Khất Cái Lão Nhân Và Khẩu Quyết Tránh Tai
Sương mù buổi sớm trên con đường mòn dẫn từ thôn Trúc Lâm đến huyện lỵ Bình An vẫn chưa tan hẳn. Những hạt sương li ti bám trên những lá tre xanh mướt, thi thoảng lại ngưng tụ thành giọt lớn, khẽ rơi xuống nền đất ẩm ướt vang lên những tiếng "bộp bộp" nhẹ nhàng. Giữa khung cảnh tĩnh mịch ấy, một bóng dáng thư sinh gầy gò đang thong thả rảo bước.
Hứa Nhất Sinh mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt dệt ma tơ dẻo dai chống vạn pháp – món quà thê tử Diệp Thanh Ca tự tay may vá vá víu nhiều mảnh. Bên hông anh, mảnh ngọc bội vạn năm công đức màu xanh ngọc bích bị nứt nhẹ một góc khẽ đung đưa theo nhịp bước. Nhất Sinh vừa đi vừa vuốt ve mảnh ngọc, trong lòng thầm dâng lên một luồng ấm áp vô hạn.
"Thanh Ca thật là chu đáo. Mảnh ngọc bội rẻ tiền mua ngoài chợ huyện này tuy bị nứt sau trận bão lôi điện hôm trước, nhưng đối với ta, nó vẫn là bảo vật vô giá chứa đựng tấm lòng của nàng. Ta đi học đường xa xôi, nàng ở nhà tranh chắc hẳn lo lắng lắm."
Nhất Sinh lẩm bẩm, tay khẽ chỉnh lại chiếc hòm sách bằng gỗ tre đan trên vai. Hôm nay anh phải lên huyện Bình An một chuyến. Dù nguy cơ bị quan thuế Lý Ba tịch thu ruộng cải đã được giải quyết triệt để nhờ gã đột ngột tự thú đi tù một cách đầy kỳ bí, Nhất Sinh vẫn muốn lên huyện mua thêm giấy tuyên hảo hạng. Anh dự định viết một tờ sớ thật trang trọng để bày tỏ lòng cảm tạ đối với công lý triều đình, đồng thời mua thêm ít sách vở để chuẩn bị cho kỳ thi hương sắp tới.
Trong chiếc giỏ tre nhỏ treo bên hông hòm sách, Nhất Sinh cẩn thận gói hai chiếc bánh bao chay còn ấm nóng bằng một tấm vải thô sạch sẽ. Đây là phần ăn trưa đạm bạc mà thê tử đã dậy sớm chuẩn bị cho anh. Mùi thơm dịu nhẹ của bột mì phàm trần quyện với chút hương vị thanh khiết của giếng cổ khiến dạ dày của chàng thư sinh nghèo khẽ réo lên một tiếng nhè nhẹ.
Sau gần hai canh giờ đi bộ mỏi mệt chân tay, tường thành xám xịt của huyện lỵ Bình An cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Nhất Sinh. Cổng thành buổi sớm khá nhộn nhịp, phàm nhân gánh gồng rau quả, nha dịch kiểm tra thuế khóa ra vào tấp nập. Thế nhưng, ngay sát chân tường thành cạnh cổng rào gỗ, có một bóng người co quắp ngồi ăn xin đang thu hút sự chú ý của Nhất Sinh.
Đó là một lão ăn mày rách rưới bẩn thỉu. Lão mặc chiếc áo vải thô vá trăm mảnh rách nách lôi thôi bám đầy bụi đường, râu tóc bạc phơ xơ xác như cỏ dại sau mưa. Tay lão cầm một cây gậy tre đen bóng đả cẩu, chiếc bát sành mẻ đặt trước mặt trống rỗng không một đồng xu lẻ. Lão già gầy gò chính là Lão Hồng – cựu trưởng lão Cái Bang ẩn thế của Cái Bang Bình An. Lão ngồi co quắp, cái bụng rỗng không thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu "ù ù" vang dội, gương mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ đói lả.
"A di đà phật... Hôm nay giang hồ sa sút, phàm nhân huyện Bình An này keo kiệt quá, không ai cho nổi một mẩu bánh mì rách." Lão Hồng lầm bầm, đôi mắt ti hí lờ đờ nhìn dòng người qua lại.
Nhất Sinh đi ngang qua, thấy cảnh tượng tội nghiệp ấy, lòng trắc ẩn của một học trò đọc sách thánh hiền lập tức trỗi dậy. Anh đứng khựng lại trước mặt lão ăn mày, ái ngại nhìn chiếc bát sành trống rỗng. Nhất Sinh tự nhủ: "Thầy đồ Mạnh Khắc hằng dạy: 'Nhân giả ái nhân'. Ta tuy nghèo khó nợ nần, nhưng vẫn có nhà tranh trú mưa, có thê tử nấu canh gà bồi bổ. Lão bá bá này tuổi già sức yếu, đói rách giữa đường, nếu ta không giúp thì đạo học thánh hiền của ta để làm gì?"
Nghĩ là làm, Nhất Sinh vội vàng đặt hòm sách xuống, mở chiếc giỏ tre lấy ra gói vải thô sạch sẽ. Anh kính cẩn quỳ một gối xuống nền đất bụi bặm, dùng cả hai tay dâng hai chiếc bánh bao chay ấm áp lên trước mặt Lão Hồng, lễ phép nói:
"Lão bá bá, tiểu sinh đi đường có mang theo hai chiếc bánh bao chay này. Tuy đạm bạc phàm trần không có thịt cá, nhưng vẫn còn ấm nóng sạch sẽ. Nếu bá bá không chê, xin hãy nhận lấy để lót dạ qua cơn đói lòng."
Lão Hồng đang nằm lờ đờ, bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, ấm áp dạt dào ập vào mũi. Lão trợn tròn hai mắt nhìn chàng thư sinh gầy gò trước mặt. Trong giới giang hồ phàm trần đầy rẫy những kẻ kiêu ngạo, hống hách, hiếm có một vị sĩ tử nho nhã nào lại chịu quỳ gối kính cẩn dâng đồ ăn bằng hai tay cho một gã ăn mày rách rưới như lão.
Lão Hồng vội vàng đón lấy hai chiếc bánh bao chay, cắn một ngụm lớn. Vừa nhai, đôi mắt ti hí của lão bỗng sáng rực lên. Bột bánh bao phàm trần này vô cùng dẻo mịn, ngọt thanh, lại chứa đựng một luồng sinh khí ấm áp nhè nhẹ sưởi ấm đan điền đang khô kiệt của lão (thực chất là do Nhất Sinh dùng nước giếng cổ chứa linh khí lọc độc của Lão Quy để nhào bột). Lão ăn ngấu nghiến hai chiếc bánh bao trong chớp mắt, mặt mũi hồng hào trở lại.
"Ngon! Quá ngon! Nhóc con, bánh bao chay của ngươi quả thực là thần dược cứu mạng lão già này!" Lão Hồng vỗ vỗ cái bụng tròn trịa, cười ha hả sảng khoái.
Nhất Sinh thấy lão ăn ngon lành, lòng vui vẻ vô cùng, mỉm cười nhã nhặn: "Bá bá ăn ngon là tốt rồi. Tiểu sinh chỉ giúp chút sức mọn phàm trần, không đáng gì đâu."
Lão Hồng nheo mắt nhìn Nhất Sinh. Lão khẽ vươn tay vỗ vỗ vào bả vai gầy gò của chàng thư sinh để tỏ lòng thân thiện, nhưng thực chất là đang lén vận hành một luồng chân khí mỏng manh của Võ Học Đại Tông Sư lẻn vào kinh mạch của Nhất Sinh để kiểm tra xương cốt.
*"Hử?!"*
Trong lòng Lão Hồng lập tức giật nảy một cái, vô cùng kinh ngạc:
*"Kỳ quái! Thằng nhóc này kinh mạch rỗng tuếch, hoàn toàn không có linh căn tu tiên, sức lực cơ bắp ở mức tối thiểu phàm nhân trói gà không chặt. Thế nhưng, tại sao trên người gã lại bao phủ một luồng khí vận cát tường ngập trời dạt dào công đức thế kia? Mọi tà khí âm hồn xung quanh đều tự động né tránh gã! Đúng là vận mệnh Cát Tường nghịch thiên vạn năm có một! Một đứa trẻ tốt bụng chính trực thế này, nếu đi đường rừng núi biên giới cằn cỗi gặp phải bọn ác bá Hắc Hổ Bang hay tà tu tàn bạo thì làm sao tự bảo vệ mình? Ta ăn bánh bao cứu mạng của gã, gieo nhân quả giang hồ, quyết không thể để gã gặp nạn!"*
Nghĩ vậy, Lão Hồng khẽ vuốt chòm râu bạc bẩn thỉu, ra vẻ thần bí nói:
"Nhóc con, lão già này ăn của ngươi hai chiếc bánh bao, giang hồ có câu 'ăn một quả trả một cục'. Ta thấy ngươi dáng vẻ mảnh khảnh yếu ớt, đi đường xa xôi rất dễ bị bọn lưu manh cướp bóc hãm hại. Ta có một bộ nội công dưỡng sinh tâm pháp, ngươi có muốn học để phòng thân không?"
Nhất Sinh nghe xong liền xua tay cười từ tốn: "Tạ ơn hảo ý của lão bá. Nhưng tiểu sinh từ nhỏ trói gà không chặt, chỉ thích đọc sách thánh hiền, không có duyên với đao kiếm võ học phàm trần đâu."
"Hừ! Đọc sách thì cũng phải có mạng mà đọc chứ!" Lão Hồng trợn mắt, nắm lấy cổ tay Nhất Sinh kéo lại: "Ngồi yên đó, ta truyền cho ngươi khẩu quyết hít thở trước! Hít sâu vào đan điền, giữ khí ở đó, vận hành qua ba vòng kinh mạch..."
Nhất Sinh bất đắc dĩ phải làm theo lời lão già lập dị. Anh nhắm mắt, cố gắng hít thở thật sâu theo lời dặn của Lão Hồng. Thế nhưng, luồng gió lạnh buổi sớm từ cổng huyện nha thổi qua, Nhất Sinh vừa hít một hơi đầy lồng ngực liền cảm thấy mũi ngứa điên cuồng.
"Hắt... hắt xì!"
Nhất Sinh hắt hơi một tiếng thật mạnh, nước mũi hắt xì bắn ra ngoài, người run lẩy bẩy vì lạnh. Anh dở khóc dở cười gãi đầu nói:
"Khụ khụ, lão bá... tôi đã bảo mà. Khí lạnh đan điền gì đó tôi tập không nổi đâu, hít vào một cái là phổi muốn đóng băng, chắc chắn sẽ bị phong hàn phàm trần mất thôi."
Lão Hồng há hốc mồm nhìn Nhất Sinh, trong lòng bất lực tột cùng:
*"Trời đất ơi! Thể chất phàm nhân của gã yếu ớt đến mức này sao? Chân khí của ta vừa mới chạm vào kinh mạch liền bị cái hắt hơi phàm trần của gã thổi bay sạch sẽ! Đúng là trói gà không chặt thực sự! Nội công tâm pháp không thể luyện, thể thuật cường thân cũng không xong, vậy ta phải truyền thụ cái gì để gã bảo mệnh đây?"*
Đột nhiên, đôi mắt ti hí của Lão Hồng nhìn xuống chiếc áo thô xanh vá víu bám đầy bụi đường của Nhất Sinh. Lão nảy ra một ý tưởng vô cùng vi diệu. Cái Bang Bình An khét tiếng giang hồ không chỉ nhờ đả cẩu bổng pháp, mà mạnh nhất chính là bộ pháp ẩn nấp tránh né tai mắt của tu sĩ dòm ngó – "Tránh Tai Mắt Bộ Pháp". Bộ pháp này không cần linh lực hay chân khí mạnh mẽ, chỉ dựa vào quy luật di chuyển vật lý dẻo dai của xương khớp để bẻ cong tầm nhìn đối thủ.
Lão Hồng cười híp mắt, vỗ đùi đánh đét một cái:
"Được rồi! Nội công ngươi không học được, vậy lão già này dạy ngươi một trò chơi dân gian đi đường cực kỳ thú vị. Trò chơi này gọi là 'Né Vũng Bùn, Tránh Phân Chó'! Ngươi đi học đường xa, có muốn giữ cho nho phục luôn sạch sẽ ngăn nắp không?"
Nhất Sinh nghe đến hai chữ "sạch sẽ ngăn nắp" và "tránh phân chó", đôi mắt lập tức sáng rực lên. Anh là người cực kỳ yêu thích sự ngăn nắp, ghét nhất y phục bám bẩn vì thê tử ở nhà giặt giũ rất vất vả dột nát. Nhất Sinh hăng hái gật đầu:
"Ồ! Trò chơi này nghe qua vô cùng thực tế và có tính ứng dụng cao phàm trần! Xin lão bá chỉ điểm!"
Lão Hồng tủm tỉm cười, đứng dậy cầm cây gậy tre đen bóng vẽ ngoằn ngoèo lên mặt đất cát bụi, vừa vẽ vừa recite khẩu quyết bộ pháp kỳ lạ:
"Nghe cho kỹ đây! Khẩu quyết trò chơi vô cùng đơn giản: 'Ba bước tiến, nửa bước lùi, uốn hông né gió, vẹo sườn tránh bóng'. Khi ngươi đi đường, chân phải bước chéo góc ba mươi độ như đang né một vũng bùn tưởng tượng, chân trái bước lên uốn lưng nghiêng người sang phải mười phân để tránh bãi phân chó, sau đó vẹo sườn đá nhẹ gót chân ra sau..."
Lão Hồng vừa đọc khẩu quyết vừa uốn éo thân hình gầy gò di chuyển uốn lượn uốn khúc xung quanh cổng huyện nha một vòng. Động tác của lão trông vô cùng buồn cười, vẹo vọ như người say rượu, nhưng thực chất lại ẩn chứa những quỹ đạo di chuyển cực kỳ vi diệu né tránh hoàn hảo mọi tầm nhìn.
Nhất Sinh chăm chú quan sát, đầu óc thông minh của thư sinh nhanh chóng ghi nhớ từng chữ của khẩu quyết. Anh phân tích theo logic vật lý thường thức:
*"À! Lão bá quả là một bậc thầy quan sát thực tế phàm trần! Đi đường đất cát gồ ghề đúng là cần phải di chuyển lắt léo như vậy để tránh các chướng ngại vật ngẫu nhiên. Việc uốn hông vẹo sườn thực chất là để giảm thiểu lực cản của gió bụi bám vào áo thô xanh! Trò chơi này không chỉ giải trí đi đường đỡ mệt mỏi mỏi mệt, mà còn là một môn khoa học vật lý thực tiễn vô cùng vĩ đại!"*
"Lão bá, tôi hiểu quy luật trò chơi rồi! Để tôi tập thử xem sao nhé!" Nhất Sinh hăng hái nói.
Anh đứng dậy, đeo hòm sách lên vai, nhắm mắt nhẩm lại khẩu quyết: *"Ba bước tiến, nửa bước lùi, uốn hông né gió, vẹo sườn tránh bóng..."*
Nhất Sinh bắt đầu bước đi. Chân phải anh bước chéo góc ba mươi độ, hông khẽ uốn sang trái một nhịp mềm mại vô cùng tự nhiên để né một vũng bùn khô tưởng tượng, sau đó chân trái lướt nhẹ lên, sườn vẹo sang phải mười phân né tránh bóng râm của rào gỗ cổng thành, gót chân khẽ đá nhẹ ra sau tránh phân chó...
Lão Hồng đứng cạnh nhìn chằm chằm vào từng bước chân của Nhất Sinh, nụ cười trên môi bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt ti hí trợn to đến mức suýt rơi cả tròng mắt ra ngoài:
*"Cái... cái quái gì thế này?! Thằng nhóc này ngộ tính bộ pháp lại nghịch thiên đến mức này sao?! Ta chỉ mới đọc khẩu quyết một lần, gã hoàn toàn không có chân khí thế mà từng bước di chuyển uốn eo lại khớp hoàn mỹ với quỹ đạo của 'Tránh Tai Mắt Bộ Pháp'! Nhìn gã di chuyển mượt mà tự nhiên tự tại như mây trôi nước chảy, không hề có một chút gượng gạo nào! Bộ pháp ẩn nấp tối thượng của Cái Bang ta vốn đòi hỏi đệ tử phải rèn luyện mười năm rách da nát thịt mới ngộ ra được thần vận, thế mà gã thư sinh trói gà không chặt này lại coi nó như một trò chơi đi bộ uốn éo tránh phân chó mà điêu luyện ngay lập tức! Đúng là quái thai vạn năm có một!"*
Nhất Sinh đi một vòng uốn éo quanh cổng thành, cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng sảng khoái lạ thường, y phục thô xanh không hề dính một hạt bụi đường nào. Anh vui mừng chạy lại dập đầu bái tạ Lão Hồng:
"Tạ ơn lão bá bá đã truyền dạy trò chơi vĩ đại này! Đi bộ kiểu này quả thực vô cùng sạch sẽ, chân tay dẻo dai không hề mỏi mệt mỏi mệt chút nào!"
Lão Hồng nuốt nước bọt ực một cái, cố nén sự chấn động kinh hoàng trong lòng, vỗ vai Nhất Sinh cười giả tạo:
"Khụ khụ... Nhóc con thông minh lắm, trò chơi này ngươi cứ chăm chỉ chơi hằng ngày khi đi đường nhé. Nhớ kỹ, đi đường rừng núi rậm rạp sương mù càng phải chơi hăng hái vào, quyết không được đi thẳng bước phàm!"
"Tiểu sinh ghi nhớ lời dặn của bá bá!" Nhất Sinh cung kính dập đầu chào tạm biệt lão ăn mày lập dị.
Anh vội vàng chạy vào chợ huyện, dùng vài tiền đồng Bình An mua được xấp giấy tuyên hảo hạng dán quan ấn nha môn sạch sẽ xếp gọn vào hòm sách. Do đã nhường hai chiếc bánh bao chay ăn trưa cho Lão Hồng, dạ dày Nhất Sinh lúc này trống rỗng réo vang, nhưng anh không dám tiêu tiền đồng mua đồ ăn ngoài chợ, quyết định nhịn đói đi bộ thật nhanh về thôn Trúc Lâm để ăn cơm tối ấm áp phu thê cùng thê tử hiền dịu Diệp Thanh Ca.
***
Buổi chiều muộn, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm hồng cả bầu trời biên giới cằn cỗi. Nhất Sinh vác hòm sách đi bộ về đến Rừng tre Vô Ảnh – vùng rừng tre rậm rạp quanh năm sương mù bao phủ bao quanh thôn Trúc Lâm.
Do đói bụng mỏi mệt phàm nhân dột nát, Nhất Sinh quyết định mang "trò chơi dân gian" của Lão Hồng ra thực hành đi đường cho vui vẻ quên đi cơn đói. Anh vừa đi vừa nhẩm khẩu quyết uốn éo uốn khúc uốn hông vẹo sườn tránh né các gốc tre rậm rạp.
Anh hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay trên ngọn tre cao rậm rạp cách anh khoảng mười mét, có một bóng đen bịt mặt mặc đồ đen bó sát đang rình rập ngoài rào dậu.
Đó chính là Số 13 – đệ nhất sát thủ bắn lén tầm xa của Vô Ảnh Các. Gã nhận mật lệnh của phản tặc Ma giới Dạ Vô Kỵ lẻn đến đây phục kích tiêu diệt gã thư sinh Nhất Sinh để thăm dò thực hư thực lực nhà tranh. Số 13 tay cầm Cây cung đen bắn lén tầm xa tỏa độc khí lạnh lẽo, mũi tên nỏ tẩm kịch độc vạn năm lấp lánh ánh xanh lục chết chóc đang khóa chặt mục tiêu lồng ngực lưng áo Nhất Sinh.
Số 13 nheo mắt cười lạnh lùng hắc ám:
*"Hừ, Độc Thủ Dược Vương quả là lũ vô dụng nhát gan sợ chết, bị một con rùa già và đàn ong mật dọa cho điên dại bỏ chạy vĩnh viễn. Hôm nay bản tôn đứng trên ngọn tre cao mười trượng, gió thổi mát mẻ tầm nhìn cực rộng, gã thư sinh trói gà không chặt kia hoàn toàn nằm trong tầm bắn. Để xem cái mạng phàm nhân của ngươi cứng đến mức nào trước mũi nỏ độc vạn năm của ta! Chết đi!"*
*Phập! Hưuuuu!*
Số 13 lạnh lùng kéo búa nỏ, một tiếng gió rít xé rách không gian vang lên. Mũi tên nỏ độc đen ngòm bắn ra như tia chớp đen, quỹ đạo thẳng tắp nhắm thẳng vào gáy Nhất Sinh tầm xa cực chuẩn.
Đúng vào tích tắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, Nhất Sinh đang đi bộ bỗng nhẩm đến đoạn khẩu quyết: *"Uốn hông né gió, vẹo sườn tránh bóng..."*
Anh nhìn thấy phía trước có một vệt bóng râm của cây tre già đổ xuống đường mòn dột nát. Để tránh giẫm trúng vệt bóng râm làm bẩn giày phàm trần, Nhất Sinh bất ngờ vẹo sườn sang trái mười phân, hông khẽ uốn một nhịp mềm mại uốn khúc cực kỳ đột ngột phi lý vật lý.
*Vút! Đoàng!*
Mũi tên nỏ độc đen ngòm bay xé gió sượt sát qua vành tai Nhất Sinh chỉ trong gang tấc, cắm phập mạnh mẽ vào thân cây tre già bên cạnh nổ tung rắc một tiếng, khiến thân tre bị ăn mòn bốc khói độc xanh lục mù mịt.
Nhất Sinh giật mình đứng khựng lại, ngơ ngác nhìn thân tre bị gãy đôi bốc khói độc bên cạnh đường mòn dột nát dột nước:
"Ồ! Cành tre rừng Trúc Lâm dạo này mục nát nguy hiểm thật, tự dưng lại gãy đôi rơi rụng xuống đất bốc khói bụi mù mịt thế kia! May mà trò chơi dân gian 'Tránh phân chó' của lão bá bá truyền dạy quả thực vô cùng hiệu nghiệm, giúp ta uốn hông né tránh hoàn hảo cành tre rơi rụng làm bẩn vai áo thô xanh dệt ma tơ thê tử may!"
Trên ngọn tre cao, sát thủ Số 13 chứng kiến cảnh tượng ấy, hai mắt trợn tròn kinh hoàng tột đỉnh, tay chân run rẩy suýt nữa đánh rơi cây cung đen xuống đất bùn hoảng loạn:
*"Cái... cái quái gì thế này?! Gã... gã thư sinh kia bẻ cong quỹ đạo mũi tên nỏ độc của ta bằng một cú uốn hông phàm trần sao?! Bản tôn khóa chặt mục tiêu thần thức, mũi nỏ bắn ra nhanh như chớp giật, thế mà gã lại né tránh một cách vô tri thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra! Thần thông tránh né này quả thực vượt ngoài quy luật thiên đạo! Độc Thủ Dược Vương nói đúng, nhà tranh này quả thực có đại lão ẩn thế tối cao tọa trấn bảo vệ! Ta không tin! Ta phải bắn thêm phát thứ hai diệt khẩu gã!"*
Số 13 nghiến răng kèn kẹt, tay run rẩy kéo búa nỏ nạp mũi tên nỏ độc thứ hai, điên cuồng khóa chặt mục tiêu lưng áo Nhất Sinh lần hai dột nát rừng tre.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!