Nhạc nềnHarvest6

Đàn Ong Ma Giới Đốt Sưng Mặt Dược Vương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Trúc Lâm tĩnh mịch, sương mù từ đầm lầy biên giới tràn vào lạnh buốt, nhưng bầu không khí ở góc vườn rau sau nhà tranh của Hứa Nhất Sinh lại đang sục sôi một cách kỳ dị.


Độc Thủ Dược Vương – vị tà tu chế độc khét tiếng Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ – đang trong tình trạng thảm hại chưa từng có. Gương mặt gã dính bệt thứ chất nhầy ma pháp xám xịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc do Lão Quy dưới giếng cổ phun ra. Thứ chất nhầy này không chỉ dính như keo dán sắt mà còn tỏa ra một luồng linh lực kỳ quái, phong tỏa hoàn toàn ma công phòng ngự và khiến gã mù mắt lâm thời.


“Đáng chết! Đây là thứ thần thông quái quỷ gì? Bản tôn là bậc thầy dùng độc, sao lại bị một con rùa già phun nước bọt khóa chặt đan điền?”


Gã tà tu hoảng loạn gầm rú trong lòng, hai tay quờ quạng, chân thấp chân cao chạy lùi về phía sau để thoát thân. Thế nhưng, trong cơn mù lòa và mất phương hướng, bước chân rách nát của gã vô tình giẫm mạnh qua ranh giới hàng rào tre, lún sâu vào khu vực vườn rau sau nhà.


*Rắc!*


Một tiếng động nhỏ vang lên dưới chân gã. Độc Thủ Dược Vương hoàn toàn không biết rằng gã vừa giẫm nát một luống thảo dược biến dị sau vườn. Và tệ hơn thế, mùi hôi thối nồng nặc từ bãi chất nhầy của Lão Quy trên mặt gã – vốn chứa dư lượng kịch độc vạn năm đã bị rùa già biến tính – đã kích thích mạnh mẽ một sinh vật đáng sợ đang làm tổ cạnh đồi tre.


Đó là đàn ong mật của Tôn đại thúc nuôi ở đầu thôn. Đàn ong này vốn chỉ là giống ong phàm trần chăm chỉ hút mật hoa dại. Thế nhưng, đồi tre sau nhà Nhất Sinh lại là nơi rò rỉ ma khí nhẹ từ cấm địa Ma giới. Đàn ong hằng ngày bay qua bay lại, vô tình hút mật từ những đóa hoa biến dị trong vườn rau của Nhất Sinh, dần dần tiến hóa thành một loài “Ma Ong” kỳ dị. Chúng cực kỳ hiếu chiến, nhạy cảm với mùi độc tố, và đặc biệt là tôn kính luồng sinh khí ấm áp của nhà Nhất Sinh như thánh địa.


Đối với đàn Ma Ong này, Độc Thủ Dược Vương lúc này không khác gì một đống rác di động bốc mùi hôi thối của tà ma ngoại đạo đang phá hoại ruộng rau cải quý giá của phu quân.


*U u u u…*


Một tiếng động trầm đục, rợn người như tiếng trống trận vang lên từ hốc cây dâu rừng sát rào tre. Trong bóng tối, hàng ngàn đốm sáng màu vàng kim ma pháp đồng loạt lóe lên. Đàn Ma Ong khổng lồ, con nào con nấy to bằng ngón tay cái, hai cánh vỗ liên tục phát ra ma áp nhàn nhạt, đồng loạt xuất kích!


Độc Thủ Dược Vương tuy bị mù mắt nhưng thần giác nhạy bén của một tà tu vẫn giúp gã cảm nhận được mối đe dọa khủng khiếp đang ập đến từ trên không. Gã hoảng hốt vung tay áo hắc hám, cố gắng vận chút ma lực tàn dư để thi triển tuyệt kỹ “Kịch Độc Phun Sương”. Một làn khói độc màu xanh lục sẫm bốc mùi hăng hắc phun ra từ lòng bàn tay gã, định bụng sẽ đầu độc chết sạch lũ côn đồ vo ve kia.


Thế nhưng, một cảnh tượng phản logic tu tiên đã diễn ra.


Đàn Ma Ong ngửi thấy khói độc của gã, thay vì né tránh hay rụng rơi, chúng lại tỏ ra vô cùng phấn khích. Đối với loài ong đã biến dị nhờ hút mật hoa ma giới này, làn sương kịch độc của Độc Thủ Dược Vương chẳng khác nào một bữa đại tiệc buffet miễn phí dồi dào dinh dưỡng!


*Rào rào rào!*


Hàng ngàn con ong há miệng hút sạch sành sanh làn khói độc màu xanh lục trong chớp mắt. Chúng hấp thụ độc tố, chuyển hóa thành năng lượng ma pháp, khiến đôi cánh vàng kim càng thêm rực rỡ, ngòi ong phía sau dựng ngược, sắc bén như những mũi kim châm chứa đầy công đức kim quang.


“Cái gì?! Chúng ăn sạch độc sương của ta? Đây… đây không phải là ong phàm! Đây là Thần Ong Thượng Cổ chuyên thực độc!”


Độc Thủ Dược Vương kinh hoàng tột độ, gào thét thảm thiết. Chưa kịp để gã định thần, đàn Ma Ong đã lao vào tấn công diện rộng. Chúng không thèm để ý đến lớp phòng ngự nhục thân Trúc Cơ Kỳ của gã. Những chiếc ngòi ong mang theo sức mạnh thanh lọc của ma tơ dẻo dai đâm liên tiếp vào mặt, vào cổ, vào tay chân gã tà tu.


*Bụp! Bụp! Bụp! Chát!*


“Áaaa! Đau chết bản tôn rồi! Tha mạng! Sư tổ cứu mạng!”


Độc Thủ Dược Vương đau đớn gào thét, nhảy dựng ngược như một con khỉ bị đốt mông. Mỗi một phát đốt của đàn Ma Ong không chỉ gây ra cơn đau thấu xương tủy mà còn phóng ra một luồng ma lực thanh lọc, điên cuồng trung hòa và phế bỏ độc công trong kinh mạch của gã. Gương mặt gầy còm, xanh xao của vị tà tu chế độc nổi tiếng biên thùy bắt đầu sưng phồng lên với tốc độ chóng mặt.


Từ một gương mặt hốc hác tà mị, chỉ sau mười hơi thở, mặt gã đã biến dạng hoàn toàn, sưng vù, tím tái, tròn quay và bóng loáng như một chiếc bánh bao khổng lồ vừa hấp chín, hay đúng hơn là một quả cà tím cỡ đại có hai cái khe nhỏ ty hí làm mắt.


Quá hoảng sợ, Độc Thủ Dược Vương quyết định dùng đến bài tẩy cuối cùng để giữ mạng. Gã cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu bản mệnh, cố gắng vận chuyển thổ hệ ma pháp để thi triển phép “Độn Thổ” trốn đi. Thân hình gã bắt đầu lún xuống nền đất vườn rau sau nhà.


Thế nhưng, đất vườn sau nhà Nhất Sinh đâu phải là đất phàm trần thông thường! Đây là nơi Diệp Thanh Ca lén chôn cất đống vũ khí hỏng của đám sát thủ Dạ Ảnh dạo trước, tạo thành một mạng lưới rễ tre ma tơ đan xen chặt chẽ dưới lòng đất. Thân hình Độc Thủ Dược Vương vừa lún xuống được nửa người liền bị rễ tre ma tơ quấn chặt lấy hai chân, cứng ngắc như bị đóng đinh, không thể lún thêm một phân nào.


Đàn Ma Ong thừa cơ xông lên, mổ liên tiếp vào cái đầu trọc lốc bốc khói của gã.


“Bản tôn đầu hàng! Ta không đầu độc nữa! Ta sai rồi!”


Độc Thủ Dược Vương khóc không ra nước mắt, độc công độc môn bị phế giảm mất 50%, mặt mũi biến dạng hoàn toàn. Gã kiệt sức, gục ngã co quắp giữa luống cải hữu cơ sau vườn, toàn thân co giật, bất tỉnh nhân sự trong tư thế cực kỳ thảm hại.


***


Sáng hôm sau, khi những tia nắng bình minh đầu tiên xuyên qua rặng tre xanh mướt của thôn Trúc Lâm, xua tan màn sương mù ẩm ướt, Hứa Nhất Sinh thức dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái.


Anh vươn vai một cái, bước ra khỏi phòng ngủ ba gian ấm áp phu thê. Nhìn sang bên cạnh, thê tử hiền dịu Diệp Thanh Ca vẫn đang nằm ngủ ngoan, hơi thở đều đặn, gương mặt khuynh quốc khuynh thành ẩn sau lớp phấn trang điểm quê mùa trông thật đáng yêu. Nhất Sinh mỉm cười ngọt ngào, khẽ đắp lại tấm chăn mỏng cho vợ rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra sân trước.


“Chào thủ khoa công tử buổi sáng tốt lành!”


Lôi Bá Thiên – gã phu quét rác tự nguyện – đã đứng sẵn ngoài sân từ bao giờ, tay cầm chổi tre quét dọn dẹp rác lá tre khô rụng một cách vô cùng hăng hái hăng hái.


Nhất Sinh mỉm cười gật đầu chào gã ác bá hoàn lương, rồi xách chiếc xô gỗ đi vòng ra vườn rau sau nhà để kiểm tra các luống cải hữu cơ. Anh đang tính hái vài cây cải tươi ngon nhất mang vào cho thê tử nấu canh gà bồi bổ dưỡng sinh hằng sáng.


Thế nhưng, vừa bước chân vào vườn sau, Nhất Sinh bỗng giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi chiếc xô gỗ xuống đất.


“Trời đất ơi! Cái gì thế kia?”


Nhất Sinh dụi dụi mắt, kinh ngạc nhìn về phía luống cải hữu cơ sát rào tre. Ở đó, nằm co quắp giữa những cây cải xanh mướt là một “sinh vật” kỳ dị. Sinh vật đó mặc một bộ đạo bào màu lục sẫm rách nát bám đầy bùn đất, nhưng điều kinh hoàng nhất chính là cái đầu của gã. Cái đầu đó sưng to như một quả dưa hấu khổng lồ, da dẻ tím tái, bóng loáng, hai con mắt bị sưng húp híp lại chỉ còn là hai đường chỉ nhỏ xíu, mồm miệng méo xẹo bốc ra một mùi hôi thối kỳ lạ.


Nhất Sinh vốn tính hiền lành, nhát gan sợ chết nhưng lại cực kỳ tốt bụng. Anh rón rén tiến lại gần, cầm một cành tre khô khẽ chọc chọc vào vai “sinh vật” kia:


“Này… vị đại ca này, anh là người hay là quỷ? Sao lại nằm ở ruộng cải nhà tôi thế này?”


Độc Thủ Dược Vương bị chọc tỉnh, khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Gã cố gắng hé mở hai khe mắt ty hí, nhìn thấy gương mặt thư sinh thanh tú, yếu ớt của Nhất Sinh đang cúi xuống nhìn mình.


Trong đầu gã tà tu lập tức nổ vang một tiếng sấm sét kinh hoàng:

*“Trời đất ơi! Sáng Thế Thần ẩn thế xuất hiện rồi! Ngài ấy đang đứng trước mặt ta! Chết chắc rồi, bản tôn dám đến đầu độc giếng nước của ngài ấy, giờ bị đàn thần trùng của ngài ấy đốt cho ra nông nỗi này, chắc chắn ngài ấy sẽ dùng một cái búng tay để bóp nát linh hồn ta làm phân bón cải!”*


Quá hoảng sợ, Độc Thủ Dược Vương cố gắng gượng dậy, dập đầu lia lịa xuống đất bùn, giọng nói méo mó, nghẹn ngào vì đôi môi sưng vù:


“Đại… đại lão tha mạng! Tiểu nhân biết sai rồi! Tiểu nhân mắt mù không thấy Thái Sơn, dám mạo phạm thánh địa của ngài! Xin ngài từ bi tha cho tiểu nhân một con đường sống!”


Hứa Nhất Sinh ngơ ngác nhìn gã già trọc đầu sưng húp đang dập đầu lạy mình như tế sao. Đầu óc thư sinh của anh lập tức vận hành, suy diễn hiện tượng này theo logic vật lý phàm trần thường thức:


*“À! Ta hiểu rồi! Ông lão tội nghiệp này chắc chắn là một tiều phu nghèo khổ trên núi đi hái củi rừng, vô tình giẫm trúng tổ ong vò vẽ biến dị cực to ở đồi tre sau nhà. Nhìn cái mặt sưng vù như pig head thế kia, chắc chắn là bị dị ứng độc ong cực nặng, thần trí hóa điên nên mới nhìn thấy ta mặc áo thô xanh dệt ma tơ mà tưởng là đại quan nha môn hay đại lão tu tiên nào đó! Ôi, ong rừng Trúc Lâm dạo này độc thật, đốt người ta đến mức mất trí luôn rồi!”*


Lòng trắc ẩn dâng trào, Nhất Sinh vội vàng buông cành tre, cúi xuống đỡ lấy bả vai run rẩy của Độc Thủ Dược Vương, giọng nói đầy nhân từ ấm áp:


“Kìa lão bá, ông đừng lạy nữa! Tôi chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt ở thôn Trúc Lâm này thôi, có phải đại lão đại năng gì đâu mà ông lạy. Ông bị ong đốt sưng húp thế này, độc ong thấm vào máu nguy hiểm lắm phàm trần. Ông nằm yên đây, để tôi vào nhà pha cho ông chén trà xanh mát lạnh để giải độc, làm dịu cơ thể nhé.”


Nói đoạn, Nhất Sinh vội vàng chạy vào nhà bếp.


Độc Thủ Dược Vương nằm đờ đẫn dưới đất, trong lòng run rẩy nghĩ thầm:

*“Cái gì? Ngài ấy nói ngài ấy là thư sinh nghèo trói gà không chặt? Lại còn muốn pha ‘trà xanh giải độc’? Trời ơi, đây chính là đỉnh cao của phong thái ‘Vô Vi’ giả heo ăn thịt hổ! Ngài ấy muốn dùng chén trà phàm trần để thử thách lòng thành kính của ta, hoặc là muốn ban cho ta kịch độc diệt hồn dưới danh nghĩa nước trà! Bản tôn phải làm sao đây?”*


Trong bếp lò, Nhất Sinh múc một gầu nước ngọt mát lạnh từ Giếng nước cổ. Anh hoàn toàn không biết rằng, nước giếng này vừa được Lão Quy lọc sạch kịch độc vạn năm, vô tình tích tụ một lượng linh khí ngọc bích cực kỳ nồng đậm và tinh khiết. Nhất Sinh bỏ vài lá Trà xanh phàm trần tự phơi khô vào ấm, đun sôi bằng củi gỗ thần cổ đại nhóm từ tro sách Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải.


Chỉ trong vài hơi thở, một chén trà xanh bốc khói nghi ngút, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu mát vô ngần được Nhất Sinh bưng ra vườn sau.


Nhất Sinh đỡ đầu Độc Thủ Dược Vương dậy, ân cần ghé chén trà vào đôi môi sưng vù của gã:


“Lão bá, nước trà này mát lắm, giải độc ong rừng cực tốt. Ông cố uống một ngụm đi.”


Độc Thủ Dược Vương nhìn chén trà bốc khói nhàn nhạt linh quang ngọc bích, nhắm mắt nhắm mũi, cam chịu số phận nuốt ực một ngụm lớn. Gã thầm nghĩ: *“Thôi xong, bản tôn uống chén nước độc diệt hồn này vào là tiêu đời nhà ma rồi!”*


Thế nhưng, dòng nước trà vừa trôi xuống cổ họng gã tà tu, một hiện tượng thần kỳ chấn động lập tức xảy ra.


*Ầm!*


Một luồng hơi ấm thanh khiết, dồi dào sinh khí như dòng suối xuân bùng phát từ trong dạ dày Độc Thủ Dược Vương, nhanh chóng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng và kinh mạch toàn thân. Chất độc ong ma giới cực mạnh đang tàn phá cơ thể gã lập tức bị luồng sinh khí ngọc bích trung hòa, tan biến sạch sẽ trong chớp mắt.


Chưa dừng lại ở đó, bãi chất nhầy dính bệt đầy mặt gã bỗng chốc tự động bong tróc ra, rơi rụng xuống đất. Gương mặt sưng vù như quả dưa hấu của gã bắt đầu xẹp xuống với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, trở lại hình dạng gầy còm ban đầu. Thậm chí, đan điền Trúc Cơ Kỳ bị khóa chặt của gã cũng được đả thông, ma lực dạt dào trở lại, kinh mạch dẻo dai hơn trước gấp bội!


Độc Thủ Dược Vương trợn tròn hai mắt, kinh hoàng tột độ nhìn chén trà xanh phàm trần trong tay Nhất Sinh, trong lòng gào thét điên cuồng:

*“Trời đất tổ tông ơi! Đây… đây không phải là trà xanh phàm trần! Đây là Cửu Chuyển Giải Độc Thần Dịch của tiên giới! Chỉ một ngụm trà mà có thể giải sạch kịch độc ma ong, đả thông kinh mạch bị khóa của tu sĩ Trúc Cơ trong chớp mắt! Ngay cả đan dược thần cấp của Ma giới cũng không có hiệu quả nghịch thiên thế này! Vị thư sinh này… ngài ấy quả thực là Sáng Thế Thần tối cao ẩn thế dồi dào công đức!”*


Nhất Sinh thấy mặt gã già xẹp xuống, độc ong tiêu tan, liền cười xòa vui vẻ:


“Đấy, tôi đã bảo mà! Trà xanh nhà tôi pha bằng nước giếng cổ ngọt lịm mát lòng, giải độc ong rừng nhạy lắm. Ông thấy trong người khỏe hơn chưa?”


Độc Thủ Dược Vương run rẩy bò lết dậy, quỳ rạp dưới chân Nhất Sinh, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì cảm động và sợ hãi tột cùng. Gã dập đầu rầm rầm xuống đất bùn ruộng cải, lớn tiếng khóc lóc:


“Tạ ơn đại nhân cứu mạng! Tạ ơn đại nhân ban thần dược ngộ đạo! Tiểu nhân thề từ nay về sau cải tà quy chính, quyết không dám bước chân vào thôn Trúc Lâm nửa bước! Tiểu nhân xin cáo lui vội vã!”


Nói đoạn, Độc Thủ Dược Vương không dám chậm trễ một giây nào, vắt chân lên cổ chạy trối chết ra khỏi vườn rau sau nhà, lướt khinh công nhanh như một làn khói xám biến mất dạng ngoài rừng tre Vô Ảnh sương mù.


Nhất Sinh đứng ngơ ngác nhìn theo bóng lưng chạy nhanh như bay của lão già, gãi đầu lẩm bẩm:


“Ơ kìa lão bá… ông chạy nhanh thế làm gì, tôi còn chưa lấy tiền trà mà. Mà ông già này khỏe thật đấy, vừa bị ong đốt sưng húp xong, uống chén trà xanh của mình vào một cái là chạy nhanh hơn cả thỏ rừng. Đúng là phàm nhân Trúc Lâm ai nấy đều có thể chất dẻo dai phi thường.”


Nhặt chiếc hũ sành rỗng bám đầy bùn đất Độc Thủ Dược Vương bỏ lại cạnh giếng cổ, Nhất Sinh tò mò xoay xoay nhìn ngắm:


“Hử? Cái hũ sành rỉ sét này bốc mùi hắc ín ghê quá, chắc là hũ đựng thuốc trừ sâu phàm trần của lão bá kia đánh rơi. Thôi, mang vứt vào hố rác sau núi cho sạch sẽ sân nhà.”


Nhất Sinh thản nhiên quăng chiếc hũ sành rỗng vào hố rác sau núi, vô tình đè chặt thêm một nhịp phong ấn long mạch cổ đại dưới đất, khiến ma khí không thể rò rỉ ra ngoài.


Từ trong bếp lò, Diệp Thanh Ca lén nhìn ra ngoài cửa sổ sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt phượng của Ma hoàng Tuyết Cơ bừng lên sự sùng bái tột đỉnh cùng lòng kính sợ sâu sắc, nàng khẽ cắn môi thầm nghĩ:


*“Phu quân quả thực đạt đến cảnh giới Vô Vi tối thượng! Chàng không cần ra tay sát sinh, chỉ dùng một chén trà xanh phàm trần đun từ nước giếng cổ dồi dào linh khí của Lão Quy, vừa hóa giải kịch độc ma ong, vừa chữa lành kinh mạch cho Độc Thủ Dược Vương để cảm hóa gã cải tà quy chính! Chiêu thức này không chỉ thể hiện lòng nhân từ vô song của Sáng Thế Thần, mà còn trực tiếp dập tắt mưu đồ đầu độc của Vô Ảnh Các mà không làm động đến thiên cơ! Ta phải học tập phong thái elegant, sâu sắc này của phu quân mới được!”*


Nàng khẽ chùi vệt tro bếp trên má, giả vờ thôn nữ hiền thục bưng bát súp gà nóng hổi ra đón chồng, ngọt ngào cười nói:


“Phu quân dọn vườn mệt mỏi rồi, vào ăn bát súp gà ấm áp bồi bổ sức khỏe đi chàng.”


“Thanh Ca thật chu đáo, ta vào ngay đây.” Nhất Sinh mỉm cười ấm áp, dắt tay thê tử đi vào nhà tranh ba gian dột nát gió thổi, lòng tràn ngập hạnh phúc gia đình phu thê khăng khít.


***


Trong khi đó, tại dịch quán tối tăm ngoại ô huyện Bình An.


Độc Thủ Dược Vương mặt mũi hớt hải, quần áo rách nát bẩn thỉu chạy lết về đến sào huyệt của Vô Ảnh Các. Gã quỳ sụp xuống trước mặt các sát thủ tà phái cao cấp, giọng nói run rẩy kinh hoàng báo cáo:


“Không được ám sát nữa! Nhiệm vụ ám sát thôn nữ Diệp Thanh Ca phải hủy bỏ ngay lập tức! Thôn Trúc Lâm… căn nhà tranh đó chính là cấm địa độc dược tối thượng lưỡng giới! Dưới giếng nước có tuyệt thế linh thú nuốt độc như ăn kẹo, sau vườn có đàn Ma Ong hút ma độc làm thức ăn, và gã phu quân thư sinh kia chính là một vị Sáng Thế Thần dồi dào công đức, dùng một chén trà xanh giải sạch kịch độc Trúc Cơ trong chớp mắt! Ai dám bén mảng đến đó đều sẽ bị phế sạch võ công hóa thành tro bụi!”


Tin tức hoảng sợ của Độc Thủ Dược Vương lập tức gieo rắc một nỗi kinh hoàng tột độ lên toàn bộ mạng lưới sát thủ Vô Ảnh Các. Họ nhận định việc cận chiến ám sát Diệp Thanh Ca là bất khả thi.


Tuy nhiên, tàn dư phản tặc Ma giới vẫn không chịu từ bỏ ý định tranh đoạt Ma Hoàng Ấn. Tại mật thất Vô Ảnh Các, một gã sát thủ bịt mặt mặc đồ đen bó sát, lưng đeo cây cung đen tỏa độc khí lạnh lẽo bước ra từ bóng tối. Đó chính là Sát thủ Số 13 – đệ nhất xạ thủ tầm xa của Vô Ảnh Các.


Gã vuốt ve mũi tên nỏ tẩm kịch độc vạn năm, giọng nói lạnh lùng xé rách không gian rít lên:


“Hừ, cấm địa độc dược thì sao? Đại lão công đức thì thế nào? Gã thư sinh kia dù có mạnh đến đâu cũng chỉ bảo vệ được cận thân mười mét. Đêm nay, bản tôn sẽ ẩn nấp trên ngọn tre cao cách nhà tranh trăm mét, dùng cung nỏ độc bắn lén tầm xa xuyên thủng lồng ngực gã thư sinh kia khi gã đi học về đường rừng tre Vô Ảnh dột nát! Để xem ngài ấy bẻ cong mũi tên nỏ độc của ta thế nào!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!