá đẹp thế này dư sức đổi được vài trăm tiền đồng phàm trần, ngày mai mình có tiền mua giấy mực hảo hạng để đi thi hương rồi! Vợ mình cũng không phải lo đói nữa!"*
Nhớ đến thê tử hiền thục đang "sợ hãi" trốn trong bếp, Nhất Sinh liền ho nhẹ một tiếng, cố giữ phong thái nhã nhặn của một thư sinh đọc sách thánh hiền, nhẹ nhàng nhận lấy mười viên linh thạch hạ phẩm, mỉm cười nói:
"Thôi được rồi, tiên cô đã có lòng đền bù tổn thất cho ruộng rau và bẫy tre, tôi cũng không phải kẻ hẹp hòi. Số đá cuội này tôi xin nhận nhận lấy đền bù. Nhân quả gì đó... coi như xóa bỏ đi. Hai vị tiên nhân cứ tự nhiên rời đi, lần sau đi đứng nhớ nhìn đường, đừng giẫm vào ruộng cải nhà người khác nữa nhé."
Nghe thấy hai chữ "xóa bỏ", Tuyết Mai như được đại xá, nàng thở phào nhẹ nhõm đến mức suýt nữa thì ngất đi vì kiệt sức. Nàng vội vàng dập đầu thêm ba cái thật mạnh:
"Tạ đại lão đại nhân đại lượng! Tạ đại lão chỉ điểm đạo tâm!"
Nói đoạn, nàng không dám chậm trễ, lập tức vận hành một chút linh lực ít ỏi còn sót lại, lôi kéo Lâm Phong đang khóc lóc thảm hại, chân phải kéo lê trên mặt đất, nhanh chóng lùi lại ra khỏi mảnh sân nhỏ. Hai bóng người mặc đạo bào xanh xám lếch thếch, hoảng loạn chạy trốn khỏi thôn Trúc Lâm như bị quỷ đuổi, bóng dáng biến mất dạng sau rừng tre xanh mướt.
Nhìn theo bóng dáng hai vị tiên nhân chạy trốn trong hoảng loạn, Hứa Nhất Sinh ngơ ngác gãi đầu, nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm trong tay, lẩm bẩm:
"Lạ thật... Tiên nhân thời nay đi đứng kiểu gì mà nhát gan thế không biết. Chỉ là chiếc bẫy chuột bằng tre đan phàm trần thôi mà cũng sợ đến mức quỳ lạy khóc lóc. Xem ra bẫy tre của mình đan thực sự quá dẻo dai chắc chắn rồi, kẹp gãy được cả chân tiên nhân cơ mà! Ngày mai mang lên huyện bán chắc chắn sẽ đắt khách lắm đây!"
Đứng sau cửa sổ nhà bếp, Diệp Thanh Ca lặng lẽ thu hồi ánh nhìn tím tà mị của Ma Nhãn Thôi Miên. Khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong kiêu ngạo và sùng bái tột cùng:
*"Phu quân quả thực là tuyệt thế cao nhân! Ngài ấy chỉ cần nói vài câu phàm trần mộc mạc, đã dọa cho hai vị tu sĩ Tử Dương Tông sợ đến mức dâng sạch tài sản tích lũy để cầu sinh! Phong thái vô vi tự nhiên tự tại này, ngay cả ta thời đỉnh phong cũng phải bái phục! Ngài ấy nhận linh thạch hạ phẩm kia, chắc chắn là muốn dùng nó để gia cố thêm linh khí cho Tuyệt Sát Trận của ngôi nhà tranh này đây!"*
Nàng nhanh chóng cất chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn vào góc bếp, bôi thêm chút tro bếp lên mũi cho lấm lem quê mùa, rồi giả vờ sợ hãi run rẩy chạy ra sân, ôm chầm lấy cánh tay Nhất Sinh, giọng nói nũng nịu đầy yếu ớt:
"Phu quân... Họ đi rồi sao? Thiếp trốn trong bếp sợ quá... Họ có làm hại chàng không?"
Nhất Sinh thấy vợ chạy ra, vội vàng ôm lấy bả vai nàng, nhẹ nhàng vỗ về bỗ về bồi bổ vuốt ve mái tóc nàng, cười ấm áp:
"Thanh Ca ngoan, đừng sợ! Có phu quân ở đây rồi, không ai dám làm hại nàng đâu. Hai vị tiên nhân lúc nãy chỉ là vô tình giẫm trúng bẫy chuột của chúng ta thôi. Họ rất biết lý lẽ, thấy làm hỏng bẫy và nát rau cải liền đền bù cho chúng ta mười viên đá cuội đẹp thế này đây!"
Chàng đưa mười viên linh thạch hạ phẩm ra trước mặt vợ, hớn hở khoe:
"Nàng xem, đá cuội này vuông vức lấp lửng lấp lánh đẹp chưa này! Ngày mai phu quân mang lên huyện bán lấy tiền đồng mua gạo ngon và giấy mực cho nàng nhé!"
Diệp Thanh Ca nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm phế thải trong mắt Ma hoàng nhưng lại là bảo vật trong mắt phu quân, nàng khẽ mỉm cười ngọt ngào, gật đầu đầy vẻ hạnh phúc:
"Vâng, phu quân thật giỏi quá! Thiếp tin phu quân nhất!"
Trong lúc hai vợ chồng đang ngọt ngào sưởi ấm tình cảm phu thê, Tuyết Mai đã cõng Lâm Phong trọng thương, máu tươi chảy dài dọc đường rừng, hoảng hốt chạy trốn về đến cổng Tử Dương Tông. Nàng ta vừa bước chân vào đại điện, lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Đại trưởng lão Thần Cơ Tử, giọng nói run rẩy kinh hoàng báo cáo:
"Đại trưởng lão... Biên giới... thôn Trúc Lâm... có Sáng Thế Thần ẩn cư giả nghèo! Sư đệ Lâm Phong... bị tuyệt sát bẫy tre phế sạch tu vi chân phải rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!