Nhạc nềnHarvest6

Giếng Cổ Lão Quy Nuốt Kịch Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa chiều muộn trút xuống Rừng tre Vô Ảnh những hạt nước lạnh buốt, nhưng khi chạm đến ranh giới thôn Trúc Lâm, màn mưa bỗng chốc hóa thành một làn sương mỏng nhẹ, mát rượi. Hứa Nhất Sinh ôm chặt chiếc hòm sách bằng gỗ thông trước ngực, bước chân phàm nhân liêu xiêu chạy vội qua cổng rào tre nát. Áo vải thô màu xanh nhạt dệt bằng tơ tằm ma giới siêu nhẹ của anh tuy bám vài giọt nước mưa nhưng vẫn giữ được sự khô ráo kỳ lạ.


Ở góc sân trước, Lôi Bá Thiên – gã cựu bang chủ Hắc Hổ Bang nay đã tự nguyện cải tà quy chính làm phu quét rác – đang hăm hở cầm chổi tre quét dọn dẹp sân trước bất chấp trời đổ mưa nhẹ. Thấy Nhất Sinh chạy về, Lôi Bá Thiên vội vàng khom lưng, cung kính hành lễ phàm nhân:


“Thủ khoa công tử đã về! Trời mưa trơn trượt, ngài đi đứng cẩn thận kẻo lấm bẩn nho phục!”


Nhất Sinh ái ngại dừng bước, vuốt vội những giọt nước mưa bám trên trán, vội khuyên ngăn:


“Lôi đại ca, trời sắp mưa giông lớn rồi, anh vào hiên nhà trú mưa đi. Quét dọn sân vườn lúc này làm gì cho ướt sũng người ra.”


Lôi Bá Thiên nghe xong, trong lòng lập tức dâng lên một luồng sóng gió cuộn trào, thầm nghĩ: *“Đại lão đang khảo nghiệm đạo tâm của ta! Ngài ấy nói ‘quét sân lúc này làm gì’, thực chất là đang nhắc nhở ta rằng việc quét dọn dẹp tâm ma không được quản ngại thời tiết, phải kiên trì vạn năm không nghỉ! Đúng là phong thái của Sáng Thế Thần ẩn thế, từng lời nói đều chứa đựng đại đạo vô vi!”*


Nghĩ vậy, gã càng thêm hăng hái vung chổi quét rác rầm rập, lớn tiếng đáp:


“Thủ khoa công tử cứ yên tâm! Tiểu nhân da dày thịt béo, quét rác dưới mưa chính là để rèn luyện thể chất phàm trần, quyết không phụ lòng chỉ điểm của ngài!”


Nhất Sinh lắc đầu thở dài, thầm nghĩ gã ác bá này sau khi ngã vào hố rác quả nhiên đã bị chấn thương đầu óc, thần trí không được bình thường. Anh không khuyên nữa, vội vàng đẩy cửa bước vào gian nhà tranh ba gian ấm áp phu thê.


Trong bếp lò, Diệp Thanh Ca đang giả vờ lóng ngóng nhóm lửa nấu súp gà. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nàng khéo léo ẩn sau lớp phấn trang điểm quê mùa, y phục vải thô xám bám chút tro bếp đen nhè m. Thấy phu quân về, nàng vội vàng chạy ra đón, vẻ mặt hiền dịu run rẩy đầy lo lắng:


“Phu quân! Chàng về rồi! Lúc nãy ngoài rừng tre bỗng có tiếng sét nổ lớn kinh hoàng, thiếp ở nhà lo lắng cho chàng đến phát khóc.”


Nhất Sinh mỉm cười ấm áp, đặt hòm sách xuống bàn gỗ, khẽ nắm lấy bàn tay hơi lạnh của thê tử sưởi ấm:


“Thanh Ca ngoan, ta không sao. Đúng là tiếng sét lúc nãy nổ to khủng khiếp thật, ta cũng giật mình chạy tránh bão. À, nàng xem này, mảnh ngọc bội nàng mua tặng ta ở chợ huyện dạo trước bị nứt nhẹ một góc rồi. Chắc lúc chạy tránh bão, ta vô tình va quẹt vào đá cuội bên đường nên mới nứt. Tiếc quá, đồ rẻ tiền vài tiền đồng phèn chua thôi nhưng là tấm lòng bình an của nàng dệt cho ta…”


Nhất Sinh khẽ chạm tay vào mảnh ngọc bội màu xanh ngọc bích bị nứt góc treo bên hông áo thô, vẻ mặt đầy sự tiếc rẻ phàm nhân.


Diệp Thanh Ca cúi đầu nhìn mảnh ngọc nứt góc, trong lòng bỗng chốc dâng lên sự sùng bái tột đỉnh cùng lòng cảm động sâu sắc, thầm nghĩ: *“Trời đất ơi! Phu quân quả thực là một vị đại năng công đức ẩn thế tối cao! Chàng vừa dùng mảnh ngọc bội vạn năm công đức của ta để bộc phát lôi điện diệt thế đánh bay cả một mụ tà tu Bạch Cốt Phu Nhân Trúc Cơ Kỳ, phá nát Bạch Cốt Trảo tàn bạo, vậy mà về nhà lại giả vờ như một thư sinh yếu đuối nhát gan, tiếc rẻ mảnh ngọc nứt góc vì va quẹt đá cuội? Ngài ấy đang dùng hành động phàm trần để răn dạy ta: Công đức vạn năm chỉ là đồ phế thải phèn chua, tình nghĩa phu thê bình dị mới là bảo vật vô giá! Phong thái vô vi, che giấu thiên cơ này của phu quân đúng là đạt đến cảnh giới hóa thần tối cao!”*


Nàng khẽ chớp đôi mắt phượng, giả vờ thẹn thùng e ấp, ngọt ngào nói:


“Phu quân không sao là tốt rồi. Ngọc nứt góc thì thôi, ngày mai thiếp dệt cho chàng chiếc áo thô dẻo dai hơn để mặc đi học đường không bị trầy xước.”


“Thanh Ca của ta quả là hiền thục khéo tay nhất thôn.” Nhất Sinh cười xòa, lòng dâng lên luồng ấm áp phu thê khăng khít. Anh đi đến góc sân cạnh giếng nước cổ, múc một gầu nước ngọt mát lạnh để rửa tay chân.


Nguồn nước ngọt ngào mát lạnh bốc hơi linh khí nhàn nhạt, Nhất Sinh uống một ngụm, tấm tắc khen ngợi:


“Nước giếng nhà ta quả là linh thiêng, ngọt lịm mát lòng mát dạ, uống vào một ngụm là mọi mệt mỏi học hành tiêu tan sạch sẽ. Chắc chắn tổ tiên họ Hứa ngày xưa đã chọn được long mạch mạch nước tốt để đào giếng.”


Diệp Thanh Ca đứng bên cạnh bưng chậu giặt đồ, thầm nghĩ: *“Phu quân quả nhiên tinh tường. Mạch nước này thông thẳng tới mạch linh khí ngầm bị đè dưới móng nhà tranh, lại được Lão Quy trăm tuổi trấn giữ lọc sạch tạp chất. Chàng giả vờ khen tổ tiên họ Hứa để che giấu việc mình lén dùng pháp lực cải tạo nguồn nước bồi bổ thể chất vạn độc bất xâm cho gia đình. Ta phải lén bảo vệ nguồn nước này thật tốt mới được.”*


Sau bữa cơm tối đơn giản phu thê ngọt ngào, Nhất Sinh thắp đèn dầu đọc sách Kinh Thư thánh hiền cạnh cửa sổ hướng ra giếng nước cổ. Giọng đọc sách nho nhã, dồi dào chính khí phàm trần của anh vang vọng nhẹ nhàng trong đêm tối mát mẻ.


Dưới đáy Giếng nước cổ nhà Nhất Sinh, sâu ngầm hàng chục trượng, một sinh vật khổng lồ đang ngủ say bỗng khẽ cựa mình. Đó là Lão Quy – con rùa già trăm tuổi sống dưới đáy giếng nước cổ nhà họ Hứa suốt trăm năm qua. Ngày ngày nghe giọng đọc sách thánh hiền và Kinh Thư dạt dào chính khí nho phong của Nhất Sinh, Lão Quy đã tự ngộ đạo thành linh thú, mai rùa đen bóng khổng lồ tự động khắc sâu các vân cổ tự phát sáng nhạt. Lão Quy mở đôi mắt nhỏ sáng rực, lười biếng thổ nạp linh khí rò rỉ từ móng nhà tranh, thầm nghĩ: *“Chính khí của phu quân Nhất Sinh hôm nay thật dạt dào, giúp ta thanh lọc tâm trí, kinh mạch dẻo dai hơn cả trăm năm tu luyện khổ cực.”*


***


Nửa đêm, sương mù từ đầm lầy sương mù biên giới bắt đầu tràn vào thôn Trúc Lâm, bao phủ căn nhà tranh ba gian trong một màn sương lạnh lẽo, âm u.


Một bóng người gầy còm mặc đạo bào màu lục sẫm bẩn thỉu lén lút lướt nhanh qua hàng rào tre nhà Nhất Sinh. Đó chính là Độc Thủ Dược Vương, tà tu chế độc khét tiếng biên giới, sư phụ của Bạch Cốt Phu Nhân. Gã đeo trên lưng một chiếc hũ sành nhỏ chứa kịch độc vạn năm chiết xuất từ mật của loài rắn độc cổ ma giới, gương mặt xanh xao bốc mùi hôi thối độc dược của gã lộ ra vẻ tàn nhẫn độc ác cực hạn.


“Hừ, gã thư sinh họ Hứa kia có ngọc bội công đức bảo mệnh cực mạnh, ta không thể dùng bạo lực vật lý tiếp cận chém nhà.” Độc Thủ Dược Vương lẩm bẩm, đôi mắt hí đầy vẻ tà mị hoang mang nhìn về phía căn nhà tranh đang im lìm trong bóng tối. “Nhưng giếng nước cổ này chính là mệnh mạch sinh hoạt của các ngươi. Đêm nay, ta đổ hũ kịch độc vạn năm này xuống giếng, nguồn nước ngọt ngào sẽ hóa thành vũng máu đen kịch độc! Cả nhà ngươi uống vào, tắm rửa vào đều sẽ bị ăn mòn da thịt, hóa thành xương trắng trong chớp mắt! Để xem ngọc bội công đức của ngươi cứu mạng thế nào!”


Gã tà tu cười tàn nhẫn bóng đêm, lén lút tiếp cận bến đá giếng nước cổ. Gã vô cùng cẩn thận, lén vận hành linh lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ để che giấu ma khí rò rỉ, tránh làm động đến kết giới ma pháp ẩn xung quanh nhà tranh.


Độc Thủ Dược Vương đứng cạnh miệng giếng, lén mở nắp gỗ giếng nước cổ ra. Một mùi hôi thối độc dược nhè nhẹ lập tức tỏa ra từ cơ thể gã, bay thẳng xuống lòng giếng sâu thẳm.


Gã lấy chiếc hũ sành từ sau lưng ra, mở nắp hũ bốc khói tím độc hại. Chất lỏng kịch độc vạn năm màu tím đen sánh đặc, ăn mòn cả nắp sành rỉ sét, chuẩn bị được đổ xuống nguồn nước sinh hoạt ngọt ngào của đôi phu thê.


“Chết đi, lũ phàm nhân ngu ngốc!” Độc Thủ Dược Vương cười tàn nhẫn, nghiêng hũ đổ thẳng dòng nước độc tím đen xuống giếng nước cổ.


Dòng kịch độc vạn năm rơi xuống giếng sâu, bốc khói tím độc hại ăn mòn thành giếng đá cổ rêu xanh.


Thế nhưng, ngay tại mili giây dòng nước độc chuẩn bị hòa tan vào mạch nước ngọt ngầm dưới giếng cổ, Lão Quy dưới đáy giếng bỗng tỉnh giấc.


Lão Quy ngửi thấy mùi vị cay nồng, hôi thối độc dược quen thuộc của ma giới rò rỉ xuống giếng sâu. Đôi mắt nhỏ của con rùa già trăm tuổi bỗng chớp chớp, lộ ra vẻ bất mãn tột cùng xen lẫn sự phấn khích ngớ ngẩn, thầm nghĩ: *“Hử? Đứa nào dám đổ thứ nước giải khát đậm đặc, cay nồng đầy hương vị ma giới này xuống nhà ta? Lại còn mang theo dương khí thái dương và ma lực dồi dào nữa chứ? Thứ này ngon ngọt, chát chát, giống hệt vị xôi gấc cúng tế và canh ma dược của thê tử Diệp Thanh Ca hay nấu bếp lò rò rỉ xuống mạch nước ngầm dạo trước! Đúng là món ngon dâng tận miệng!”*


Lão Quy há miệng khổng lồ, vận hành thần thông Hóa Thạch Phong Độc tự ngộ từ Kinh Thư thánh hiền.


*Ựuuuuuu…*


Một luồng hút khổng lồ bùng phát dưới đáy giếng cổ, tạo thành một vòng xoáy nước nhỏ màu xanh nhạt. Toàn bộ dòng kịch độc vạn năm màu tím đen sánh đặc vừa rơi xuống liền bị vòng xoáy hút chặt, dẫn truyền thẳng vào cái miệng khổng lồ béo múp của Lão Quy.


Lão Quy nhai nuốt rôm rốp dòng kịch độc vạn năm như ăn kẹo ngọt phàm trần. Thể chất giải độc thần cấp linh thú của nó nhanh chóng trung hòa hoàn toàn độc tố rắn cổ, hấp thụ sạch sẽ lượng ma lực và linh khí dồi dào trong độc dược để bồi bổ cho mai rùa cổ tự phát sáng rực rỡ.


“Ực… Ngon tuyệt! Thơm mát dạt dào sức khỏe!” Lão Quy thỏa mãn vỗ vỗ bụng rùa khổng lồ dưới đáy nước sâu ngầm.


Trên miệng giếng cổ, Độc Thủ Dược Vương đang rướn cổ nhìn xuống, chờ đợi nước giếng đổi màu đen và bốc khói kịch độc diệt môn. Thế nhưng, gã chờ suốt nửa nén nhang mà mặt nước giếng cổ vẫn trong vắt như gương, ngọt mát lạnh lùng phản chiếu ánh trăng rằm nhạt nhòa.


“Cái… Cái gì? Vô lý! Kịch độc vạn năm chiết xuất từ rắn cổ ma giới của ta có thể ăn mòn cả thần binh sắt thép, đổ xuống giếng nước phàm nhân sao lại không có chút phản ứng nào?” Độc Thủ Dược Vương ngơ ngác hoang mang tột độ, mồ hôi hột chảy dài trên gương mặt xanh xao bẩn thỉu. “Chẳng lẽ hũ kịch độc vạn năm vô giá của ta bị làm giả? Hay là nguồn nước giếng cổ này được bảo hộ bởi một kết giới giải độc tối cao vượt ngoài thiên đạo?”


Gã tà tu không tin vào mắt mình, cố rướn người sát miệng giếng đá cổ, ghé mắt hí nhìn sâu xuống lòng giếng tối tăm định dùng thần thức dò xét.


Dưới lòng giếng sâu, Lão Quy ăn xong hũ kịch độc vạn năm cảm thấy hơi bloated đầy bụng do độc tố quá đậm đặc. Nó quyết định vươn cổ lên để thông họng dọn dẹp vệ sinh nguồn nước ngọt ngào cho phu quân.


Lão Quy vươn cái đầu rùa khổng lồ béo múp mút lên sát mặt nước giếng cổ, mắt sáng rực nhìn gã tà tu gầy còm đang thò mặt xuống dòm ngó.


*Phù… Ựuuuuuu… OẸ!!!*


Lão Quy há miệng khổng lồ, phun mạnh một bãi chất nhầy ma pháp bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối nồng nặc thẳng vào mặt Độc Thủ Dược Vương.


Bãi chất nhầy này chính là tàn dư độc tố rắn cổ vạn năm đã bị cơ thể Lão Quy lọc độc trung hòa hoàn toàn, kết hợp với nước bọt nhầy nhụa tích tụ trăm năm dưới giếng sâu dính đầy rêu phong bẩn thỉu, tạo thành một luồng chất lỏng màu tím xám sánh đặc bốc mùi trứng thối cực kỳ khủng khiếp.


*Bép!*


Bãi chất nhầy bẩn thỉu búng thẳng vào mặt Độc Thủ Dược Vương, dính chặt từ đỉnh đầu trọc bẩn xuống cằm râu dê và áo bào đạo lục sẫm.


“Áaaa!!! Thứ nước bọt gì thế này? Thối quá! Ôi trời đất ơi, mắt của ta!” Độc Thủ Dược Vương gào thét thảm thiết bóng đêm, loạng choạng lùi lại giật lùi hiên nhà tranh.


Gã tà tu cố vận linh lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ để thổi bay bãi chất nhầy, thế nhưng chất nhầy ma pháp của Lão Quy có thuộc tính phong độc và trung hòa linh lực cực mạnh. Linh lực của gã vừa bộc phát liền bị chất nhầy dính bệt hút sạch sẽ, biến thành lớp keo dính chặt hơn làm vô hiệu hóa hoàn toàn ma pháp phòng ngự.


“Không thể nào! Linh lực của ta bị chất nhầy này khóa chặt rồi! Đây không phải là giếng nước phàm trần! Dưới giếng có tuyệt thế linh thú hộ vệ nguồn nước!” Độc Thủ Dược Vương hoảng loạn tột độ, mặt mũi dính bệt chất nhầy bốc mùi hôi thối nồng nặc rụng rời chân tay.


Gã vội vàng vứt chiếc hũ sành rỗng xuống đất, bịt mắt mũi cố gắng lùi lại thoát thân khỏi mảnh sân trước nhà tranh. Trong cơn hoảng loạn mù lòa lâm thời do chất nhầy dính bệt đầy mắt, Độc Thủ Dược Vương loạng choạng chạy lùi hướng thẳng về phía ranh giới vườn rau sau nhà tranh.


*Rắc!*


Chân gã tà tu vô tình giẫm mạnh trúng ranh giới vườn rau sau nhà, nơi đàn ong mật ma giới biến dị đang làm tổ cạnh rào tre rậm rạp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!