Trượt Vỏ Chuối Phế Sát Ác Bá
Sương mù buổi sớm tại thôn Trúc Lâm dần tan đi dưới những tia nắng yếu ớt của ngày mới, nhưng bầu không khí yên bình vốn có của ngôi làng nhỏ dường như vẫn chưa thể xua tan được áp lực ngột ngạt từ khoản nợ một ngàn tiền đồng phèn chua của Hắc Hổ Bang.
Trong căn nhà tranh ba gian dột nát, Hứa Nhất Sinh khẽ thở dài, xoa xoa đôi bàn tay thư sinh gầy gò vẫn còn hơi mỏi do đêm qua phải thức khuya chẻ tre đan bẫy. Chàng nhìn mười chiếc bẫy chuột bằng tre đan mới tinh xếp gọn gàng ở góc sân, lòng thầm tính toán. Dẫu cho đêm qua có một “con chuột biến dị khổng lồ” biết dùng cả móc sắt cạy bẫy lẻn vào chuồng gà và để lại một bãi máu đen nhạt, Nhất Sinh vẫn tin rằng tay nghề đan tre của mình và những chiếc đinh sắt rỉ mà bác Tám thợ rèn cho không hoàn toàn có thể bán được giá cao trên chợ huyện. Chàng phải kiếm đủ tiền đồng để trả nợ trước khi bọn ác bá kéo đến dỡ nhà.
“Phu quân, chàng lại lo lắng chuyện nợ nần nữa sao?”
Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo như tiếng khánh bạc vang lên từ phía gian bếp dột nát. Diệp Thanh Ca bước ra, trên tay bưng một chén trà xanh phàm trần bốc khói nghi ngút. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nàng khéo léo ẩn sau lớp phấn trang điểm quê mùa, y phục vải thô xám bám chút tro bếp càng làm nổi bật vẻ hiền thục, dịu hiền của một thôn nữ đích thực. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà vào tay Nhất Sinh, ánh mắt nhìn chàng đầy vẻ sủng ái và cả sự sùng bái sâu sắc.
Trong lòng Diệp Thanh Ca lúc này đang thầm cảm thán:
*“Phu quân quả thực là một vị đại năng ẩn thế tối cao! Đêm qua gã lưu manh Cẩu Nhị lẻn vào định trộm gà, liền bị ‘Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận’ ngụy trang dưới dạng bẫy chuột của phu quân kẹp nát xương tay, lại bị Đại Kim Kê dùng một phát thái dương chân hỏa mổ hói trán bốc khói đen dọa chạy trối chết. Vậy mà sáng ra, phu quân vẫn thản nhiên quét sân, giả vờ như chỉ có một con chuột rừng biến dị giẫm bẫy. Phong thái ‘Vô Vi’ coi vạn vật như kiến hôi này của ngài ấy, ta tu luyện vạn năm cũng không cách nào sánh kịp!”*
Nhất Sinh nhận lấy chén trà, uống một ngụm nước giếng cổ ngọt mát dồi dào linh khí, cảm thấy luồng sinh khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân yếu ớt của mình. Chàng mỉm cười, nắm lấy bàn tay mềm mại của thê tử, ái ngại nói: “Thanh Ca, ta chỉ lo không bán được bẫy tre thì bọn cướp Hắc Hổ Bang sẽ đến làm khó dễ nàng. À đúng rồi, sáng nay Vương Nhị Thẩm đầu thôn có tặng chúng ta một quả chuối chín ngọt lịm để chúc mừng ta chuẩn bị đi thi. Nàng ăn một nửa, ta ăn một nửa nhé?”
Nhất Sinh lột vỏ quả chuối chín vàng, cẩn thận bẻ đôi đưa cho vợ một nửa. Chàng ăn loáng cái là xong phần của mình, rồi theo thói quen lười biếng một cách thông minh của phàm nhân, chàng thuận tay quăng chiếc vỏ chuối ra giữa sân đất trước nhà, lẩm bẩm: “Lát nữa quét sân ta sẽ dọn sau.”
Đứng bên cạnh, Diệp Thanh Ca nhìn chiếc vỏ chuối nằm im lìm trên mặt đất, đồng tử nàng khẽ co rụt lại, đầu óc bỗng chấn động kịch liệt:
*“Cái gì? Phu quân lại tự tay bố trí trận nhãn sao? Chiếc vỏ chuối phàm trần kia nhìn thì tầm thường, nhưng ngài ấy lại ném nó đúng vào vị trí giao thoa giữa long mạch cổ đại dưới móng nhà và luồng gió từ rừng tre Vô Ảnh thổi vào! Đây rõ ràng là ‘Vô Ảnh Trận Nhãn’ của một sát trận kinh hoàng! Chẳng lẽ… đêm nay sẽ có kẻ thù mạnh hơn tìm đến, nên phu quân đã tính trước thiên cơ và đặt sẵn cạm bẫy ở đây để bảo vệ ta? Trời đất ơi, ngài ấy tính toán chuẩn xác đến từng tấc đất, ta không được phép làm hỏng bố cục của ngài ấy!”*
Thanh Ca vội vàng dẹp ý định quét dọn chiếc vỏ chuối, ngoan ngoãn bưng chậu giặt đồ ra giếng múc nước, giả vờ làm một người vợ hiền lành không biết gì về “trận pháp tối thượng” của chồng.
Khi màn đêm buông xuống, thôn Trúc Lâm chìm vào khoảng không tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích dưới những khóm tre già dột nước. Nhất Sinh sau một ngày mệt mỏi chuẩn bị hòm sách đã đi ngủ sớm, hơi thở đều đặn vang lên từ gian phòng ngủ ấm áp.
Lúc này, ngoài cổng rào tre, sương mù bỗng nhiên dày đặc một cách bất thường. Một bóng người cao lớn, bặm trợn, mặc áo khoác da hổ rách nát hở ngực xăm trổ hình hổ đen đang lén lút lướt nhanh qua những bụi tre rậm rạp. Đó chính là Lôi Bá Thiên, bang chủ Hắc Hổ Bang khét tiếng huyện Bình An.
Gã đang vô cùng giận dữ. Đàn em đắc lực của gã là Cẩu Nhị đêm qua đi đòi nợ dỡ nhà Nhất Sinh, lúc trở về tay phải đã bị kẹp nát bét xương khớp, trán bị mổ một lỗ hói đen thui bốc mùi khét lẹt, miệng liên tục lảm nhảm về “bẫy rập thần tiên” và “gà yêu quái diệt thế”. Lôi Bá Thiên tự phụ sở hữu võ công phàm nhân đỉnh phong, đao pháp Hắc Hổ chém sắt như bùn, quyết không tin vào chuyện ma quỷ nhảm nhí đó. Gã cho rằng Nhất Sinh đã dùng tà thuật hoặc cạm bẫy thợ săn để hại người. Đêm nay, gã đích thân dẫn theo một toán đàn em lẻn vào nhà tranh, quyết tâm bắt cóc cô vợ xinh đẹp Diệp Thanh Ca của Nhất Sinh mang đi gán nợ, ép chàng thư sinh nghèo phải quỳ lạy dâng đất.
“Tụi bay đứng ngoài canh gác, thấy có động tĩnh gì thì huýt sáo báo hiệu. Một mình lão tử vào bắt con mụ đó là đủ!” Lôi Bá Thiên thì thầm ra lệnh cho đám đàn em đang run rẩy nép sau rào tre.
Gã vung thanh đao sắt rỉ mẻ lưỡi nhưng vẫn tỏa ra sát khí nồng nặc của một kẻ từng trải qua nhiều trận chém giết phàm trần. Vận khinh công nhảy tường, Lôi Bá Thiên nhẹ nhàng nhảy vọt qua bức tường rào tre rách nát, đáp xuống sân trước nhà tranh.
Trong phòng ngủ tối om, Diệp Thanh Ca đang nằm bên cạnh Nhất Sinh bỗng mở bừng đôi mắt phượng. Ánh sáng tím tà mị của Ma Nhãn Tuyết Cơ khẽ lóe lên trong bóng tối. Nàng cảm nhận được một luồng sát ý bẩn thỉu đang tiến vào sân trước.
*“Hừ! Lại là lũ sâu bọ Hắc Hổ Bang! Tên bang chủ Lôi Bá Thiên này chán sống rồi sao, dám mang đao bén vào tận sân nhà của phu quân ta? Để giữ gìn giấc ngủ ngon cho phu quân, ta sẽ lén dùng Ma Nhãn đóng băng linh hồn gã, sau đó ném xác gã ra hố rác sau núi làm phân bón hữu cơ!”*
Thanh Ca khẽ nhúc nhích ngón tay, chuẩn bị bộc phát ma lực tối thượng. Nhưng đúng lúc đó, nàng nhìn qua khe cửa sổ và chứng kiến một cảnh tượng khiến nàng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Lôi Bá Thiên sau khi đáp xuống sân đất, gã khom người lướt đi cực nhanh, đại đao trong tay sẵn sàng vung lên. Gã tự phụ bộ pháp của mình nhanh nhẹn vô song, phàm nhân không cách nào phát hiện. Nhưng gã không hề biết rằng, vận may cát tường nghịch thiên của Hứa Nhất Sinh đang âm thầm vận hành trong vô thức hằng ngày.
*Vù…*
Một cơn gió nhẹ đột ngột thổi qua sân, cuốn theo vài chiếc lá tre khô rụng xoáy tròn dưới đất. Cơn gió vô tình đẩy chiếc vỏ chuối chín vàng Nhất Sinh ném ban chiều lăn đi vài tấc, nằm đúng vào quỹ đạo đặt chân tiếp theo của Lôi Bá Thiên.
“Hửm?”
Lôi Bá Thiên chỉ kịp cảm thấy dưới lòng bàn chân mình có một vật gì đó trơn trượt cực độ. Quy luật ma sát vật lý thường thức bùng phát ngay lập tức dưới sức nặng cơ thể và tốc độ lướt nhanh của một võ học tông sư phàm trần.
*Sượt! Rầm!*
“Ái chà chà!” Lôi Bá Thiên thốt lên một tiếng kinh hoàng nghẹn họng. Chiếc vỏ chuối phàm trần dưới chân gã trơn đến mức phi lý, khiến gã hoàn toàn mất thăng bằng, cả cơ thể bặm trợn bay bổng lên không trung như một con diều đứt dây.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng, Lôi Bá Thiên cố gắng vung đại đao chém sắt như bùn xuống đất để hãm đà trượt chân. Nhưng vận may cát tường của Nhất Sinh lại một lần nữa bẻ cong quy luật ngẫu nhiên. Thanh đại đao của gã cắm phập xuống đất, nhưng lại va chạm đúng vào một viên đá cuội vuông vức đang chôn nửa dưới đất – thực chất chính là viên linh thạch hạ phẩm rò rỉ linh khí mà Nhất Sinh nhặt ngoài ruộng mang về kê chân bàn ăn bị khấp khiễng, hôm qua dọn nhà chàng vô tình ném ra sân.
*KENG! XOẢNG!*
Thanh đao sắt rỉ của bang chủ Hắc Hổ Bang va vào viên “đá kê chân bàn” thần cấp, lập tức gãy đôi làm hai mảnh, lực phản chấn cực mạnh khiến lòng bàn tay Lôi Bá Thiên tê dại, rách da rỉ máu phàm trần. Sức quán tính khổng lồ đẩy cơ thể gã bay vọt qua bức tường rào tre phía sau nhà tranh, lao thẳng về phía sườn núi sau núi Trúc Lâm.
“A… a… cứu…!”
Tiếng gào thét của Lôi Bá Thiên bị gió rít dập tắt hoàn toàn. Gã rơi tự do với vận tốc cực lớn, đầu hướng xuống dưới, lao thẳng vào “Hố rác sau núi Trúc Lâm” – nơi Nhất Sinh hằng ngày vẫn mang tro bếp lò, xương gà bồi bổ và tro sách rách Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải ra chôn cất.
*BÙM! XOÀI!*
Cú rơi hoàn mỹ khiến cả người Lôi Bá Thiên cắm ngập vào đống rác thải sinh hoạt hôi thối bẩn thỉu. Tro bếp lò bám đầy bụi tro đen tuyền dồi dào ma áp (chứa tàn dư của Vạn Cổ Ma Hỏa và tro sách trận pháp cổ đại) lập tức bít chặt lấy mồm miệng, mũi và tai gã, khiến gã ngạt thở, không cách nào hô hấp hay kêu cứu.
Kinh hoàng hơn thế, hố rác này chính là mắt trận phong ấn long mạch cổ đại rò rỉ dưới lòng đất thôn Trúc Lâm. Việc Nhất Sinh chôn rác thải phàm trần hằng ngày vô tình đè chặt long mạch, giữ cho tà khí không rò rỉ ra ngoài. Khi Lôi Bá Thiên – một phàm nhân mang đầy sát ý và tà niệm đòi nợ – cắm đầu vào mắt trận, sự xung đột giữa tà niệm phàm trần và linh khí long mạch cổ đại lập tức bùng phát phản phệ.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Một luồng áp lực vô hình từ sâu trong lòng đất bộc phát, nện thẳng vào đan điền và kinh mạch của Lôi Bá Thiên. Gã bang chủ ác bá cảm thấy toàn bộ gân cốt rã rời, hộ thể linh khí phàm nhân yếu ớt bị đè bẹp hoàn toàn, võ công phàm nhân tích lũy suốt ba mươi năm qua bị phế sạch sẽ trong chớp mắt. Gã co rúm người lại dưới đống rác hôi thối, đầu óc quay cuồng hoảng sợ tột độ, trước khi bất tỉnh nhân sự hoàn toàn, trong đầu gã chỉ còn lại một suy nghĩ kinh hoàng:
*“Trời đất ơi! Đây không phải hố rác! Đây rõ ràng là một ‘Cổ Đại Tuyệt Sát Phong Ấn Trận’ được ngụy trang tinh vi dưới dạng hố rác gia đình! Chiếc vỏ chuối ngoài sân chính là trận nhãn dẫn dụ ta bay vào đây! Vị đại lão ẩn thế trong nhà tranh… ngài ấy đã tính toán trước quỹ đạo rơi của ta đến từng bước chân, dùng một chiếc vỏ chuối phàm trần để phế sạch võ công của ta! Ta ngu ngốc quá, ta lại đi đắc tội với một vị Sáng Thế Thần!”*
Trong phòng ngủ, Diệp Thanh Ca vẫn đứng bất động bên khe cửa sổ, đôi mắt phượng trợn tròn, miệng há hốc đầy kinh ngạc. Nàng chứng kiến từ đầu đến cuối cú trượt chân thần thánh, cú gãy đao châm biếm và cú rơi tự do cắm đầu vào hố rác của Lôi Bá Thiên.
*“Phu... phu quân… ngài ấy quả thực là thần thánh phương nào? Ngài ấy thậm chí không thèm thức giấc, chỉ dùng một chiếc vỏ chuối ăn thừa ném ra sân, kết hợp với đống rác thải sinh hoạt sau núi để tạo thành một trận pháp liên hoàn hoàn mỹ, nhẹ nhàng phế sạch võ công của bang chủ Hắc Hổ Bang mà không để lộ một chút ma khí hay chính khí nào! Ngài ấy dùng quy luật tự nhiên phàm trần để đè bẹp đối thủ, đây mới chính là cảnh giới cao nhất của đạo pháp Vô Vi! Ta… ta thực sự quá nhỏ bé trước trí tuệ vĩ đại của phu quân!”*
Thanh Ca khẽ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn phu quân đang ngủ ngáy pho pho bên cạnh đầy vẻ ngọt ngào, ấm áp và sùng bái tột cùng. Nàng nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh chàng, ôm lấy cánh tay gầy gò của Nhất Sinh, chìm vào giấc ngủ yên bình dưới mái nhà tranh dột nát.
Sáng hôm sau, tiếng gáy sáng vang dội “ò ó o” của Đại Kim Kê xua tan sương mù đầu thôn Trúc Lâm. Nhất Sinh thức dậy sớm, tinh thần sảng khoái sau một giấc ngủ ngon. Chàng vác chổi tre Vô Vi ra sân trước quét dọn lá rụng, chuẩn bị gánh mười chiếc bẫy chuột tre đan lên bến đò Trúc Lâm mang ra huyện bán.
Khi quét dọn rác ra phía sau núi để chôn cất, Nhất Sinh bỗng giật mình kinh ngạc khi thấy dưới hố rác sau núi Trúc Lâm lòi ra hai cái chân người đi giày da hổ đang giãy giụa yếu ớt, xung quanh bám đầy tro bếp lò đen nhẻm và xương gà bẩn thỉu.
“Trời đất ơi! Ai lại ngã vào hố rác nhà ta thế này?” Nhất Sinh hốt hoảng vứt chổi tre, vội vàng chạy lại kéo gã bặm trợn lấm lem tro bếp lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!