Nhạc nềnHarvest6

Sát Thủ Treo Cây Rừng Trúc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù hoàng hôn bao phủ Rừng tre Vô Ảnh dày đặc như một lớp sữa đặc màu xám xịt, dột nước ẩm ướt xuống những thảm lá tre khô rụng dưới đất. Không khí biên giới thôn Trúc Lâm buổi chiều muộn lạnh thấu xương, thi thoảng lại có tiếng gió rít qua những kẽ lá xào xạc, tạo nên một bầu không khí rùng rợn, hẻo lánh. Thế nhưng, giữa con đường mòn tối tăm ấy, một bóng dáng thư sinh gầy gò đang di chuyển với một tư thế uốn éo vô cùng kỳ dị.


Hứa Nhất Sinh đeo chiếc hòm sách bằng gỗ tre đan trên vai, hai tay buông thõng, nhưng cái hông của anh lại khẽ uốn sang trái, rồi cái sườn lại vẹo sang phải mười phân. Chân phải anh bước chéo một góc ba mươi độ, chân trái lướt nhẹ lên phía trước, gót chân khẽ đá nhẹ ra sau như đang nhảy một điệu múa dân gian kỳ quặc. Cái bụng rỗng không của chàng thư sinh nghèo thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu "ù ù" cồn cào do cả buổi trưa nhịn ăn, nhường hai chiếc bánh bao chay cho lão ăn mày Lão Hồng ở cổng huyện nha.


"Ba bước tiến, nửa bước lùi, uốn hông né gió, vẹo sườn tránh bóng..." Nhất Sinh vừa đi vừa lẩm nhẩm nhẩm lại khẩu quyết trò chơi 'Né Vũng Bùn, Tránh Phân Chó' mà Lão Hồng Cái Bang truyền dạy. Anh thầm nghĩ trong lòng, gương mặt thanh tú xanh xao lộ rõ vẻ phấn khích: "Ồ! Trò chơi này quả thực là một môn khoa học vật lý thực tiễn vô cùng vĩ đại! Đi bộ uốn éo thế này không chỉ giúp cơ thể dẻo dai, mà gió bụi phàm trần cũng không cách nào bám vào chiếc áo vải thô dệt ma tơ sạch sẽ thê tử may cho ta. Thanh Ca ở nhà giặt giũ rất vất vả dột nát, ta phải giữ cho nho phục luôn sạch bóng quân thù mới phải đạo làm phu quân!"


Anh hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay trên ngọn tre cao rậm rạp cách anh khoảng mười trượng, sát thủ Số 13 của Vô Ảnh Các đang trợn tròn hai mắt kinh hoàng tột đỉnh, tay chân run rẩy đến mức suýt đánh rơi cây cung đen bắn lén tầm xa xuống đất.


Số 13 là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 5 thực thụ, gã đã thực hiện hàng trăm vụ ám sát tầm xa bằng nỏ độc chưa từng thất thủ. Thế nhưng lúc này, mồ hôi lạnh của gã đang tuôn ra như tắm, thấm đẫm cả lớp vải đen bịt mặt. Gã nhìn chằm chằm vào thân cây tre già bên cạnh đường mòn – nơi mũi tên nỏ độc đầu tiên gã bắn ra đang cắm phập sâu hoắm, tẩm kịch độc vạn năm ăn mòn thân tre bốc khói độc xanh lục mù mịt.


Trong đầu Số 13 lúc này, sóng gió cuộn trào như đại hải cuồng phong, tự bế sâu sắc:

"Cái... cái quái gì thế này?! Thằng nhóc kia rõ ràng không có một chút linh lực hay chân khí phàm trần, nhịp thở cũng yếu ớt như một người phàm trói gà không chặt. Thế nhưng tại sao gã lại có thể né tránh hoàn hảo phát bắn nỏ độc nhanh như chớp giật của ta chỉ bằng một cú uốn hông nhẹ nhàng?! Không thể nào! Quỹ đạo di chuyển của gã hoàn toàn bẻ cong quy luật vật lý, bẻ gãy cả thiên quy nhắm bắn của thần thức ta! Gã chắc chắn là một vị đại lão ẩn thế tối cao của Hóa Thần Cảnh đang giả nghèo giả khổ để trêu đùa ta! Gã đang dùng cái hông uốn éo kia để sỉ nhục tôn nghiêm sát thủ của Vô Ảnh Các ta!"


Sự tự suy diễn vĩ mô của Số 13 khiến gã rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Gã nhìn thấy Nhất Sinh thản nhiên đi qua thân tre bốc khói độc, lẩm nhẩm chê bai 'cành tre rừng mục nát rơi rụng bốc khói tự nhiên', hoàn toàn không thèm liếc nhìn ngọn tre của gã lấy một cái. Phong thái 'Vô Vi' coi vạn vật như kiến hôi ấy càng củng cố niềm tin của gã sát thủ rằng mình đang đối đầu với một vị Sáng Thế Thần nghịch thiên.


"Không! Bản tôn là đệ nhất xạ thủ Vô Ảnh Các, nếu hôm nay không giết được gã để diệt khẩu, danh tiếng của ta sẽ bị hủy hoại hoàn toàn! Ta không tin nhục thân phàm trần của gã có thể chống lại phát bắn thứ hai ở cự ly gần hơn!"


Số 13 nghiến răng kèn kẹt, tay run rẩy kéo búa nỏ nạp mũi tên nỏ độc thứ hai. Độc khí lạnh lẽo từ mũi tên tỏa ra ngùn ngụt, lấp lánh ánh xanh chết chóc. Để lấy góc bắn rộng hơn và nhắm thẳng trực diện vào lưng áo Nhất Sinh, Số 13 quyết định di chuyển sang cành tre của cây tre già bên cạnh.


Gã khẽ lướt thân hình đen lếch thếch, vận hành khinh công Luyện Khí Kỳ lướt nhẹ qua không trung mười mét sương mù, đáp xuống cành tre của cây tre bên cạnh.


Thế nhưng, gã hoàn toàn không biết rằng, cành tre rậm rạp sương mù bao phủ kia chính là nơi Hứa Nhất Sinh đã lén lút buộc một chiếc bẫy treo bằng dây thừng ma tơ và đinh ma sắt rỉ của bác Tám thợ rèn hằng ngày hái nấm rừng. Nhất Sinh vốn đặt chiếc bẫy này để bắt thỏ rừng phàm trần và ngăn lũ chuột biến dị phá hoại ruộng rau cải hữu cơ, sử dụng nguyên lý đòn bẩy vật lý thường thức cực kỳ thô sơ.


*Rắc! Phựt!*


Ngay khi bàn chân của Số 13 vừa chạm vào cành tre, gã lập tức giẫm trúng lẫy bẫy tre đan ngụy trang dưới lớp lá tre khô. Lực kẹp đòn bẩy bật ra cực mạnh, thanh tre gập lại rắc một tiếng vang dội rừng tre Vô Ảnh.


"Cái gì?!"


Số 13 còn chưa kịp phản ứng, sợi dây thừng ma tơ dẻo dai do Hoa cô nương dệt lén dâng tặng Diệp Thanh Ca – vốn có khả năng chống đao kiếm và chịu lực cực hạn ma giới – đã tự động siết chặt cổ chân phải của gã như một con mãng xà siết mồi. Thanh tre bật ngược mạnh mẽ lên trời, kéo theo thân hình của gã sát thủ bay vút lên không trung mười trượng, treo lơ lửng ngược đầu xuống đất giữa ngọn tre cao dột nước xối xả.


"Aaaa!"


Số 13 rú lên một tiếng đau đớn, cây cung đen bắn lén tầm xa bị tuột khỏi tay rơi thẳng xuống đất, va chạm với đá cuội linh thạch phế thải dưới vũng bùn bẩn thỉu nổ tung vỡ nát thành nhiều mảnh sắt vụn rỉ sét.


Theo bản năng sát thủ chuyên nghiệp, Số 13 điên cuồng vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 5 trong đan điền, định dùng tà pháp bứt đứt sợi dây thừng phàm trần để thoát thân. Thế nhưng, ngay khi linh lực của gã vừa chạm vào chiếc đinh ma sắt rỉ đan lẫy bẫy tre – vốn được Bác Tám Huyết Ma Hộ Pháp lén đúc từ Huyết Ma Thần Thiết cực kỳ cứng rắn và sắc bén – một hiện tượng kinh hoàng lập tức xảy ra.


Chiếc đinh ma sắt rỉ rít lên một tiếng vô hình, giống như một con đỉa đói khát gặp máu đen, điên cuồng hút cạn luồng linh dịch trong kinh mạch gã. Tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 5 bộc phát ra ngoài bao nhiêu liền bị chiếc đinh ma sắt rỉ hấp thụ sạch sẽ bấy nhiêu, chuyển hóa thành một luồng phản chấn tê dại chạy ngược lên đan điền, khóa chặt hoàn toàn kinh mạch xương khớp chân phải của gã.


"Không thể nào! Tu vi của ta... linh lực của ta bị khóa chặt rồi! Đây không phải là dây thừng phàm trần! Đây là Tuyết Sát Trận của Sáng Thế Thần dùng để khóa ma lực!" Số 13 khóc thét gào khóc thảm thiết, hai mắt đỏ ngầu vì máu dồn lên não, thân hình gầy gò treo ngược lơ lửng đung đưa rách nách bám đầy lá tre khô rụng.


Dù gã có cố gắng vung tay thế nào, ma lực hộ thể cũng không thể vận hành nổi, cả cơ thể run rẩy tê liệt hoàn toàn dưới tác dụng siết chặt của ma tơ. Chiếc mặt nạ đen bịt mặt rơi rụng xuống đất bùn, lộ ra gương mặt sát thủ sưng húp đỏ gay đỏ lựng như quả cà chua chín vì máu dồn ngược lên đầu.


Hứa Nhất Sinh đang uốn hông vẹo sườn đi bộ phía dưới đường mòn dột nát, bỗng nghe thấy tiếng tre bật ngược rắc một tiếng thật lớn và tiếng gió rít ào ào trên đỉnh đầu. Anh giật mình đứng khựng lại, ngước gương mặt thanh tú xanh xao nhìn lên ngọn tre cao rậm rạp sương mù bao phủ.


Thế nhưng sương mù quá dày đặc, anh chỉ nhìn thấy một hình bóng đen ngòm mờ mờ đang đung đưa qua lại giữa những tán lá tre khô rụng, thi thoảng phát ra tiếng kêu "oai oái" nghẹn ngào do ngạt thở máu dồn.


Nhất Sinh ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ theo logic sinh vật học phàm trần của mình: "Ồ! Con sóc rừng thôn Trúc Lâm dạo này ăn cải hữu cơ béo múp béo híp quá hay sao mà nhảy nhót làm gãy cả cành tre già bật ngược thế kia? Tiếng kêu cũng quái lạ như tiếng lợn rừng bị kẹt. Thật là kỳ thú thiên nhiên thôn dã! Nhưng ta phải nhanh chân về nhà thôi, Thanh Ca yếu ớt ở nhà dọn dẹp nhà bếp nấu súp gà chắc đang lo lắng bão giông lắm. Nàng hiền dịu nhút nhát, nếu ta về muộn để nàng một mình đêm tối thì thật là phu quân bất tài!"


Nghĩ đến nụ cười ngọt ngào của thê tử hiền thục đang đợi cơm tối ấm áp phu thê dưới mái nhà tranh ba gian, Nhất Sinh lập tức vứt bỏ sự tò mò về con 'sóc rừng biến dị' kia. Anh tiếp tục nhẩm khẩu quyết uốn hông vẹo sườn, đi bộ uốn éo lướt nhanh qua con đường mòn rừng tre Vô Ảnh, bóng dáng thư sinh nho nhã nhanh chóng biến mất dạng sau làn sương mù xám xịt hướng về phía thôn Trúc Lâm yên bình.


Để lại trên ngọn tre cao, sát thủ Số 13 của Vô Ảnh Các bị treo ngược đầu chịu đói khát rên rỉ, nước mắt nước mũi chảy dài sưng húp mặt mũi vì máu dồn, gào khóc xin tha mạng vang dội rừng tre hoang vắng dột nước mưa rả rích:


"Đại lão Sáng Thế Thần ơi... xin tha mạng! Tiểu nhân biết sai rồi! Tiểu nhân chỉ là con kiến hôi bị Dạ Vô Kỵ sai khiến đòi nợ ám sát, quyết không dám có ý nghĩ dung tục dòm ngó nhà tranh nữa đâu! Xin ngài thả tiểu nhân xuống... máu dồn lên não chết tiểu nhân mất thôi! Oa oa oa!"


Tiếng gào khóc thảm thiết của gã sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng 5 vang vọng giữa sương mù rừng tre rậm rạp, nhưng Nhất Sinh phàm nhân vô tri đã đi xa mười dặm không nghe thấy gì.


Đúng lúc đó, ở bụi rậm rậm rạp sau rào dậu gần vườn rau cải nhà tranh, sát thủ Số 14 của Vô Ảnh Các – đồng bọn đi cùng Số 13 – đang lén lút ẩn nấp chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng từ xa qua khe hở lá tre khô rụng.


Số 14 run rẩy chân tay như cầy sấy, đoản kiếm độc đen ngòm cầm tay suýt rơi xuống đất bùn bẩn thỉu. Gã sát thủ cận chiến hoàn toàn rụng rời ý chí chiến đấu tầm xa, mặt mũi bệch bạch không còn một giọt máu đen, lẩm bẩm hoảng sợ tột độ:


"Trời đất ơi! Số 13 là đệ nhất xạ thủ bắn lén tầm xa, thế mà chưa kịp bắn phát thứ hai đã bị bẫy tre phàm trần của đại lão bẻ cong thiên cơ treo ngược lên cây phế sạch linh lực! Long-range sniping quả thực là một cái bẫy tự sát! Vị Sáng Thế Thần kia đã tính toán trước quỹ đạo di chuyển của chúng ta từng bước một! Càng bắn lén tầm xa càng tự hủy hoại danh tiếng! Không được... ta phải từ bỏ bắn lén tầm xa! Ta phải đổi chiến thuật cận chiến lẻn sát vào vườn rau cải hữu cơ sau nhà tranh của gã lúc nửa đêm để ám sát cận chiến đoạt mạng thôn nữ Diệp Thanh Ca gán nợ! Để xem Tuyệt Sát Trận của ngươi có bảo vệ được vườn rau cải sau nhà hay không!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!