Hổ Tam Nộ Khí Vây Ruộng Cải
Sương sớm trên núi Trúc Lâm chưa kịp tan, kéo theo hơi ẩm lạnh lẽo phủ lên mái nhà tranh ba gian dột nát. Hứa Nhất Sinh vứt chiếc chổi tre Vô Vi sang một bên, hớt hải chạy lại rìa rừng tre sau nhà, nơi đặt hố rác sinh hoạt gia đình. Chàng thư sinh nghèo trói gà không chặt lóng ngóng bám tay vào thành hố đất, dùng hết sức bình sinh để kéo gã đàn ông bặm trợn đang lấm lem tro bếp bẩn thỉu lên mặt đất.
"Khổ quá! Bác gì ơi, bác có sao không? Sao đêm hôm tăm tối bác lại đi lạc rồi ngã nhào vào hố rác nhà tôi thế này?" Nhất Sinh thở hổn hển, gương mặt thanh tú xanh xao đầy vẻ lo lắng. Chàng vừa phủi phủi đống tro bếp bám trên vai áo da hổ rách nát của gã, vừa ái ngại nhìn cái cổ hơi vẹo của đối phương. "May mà hố rác này tôi đào nông, lại lót nhiều rơm rạ tro bếp mềm, chứ không thì bác gãy cổ phàm nhân mất rồi!"
Người nằm dưới đất chính là Lôi Bá Thiên, bang chủ Hắc Hổ Bang khét tiếng huyện Bình An. Lúc này, gã đang run rẩy như cầy sấy. Tro bếp lò bít chặt mồm miệng khiến gã không thể thốt nên lời, nhưng đôi mắt gã dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn vào gương mặt thư sinh vô hại của Nhất Sinh.
Trong đầu Lôi Bá Thiên, sóng gió cuộn trào như đại hải cuồng phong:
*"Trời đất ơi! Đại lão ẩn thế này đang giả vờ cái gì vậy? Ngài ấy tự tay ném vỏ chuối làm trận nhãn, bẻ cong quỹ đạo khinh công của ta, khiến ta ngã cắm đầu vào phong ấn trận nhãn của long mạch cổ đại dưới hố rác này! Võ công phàm nhân ba mươi năm của ta đã bị ma áp và chính khí trong hố rác phế sạch sẽ! Vậy mà sáng ra ngài ấy lại giả vờ như một thư sinh yếu đuối cứu giúp kẻ gặp nạn dột? Đáng sợ! Quá đáng sợ! Đây chính là phong thái 'Vô Vi' coi vạn vật như kiến hôi, thích đùa giỡn nhân sinh của các vị Sáng Thế Thần cổ đại! Ta mà dám bộc lộ sát ý, chắc chắn ngài ấy sẽ dùng một cái liếc mắt để bóp nát thần hồn của ta!"*
Nghĩ đến đây, Lôi Bá Thiên vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa, giọng run lẩy bẩy: "Đại... đại nhân! Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân mắt chó không thấy thái sơn, vô tình mạo phạm cấm địa của ngài! Xin ngài đại từ đại bi tha cho tiểu nhân một con đường sống!"
Nhất Sinh ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ gã này chắc bị ngã đau quá nên đầu óc có chút không bình thường, lại lầm tưởng mình là đại quan phủ nha nào đó. Chàng nho nhã đỡ gã dậy, ôn tồn nói: "Bác nói gì lạ vậy? Tôi chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt, ngày ngày đọc sách thánh hiền chuẩn bị đi thi hương chứ đại nhân đại nghiệp gì đâu. Bác bị thương thế này, để tôi đắp chút lá tre rừng dịu mát cho bác, rồi vào bếp ăn củ khoai lang nướng sưởi ấm kinh mạch nhé."
Đứng lén sau cửa sổ nhà bếp, Diệp Thanh Ca tay vẫn đang cầm chặt chiếc thớt gỗ đen Ma Hoàng Ấn. Đôi mắt phượng của nàng khẽ híp lại, ma lực tím nhạt lấp lánh ẩn hiện dưới lớp phấn trang điểm quê mùa. Nàng thầm nghĩ:
*"Tên Lôi Bá Thiên này quả thực đã bị phu quân phế sạch võ công bằng trận pháp vỏ chuối đêm qua. Phu quân thật nhân từ, ngài ấy không muốn sát sinh nên mới dùng khoai lang nướng để cảm hóa gã. Ta phải lén theo dõi sát sao, nếu gã ác bá này dám có một tia phản kháng, ta sẽ ném thẳng chiếc Ma Hoàng Ấn này đè bẹp gã thành tro bụi!"*
Nhất Sinh dắt Lôi Bá Thiên lếch thếch vào gian bếp nhỏ dột nát. Chàng nhóm bếp lò bằng vài trang sách rách xé từ cuốn 'Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải' nhặt được ở tiệm sách cũ, rồi gạt đống tro nóng ra, lôi từ dưới bếp lò sét lên hai củ khoai lang nướng nóng hổi bốc khói nghi ngút. Những củ khoai này được nướng bằng củi gỗ thần cổ đại mà Nhất Sinh nhặt từ đầm lầy sương mù biên giới mang về, khói tỏa ra mang theo mùi thơm thuần dương ấm áp, xua tan hoàn toàn âm khí lạnh lẽo trong gian bếp dột.
"Bác ăn đi cho nóng. Khoai lang nhà tôi tự trồng ngoài ruộng rau cải, ngọt lịm dồi dào dinh dưỡng lắm." Nhất Sinh cười hiền, bóc vỏ củ khoai đưa cho Lôi Bá Thiên.
Lôi Bá Thiên run rẩy đón lấy củ khoai. Ngay khi cắn miếng đầu tiên, gã bỗng trợn tròn mắt, toàn thân chấn động kịch liệt. Luồng hơi ấm từ củ khoai lang nướng – thực chất là ngọn lửa thuần dương chân hỏa của củi gỗ thần cổ đại – lập tức tràn vào đan điền đang khô héo của gã. Cơn đau thắt do bị long mạch cổ đại phản phệ đêm qua bỗng chốc tiêu biến hoàn toàn, kinh mạch bị đứt đoạn nhẹ nhàng được sưởi ấm, dung hợp và tái tạo lại theo một quỹ đạo phàm nhân vô cùng khỏe mạnh, dẻo dai phi lý.
Lôi Bá Thiên nước mắt rơi như mưa, khóc ròng ròng nghẹn ngào:
*"Đây... đây không phải khoai lang phàm trần! Đây là cửu chuyển thần đan chứa đựng thuần dương chân hỏa diệt thế! Đại lão không những không giết ta, mà còn ban tặng thần dược để chữa lành kinh mạch cho ta! Ngài ấy đang dùng lòng từ bi phàm trần để cảm hóa một kẻ tội lỗi như ta! Ôi, ta đã làm bao nhiêu việc ác bá đòi nợ đòi tiền bảo kê phàm nhân, vậy mà đại lão lại lấy đức báo oán!"*
Lôi Bá Thiên quỳ sụp xuống chân Nhất Sinh, khóc nấc lên: "Hứa tiên sinh! Lòng tốt của ngài cao hơn núi, rộng hơn biển! Tiểu nhân Lôi Bá Thiên xin thề từ nay về sau cải tà quy chính, giải tán Hắc Hổ Bang! Tiểu nhân nguyện làm một phu quét rác, ngày ngày quét dọn rác thải sinh hoạt, bảo vệ vệ sinh sạch sẽ cho thôn Trúc Lâm để chuộc tội!"
Nhất Sinh ngơ ngác nhìn gã ác bá bỗng nhiên khóc lóc đòi đi quét rác, trong lòng thầm cảm thán: *“Đạo lý thánh hiền quả thực vô biên! Chỉ bằng một củ khoai lang nướng phàm trần và tấm lòng chân thành, ta đã cảm hóa được một gã giang hồ bặm trợn trở thành người lương thiện biết yêu lao động. Thật là tích đức vạn niên!”*
Chàng mỉm cười đỡ gã lên, đưa cho gã chiếc chổi tre Vô Vi rách cán: "Bác có lòng hướng thiện như vậy là tốt lắm. Vậy từ nay bác cứ dọn dẹp hố rác sau núi và quét sân giúp tôi nhé. Bây giờ tôi phải gánh bẫy tre đi bán chợ huyện kiếm tiền đồng trả nợ nần."
Trong khi Lôi Bá Thiên đang hăm hở cầm chổi tre quét dọn rác rưởi sau núi với lòng tôn kính tuyệt đối, thì ngoài đầu thôn Trúc Lâm, một luồng sát khí hung hãn khác đang rầm rộ kéo đến.
Phó bang chủ Hắc Hổ Bang là Hổ Tam – một gã gầy gò má hóp, mắt hí hung ác – đang dẫn theo mười mấy tên côn đồ bặm trợn mang theo gậy gỗ cắm đinh sắt rỉ đòi nợ. Hổ Tam không tin bang chủ của mình lại dễ dàng quy thuận một thư sinh nghèo trói gà không chặt. Gã cho rằng Nhất Sinh đã dùng tà thuật hoặc bùa chú tà môn để tẩy não, ép buộc bang chủ Lôi Bá Thiên phải làm nô lệ quét rác dọn vệ sinh.
"Mẹ kiếp! Tên thư sinh nghèo kia chắc chắn dùng yêu thuật hại bang chủ! Hôm nay tụi bay theo tao xông vào dỡ nhà gã, nhổ sạch ruộng rau cải hữu cơ của gã để trả thù cho bang chủ!" Hổ Tam hung hãn vung gậy gỗ chỉ thẳng về phía nhà tranh.
Toán côn đồ hò hét vang trời, rầm rộ kéo đến bao vây mảnh sân nhỏ trồng rau cải của Nhất Sinh. Đống rau cải hữu cơ Trúc Lâm xanh mướt, tươi non dạt dào dinh dưỡng đang đung đưa trước gió bỗng chốc đứng trước nguy cơ bị tàn phá sạch sẽ.
Nhất Sinh đang chuẩn bị gánh bẫy tre đi bán, nghe thấy tiếng động ồn ào ngoài cổng rào tre liền vội vàng chạy ra. Thấy Hổ Tam cùng đám đàn em hung tợn đang lăm lăm gậy gộc định xông vào ruộng rau cải, chàng thư sinh nhát gan sợ chết bỗng cảm thấy lo lắng tột cùng.
Chàng đứng đầu ngõ, hét lớn cảnh báo: "Các vị đại ca xin dừng bước! Đừng bước vào ruộng rau cải! Ở đó nguy hiểm lắm, tôi có đặt bẫy chuột!"
Nhất Sinh nói hoàn toàn là sự thật. Đêm qua, sau sự cố "chuột khổng lồ biết dùng móc sắt cạy bẫy", chàng đã thức đêm để chế tạo bẫy vật lý đòn bẩy bằng tre đan, lắp thêm những chiếc đinh ma sắt rỉ sét do bác Tám thợ rèn đúc từ kim loại thần ma giới cực cứng. Chàng đặt rải rác hàng chục chiếc bẫy tre đan liên hoàn quanh các luống rau cải để bảo vệ nông sản khỏi lũ gặm nhấm biến dị.
Nhưng lời cảnh báo chân thành của chàng lọt vào tai Hổ Tam lại biến thành sự khiêu khích, coi thường cực hạn.
"Ha ha ha! Đồ thư sinh nghèo kiết xác!" Hổ Tam cười ngặt nghẽo, vung gậy đinh sắt chỉ thẳng vào mặt Nhất Sinh. "Mày dọa ai đó hả? Bẫy chuột? Mày nghĩ anh em Hắc Hổ Bang tụi tao là lũ chuột nhắt chắc? Ruộng rau cải này hôm nay tao nhổ sạch không còn một cọng! Tụi bay đâu, xông lên dẫm nát vườn rau cho tao!"
Đám côn đồ cười hô hố, đồng loạt vung gậy gộc, nhấc chân bước qua rào tre rách nát, hùng hổ xông vào ranh giới mảnh sân nhỏ trồng rau cải.
Diệp Thanh Ca đứng bên cửa sổ bếp nhìn ra, gương mặt dịu hiền bỗng chốc trở nên lạnh lùng tột độ. Nàng khẽ siết chặt chiếc thớt Ma Hoàng Ấn trong tay, ma nhãn tím sẫm chuẩn bị bộc phát sát ý diệt thế:
*"Lũ kiến hôi phàm trần guốc bẩn! Dám dẫm nát rau cải do phu quân ta cực khổ cuốc đất gieo hạt hằng ngày? Ta sẽ đập nát linh hồn bọn bay!"*
Nhưng nàng chưa kịp ra tay, thì chân của tên côn đồ đi đầu đã giẫm mạnh lên một lớp lá tre khô ngụy trang dưới đất.
*Rắc!*
Một tiếng động thanh thúy vang lên. Lẫy tre ngầm dưới đất bị kích hoạt lập tức. Hệ thống bẫy vật lý đòn bẩy liên hoàn do Nhất Sinh thiết kế dựa trên kiến thức cơ học đòn bẩy thường thức bùng phát sức mạnh phi lý.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Hàng loạt thanh tre đan dẻo dai bị uốn cong từ trước gạt ngang cực mạnh với tốc độ xé gió, đập mạnh vào ống chân đám côn đồ đang lao lên. Lực đập vật lý cực mạnh kết hợp với độ cứng vô song của đinh ma sắt rỉ găm thẳng vào xương chân bọn chúng.
"Á!!! Chân của tôi!"
"Mẹ ơi! Xương chân gãy rồi!"
Tiếng gào thét đau đớn vang dội cả một góc thôn Trúc Lâm. Đám côn đồ đi đầu ngã nhào ra đất, ôm lấy ống chân đang bị thanh tre đan kẹp chặt, máu phàm trần rỉ ra nhuộm đỏ đất ruộng bùn.
Hổ Tam thấy đàn em ngã rạp, gã giận dữ gầm lên: "Đồ ăn hại! Chỉ là mấy cái bẫy tre phàm trần mà cũng sợ! Để tao đập nát bẫy của mày!"
Gã vung chiếc gậy gỗ cắm đinh sắt rỉ đòi nợ nặng nề, dồn hết sức bình sinh đập mạnh xuống một chiếc bẫy tre đan ngầm cạnh chân mình hòng phá hủy trận pháp. Nhưng gã không hề biết rằng, đinh sắt rỉ trên chiếc bẫy của Nhất Sinh được bác Tám đúc từ Huyết Ma Thần Thiết ma giới cực cứng, có khả năng phản chấn lực cực mạnh.
*BÙNG! RẮC!*
Chiếc gậy gỗ đòi nợ của Hổ Tam đập trúng chiếc đinh ma sắt rỉ, nhưng bẫy tre không hề sứt mẻ một phân. Ngược lại, một luồng lực phản chấn cực mạnh bộc phát từ ma sắt thần cấp truyền thẳng qua thân gậy. Chiếc gậy gỗ dày cộp gãy đôi làm hai mảnh, lực chấn động mạnh đến mức làm lòng bàn tay Hổ Tam tê dại hoàn toàn, rách da rỉ máu, gã không thể nắm giữ nổi nửa khúc gậy còn lại.
Chưa kịp định thần, Hổ Tam trong cơn loạng choạng đã vô tình lùi lại một bước, chân gã giẫm mạnh trúng vào chiếc lẫy tre đan ngầm thứ hai đặt sát luống cải.
*XOẠCH! PHẬP!*
Chiếc bẫy chuột bằng tre đan huyền thoại sập xuống rắc một tiếng cực to. Lực kẹp đòn bẩy chí mạng nhắm thẳng vào ngón chân cái của Hổ Tam. Những chiếc đinh ma sắt rỉ sắc bén găm chặt xuyên qua da thịt, khóa chặt tử huyệt kinh mạch chân gã.
"Á... á... cứu tôi với!" Hổ Tam rú lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết. Gã cảm thấy một luồng áp lực nặng nề truyền từ chân lên tận đan điền, khiến gã rã rời tay chân, không thể vận hành nổi một chút sức lực phàm nhân nào. Gã quỳ rạp xuống bùn đất bẩn thỉu cạnh luống cải, gương mặt xám ngoét vì đau đớn và hoảng sợ.
Hổ Tam ngước nhìn Nhất Sinh đang đứng đầu ngõ với vẻ mặt vô cùng ái ngại, trong lòng gã dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ:
*"Trận pháp... đây rõ ràng là một trận pháp phòng thủ quân sự chính quy cực kỳ thâm sâu! Mỗi thanh tre, mỗi chiếc đinh sắt rỉ đều được sắp xếp theo vị trí phong thủy long mạch để phản chấn lực tấn công của ta! Gậy gỗ đòi nợ của ta chém sắt như bùn mà bị phản chấn gãy đôi! Tên thư sinh này... ngài ấy quả thực là một hung thần an ninh ẩn thế! Lời cảnh báo 'đừng bước vào ruộng rau' của ngài ấy chính là tối hậu thư, vậy mà ta lại ngu ngốc xông vào tử địa!"*
Nhất Sinh hớt hải chạy lại ruộng rau cải, nhìn đám côn đồ đang nằm la liệt gào khóc kẹt cứng giữa các luống rau, chàng xót xa kêu lên: "Khổ quá! Tôi đã cảnh báo các vị rồi mà! Bẫy chuột này tôi đan bằng tre già dẻo lắm, lực kẹp mạnh vô cùng, đinh sắt rỉ lại bén nữa! Các vị giẫm trúng thế này thì hỏng hết bẫy của tôi, lại còn làm dẫm nát luống rau cải hữu cơ tươi ngon của vợ chồng tôi mất rồi!"
Đám côn đồ nghe Nhất Sinh than thở tiếc nuối chiếc bẫy tre và luống cải hơn là lo lắng cho tính mạng của bọn chúng, càng thêm khiếp sợ phong thái "coi phàm nhân như cỏ rác" của vị đại lão ẩn thế này. Chúng đồng loạt quỳ lạy dập đầu trong vũng bùn, khóc lóc thảm thiết xin tha mạng.
Đúng lúc bầu không khí hỗn loạn hài hước đang diễn ra giữa ruộng cải, từ phía con đường mòn dẫn lên núi Trúc Lâm, một luồng dao động linh khí nhè nhẹ bỗng rò rỉ lan tỏa qua rừng tre. Hai bóng người mặc đạo bào màu xanh da trời thêu hình thái cực chính phái đang lững thững đi tuần ngang qua biên giới thôn Trúc Lâm. Đó chính là Lâm Phong, đệ tử ngoại môn kiêu ngạo của Tử Dương Tông, cùng sư tỷ Tuyết Mai đi bên cạnh.
La bàn ngọc trắng định vị ma khí trên tay Lâm Phong bỗng nhiên khẽ rung nhẹ, kim chỉ nam xoay tròn chỉ thẳng về hướng ngôi nhà tranh dột nát của Nhất Sinh, nơi linh khí từ ma sắt rỉ của bẫy chuột và ma áp của thớt Ma Hoàng Ấn đang rò rỉ nhẹ nhàng sau cuộc chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!