Thả Diều Dẫn Lôi Sập Miếu Hoang
Nửa đêm rạng sáng, không khí trên đỉnh thôn Trúc Lâm bỗng chốc đặc quánh lại như một vũng bùn lầy lội. Tiếng sấm rền vang từ xa không còn là những tiếng đì đùng trầm ấm thông thường nữa, mà nó rít lên từng hồi ghê rợn, giống như tiếng gầm rú của vạn con dã thú đang bị giam cầm dưới ngục tối Ma giới. Trên bầu trời đen kịt, những đám mây lôi kiếp màu tím sẫm cuồn cuộn tích tụ, tầng tầng lớp lớp đè nặng xuống mái tranh ba gian dột nát của đôi phu thê nghèo.
Diệp Thanh Ca khẽ mở mắt trong bóng tối tĩnh mịch của buồng ngủ. Đôi mắt phượng vốn hiền dịu, ngây thơ hằng ngày trước mặt phu quân, giờ đây bỗng chốc bùng lên hai tia sáng tím tà mị, sắc lạnh và sâu thẳm như vực sâu vạn trượng. Nàng nằm im bất động, nín thở lắng nghe tiếng sấm sét rền vang ngoài kia, nhưng trong lòng Ma hoàng Tuyết Cơ đã dâng lên một làn sóng kinh hoàng tột độ.
“Đáng chết! Lôi kiếp thiên phạt diệt thế!” Thanh Ca siết chặt hai tay dưới tấm chăn vải thô dệt ma tơ. “Chắc chắn là do ma khí rò rỉ từ chiếc thớt Ma Hoàng Ấn và nồi súp gà ma dược tối qua đã chọc giận ý chí thiên đạo! Luồng lôi kiếp tím này chứa đựng sức mạnh Thiên Đạo Trừng Phạt cực kỳ tàn bạo, nhắm thẳng vào căn nhà tranh của ta. Nếu để nó giáng xuống, phu quân phàm nhân yếu ớt của ta làm sao chịu đựng nổi một tia dư chấn? Không được, ta phải lén rời giường, vận dụng toàn bộ ma lực Ma Hoàng Cảnh để thiết lập kết giới phòng ngự bóng đêm, chặn đứng luồng thiên phạt này trước khi nó kịp chạm vào mái tranh!”
Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Hứa Nhất Sinh, phu quân thư sinh nghèo trói gà không chặt của nàng, vẫn đang nhắm mắt nằm ngủ ngon giấc. Gương mặt thanh tú nhưng hơi xanh xao của anh dưới ánh trăng mờ nhạt lộ ra vẻ ung dung, thư thái một cách kỳ lạ.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Thanh Ca vừa định nhẹ nhàng vén chăn lén lướt bóng tím đi ra ngoài, Hứa Nhất Sinh bỗng khẽ cựa mình. Anh mở to hai mắt, bật ngồi dậy một cách dứt khoát.
Nhất Sinh ngước nhìn lên mái nhà tranh đang bị gió bão thổi rít lên lạch cạch, rồi lắng nghe tiếng sấm sét đùng đoàng bên ngoài. Thay vì hoảng sợ hay run rẩy như một thư sinh nhát gan sợ chết thông thường, đôi mắt anh bỗng chốc sáng rực lên một vẻ phấn khích tột độ của một kẻ cuồng khoa học vật lý phàm trần.
“Aha! Cơ hội ngàn năm có một!” Nhất Sinh vỗ tay một cái bốp, lẩm nhẩm trong lòng đầy hăng hái. “Tiếng sấm sét này vang dội, mây đen tích tụ điện trường khổng lồ thế kia, chắc chắn là hiện tượng phóng điện tự nhiên cực mạnh giữa các đám mây biến dị! Đây chính là bối cảnh hoàn mỹ nhất để ta thực hành thí nghiệm thả diều dẫn điện của Franklin đại sư mà ta từng đọc trong cuốn sách rách phong thủy cổ đại! Nếu ta dắt A Ngốc lên Đỉnh núi Trúc Lâm thả cánh diều giấy dán dây đồng phàm trần lên trời, ta không chỉ chứng minh được sấm sét là hiện tượng vật lý tự nhiên cho trò nhỏ xem, mà còn có thể bẻ hướng luồng điện trường nguy hiểm này tránh xa mái nhà tranh dột nát của chúng ta!”
Nhất Sinh lập tức lật chăn bước xuống giường, nhanh nhẹn mặc chiếc áo vải thô xanh vá nhiều mảnh dệt ma tơ dẻo dai vào người. Anh quay sang nhìn thê tử hiền dịu đang mở to mắt nhìn mình đầy kinh ngạc, vội vàng nở nụ cười ấm áp an ủi:
“Thê tử, nàng cứ yên tâm ngủ ngon giấc nhé. Bên ngoài gió bão sấm sét chỉ là hiện tượng phóng điện tự nhiên của các đám mây tích điện mà thôi, không có gì đáng sợ cả. Ta đã có cột thu lôi sắt rỉ dựng quanh mái nhà bảo vệ rồi. Bây giờ ta phải dắt A Ngốc lên đỉnh núi đá hóng gió một lát để thực hành chút kiến thức học vấn phàm trần, sẽ về ngay trước khi trời sáng sớm!”
Diệp Thanh Ca nằm dưới chăn, nghe những lời giải thích “phóng điện tự nhiên” đầy ngớ ngẩn của chồng mà thần hồn run rẩy kịch liệt, trong lòng dâng lên một sự sùng bái và kính sợ tột cùng:
*“Trời đất ơi! Phu quân quả thực thâm sâu khôn lường đến mức nghịch thiên! Ngài ấy rõ ràng đã nhìn thấu Thiên Đạo Trừng Phạt lôi kiếp đang nhắm vào nhà tranh, vậy mà vẫn thản nhiên gọi đó là ‘phóng điện tự nhiên’ để tránh làm ta hoảng sợ! Ngài ấy nói đi ‘thực hành kiến thức học vấn’ thực chất là đang dùng phong thái vô vi tối thượng, muốn dắt theo đệ tử A Ngốc lên đỉnh núi đá để trực diện đối đầu, đùa giỡn với thiên kiếp diệt thế bằng một cánh diều giấy phàm trần! Ngài ấy đang dùng hành động thực tế để răn dạy ta và thiên địa: Trước sức mạnh vô vi của Sáng Thế Thần, ngay cả thiên phạt lôi kiếp cũng chỉ là món đồ chơi trẻ con mà thôi!”*
Nàng khẽ khàng gật đầu, giọng nói run rẩy giả vờ nhút nhát thôn nữ:
“Dạ… phu quân đi nhớ cẩn thận bão gió dột nát nhé. Thiếp ở nhà đợi chàng về ăn cơm sáng sớm.”
“Được, nghe lời thê tử.” Nhất Sinh cười híp mắt, cúi đầu khẽ hôn lên trán vợ một cái ngọt ngào ấm áp phu thê, rồi nhanh chóng bước ra gian nhà ngoài.
Anh đi đến góc phòng ngủ của cậu bé thư đồng A Ngốc, khẽ lay lay bờ vai bánh bao hồng hào của cậu bé: “A Ngốc, dậy mau! Hôm nay sư phụ sẽ truyền thụ cho con thần thông phàm trần tối thượng: Thả diều dẫn lôi kiếp trong giông bão!”
A Ngốc đang ngủ ngáy pho pho, đầu gáo dừa tóc tai bù xù, nghe tiếng sư phụ liền bật dậy như lò xo. Cậu bé dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhưng vừa nghe thấy hai chữ “thần thông”, ánh mắt thật thà ngốc nghếch lập tức rực sáng lên niềm tin tưởng tuyệt đối:
“Dạ! Sư phụ! Đệ tử chuẩn bị xong rồi! Chúng ta đi thả diều dẫn sét thôi!”
A Ngốc nhanh nhẹn mặc chiếc áo cộc tay màu nâu đất, tay cầm cây Chổi tre Vô Vi rách cán gỗ dâu rừng hằng ngày quét sân, chạy lăng xăng theo sau Nhất Sinh. Nhất Sinh đi vào nhà bếp bệ đá, lấy ra cánh diều giấy lớn tự dán bằng tre rừng Trúc Lâm, bên trên có dán một sợi dây đồng phàm trần mỏng manh rỉ sét mà anh xin từ tiệm rèn của Bác Tám dạo trước. Anh buộc cuộn dây đồng phàm trần dài hàng trăm trượng vào đuôi diều, vác cánh diều trên vai đầy tự tin.
Hai thầy trò nhanh chóng mở cửa sau nhà tranh, lội qua những luống cải hữu cơ xanh mướt mát lạnh bám đầy sương đêm, hướng thẳng về phía Đỉnh núi Trúc Lâm dốc đứng cao nhất thôn.
Diệp Thanh Ca lén đứng ở cửa sau bếp nhìn theo bóng lưng gầy gò của chồng khuất dần trong màn sương mù dày đặc rậm rạp của rừng tre Vô Ảnh. Nàng khẽ cắn môi, lướt bóng tím hóa thành một luồng khói ma thuật nhạt, âm thầm bám theo sau lưng hai người ở khoảng cách mười mét để sẵn sàng bảo vệ phu quân bóng đêm.
Cùng lúc đó, ngoài ngõ đầu thôn Trúc Lâm hoang vắng sương mù bao phủ, các tu sĩ của Tử Dương Tông đang đứng ngoài quan sát từ xa dưới sự dẫn đầu của Đại trưởng lão Thần Cơ Tử (lúc này ngón chân cái chân phải vẫn còn đang sưng vù sưng húp băng bó do sập bẫy tre hôm trước) và nữ đệ tử Tuyết Mai. Họ nhìn lên đám mây lôi kiếp tím rực rỡ đang cuồn cuộn trời đất phía trên đỉnh núi đá, ai nấy đều mặt mũi tái bệch, mồ hôi đầm đìa hoang mang lo sợ.
“Đại trưởng lão… thiên phạt lôi kiếp diệt thế thật sự giáng xuống thôn Trúc Lâm rồi!” Tuyết Mai run rẩy tay chỉ lên trời. “Nhưng người nhìn xem! Vị cao nhân bẫy tre ẩn thế kia… ngài ấy đang dắt theo đứa trẻ chăn bò đi bộ lên đỉnh núi đá giữa giông bão! Trên vai ngài ấy… đang vác một cánh diều giấy phàm trần!”
Thần Cơ Tử trợn tròn hai mắt kinh hoàng tột độ, thần hồn tự bế sâu sắc, miệng lắp bắp kinh hoảng:
“Trời đất ơi! Ngài ấy… ngài ấy muốn dùng một cánh diều giấy để đón đỡ lôi kiếp diệt thế của thiên đạo sao?! Đây không phải là ngông cuồng, đây chính là phong thái bẻ cong quy luật thiên cơ tối thượng của Sáng Thế Thần! Ngài ấy muốn dùng món đồ chơi phàm trần để sỉ nhục ý chí thiên đạo trừng phạt! Tất cả lùi lại cho ta! Đừng để dư chấn từ cánh diều của ngài ấy đánh tan xác chúng ta!”
Toàn bộ đoàn tu sĩ chính phái Tử Dương Tông hoảng sợ dắt díu nhau lùi xa hàng dặm, nín thở dõi mắt nhìn lên đỉnh núi đá dốc đứng trơn trượt.
Trên Đỉnh núi Trúc Lâm hoang vắng, gió bão thổi lồng lộng làm vai áo thô xanh vá mảnh của Nhất Sinh bay phấp phới. Những giọt mưa phàm trần bắt đầu rơi xuống rầm rập, làm ướt sũng quần áo của cậu bé A Ngốc. Thế nhưng, Nhất Sinh hoàn toàn không bận tâm. Anh đứng trên tảng đá phẳng dốc đứng, gió thổi làm cánh diều giấy trong tay anh căng phồng lên, muốn bay vút lên bầu trời.
“A Ngốc! Giữ chặt cuộn dây đồng này cho sư phụ!” Nhất Sinh lớn tiếng hét lên giữa tiếng gió rít gào dột nát. “Khi sư phụ thả diều lên, con phải quan sát thật kỹ dòng điện trường chạy dọc sợi dây đồng phàm trần này! Đây chính là khoa học thực tiễn vĩ đại!”
“Dạ! Sư phụ!” A Ngốc hét lớn đáp lại, hai bàn tay nhỏ bé mũm mĩm ôm chặt lấy cuộn dây đồng phàm trần dán keo, mắt tròn xoe đầy vẻ phấn khích sùng bái.
Nhất Sinh lấy đà, vung tay tung cánh diều giấy dán dây đồng lên trời bão giông.
*Vút!*
Cánh diều giấy nhẹ nhàng đón gió bão, bay thẳng vút lên không trung đen kịt, xuyên qua những dải sương mù ma pháp dày đặc, vươn cao hàng trăm trượng hướng thẳng về phía đám mây đen lôi kiếp tím rực rỡ.
Ngay khi cánh diều giấy vừa chạm đến ranh giới của đám mây lôi kiếp, ý chí thiên đạo Thiên Đạo Trừng Phạt dường như cảm nhận được sự khiêu khích cực hạn từ món đồ chơi phàm trần này. Đám mây đen cuồn cuộn co rút lại, rống lên một tiếng nổ vang trời đất.
*Ầm đoàng!!!*
Một luồng sét lôi kiếp màu tím rực rỡ diệt thế, to bằng cả thân cây cổ thụ trăm tuổi, mang theo ma áp uy áp diệt trừ vạn ma tà khí khổng lồ bùng phát, giáng thẳng từ trên đỉnh chín tầng mây xuống, mục tiêu nhắm thẳng vào mái nhà tranh dột dột dột dưới chân núi.
Thế nhưng, ngay giữa không trung cách mái nhà tranh vài trăm trượng, luồng sét tím diệt thế bỗng khựng lại một nhịp cực kỳ phi lý.
Quy luật dẫn điện vật lý thường thức phàm trần của sợi dây đồng mỏng manh dán trên diều giấy lập tức kích hoạt. Sợi dây đồng hoạt động như một hệ thống thu lôi tối thượng tầm xa, tỏa ra một lực hút điện từ trường cực mạnh đối với dòng điện lôi kiếp.
*Xèo xèo xèo xèo!*
Luồng sét tím diệt thế khổng lồ bỗng chốc bị sợi dây đồng mỏng manh thu hút hoàn toàn. Nó bị bẻ cong quỹ đạo một cách mượt mà hoàn mỹ đến mức khó tin, rẽ ngang một đường vòng cung rực rỡ rực sáng cả bầu trời đêm tối, dọc theo sợi dây đồng dẫn truyền thẳng về phía cánh diều giấy và cuộn dây trên đỉnh núi đá!
Chứng kiến cảnh tượng luồng sét diệt thế bị một sợi dây đồng mỏng manh bẻ hướng nhẹ nhàng như một dải lụa tím uốn lượn uốn hông vẹo sườn, A Ngốc há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sáng sùng bái tột đỉnh gào lên:
“Sư phụ! Sét tím… sét tím nghe lời diều giấy của sư phụ rẽ đường rồi kìa! Sư phụ vĩ đại quá!”
Nhất Sinh đứng bên cạnh nhìn luồng lôi điện khổng lồ màu tím rực rỡ đang chạy dọc theo sợi dây đồng rít lên tiếng nổ điện từ kinh hoàng, hai chân anh bỗng chốc run bần bật vì sợ hãi phàm trần:
“Ối mẹ ơi! Điện trường phóng điện này mạnh quá sức tưởng tượng rồi! Nếu để nó truyền xuống đất đá đỉnh núi, hai thầy trò ta sẽ bị giật điện phàm trần thành than đen mất!”
Trong cơn hoảng loạn sợ chết cực hạn, Nhất Sinh không thèm suy nghĩ nhiều, vội vàng hét lớn hướng về phía A Ngốc:
“A Ngốc! Buông tay! Thả cuộn dây diều ra ngay lập tức! Tránh bị giật điện!”
“Dạ! Sư phụ!”
A Ngốc nghe lệnh, lập tức buông lỏng hai tay phàm trần, thả cuộn dây đồng ra ngoài không trung.
Cuộn dây đồng phàm trần dài hàng trăm trượng cùng cánh diều giấy, lúc này đã hấp thụ toàn bộ luồng lôi điện khổng lồ màu tím diệt thế, biến thành một quả cầu sét khổng lồ rực rỡ phát ra ma áp uy áp kinh thiên động địa bay lơ lửng giữa bão giông.
Vận may cát tường cát tường vạn niên của Nhất Sinh vô thức kích hoạt bẻ hướng hướng gió bão thổi. Cánh diều mang theo luồng lôi điện khổng lồ màu tím rực rỡ ấy bị gió bão giông gió thổi bạt mạnh mẽ đi xa, bay thẳng về phía tây ngoại ô thôn Trúc Lâm.
Hướng bay của cánh diều giấy dẫn lôi nhắm thẳng vào một ngôi miếu hoang tàn đổ nát nằm cô độc giữa rừng tre rậm rạp.
Đó chính là Miếu Thổ Địa hoang – căn cứ sào huyệt tạm thời cũ của băng đảng cướp phàm nhân Hắc Hổ Bang đòi nợ tống tiền, nơi đang cất giữ toàn bộ sổ sách khế ước nợ nần cũ của Nhất Sinh và phàm nhân trong huyện.
*ẦM ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG!!!*
Một tiếng nổ vang dội kinh thiên động địa, làm rung chuyển cả huyện Bình An vang lên rực rỡ rực sáng cả bầu trời đêm tối. Quả cầu sét tím khổng lồ đập thẳng vào mái ngói mục nát của Miếu Thổ Địa hoang dã.
Luồng lôi kiếp thiên phạt diệt thế bùng phát sát khí cực hạn, nổ tung tạo thành một cột sáng tím khổng lồ cao hàng trăm trượng xuyên thủng mây đen. Toàn bộ ngôi miếu hoang tàn đổ nát trong chớp mắt bị giật điện thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi phàm trần, bụi tro bay mù mịt bốc khói đen tơi tả. Toàn bộ khế ước đòi nợ cũ phèn chua dột nát nợ nần của Nhất Sinh bị dòng điện cực mạnh thiêu rụi sạch sẽ không còn một mảnh vụn, giúp anh sạch nợ phàm trần vĩnh viễn dưới mắt nhìn của ác bá.
Trong lúc quả cầu sét nổ tung sào huyệt cũ ác bá đi xa, thiên đạo ý chí dường như vô cùng giận dữ vì bị một cánh diều giấy đùa giỡn bẻ hướng lôi phạt. Từ tầng mây đen kịt, luồng sét thiên phạt thứ hai màu tím đậm hơn gấp mười lần bỗng chốc tích tụ tích lũy rực rỡ, chuẩn bị giáng thẳng xuống mái nhà tranh dột nát của đôi phu thê nghèo để thanh trừng ma khí rò rỉ.
Thế nhưng, luồng sét thứ hai vừa mới giáng xuống giữa không trung cạnh mái nhà tranh dột dột dột dột, liền chạm trúng hệ thống Cột thu lôi sắt rỉ Nhất Sinh tự tay dựng quanh mái nhà dạo trước.
Những thanh sắt rỉ ma giới đúc từ ma sắt của bác Tám thợ rèn, kết hợp với tro sách Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải bám dưới móng nhà tranh, lập tức bộc phát vạn tầng phòng ngự kết giới vô hình.
*Xèo xèo xèo xèo!*
Luồng sét tím đậm thứ hai chạm trúng cột thu lôi sắt rỉ liền bị dẫn truyền hoàn toàn năng lượng điện từ xuống đất bùn sâu ngầm giếng cổ nhà tranh, bị Lão Quy dưới giếng nước cổ nuốt chửng dồi dào linh khí bồi bổ mai rùa cổ tự mà không gây ra một chút tiếng động dột nát dột nước nào cho căn nhà tranh nhỏ.
Mây đen lôi kiếp tím rực rỡ trên bầu trời bỗng chốc rã rời hoàn toàn, gió bão ngớt dần, sương mù ma pháp tà khí tiêu tán sạch sẽ nhường đường cho ánh bình minh sớm mát mẻ dịu mát tỏa sáng nhạt đầu thôn Trúc Lâm.
Nhất Sinh đứng trên đỉnh núi đá nhìn bão tan mưa tạnh, thở phào nhẹ nhõm một tiếng, khẽ vuốt ngực phàm trần lẩm nhẩm đầy tiếc nuối:
“Phù… may mà buông tay kịp thời tránh bị giật điện! Nhưng tiếc quá, cánh diều giấy tự dán yêu thích nhất của ta đã bị điện trường thiêu rụi bay mất dạng rồi. A Ngốc, con có bị ướt sũng quần áo lạnh lắm không? Chúng ta mau về nhà tranh dùng bát canh gà hầm nóng hổi bồi bổ sưởi ấm cơ thể phàm nhân thôi!”
“Dạ! Sư phụ!”
A Ngốc đứng cạnh ướt sũng nho phục phàm trần nhưng hai mắt rực sáng sùng bái tột đỉnh nhìn Nhất Sinh. Cậu bé ôm chặt cây chổi tre Vô Vi rách, lòng thầm nghĩ:
*“Sư phụ vĩ đại quá! Sư phụ chỉ dùng một cánh diều giấy dán dây đồng phàm trần, nhẹ nhàng vung tay thả lên trời liền bẻ hướng hoàn toàn luồng lôi kiếp tím diệt thế của thiên đạo đánh sập sào huyệt cũ đòi nợ của ác bá! Thần thông phàm trần dẫn lôi bẻ hướng lôi kiếp này quả thực là kiếm ý vô vi tối thượng dạt dào linh tính nhất nhân gian! Đệ tử thề chết chăm chỉ học quét sân chăn bò để được sư phụ truyền thụ thần thông thả diều vĩ đại này!”*
Ẩn nấp hoàn hảo sau bụi tre cách đó mười mét, Diệp Thanh Ca lén đứng nhìn bóng lưng phu quân dắt tay đệ tử đi xuống núi. Đôi mắt phượng tím tà mị của Tuyết Cơ Ma hoàng lúc này ngập tràn nước mắt cảm động sâu sắc và sùng bái cực hạn:
*“Phu quân… chàng quả thực vì bảo vệ ta và mái nhà tranh nhỏ bé của chúng ta mà không tiếc dùng cánh diều phàm trần bẻ hướng thiên phạt lôi kiếp giáng thế! Chàng bẻ hướng thiên phạt lôi kiếp đánh sập hoàn toàn sào huyệt Miếu Thổ Địa hoang dã của ác bá đòi nợ là để dẹp loạn hoàn toàn nợ nần phèn chua bảo vệ cuộc sống bình yên phu thê của chúng ta! Sự chu đáo nhân từ tính toán thiên cơ bẻ cong vật lý của phu quân quả thực vượt ngoài tầm hiểu biết của thiên đạo lưỡng giới! Ta thật hạnh phúc và tôn sùng phu quân đại lão ẩn thế tối cao vĩ đại nhất nhân gian này hằng sáng sớm!”*
Nàng khẽ khàng lướt nhanh bóng tím quay trở về nhà tranh dọn dẹp nhà bếp nhóm bếp lò đợi chồng về ăn cơm sáng sớm ấm áp phu thê ngọt ngào.
Ở phía xa ngoài ngõ đầu thôn Trúc Lâm, Đại trưởng lão Thần Cơ Tử và Tuyết Mai cùng các đệ tử Tử Dương Tông chính phái chứng kiến toàn bộ quá trình bẻ hướng thiên lôi diệt thế của cánh diều giấy, ai nấy đều xụi lơ ngã ngồi xuống đất bùn bẩn thỉu ruộng cải, thần hồn vỡ nát hoàn toàn vì khiếp sợ tột độ.
Thần Cơ Tử run rẩy tay chân rỉ máu ngón chân cái gãy xương, miệng gào khóc thảm thiết lẩm bắp khấn vái hướng về phía Đỉnh núi Trúc Lâm:
“Sáng Thế Thần bẫy tre tha mạng… Ngài ấy… ngài ấy dùng diều giấy dán dây đồng đùa giỡn với thiên kiếp diệt thế bẻ hướng thiên phạt nhẹ nhàng như trở bàn tay phàm! Biên giới thôn Trúc Lâm này chính là cấm địa Tuyệt Sát Trận phong thủy tối thượng vạn cổ bất khả xâm phạm! Từ nay về sau, Tử Dương Tông ta thề phong tỏa cấm địa vĩnh viễn dâng linh thạch đền bù, quyết không dám bước vào quấy nhiễu màn diễn kịch giả nghèo của vị Sáng Thế Thần tối cao ẩn thế này!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!