Nhạc nềnHarvest6

Bẫy Chuột Gia Truyền Kẹp Nát Bàn Tay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn buông xuống thôn Trúc Lâm, nhuộm đỏ cả rặng tre già xơ xác. Sương mù biên giới bắt đầu tràn vào, mang theo cái lạnh se sắt của buổi đầu thu. Trong căn nhà tranh ba gian dột nát, Hứa Nhất Sinh đứng trước hiên, nhìn đống tre rừng vừa mới đốn về mà lòng nặng trĩu. Hạn nợ một ngàn tiền đồng Bình An của Hắc Hổ Bang giống như một tảng đá lớn đè nặng lên ngực chàng. Chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ nữa, nếu không có tiền, căn nhà tranh này – mái ấm duy nhất của chàng và thê tử hiền dịu Diệp Thanh Ca – sẽ bị san bằng.


“Không được, ta là nam tử hán đại trượng phu, tuyệt đối không thể để Thanh Ca phải chịu cảnh màn trời chiếu đất!” Nhất Sinh tự nhủ, ánh mắt lộ vẻ kiên quyết. Chàng nhớ lại những lời chỉ dạy của lão nông phu Lão Tôn về cách đan tre làm bẫy chuột. Ở vùng biên thùy này, chuột rừng to béo phá hoại mùa màng rất nhiều, các thương hội trên huyện luôn thu mua bẫy chuột với giá cao để bán cho các nông trang. Nếu chàng có thể đan được vài chục chiếc bẫy chuột thật chắc chắn trong đêm nay, ngày mai mang lên chợ huyện bán, may ra sẽ gom đủ tiền trả nợ.


Nhưng đan bẫy tre thì dễ, lấy đâu ra đinh sắt để làm lẫy bẫy? Đinh sắt phàm trần mua ở tiệm tạp hóa trên huyện tốn không ít tiền đồng, mà túi áo chàng giờ sạch bách. Nhất Sinh chợt nảy ra một ý, liền xách chiếc giỏ tre, rảo bước đi về phía tiệm rèn của bác Tám ở đầu thôn.


Tiệm rèn của bác Tám quanh năm đỏ lửa, tiếng búa nện vào đe sắt kêu “chan chát” vang dội cả một góc thôn. Bác Tám – người đàn ông trung niên râu tóc đỏ hoe rậm rạp, mình trần lộ cơ bắp cuồn cuộn bám đầy than đen – thực chất chính là Huyết Ma Hộ Pháp khét tiếng của Ma giới, kẻ dưới trướng Ma hoàng Tuyết Cơ. Vì để bảo vệ Ma hoàng đang giả trang thôn nữ, lão phải kìm hãm ma công, hóa trang thành một gã thợ rèn cục mịch phàm trần.


Thấy Hứa Nhất Sinh bước vào, bác Tám suýt nữa thì đánh rơi chiếc búa nặng ngàn cân đang cầm trên tay. Lão vội vàng dập tắt ngọn lửa ma hỏa trong lò rèn, cúi đầu khúm núm, cung kính nói: “Hứa… Hứa tiên sinh! Ngài đột nhiên ghé thăm tiệm rèn rách nát của tiểu nhân, không biết có chỉ thị gì?”


Trong lòng bác Tám lúc này đang gào thét dữ dội:

*“Trời đất ơi! Vị đại lão ẩn thế tối cao này lại đến rồi! Ánh mắt ngài ấy nhìn ta sao thản nhiên thế kia? Chắc chắn ngài ấy đã nhìn thấu thân phận Huyết Ma Hộ Pháp của ta từ lâu! Mỗi bước đi của ngài ấy đều hòa nhịp với thiên địa quy tắc, không hề có một chút sơ hở nào! Ta phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối không được làm lộ ma khí kẻo ngài ấy dùng một ngón tay bóp nát cả ma hồn của ta!”*


Nhất Sinh thấy bác Tám cung kính với mình như vậy, bèn cười ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Bác Tám khách khí quá, ta chỉ là một thư sinh nghèo, sao dám có chỉ thị gì. Chẳng qua… đêm nay ta muốn đan vài chiếc bẫy chuột để kiếm tiền trả nợ, nhưng trong nhà lại thiếu đinh sắt làm lẫy. Ta thấy quanh tiệm rèn của bác có rất nhiều sắt vụn bỏ đi, không biết bác có thể cho ta xin vài chiếc đinh sắt rỉ sét, bỏ đi được không? Ta thực sự không có tiền đồng để mua…”


Bác Tám nghe xong, đầu óc bỗng chấn động kịch liệt, lập tức rơi vào trạng thái tự suy diễn vĩ mô:

*“Đinh sắt rỉ sét bỏ đi? Ha ha, đại nhân lại đang dùng lời ẩn dụ để thử thách lòng trung thành của ta rồi! Ngài ấy rõ ràng biết ta đang giữ Huyết Ma Thần Thiết – loại sắt thần cấp tối cao của Ma giới dùng để rèn đúc thần binh. Ngài ấy muốn ta dâng hiến thần thiết để ngài ấy chế tạo pháp bảo phong ấn, nhưng lại cố ý gọi nó là ‘đinh sắt rỉ bỏ đi’ để che mắt thiên cơ, không làm ảnh hưởng đến vỏ bọc phàm nhân của hai vợ chồng! Đúng vậy, ta phải rèn đúc Thần Thiết thành những chiếc đinh nhìn ngoài rỉ sét, rách nát, nhưng bên trong chứa đựng quy tắc trấn áp tuyệt đối của Ma giới!”*


“Có! Có chứ ạ!” Bác Tám vội vàng gật đầu như bổ củi, hai tay xoa xoa vào nhau đầy vẻ nịnh nọt. “Hứa tiên sinh cần đinh sắt, tiểu nhân dĩ nhiên là có sẵn. Ngài chờ một lát, tiểu nhân đi lấy ngay!”


Bác Tám chạy vội vào gian trong tiệm rèn. Lão lén lấy ra một thanh Huyết Ma Thần Thiết đen bóng, vận dụng Huyết Ma Luyện Thiết Thuật ở mức tối đa để đập vỡ thanh thần thiết thành những chiếc đinh nhỏ. Lão cố ý dùng ma lực ngụy trang lớp bề mặt ngoài của những chiếc đinh thành màu nâu đỏ, rỉ sét loang lổ, nhìn không khác gì đinh sắt phế thải nhặt từ đống rác.


Khi bác Tám bưng chiếc hộp gỗ chứa đầy những chiếc “đinh rỉ” ra ngoài, Nhất Sinh nhìn thấy thì mừng rỡ khôn xiết. Chàng cầm một chiếc đinh lên xem, thấy nó nhẹ bỗng nhưng dẻo dai, bèn tấm tắc khen ngợi: “Bác Tám khéo tay thật, đinh sắt tuy rỉ sét nhưng rèn rất đều nhau. Ta xin nhận chỗ đinh này, sau này thi đỗ đạt, nhất định sẽ đền đáp ân tình của bác!”


Bác Tám sợ hãi dập đầu lia lịa: “Tiên sinh bớt giỡn, có thể giúp được tiên sinh là phúc phận ba đời của tiểu nhân! Ngài cứ mang về dùng tự nhiên!”


Nhất Sinh vui vẻ ôm hộp đinh sắt trở về nhà tranh. Chàng vừa đi vừa lẩm bẩm khen ngợi tấm lòng lương thiện của dân làng thôn Trúc Lâm, hoàn toàn không biết rằng mình vừa mang về một hộp “Thần binh trấn áp” cực kỳ khủng khiếp.


Đêm hôm đó, dưới ánh đèn dầu hạt cải tù mù ở gian nhà ngoài, Nhất Sinh bắt đầu chẻ tre đan bẫy chuột. Chàng cầm chiếc dao chẻ tre mòn vẹt lưỡi, dùng đôi bàn tay thư sinh gầy gò, yếu ớt của mình để chẻ từng đốt tre rừng dẻo dai. Mồ hôi lấm tấm trên trán Nhất Sinh, nhưng chàng vẫn mỉm cười, thỉnh thoảng quay sang nhìn thê tử Diệp Thanh Ca đang ngồi d dệt dây thừng phàm trần bên cạnh.


Thanh Ca ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ, hai tay thoăn thoắt dệt những sợi dây thừng từ xơ dừa phàm trần. Nhưng ánh mắt nàng nhìn Nhất Sinh lại tràn ngập sự tôn sùng và kinh ngạc tột độ:

*“Trời đất ơi! Mỗi một nhát dao chẻ tre của phu quân đều chứa đựng sức mạnh khai thiên lập địa! Ngài ấy dường như đang chẻ đôi các dòng nhân quả của thế giới này! Nhìn kìa, ngọn đèn dầu hạt cải kia mỗi lần ngài ấy hạ dao lại khẽ lay động, đó rõ ràng là do thiên địa quy tắc đang run rẩy trước uy áp vô hình của ngài ấy! Phu quân tự tay đan bẫy, thực chất là đang dệt nên một trận pháp phong tỏa vạn cổ dưới danh nghĩa bẫy chuột! Ta tuyệt đối không thể lười biếng, ta phải lén truyền một chút Tuyết Cơ ma lực vào những sợi dây thừng này để giúp ngài ấy gia cố trận pháp!”*


Nghĩ là làm, mỗi lần dệt dây thừng, đầu ngón tay của Thanh Ca lại khẽ lóe lên một luồng ma quang màu tím sẫm cực mỏng, lén lút dung hợp vào xơ dừa phàm trần. Sợi dây thừng dệt ra nhìn ngoài thô ráp, xù xì, nhưng thực chất có khả năng dẻo dai chống nước, chống đao kiếm của tu sĩ Nguyên Anh.


Nhất Sinh hoàn toàn không hay biết điều đó. Chàng cầm sợi dây thừng vợ dệt lên, ngạc nhiên nói: “Thanh Ca, nàng khéo tay quá! Sợi dây thừng này dệt rất chắc chắn, dẻo dai lạ thường. Có sợi dây này buộc lẫy, con chuột nào giãy giụa cũng đừng hòng thoát được!”


Thanh Ca khẽ mỉm cười hiền thục: “Phu quân quá khen, thiếp chỉ làm theo bản năng thôn nữ thôi. Phu quân, chàng chế tạo chiếc bẫy này như thế nào? Thiếp muốn học hỏi để sau này giúp chàng.”


Nhất Sinh nghe vợ hỏi, bèn dâng trào cảm hứng học hỏi khoa học vật lý. Chàng cầm một thanh tre đã uốn cong, lắp chiếc đinh sắt rỉ của bác Tám vào làm lẫy, rồi hào hứng giải thích:


“Thanh Ca, nàng xem, đây chính là quy luật vật lý đòn bẩy thường thức của thế gian. Khi ta uốn cong thanh tre này, động năng sẽ được tích lũy dưới dạng thế năng đàn hồi. Chiếc đinh sắt rỉ này đóng vai trò là điểm tựa giữ lẫy bẫy. Khi con chuột bò vào ổ rơm trộm thức ăn, nó sẽ giẫm trúng lẫy tre này. Lực đòn bẩy lập tức được kích hoạt, thanh tre uốn cong sẽ bật ngược trở lại với tốc độ cực nhanh, kéo theo sợi dây thừng siết chặt lấy chân con chuột. Lực kẹp chí mạng này hoàn toàn dựa trên trọng lực và sức đàn hồi tự nhiên, không có gì thần bí cả!”


Thanh Ca nghe phu quân giải thích, đầu óc bỗng vang lên những tiếng nổ oanh oanh, lập tức đốn ngộ ra một tầng đại đạo mới:

*“Cái gì? Thế năng đàn hồi? Lực đòn bẩy? Điểm tựa giữ lẫy? Trời đất ơi! Ngài ấy đang truyền thụ cho ta Nhân Quả Đại Đạo tối thượng! Thanh tre uốn cong chính là Karma (Nhân quả) bị dồn nén tích lũy, đinh sắt rỉ chính là Thiên Cơ Trận Nhãn điều khiển quy luật, và lẫy bẫy chính là Nghiệp Lực của chúng sinh! Khi kẻ thù giẫm trúng lẫy, toàn bộ nghiệp lực tích lũy vạn năm sẽ bùng phát với tốc độ ánh sáng để trừng phạt! Đây chính là Vạn Cổ Tuyệt Sát Trận dựa trên quy luật tự nhiên! Phu quân quả thực vĩ đại, ngài ấy dùng những ngôn từ phàm trần đơn giản nhất để giải nghĩa quy luật vận hành của cả vũ trụ!”*


“Phu quân… chàng nói quá thâm sâu, thiếp cảm thấy đầu óc sáng tỏ ra rất nhiều.” Thanh Ca cúi đầu dập đầu nhẹ trong lòng, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.


Nhất Sinh cười ha ha, xoa đầu thê tử: “Nàng ngốc quá, đây chỉ là kiến thức nông nghiệp phàm trần thôi mà. Thôi, đêm đã khuya, nàng đi ngủ trước đi, để ta đan nốt vài chiếc bẫy này rồi sẽ vào ngủ sau.”


Thanh Ca ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ, nhưng nàng vẫn lén hé cửa sổ nhìn ra ngoài sân, canh chừng bảo vệ phu quân. Nhất Sinh hì hục làm việc đến tận canh ba, chế tạo xong mười chiếc bẫy chuột bằng tre đan lắp đinh ma sắt rỉ. Chàng mang vài chiếc bẫy đặt xung quanh chuồng gà lợp cỏ ma giới ở góc sân trước để bảo vệ Đại Kim Kê – con gà trống báo thức quý giá của gia đình – khỏi bị chuột rừng cắn trộm trứng gà dương khí.


Đặt bẫy xong xuôi, Nhất Sinh mệt mỏi phủi bụi tre trên nho phục, thổi tắt đèn dầu rồi đi vào phòng ngủ ngủ ngon giấc phu thê.


Đêm khuya thanh vắng, gió thổi rì rào qua rừng tre Vô Ảnh bao quanh thôn Trúc Lâm. Căn nhà tranh ba gian chìm vào bóng tối yên tĩnh.


Lúc này, ngoài cổng tre rào dậu, một bóng đen gầy gò, răng hô, lếch thếch bẩn thỉu đang lén lút đi tuần rình rập. Đó chính là Cẩu Nhị, tên lưu manh chuyên đi dò đường của Hắc Hổ Bang. Ban ngày, Lôi Bá Thiên bị Đại Cẩu sủa vang dọa chạy, lòng đầy tức giận nhưng cũng có phần kiêng dè ngôi nhà tranh. Cẩu Nhị muốn lập công lớn, bèn lén lút tự phụ dẫn thân đột nhập vào nhà Nhất Sinh ban đêm để trộm con gà trống lông vàng Đại Kim Kê mang về gán nợ trước, ép Nhất Sinh phải quỳ lạy xin tha.


Cẩu Nhị lén rút từ trong ngực ra một chiếc móc sắt nhỏ bẻ khóa phàm trần. Gã khẽ khàng bẻ móc khóa cổng tre rách nát, nở nụ cười đắc ý:

“Hừ, tên thư sinh nghèo kiết xác, cổng rào lỏng lẻo thế này mà đòi chống lại Hắc Hổ Bang ta sao? Hôm nay lão tử sẽ bắt con gà trống béo múp của ngươi mang đi, xem ngày mai ngươi lấy gì gáy sáng đọc sách!”


Cẩu Nhị lách người qua cổng tre không gây một tiếng động phàm trần nào. Gã khom lưng, bò sát đất tiếp cận góc sân trước hướng về phía chuồng gà. Chuồng gà nhà Nhất Sinh lợp bằng cỏ ma giới siêu nhẹ tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, Đại Kim Kê đang ngủ gục trên ổ rơm dồi dào dương khí.


Đột nhiên, Đại Kim Kê mở bừng đôi mắt vàng óng ánh như thái dương tinh hoa. Nó cảm nhận được một luồng sát ý bẩn thỉu phàm trần đang tiếp cận chuồng gà của mình.


*“Hừ! Một gã phàm nhân lưu manh bẩn thỉu rách nát lại dám bén mảng đến cấm địa của ta? Ta vốn là Kim Ô Thần Điểu mang huyết mạch thái dương rực rỡ, nếu không phải vì sợ làm kinh động đến giấc ngủ ngon của Ma hoàng và phu quân cao nhân, ta đã dùng một ngụm Thái Dương Thần Hỏa thiêu rụi gã thành tro bụi rồi! Nhưng không sao, ta thấy phu quân ban chiều có đặt vài chiếc bẫy tre đan quanh chuồng gà của ta. Để xem gã ngu ngốc này giẫm bẫy thế nào!”*


Đại Kim Kê khẽ vỗ cánh, giả vờ như bị giật mình gáy nhẹ một tiếng “oóc” nhỏ để dẫn dụ kẻ trộm bước vào tử địa.


Cẩu Nhị nghe tiếng gà gáy nhỏ, mừng rỡ khôn xiết: “Ha ha, con gà béo múp này vẫn còn ngủ say! Cơ hội lập công của ta đến rồi!”


Gã lưu manh thò bàn tay phải đầy vết chai sạn qua khe cửa gỗ nhỏ của chuồng gà, định chộp lấy cổ Đại Kim Kê. Bàn tay gã lướt qua lớp cỏ ma giới ấm áp, vươn thẳng vào ổ rơm.


Nhưng ngay khi ngón tay Cẩu Nhị vừa chạm vào cọng rơm khô cuối cùng...


*RẮC! SẬP!*


Một tiếng động khô khốc, vang dội bùng phát giữa đêm tối thanh vắng. Chiếc bẫy chuột bằng tre đan ẩn giấu dưới lớp rơm khô bị kích hoạt lẫy bẫy.


Thanh tre uốn cong co giãn bộc phát thế năng đàn hồi cực đại, thanh tre gạt ngang giật ngược lại với tốc độ ánh sáng. Sợi dây thừng dệt ma tơ dẻo dai siết chặt lấy cổ tay phải của Cẩu Nhị, kéo sập chiếc đinh sắt rỉ của bác Tám găm thẳng vào mu bàn tay gã.


“Á...!!!”


Cẩu Nhị định thét lên một tiếng đau đớn xé lòng, nhưng ngay khi chiếc đinh sắt rỉ ma giới chạm vào da thịt gã, quy tắc trấn áp tuyệt đối của Huyết Ma Thần Thiết bùng phát vô hình. Luồng ma áp cực mạnh khóa chặt toàn bộ kinh mạch, xương khớp và huyệt đạo của gã lưu manh, khiến gã nghẹn họng, không thể phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào ngoài những tiếng rên rỉ u uất nghẹn ngào trong cổ họng.


Cơn đau đớn không chỉ dừng lại ở thể xác phàm trần. Cẩu Nhị cảm thấy như có một ngọn núi đá ma giới nặng ngàn cân đang đè bẹp từng khúc xương ngón tay gã, ma sắt rỉ găm chặt tử huyệt tay phải rỉ máu đen nhạt. Gã hoảng sợ tột độ, hai mắt trợn ngược lên nhìn chiếc bẫy tre thô sơ rách nát đang kẹp chặt tay mình:

*“Trời đất ơi! Đây không phải bẫy chuột phàm trần! Đây là cấm chế phong tỏa linh hồn của một vị đại năng tu tiên ẩn thế! Lực kẹp này… lực kẹp này đang hút cạn võ công phàm nhân của ta! Tay ta nát xương rồi! Cứu mạng với!”*


Cẩu Nhị cố dùng tay trái còn lại để gỡ chiếc bẫy tre ra, nhưng lực kẹp đòn bẩy vật lý (kết hợp với ma lực dẻo dai của dây thừng ma tơ) càng gỡ càng siết chặt lấy cổ tay gã, đinh sắt rỉ càng găm sâu vào xương khớp đau đớn tột cùng.


Đúng lúc gã lưu manh đang tuyệt vọng quỳ rạp dưới đất khóc lóc thảm hại, Đại Kim Kê trong chuồng gà bỗng nhiên vươn chiếc cổ dài kiêu hãnh ra ngoài khe cửa. Đôi mắt vàng thái dương của nó nhìn chằm chằm vào vầng trán đầy mồ hôi lạnh của Cẩu Nhị.


*“Lũ phàm nhân ngu xuẩn, đã giẫm trúng Tuyệt Sát Trận của phu quân đại nhân mà còn muốn giãy giụa sao? Để ta ban cho ngươi một phát chí mạng để răn đe toàn bang cướp!”*


Đại Kim Kê nhắm thẳng vào giữa trán Cẩu Nhị, vung chiếc mỏ đỏ như lửa mổ liên tiếp một phát cực mạnh kêu “bốp” vang dội.


Phát mổ này chứa đựng một tia dương khí thái dương thuần khiết, trực tiếp đốt cháy một mảng tóc trên trán Cẩu Nhị thành một bald spot (vết hói tròn đen thui bốc khói khét lẹt), đồng thời chấn động thần hồn gã lưu manh đến mức đầu óc quay cuồng hụt hẫng, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.


Bị kẹp nát bàn tay phải, lại bị gà thần mổ hói trán bốc khói đen, Cẩu Nhị hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu phàm trần. Gã nhận ra nếu còn chần chừ ở đây thêm một khắc nào nữa, con gà yêu quái kia sẽ mổ lủng sọ gã, hoặc vị cao nhân ẩn thế trong nhà tranh thức giấc sẽ dùng một cái liếc mắt tiêu diệt gã vĩnh viễn.


Trong cơn hoảng loạn tột cùng để giữ mạng, Cẩu Nhị không màng đến đau đớn thể xác, gã há mồm dùng hàm răng hô của mình ra sức cắn đứt sợi dây thừng buộc bẫy tre đan. Kỳ lạ thay, sợi dây thừng ma tơ dẻo dai chống đao kiếm của tu sĩ Nguyên Anh lại vô tình bị hàm răng phàm trần dính đầy nước bọt sợ hãi của gã lưu manh cắn đứt (do ma lực của Thanh Ca tự động thu hồi để tránh làm nổ tung cả căn nhà tranh).


Sợi dây đứt ra, Cẩu Nhị rút được bàn tay phải dính đầy máu đen và nát bét xương khớp ra ngoài, bỏ lại chiếc bẫy tre đan dính máu cùng chiếc móc sắt bẻ khóa trộm vặt trên nền đất ẩm ướt cạnh giếng nước cổ.


Gã lưu manh ôm lấy cánh tay phải tàn phế của mình, đầu trán hói đen bốc khói khét lẹt, hoảng sợ bò lết lật đật chạy trốn qua cổng tre rách nát, chạy trối chết về phía sào huyệt Hắc Hổ Bang ở Miếu Thổ Địa hoang dã để cảnh báo bang chủ Lôi Bá Thiên.


Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh sớm mát mẻ chiếu rọi qua rặng tre già. Hứa Nhất Sinh vươn vai bước ra sân trước nhà tranh quét dọn sân nhà hằng sáng sớm mát mẻ.


Khi chàng bước tới chuồng gà để cho Đại Kim Kê ăn hạt bắp vàng ma giới biến dị hằng ngày, chàng bỗng giật mình kinh ngạc khi thấy chiếc bẫy chuột bằng tre đan đặt cạnh giếng nước cổ đã bị đứt dây thừng, trên thanh tre bám đầy vết máu đen và chiếc móc sắt bẻ khóa phàm trần nằm lăn lóc.


Nhất Sinh cúi người nhặt chiếc bẫy tre lên xem xét, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ kinh hoàng, lẩm bẩm:


“Trời đất ơi! Con chuột rừng đêm qua to béo đến mức nào mà có thể cắn đứt cả sợi dây thừng dẻo dai của Thanh Ca dệt? Nhìn vết máu này xem, con chuột này chắc chắn đã bị kẹp nát chân nhưng vẫn dũng cảm cắn dây chạy thoát! Thậm chí… nó còn để lại cả một chiếc móc sắt nhỏ bẻ khóa này nữa sao? Lạ thật, chuột rừng thôn Trúc Lâm dạo này tiến hóa đến mức biết dùng cả công cụ sắt để cạy lẫy bẫy chuột của ta sao?”


Nhất Sinh lắc đầu gãi đầu đầy vẻ hoang mang, tự suy diễn hiện tượng siêu nhiên thành vật lý thường thức và sinh vật học biến dị phàm trần. Chàng thầm nghĩ mình phải chế tạo bẫy chuột chắc chắn hơn nữa, lắp nhiều đinh sắt ma rỉ của bác Tám hơn nữa để đối phó với lũ “chuột khổng lồ biết dùng công cụ” này.


Trong bếp, Diệp Thanh Ca đang lén lút nhìn qua khe cửa sổ, thấy phu quân cầm chiếc bẫy tre dính máu đứng ngơ ngác suy nghĩ, nàng khẽ mỉm cười đầy hạnh phúc ngọt ngào:


*“Phu quân quả nhiên là thần cơ diệu toán! Ngài ấy chế tạo bẫy tre đan lắp đinh thần sắt, nhẹ nhàng kẹp nát tay gã lưu manh tà tu lẻn vào trộm gà mà không cần tốn một giọt ma lực nào! Gã lưu manh kia bị phế tay chạy trốn, chắc chắn sẽ gieo rắc nỗi sợ hãi bẫy rập vô hình quanh nhà tranh lên toàn bộ bang cướp Hắc Hổ Bang! Phu quân dùng bẫy chuột để trừng trị ác bá, giữ gìn hòa bình gia đình, ngài ấy thật vĩ đại!”*


Thanh Ca vội vàng bưng bát nước chè xanh ấm áp bước ra sân, dịu dàng nói: “Phu quân, chàng thức đêm đan bẫy vất vả rồi. Uống ngụm nước trà cho ấm người đi chàng. Chuyện chuột rừng cắn bẫy… chàng đừng lo lắng quá, ngày mai mang bẫy lên chợ huyện bán chắc chắn sẽ đắt khách lắm!”


Nhất Sinh nhận chén trà từ tay vợ, lòng dâng lên một luồng ấm áp vô hạn, mỉm cười nắm lấy tay nàng: “Ừ, có Thanh Ca ở bên cạnh cổ vũ, ta nhất định sẽ bán sạch bẫy tre kiếm đủ tiền đồng Bình An trả nợ nần!”


Cả hai phu thê đứng cạnh giếng nước cổ ngắm nhìn bình minh rực rỡ, hoàn toàn không biết rằng Cẩu Nhị tàn phế đang lết về sào huyệt Hắc Hổ Bang gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ về bẫy rập thần thánh của cao nhân ẩn thế thôn Trúc Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!