Nhạc nềnHarvest6

Cơn Mưa Bình Xịt Giữa Vườn Cải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn buông xuống thôn Trúc Lâm, mang theo những dải mây màu huyết dụ vắt ngang qua rặng núi phía tây. Trong căn nhà tranh ba gian nhỏ bé nhưng ngăn nắp, ánh lửa từ bếp lò bập bùng hắt lên bức tường đất nứt nẻ những vệt sáng vàng ấm áp. Mùi thơm của cơm gạo tẻ phàm trần quyện với mùi lá hành phi thơm phức lan tỏa khắp gian bếp nhỏ.


Diệp Thanh Ca lúc này đang mặc một chiếc váy vải thô màu xám tro dính vài vệt tro bếp đen nhẻm, tay cầm một chiếc khăn vải ướt, tỉ mẩn lau chùi chiếc thớt gỗ đen kê thịt đặt trên bệ đá. Chiếc thớt gỗ đen này trông vô cùng cũ kỹ, mặt gỗ nhẵn thín và có vài vết khía sâu do dao băm thịt để lại. Ít ai có thể ngờ rằng, chiếc thớt dùng để kê thịt băm hành hằng ngày của gia đình nghèo này lại chính là Ma Hoàng Ấn – bảo vật tối cao tượng trưng cho vương quyền tối thượng của Ma giới, vạn quỷ nhìn thấy đều phải quỳ lạy xé rách linh hồn.


“Phu quân, chàng về rồi.”


Nghe tiếng bước chân uốn éo quen thuộc ngoài cổng tre rách, đôi mắt phượng vốn sâu thẳm lạnh lẽo của Tuyết Cơ Ma hoàng lập tức thu hồi toàn bộ ma tính, thay vào đó là vẻ dịu dàng, e ấp của một thôn nữ hiền thục. Nàng vội vàng đặt chiếc khăn lau xuống, chạy ra thềm cửa đón chồng.


Hứa Nhất Sinh vác chiếc hòm sách bằng gỗ tre đan trên vai, bước chân vẫn giữ đúng nhịp điệu uốn hông vẹo sườn vô cùng kỳ dị mà gã ăn mày Lão Hồng truyền dạy. Thấy thê tử xinh đẹp chạy ra, gương mặt thanh tú hơi xanh xao của chàng thư sinh nghèo lập tức rạng rỡ nụ cười ấm áp. Anh đặt hòm sách xuống thềm, khẽ thở phào một tiếng:


“Thê tử, ta về rồi đây. Hôm nay đi đường rừng tre Vô Ảnh thật là kỳ lạ. Gió bão dữ dội, cành tre mục rụng rơi rầm rập, lại có tiếng con sóc rừng béo híp nào đó nghịch ngợm bị kẹt cành cây kêu oai oái nghẹn ngào. May mà ta chăm chỉ thực hành trò chơi ‘Né Vũng Bùn, Tránh Phân Chó’ của Lão Hồng dạy, uốn éo né tránh nên chiếc áo vải thô dệt ma tơ nàng may cho ta không dính một hạt bụi đường nào!”


Nhất Sinh vừa nói vừa nâng vạt áo xanh vá nhiều mảnh lên khoe với vợ đầy tự hào. Anh hoàn toàn không biết rằng, chiếc áo vải thô ấy được dệt từ tơ tằm ma giới siêu nhẹ chống vạn pháp, và cái gọi là “tiếng sóc kêu oai oái” thực chất là tiếng gào khóc thảm thiết của sát thủ Số 13 của Vô Ảnh Các đang bị treo ngược đầu trên ngọn tre cao mười trượng vì sập bẫy của anh.


Diệp Thanh Ca khẽ mỉm cười ngọt ngào, đôi bàn tay ngọc ngà khẽ đón lấy chiếc hòm sách của chồng, nhưng trong lòng nàng lúc này lại dâng lên một làn sóng sùng bái tột đỉnh:


*“Phu quân quả thực là một vị đại năng ẩn thế tối cao! Ngài ấy rõ ràng vừa dùng bộ pháp vô vi tối thượng để bẻ cong quỹ đạo nỏ độc của sát thủ Vô Ảnh Các, lại dùng Tuyệt Sát Trận bẫy tre đan đinh ma sắt rỉ để treo ngược đầu gã tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 5 lên ngọn tre cao để trừng phạt. Vậy mà khi về đến nhà, ngài ấy lại thản nhiên gọi đó là ‘trò chơi tránh phân chó’ và ‘sóc rừng nghịch ngợm’! Ngài ấy cố tình dùng ngôn từ dung tục phàm trần này là để bảo vệ tâm trí yếu ớt của ta, không muốn ta bị vấy bẩn bởi sát nghiệp của tu tiên giới! Sự chu đáo và lòng nhân từ vô vi của phu quân quả thực sâu rộng như đại hải!”*


Nghĩ đến đây, Diệp Thanh Ca khẽ cúi đầu, hai má ửng hồng vì cảm động. Nàng nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay hơi lạnh của Nhất Sinh, khuyên nhủ:


“Phu quân đi đường xa vất vả rồi, tay chàng lạnh quá. Mau vào phòng dùng bát canh gà hầm nấm dại cho ấm người đi dột. Thiếp đã chuẩn bị sẵn cơm nóng rồi.”


“Được, nghe lời thê tử.” Nhất Sinh cười híp mắt, cảm giác ấm áp từ bàn tay mềm mại của vợ truyền vào tim khiến mọi mệt mỏi chân tay của anh tan biến sạch sẽ.


Bữa cơm tối diễn ra trong không khí vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Nhất Sinh thản nhiên gặm xương gà phàm trần, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngợi món canh gà hầm nấm dại của vợ ngọt nước dồi dào dinh dưỡng. Anh hoàn toàn không biết rằng, những tai nấm dại kia được hái từ cấm địa Ma giới Vẫn Tinh Động rò rỉ linh khí, đã được Diệp Thanh Ca nấu chín vô hại bằng củi gỗ thần cổ đại, vô tình bồi bổ cho cơ thể anh đạt đến trạng thái vạn độc bất xâm thể chất phàm nhân hoàn mỹ nhất.


Sau bữa cơm, Nhất Sinh thắp đèn dầu ngồi ôn tập Kinh Dịch chuẩn bị cho kỳ thi hương sắp tới tại tư thục huyện Bình An. Gió đêm rả rích thổi qua khe cửa tre dột nát, mang theo hơi ẩm lạnh buốt của sương đêm rừng tre.


Khoảng nửa đêm, khi Diệp Thanh Ca đã lên giường giả vờ ngủ ngon giấc bên cạnh, Nhất Sinh ngồi ở bàn học bỗng nghe thấy những tiếng động sột soạt, sột soạt kỳ lạ phát ra từ phía Vườn rau sau nhà.


Anh khẽ nhíu mày, đặt cuốn sách Kinh Dịch xuống, lẩm nhẩm trong lòng: *“Lạ thật. Tiếng sột soạt này nghe rất nặng nề, không giống tiếng chuột nhắt thông thường. Lẽ nào dạo này ruộng rau cải hữu cơ của mình bón phân hữu cơ tốt quá, thu hút những con sâu bọ khổng lồ biến dại đến phá hoại? Luống cải này là mồ hôi nước mắt của ta cuốc đất gieo hạt, ngày mai còn phải mang ra chợ huyện bán lấy tiền đồng phèn chua tích lũy lộ phí đi thi hương. Quyết không thể để lũ sâu bọ lớn này tàn phá!”*


Nhất Sinh đứng dậy, rón rén bước vào gian bếp tối tăm. Anh không muốn làm thê tử hiền dịu nhút nhát của mình thức giấc vì sợ hãi bóng đêm. Anh đi đến bệ đá cạnh lò bếp, xách chiếc Bình xịt côn trùng thảo dược tự chế bằng gỗ tre đan ra.


Dung dịch bên trong bình xịt này là do Nhất Sinh tự tay phối chế từ những loại cỏ dại đuổi muỗi hái ở rìa Vẫn Tinh Động, trộn với gừng hoang và bạc hà rừng. Tuy nhiên, anh hoàn toàn không biết rằng, cách đây vài ngày, Ngô lang trung (thực chất là Vạn Độc Ma Vương ẩn thế dưới trướng thê tử) khi đến chơi nhà đã lén lút pha thêm một luồng ma độc cực kiềm vào trong bình xịt để bảo vệ phu quân của Ma hoàng. Chất kiềm ma thuật này vô hại với phàm nhân có thể chất vạn độc bất xâm như Nhất Sinh, nhưng đối với các tu sĩ tà tu vận hành tà công axit, nó lại là chất tẩy rửa ma pháp cực kỳ kinh hoàng, có khả năng hòa tan hoàn toàn hộ thể chân khí và ăn mòn ma lực phòng ngự.


Để cẩn thận tránh hít phải mùi hăng của thuốc trừ sâu tự chế, Nhất Sinh cẩn thận lấy chiếc khẩu trang bằng vải thô dệt ma tơ dẻo dai đeo lên mặt, che kín mũi miệng. Anh vác bình xịt tre đan trên vai, nhẹ nhàng đẩy cửa sau bước ra vườn rau cải hữu cơ.


Cùng lúc đó, ẩn nấp hoàn hảo trong bụi rậm rậm rạp sau rào tre sát luống cải hữu cơ, sát thủ Số 14 của Vô Ảnh Các đang nín thở, hai mắt trợn trừng đầy sát khí tàn nhẫn.


Gã là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 6 thực thụ, chuyên nghiệp sát thủ cận chiến của Vô Ảnh Các. Khác với đồng bọn Số 13 thích bắn lén tầm xa dột nát vừa bị sập bẫy treo ngược đầu gào khóc ngoài kia, Số 14 tin rằng cận chiến mới là con đường ám sát chắc chắn nhất. Gã cầm chặt thanh đoản kiếm đen ngòm tỏa độc khí tà tu lạnh thấu xương, lưỡi kiếm lấp lánh ánh xanh chết chóc của kịch độc vạn năm ăn mòn da thịt.


Trong đầu Số 14 lúc này đang không ngừng tính toán chiến thuật cận chiến:

*“Số 13 thất bại thảm hại là vì gã quá ngu ngốc, dám dùng nỏ độc bắn lén tầm xa trước mặt một vị đại lão bẻ cong thiên cơ! Vị cao nhân ẩn thế kia chắc chắn sở hữu thần thông nhận biết thiên cơ tầm xa vô cùng nhạy bén. Nhưng nếu ta ẩn nấp hoàn hảo trong bụi rậm này, áp sát cự ly một mét rồi bất ngờ cận chiến đoạt mạng, gã phàm nhân giả nghèo kia dù có vận may cát tường đến mấy cũng không kịp phản ứng! Ta sẽ đâm một kiếm xuyên tim gã, rồi bắt cóc ả thôn nữ Diệp Thanh Ca mang về giao cho Dạ Vô Kỵ lĩnh thưởng!”*


Số 14 liếm môi tàn nhẫn, khẽ dịch chuyển thân hình đen bó sát bám đầy phân bón hữu cơ hôi thối của vườn cải. Gã nhìn thấy Nhất Sinh bước ra từ cửa sau nhà tranh dưới ánh trăng mờ ảo.


Thế nhưng, khi nhìn thấy trang phục của Nhất Sinh, Số 14 bỗng giật mình, đồng tử co rụt lại vì hoang mang:

*“Cái... cái gì kia?! Gã đang đeo một chiếc mặt nạ vải thô màu xám tro che kín nửa mặt! Chiếc mặt nạ đó... linh quang phòng ngự của tơ tằm ma giới siêu nhẹ đang dao động cực kỳ nồng đậm! Trời đất ơi, gã đeo thiết bị phòng độc thần cấp đó là có ý gì? Lẽ nào... gã đã phát hiện ra ta ẩn nấp ở đây? Gã đeo mặt nạ là để chuẩn bị phóng ra một loại kịch độc diệt thế vô hình hay sao?!”*


Sự tự suy diễn vĩ mô của gã sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng 6 khiến tay gã khẽ run lên, đoản kiếm độc suýt chút nữa chém rách lá cải non. Gã nín thở, cố gắng kìm hãm ma lực hộ thể xuống mức tối đa để tránh bị phát hiện.


Hứa Nhất Sinh đeo khẩu trang vải thô, thản nhiên bước đi giữa các luống cải hữu cơ xanh mướt mát lạnh bám đầy sương đêm. Anh nhìn quanh vườn rau, lẩm nhẩm:


“Sâu bọ dạo này thật là tinh quái, nghe tiếng động liền trốn biệt tích vào các bụi rậm rạp. Nhưng các ngươi không thoát được bình xịt gia truyền của ta đâu. Hôm nay ta phải phun thuốc thật kỹ, thật mù mịt để bảo vệ luống cải tươi ngon này hằng sáng sớm!”


Nhất Sinh đi đến sát bụi rậm sau vườn – nơi Số 14 đang ẩn nấp cách anh đúng một mét. Nhìn thấy bụi rậm sột soạt nhẹ, anh nghĩ ngay có một con sâu bướm khổng lồ đang ẩn nấp bên trong.


Nhất Sinh bất ngờ quay người lại đối diện trực diện với bụi rậm. Anh cầm vòi xịt bằng ống tre của Bình xịt côn trùng thảo dược, ngón tay phàm trần đặt lên nút nhấn đòn bẩy gỗ tre đan.


“Chuẩn bị ăn thuốc trừ sâu đi, lũ sâu bọ phá hoại!”


*Xè xè xè xè!*


Nhất Sinh nhấn mạnh nút xịt. Một luồng sương mù dày đặc màu xanh lục nhạt bùng phát ra từ đầu ống tre, phun thẳng diện rộng vào sâu trong bụi rậm rậm rạp. Luồng sương mù tỏa ra mùi hương thảo dược biến dị của Vẫn Tinh Động quyện với vị bạc hà rừng thơm mát nhưng vô cùng nồng nặc.


Số 14 đang cầm đoản kiếm độc chuẩn bị lao ra cận chiến, bỗng thấy một luồng sương mù xanh lục nhạt bao phủ kín tầm mắt gã ở cự ly một mét. Gã chưa kịp phản ứng, luồng sương mù đã xịt thẳng vào mặt gã.


*Xèo xèo xèo!*


Một tiếng động ăn mòn kinh hoàng vang lên ngay trên bề mặt lớp vải đen bịt mặt của Số 14. Lớp vải đen bám đầy ma lực tà tu của gã, ngay khi chạm vào dung dịch thảo dược cực kiềm biến dị, lập tức bị hòa tan hoàn toàn như tuyết gặp mặt trời mùa hè.


“Áaaa!”


Số 14 rú lên một tiếng thảm thiết nghẹn ngào trong họng. Gã cảm thấy hai mắt mình nóng rát tột độ như bị hàng ngàn cây kim châm nung đỏ đâm thẳng vào con ngươi. Luồng sương thảo dược biến dị ăn mòn lớp ma lực hộ thể Luyện Khí Kỳ tầng 6 của gã trong chớp mắt, chất kiềm cực mạnh trung hòa hoàn toàn tà công axit độc môn của Vô Ảnh Các, khiến ma lực phòng ngự trong đan điền gã rã rời rụng rời hoàn toàn.


*Keng rắc!*


Thanh đoản kiếm độc đen ngòm tỏa độc khí bị rơi rụng khỏi bàn tay run rẩy của Số 14, cắm phập xuống đất bùn bẩn thỉu vườn rau cải hữu cơ, độc khí trên kiếm bị sương thảo dược bám vào dập tắt bốc khói xám phế thải phàm trần.


Trong đầu Số 14 lúc này, nỗi sợ hãi tột cùng bùng nổ như sấm sét diệt thế, thần hồn tự bế sâu sắc:

*“Vạn... Vạn Độc Hóa Linh Sương! Đây chính là chất độc vô hình cực kiềm huyền thoại có thể thanh lọc hoàn toàn ma công của tà tu trong truyền thuyết cổ đại! Gã không phải là phàm nhân thư sinh! Gã chính là một vị độc tổ tối cao ẩn thế dùng bình xịt phàm trần để ngụy trang pháp bảo độc dược thần cấp! Gã đeo mặt nạ phòng độc ma tơ là vì chất độc này quá mạnh, ngay cả bản thân gã cũng phải phòng ngừa! Số 13 nói đúng... gã Sáng Thế Thần bẫy tre này thích đùa giỡn nhân sinh, gã dùng bình xịt muỗi để sỉ nhục đoản kiếm độc của ta! Ta không thể tiếp cận gã trong phạm vi ba mét nếu gã cầm bình xịt độc dược diệt thế này!”*


Số 14 gào khóc thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đang bốc khói trắng cay xè, cơ thể co rúm lại giẫm đạp nát bét cỏ dại ranh giới vườn rau cải. Gã không thể vận hành nổi một chút khinh công nào do ma lực đan điền bị chất kiềm trung hòa tê liệt lâm thời. Gã chỉ biết bò lết bằng hai tay hai chân ra khỏi bụi rậm trong tư thế mù lòa lâm thời, vừa bò vừa khóc lóc thảm hại dột nát sương đêm.


Hứa Nhất Sinh đeo khẩu trang đứng ngoài luống cải, ngơ ngác nhìn bụi rậm sột soạt dữ dội và nghe thấy tiếng kêu "oai oái", "áaaa" trầm ấm như giọng đàn ông trung niên gào khóc thảm thiết phát ra từ bên trong.


Anh gãi đầu gãi tai qua lớp tóc búi trâm tre, lẩm nhẩm đầy kinh ngạc: “Ồ! Con sâu bướm thôn Trúc Lâm này quả thực đã biến dị tiến hóa đến mức độ kinh hoàng rồi sao? Tiếng kêu của nó khi bị xịt thuốc đuổi côn trùng sao lại giống tiếng người gào khóc thảm thiết thế kia? Giọng lại trầm ấm, nghẹn ngào như đàn ông trung niên bị cay mắt? Thật là kỳ thú sinh vật học thôn quê biến dại! Nhưng thuốc xịt của Lão Ngô pha chế quả nhiên là thần dược diệt sâu bọ, hiệu quả thần sầu, sâu bọ to béo thế kia cũng phải khóc thét bỏ chạy!”


Nghĩ vậy, Nhất Sinh vô cùng phấn khởi vui vẻ. Để bảo đảm diệt sạch tận gốc con sâu bướm khổng lồ biến dị này khỏi luống cải hữu cơ tươi mướt, anh tiếp tục vác bình xịt tre đan, vung tay nhấn nút xịt liên tiếp vài phát mù mịt vào hướng bóng đen đang bò lết dưới đất.


*Xè xè! Xè xè!*


“Chạy đi đâu hả sâu bọ phá hoại! Ăn thêm vài phát thuốc trừ sâu gia truyền của ta nữa đi!” Nhất Sinh hăng hái đuổi theo phun sương mù mịt vườn rau sau nhà.


Luồng sương xanh lục nhạt tiếp tục bao phủ đầu cổ Số 14. Gã sát thủ cận chiến Luyện Khí Kỳ tầng 6 lúc này đã hoàn toàn vỡ vụn lòng tự tôn sát thủ. Gã cảm thấy da đầu mình bỏng rát, hai mắt mù lòa không thấy đường lối, ma lực bị ăn mòn cạn kiệt tê liệt chân tay. Gã gào thét hoảng loạn trong hoảng sợ tột độ, dùng hết chút sức lực cơ bắp phàm nhân còn sót lại để bò lết qua hàng rào tre dột nát, chạy thoát thân trối chết ra phía đầm lầy sương mù biên giới thôn Trúc Lâm.


“Vũ khí hóa học vô hình... Độc tổ bẫy tre tha mạng! Đừng xịt nữa... tiểu nhân mù mắt hoàn toàn rồi! Oa oa oa, cứu mạng với!”


Tiếng gào thét hoảng loạn của Số 14 nhỏ dần rồi mất hút sau rặng tre tối tăm hoang vắng sương mù bao phủ ngoài ranh giới thôn Trúc Lâm. Gã chạy thoát thân trong tư thế mù lòa lâm thời ba ngày đêm, mang theo nỗi sợ hãi tột độ về vị "đại lão vườn cải dùng bình xịt độc dược diệt thế" gieo rắc nỗi kinh hoàng lên toàn bộ Vô Ảnh Các.


Nhất Sinh thản nhiên buông vòi xịt xuống, tháo chiếc khẩu trang vải thô dệt ma tơ ra dắt bên hông áo thô xanh vá mảnh. Anh nhìn vườn rau sau nhà tranh đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn vương vất mùi hương bạc hà rừng thơm mát dịu nhẹ, vui vẻ cười híp mắt:


“Tuyệt vời! Sâu bọ phá hoại đã bị tiêu diệt sạch sẽ bỏ chạy trốn. Luống cải hữu cơ tươi mướt của ta ngày mai mang lên chợ huyện bán chắc chắn sẽ được giá tốt kiếm nhiều tiền đồng phèn chua. Thê tử hiền dịu ở nhà tranh sẽ không phải lo lắng đói nghèo nợ nần nữa.”


Nhất Sinh thong thả vác chiếc bình xịt rỗng dung dịch quay trở lại nhà bếp bệ đá cất dọn ngăn nắp dọn dẹp sạch sẽ. Anh khẽ rón rén bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh thê tử Diệp Thanh Ca đang giả vờ ngủ say sưa ngọt ngào. Anh khẽ kéo chiếc chăn vải thô đắp kín vai cho vợ, rồi nhắm mắt ngủ ngon giấc yên bình hằng sáng sớm mát mẻ.


Anh hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay khi anh vừa nhắm mắt ngủ ngon, đôi mắt phượng của Diệp Thanh Ca nằm bên cạnh bỗng khẽ mở ra trong bóng tối tĩnh mịch phòng ngủ nhà tranh. Ánh sáng tím tà mị mỏng manh lướt qua đôi mắt nàng, tràn đầy sự sùng bái tột đỉnh và lòng tự hào khôn xiết:


*“Phu quân quả thực là một vị độc tổ tối cao ẩn thế! Ngài ấy chỉ dùng một chiếc bình xịt phàm trần tự chế, thản nhiên đeo mặt nạ dạo chơi vườn sau, liền xịt mù mắt phế bỏ hoàn toàn tu vi của gã sát thủ cận chiến Luyện Khí Kỳ tầng 6 của Vô Ảnh Các! Ngài ấy cứu mạng ta, bảo vệ vườn rau cải hữu cơ sinh hoạt gia đình nhỏ ấm áp mà không hề bộc lộ một chút sát khí hay ma lực nào! Ngài ấy thản nhiên gác bình xịt rồi về phòng ngủ ngon giấc bên cạnh ta, phong thái vô vi tự nhiên tự tại ấy quả thực vượt ngoài tầm hiểu biết của thiên đạo lưỡng giới! Ta thật hạnh phúc và tự hào khi được làm thê tử của vị cao nhân ẩn thế vĩ đại nhất nhân gian này!”*


Thanh Ca khẽ mỉm cười ngọt ngào hạnh phúc phu thê, khẽ nhích người lại gần sưởi ấm bên lồng ngực ấm áp phàm trần của chồng, lòng thề chết bảo vệ mái nhà tranh ba gian bình dị này vĩnh viễn.


Thế nhưng, sự bình yên ngọt ngào phu thê của đôi bình dân nhà tranh không kéo dài được lâu.


Nửa đêm rạng sáng ngày hôm sau, khi Nhất Sinh vẫn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ ngon phàm trần, bầu trời phía trên thôn Trúc Lâm bỗng chốc biến chuyển kinh hoàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!