Nhạc nềnHarvest6

Tử Dương Đệ Tử Xuống Núi Tìm Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm trên núi Trúc Lâm chưa kịp tan hết, ánh nắng ban mai đã lười biếng xuyên qua những tán tre xanh, rọi xuống mảnh sân nhỏ của căn nhà tranh ba gian. Bầu không khí trong sân lúc này vô cùng kỳ quặc. Hổ Tam cùng đám côn đồ Hắc Hổ Bang đứa thì ôm chân, đứa thì quỳ rạp dưới đất, tiếng rên rỉ khóc lóc van xin vang lên không ngớt.


Ở góc sân, Lôi Bá Thiên – vị bang chủ vừa mới cải tà quy chính – đang hăm hở cầm chiếc chổi tre Vô Vi quét dọn đống rác rưởi sau núi với một vẻ mặt vô cùng thành kính và sảng khoái. Gã vừa quét vừa lẩm bẩm về đạo lý "phản phác quy chân" mà mình vừa ngộ ra từ củ khoai lang nướng lò đất của Nhất Sinh.


Hứa Nhất Sinh ái ngại đứng giữa ruộng rau cải dẫm nát nhẹ, xót xa nhìn những cây cải non tơ bị giẫm bẹp. Chàng thở dài, cúi xuống nhặt một chiếc bẫy chuột bằng tre đan bị biến dạng, miệng lẩm bẩm đầy tiếc nuối:


"Khổ quá... Đã bảo là ruộng có bẫy chuột rồi mà không ai tin. Các vị giẫm hỏng hết bẫy tre của tôi, lại còn làm nát mấy luống cải hữu cơ này. Ngày mai tôi lấy gì mang ra chợ huyện bán lấy tiền đồng trả nợ đây?"


Đứng lén sau cửa sổ nhà bếp dột nát, Diệp Thanh Ca khẽ nheo đôi mắt phượng lại. Nàng đang cầm chặt chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn, ma lực tím nhạt lấp lánh ẩn hiện dưới lớp phấn trang điểm quê mùa. Thấy phu quân của mình vẫn an toàn vô sự, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt nhìn về phía ngõ đầu thôn bỗng chốc trở nên sắc lạnh.


Nàng đã cảm nhận được hai luồng dao động linh khí chính phái đang nhanh chóng tiếp cận ngôi nhà tranh này. Đó không phải là lũ phàm nhân thô kệch của Hắc Hổ Bang, mà là những tu sĩ thực thụ.


Ngoài ngõ đầu thôn Trúc Lâm, hai bóng người mặc đạo bào màu xanh da trời thêu hình thái cực của Tử Dương Tông đang lững thững bước vào. Đi đầu là Lâm Phong, một đệ tử ngoại môn kiêu ngạo với thanh kiếm gỗ đào trừ tà sáng loáng đeo sau lưng. Theo sau gã là sư tỷ Tuyết Mai, một nữ tu sĩ xinh đẹp lạnh lùng, tóc búi cao thắt dải lụa trắng, ánh mắt luôn tràn đầy vẻ cảnh giác.


Lâm Phong nâng chiếc la bàn ngọc trắng định vị ma khí trên tay lên. Chiếc la bàn vốn dĩ im lìm, đột nhiên kim chỉ nam rung nhẹ rồi xoay tròn, cuối cùng chỉ thẳng về hướng ngôi nhà tranh dột nát của Nhất Sinh.


Gã nhíu mày, ánh mắt kiêu ngạo lộ rõ vẻ khinh miệt:


"Sư tỷ, la bàn ngọc trắng có phản ứng. Luồng ma khí rò rỉ nhàn nhạt kia chắc chắn phát ra từ căn nhà tranh rách nát kia. Thật không ngờ ở một nơi khỉ hoang hoang vắng thế này lại có tà ma ngoại đạo ẩn náu."


Tuyết Mai không vội vã như sư đệ của mình. Nàng quan sát xung quanh, nhạy cảm nhận thấy bầu không khí ở thôn Trúc Lâm này có gì đó rất bất thường. Nàng khẽ nhắc nhở:


"Lâm Phong sư đệ, chớ có khinh suất. Biên giới Đại Khải Quốc giáp ranh với Ma giới, vạn vật đều có thể biến dị. Chúng ta cứ vào xem thực hư thế nào, tuyệt đối không được tự tiện ra tay khi chưa rõ chân tướng."


"Sư tỷ quá cẩn thận rồi! Chỉ là một lũ phàm nhân ngu muội và mấy tên côn đồ địa phương đang khóc lóc kia thôi, có gì đáng ngại chứ?" Lâm Phong cười nhạo một tiếng, sải bước đi thẳng vào cổng rào tre nhà Nhất Sinh.


Nhìn thấy hai vị tiên nhân oai phong lẫm liệt bước vào sân, đám côn đồ Hắc Hổ Bang đang quỳ dưới đất như vớ được cọc cứu mạng. Hổ Tam cố lết cái chân bị kẹp gãy ngón chân cái rỉ máu phàm, mếu máo kêu lên:


"Tiên nhân! Cứu chúng tôi với! Tên thư sinh này dùng tà thuật... ngài ấy đặt yêu trận bẫy tre hại người!"


Nhất Sinh nghe thấy thế liền vội vàng xua tay phân bua với hai vị tu sĩ mới đến:


"Hai vị tiên nhân đừng nghe gã nói bậy! Tôi chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt, ngày ngày đọc sách thánh hiền chuẩn bị đi thi hương, làm sao biết dùng tà thuật gì chứ? Đây chỉ là bẫy chuột bằng tre đan thông thường tôi tự tay làm để bắt chuột rừng thôi mà!"


Lâm Phong không thèm liếc nhìn Nhất Sinh một cái. Gã đứng giữa sân, vận hành thần thức quét qua toàn bộ căn nhà tranh. Ngay khi thần thức của gã quét qua gầm chiếc bàn ăn bằng gỗ cũ kỹ đặt ở góc sân, gã bỗng nhiên trợn tròn mắt, toàn thân chấn động.


"Cái gì?! Linh khí dao động mạnh mẽ thế này..."


Lâm Phong lùi lại một bước, ánh mắt gã khóa chặt vào một viên đá vuông vức, màu xám nhạt đang được dùng để kê dưới chân chiếc bàn ăn khấp khiễng. Đó chính là một viên Linh thạch hạ phẩm dồi dào linh khí!


Trong đầu Lâm Phong lập tức nổ tung một trận bão lớn:


*"Linh thạch hạ phẩm?! Đây là tài nguyên tu luyện vô giá mà các đệ tử ngoại môn như ta phải tích lũy hàng tháng trời mới có được một viên! Vậy mà gã phàm nhân ngu muội này lại dám dùng nó để... kê chân bàn ăn?! Thật là phung phí của trời! Đúng là đồ nhãn mù phàm trần!"*


Lâm Phong nuốt nước bọt, lòng tham trong mắt gã bùng lên dữ dội. Gã chỉ tay vào viên đá, giọng điệu hống hách đầy ra lệnh:


"Phàm nhân kia! Viên đá dưới chân bàn của ngươi từ đâu mà có? Mau dâng lên cho bổn tiên nhân! Thứ bảo vật tu tiên này không phải là thứ mà loại kiến hôi như ngươi có tư cách sở hữu!"


Nhất Sinh ngơ ngác nhìn viên đá cuội mà mình vô tình nhặt được ngoài ruộng rau cải. Chàng lễ phép cúi đầu giải thích:


"Ôi, tiên nhân xin bớt giận. Đó chỉ là viên đá cuội tôi nhặt ngoài ruộng về kê chân bàn ăn cho khỏi khấp khiễng thôi mà. Cái bàn này cũ lắm rồi, chân bị ngắn một mẩu. Nếu tiên nhân lấy viên đá đi, bàn sẽ bị đổ, bát canh rau cải của vợ chồng tôi sẽ bị trượt đổ mất..."


"Câm miệng!" Lâm Phong quát lớn, gương mặt tuấn tú trở nên vặn vẹo vì tức giận. "Đá cuội cái đầu ngươi! Đây là linh thạch hạ phẩm quý giá! Ngươi dám dùng linh thạch để kê chân bàn ăn, đúng là sỉ nhục giới tu tiên chúng ta! Hôm nay bổn tiên nhân sẽ tịch thu viên đá này, coi như phạt ngươi tội mạo phạm bảo vật!"


Tuyết Mai đứng phía sau, ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại ở hàng rào tre đan bao quanh mảnh sân và những chiếc bẫy chuột xếp rải rác. Dưới nhãn quang của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 6, nàng bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.


Những thanh tre đan dường như không hề được đặt ngẫu nhiên. Chúng uốn lượn, kết hợp với các luống rau cải dẫm nát tạo thành một đồ hình vô cùng phức tạp, tỏa ra một luồng ma áp nhạt nhẽo nhưng thâm sâu vô cùng. Hoa văn tre đan xung quanh giống hệt như đồ hình của "Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận" cổ đại mà nàng từng được đọc trong tàng thư các của tông môn!


Nàng kinh hoàng nghĩ bụng:


*"Khoan đã... Viên linh thạch hạ phẩm kia đặt ngay tại chân bàn, đóng vai trò như một mắt xích tụ linh khí cho cả trận pháp phòng ngự này! Gã thư sinh này nhìn thì yếu ớt phàm trần, nhưng phong thái vô cùng ung dung tự tại trước uy áp của tu sĩ. Lẽ nào... ngài ấy là một đại lão ẩn thế đang giả nghèo trải nghiệm hồng trần, dùng viên linh thạch làm mồi nhử để thử thách đạo tâm của chúng ta?"*


Tuyết Mai vội vàng kéo áo Lâm Phong, giọng run rẩy cảnh báo:


"Lâm Phong sư đệ, khoan đã! Đừng động vào viên đá đó! Trận pháp tre đan xung quanh nơi này giống như Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận cổ đại! Chúng ta mau rút lui..."


Nhưng Lâm Phong lúc này đã bị lòng tham làm mờ mắt. Gã cười nhạo sư tỷ của mình:


"Sư tỷ, tỷ quá nhát gan rồi! Chỉ là mấy cái hàng rào tre đan phàm trần của gã thư sinh nghèo kiết xác này mà tỷ cũng coi là tuyệt sát trận pháp sao? Hôm nay ta quyết phải lấy viên linh thạch này!"


Nói đoạn, Lâm Phong vung tay gạt mạnh Nhất Sinh ra một bên để tiến về phía bàn ăn.


Nhất Sinh bị gạt ra, dáng người mảnh khảnh loạng choạng lùi lại. Nhưng ngay lúc đó, vận mệnh cát tường nghịch thiên (Cát Tường Nghịch Thiên) vô thức của chàng lập tức được kích hoạt.


Nhất Sinh trượt chân vào một chiếc lá cải dập nát trên mặt đất, người chàng nghiêng đi một góc vô cùng kỳ dị để giữ thăng bằng. Cú nghiêng người phàm trần này vô tình khiến khuỷu tay chàng quờ quạng đập trúng vào cây sào tre phơi đồ dựng cạnh giếng nước cổ.


Cây sào tre rung bần bật. Lực rung truyền thẳng lên ngọn tre già dột nát phía trên mái nhà tranh, làm một nhánh tre khô dẻo dai bỗng nhiên gãy rắc một tiếng, rơi tự do từ trên cao xuống.


Lâm Phong đang kiêu ngạo rút thanh linh kiếm gỗ đào trừ tà ra, định bước thẳng vào ruộng rau cải để tiến về phía bàn ăn. Gã hoàn toàn không đề phòng từ phía trên đầu.


*BỐP!*


Nhánh tre khô rơi trúng ngay huyệt đạo bách hội trên đỉnh đầu Lâm Phong. Tuy gã có linh lực phòng ngự của tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 5, nhưng cú rơi hoàn toàn ngẫu nhiên và bẻ cong quy luật vật lý này lại đánh trúng vào điểm yếu nhất trên cơ thể gã, khiến linh lực hộ thể của gã bị nghẽn lại trong chớp mắt.


Lâm Phong hoa mắt chóng mặt, đầu óc choáng váng, bước chân loạng choạng mất đà trượt thẳng về phía trước.


*RẮC!*


Một tiếng động thanh thúy, khô khốc vang dội cả mảnh sân nhỏ.


Chân phải của Lâm Phong giẫm mạnh lên một chiếc bẫy chuột bằng tre đan ngầm dưới lớp lá tre khô ngụy trang cạnh luống cải.


Chiếc bẫy chuột do Nhất Sinh tự tay đan bằng tre già dẻo dai, lắp thêm những chiếc đinh ma sắt rỉ do bác Tám thợ rèn đúc lén từ Huyết Ma Thần Thiết ma giới, lập tức sập xuống với lực kẹp đòn bẩy cực mạnh.


Linh lực phòng ngự Luyện Khí Kỳ của Lâm Phong bỗng chốc vỡ vụn như bong bóng xà phòng trước độ cứng vô song của ma sắt thần cấp. Những chiếc đinh ma sắt rỉ sắc bén đâm xuyên qua chiếc ủng tu sĩ, găm chặt vào xương chân gã.


Cùng lúc đó, đằng sau cửa sổ nhà bếp, Diệp Thanh Ca lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng gã tu sĩ kiêu ngạo dám dẫm nát những cây cải non do phu quân nàng cực khổ cuốc đất gieo trồng. Sát ý Ma hoàng bùng phát, nàng lén dùng Ma Nhãn Thôi Miên, phóng ra một luồng ma lực tím nhạt vô hình lướt qua sân, khóa chặt hoàn toàn kinh mạch chân phải của Lâm Phong.


"Á!!! Chân của tôi!"


Lâm Phong rú lên một tiếng thảm thiết, đau đớn đến mức gương mặt tuấn tú vặn vẹo, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Gã cảm thấy chân phải của mình như bị vạn cân đá đè chặt, toàn bộ linh lực trong đan điền bị hút sạch vào chiếc đinh ma sắt rỉ trên bẫy tre, không thể vận hành nổi một chút pháp lực nào.


Thanh linh kiếm gỗ đào trừ tà tuột khỏi tay gã, rơi thẳng xuống vũng bùn bẩn thỉu dính đầy phân bón hữu cơ sau vườn rau cải.


Tuyết Mai đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, gương mặt xinh đẹp cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy dữ dội. Trong đầu nàng lúc này, sự hoảng sợ đã dâng lên đến tột đỉnh:


*"Đáng sợ... Quá đáng sợ! Sư đệ định dùng khinh công né tránh, nhưng vị đại lão kia chỉ cần khẽ nghiêng người, quờ tay một cái đã bẻ cong thiên cơ, khiến nhánh tre khô rơi trúng huyệt đạo làm sư đệ mất đà! Rồi chiếc bẫy tre phàm trần kia tự động sập xuống, đinh sắt rỉ lại có thể phá vỡ linh lực phòng ngự Luyện Khí Kỳ tầng 5 trong chớp mắt! Đây rõ ràng là Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận tự động vận hành để trừng phạt kẻ có sát ý! Ngay cả thanh linh kiếm gỗ đào cũng bị rơi vào vũng bùn dột nát để bêu xấu tôn nghiêm chính phái! Ngài ấy quả thực là một vị Sáng Thế Thần ẩn thế đang đùa giỡn nhân sinh!"*


Nhất Sinh ái ngại nhìn Lâm Phong đang bị kẹt cứng chân giữa ruộng rau cải, gào khóc thảm thiết. Chàng vội vàng chạy lại, lo lắng nói:


"Tiên nhân ơi! Tôi đã bảo là có bẫy chuột rồi mà ngài không tin! Ngài giẫm thế này thì hỏng hết bẫy tre của tôi mất rồi! Ngài có sao không? Để tôi gỡ bẫy ra cho ngài nhé?"


Lâm Phong nghe thấy câu nói "hỏng hết bẫy tre của tôi" của Nhất Sinh, gã càng thêm kinh hoàng, nghĩ rằng vị đại lão này đang mỉa mai, cảnh cáo mình vì tội mạo phạm cấm địa. Gã đau đớn gào thét, cố gắng vận dụng linh lực định phá vỡ bẫy tre đan để trốn thoát.


Nhưng gã càng vận lực, những chiếc đinh ma sắt rỉ càng hút mạnh linh lực bộc phát của gã, khiến chân gã tê liệt hoàn toàn, đau đớn thấu xương tủy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!