Nhạc nềnHarvest6

Bài Luận Văn Dọn Nhà Ngộ Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm huyện Bình An chưa tan, rặng tre xanh mướt của thôn Trúc Lâm vẫn còn đọng những giọt sương lạnh ngắt. Bên trong căn nhà tranh ba gian, Hứa Nhất Sinh đã thức dậy từ sớm. Anh vươn vai một cái, cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Sau sự kiện gã quan thuế Lý Ba tự quỳ lạy dâng đơn thú tội bằng máu vào sáng hôm qua, Nhất Sinh càng thêm vững tin vào đạo học thánh hiền. Công lý triều đình quả thực nghiêm minh, chính khí từ bản sớ viết dở của anh chắc chắn đã cảm hóa phong thủy, khiến kẻ ác tự biết quay đầu.


Nhất Sinh đi vào gian bếp, định bụng nhóm lửa nấu chút nước ấm cho thê tử rửa mặt. Khi cúi người dọn dẹp bếp lò, anh nhìn thấy đống tro tàn xám xịt bên trong. Đó chính là tàn tích của bản sớ cầu cứu viết dở đêm qua mà anh đã vứt vào lò để làm giấy nhóm lửa.


Nhất Sinh thản nhiên cầm chiếc xẻng nhỏ, xúc đống tro bếp đổ ra góc vườn sau. Anh vừa làm vừa lẩm bẩm:


“Bếp lò muốn đỏ lửa thì tro tàn phải được dọn sạch. Nếu cứ tích tụ ngày này qua tháng khác, khí lành không lưu thông, lửa làm sao mà bén được? Việc dọn dẹp bếp lò này, suy cho cùng cũng là dọn dẹp lòng mình vậy.”


Anh hoàn toàn không biết rằng, đống tro bếp mà anh vừa xúc đổ ra ngoài, thực chất chứa đựng tàn dư trận pháp của cuốn sách rách "Thiên Địa Trận Pháp Sơ Giải". Khi đống tro bám vào móng nhà tranh, nó khẽ rung lên một nhịp vô hình, gia cố thêm một tầng kết giới vạn tầng phòng ngự, khiến mọi luồng âm khí muốn lẻn vào đều bị đánh bật ra ngoài.


Diệp Thanh Ca lúc này đã thức dậy. Nàng mặc chiếc váy vải thô màu xám, mái tóc búi gọn bằng trâm tre phàm trần, bước ra từ buồng trong với vẻ mặt hiền dịu, vụng về giật giũ chiếc chậu gỗ. Nhìn thấy Nhất Sinh đang lúi húi dọn tro bếp, đôi mắt phượng của nàng bỗng chốc dâng lên sự sùng bái tột đỉnh.


Trong lòng Ma hoàng Tuyết Cơ khẽ run lên:


“Phu quân quả thực thâm sâu khôn lường! Đêm qua chàng vừa mượn thiên cơ cảm hóa Lý Ba, sáng ra đã thản nhiên dọn dẹp tro tàn để gia cố kết giới phòng ngự. Từng động tác xúc tro của chàng đều tự nhiên, vô vi như hòa làm một với đại đạo. Chàng đang dùng hành động phàm trần để dạy ta đạo lý: Muốn giữ vững kết giới, phải liên tục gột rửa tạp niệm!”


Nàng vội vàng bưng chén trà xanh phàm trần ngọt mát ra, khẽ khàng dâng bằng hai tay, giọng nói ngọt ngào như rót mật:


“Phu quân, chàng vất vả rồi. Mau uống ngụm nước ấm rồi chuẩn bị lên tư thục kẻo trễ giờ học.”


Nhất Sinh đón lấy chén trà, nhìn thê tử hiền thục bằng ánh mắt sủng ái vô vàn. Anh áp đôi bàn tay ấm áp của mình lên má nàng, khuyên nhủ:


“Thanh Ca, tay nàng vẫn còn lạnh lắm. Đêm qua nàng dậy giặt đồ sương lạnh làm ta xót xa vô cùng. Hôm nay ở nhà cứ nghỉ ngơi, việc quét sân dọn rác cứ để gã Lôi Bá Thiên làm.”


Ngoài sân, Lôi Bá Thiên – cựu bang chủ Hắc Hổ Bang khét tiếng một thời – lúc này đang hăng hái cầm chiếc chổi tre quét rác rầm rập. Gã vừa quét vừa di chuyển chân theo bộ pháp vô vi mà gã tự suy diễn từ Nhất Sinh. Thấy Nhất Sinh nhìn ra, gã vội vàng dập đầu một cái rầm, cung kính hét lớn:


“Hứa tiên sinh chào buổi sáng! Tiểu nhân thề quét sạch từng sợi rác, không để lệch một mảy bụi nào làm hỏng phong thủy của ngài!”


Nhất Sinh mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ gã ác bá này sau khi ăn khoai lang nướng lò đất của mình quả thực đã hoàn toàn cải tà quy chính, trở thành một phu quét rác lương thiện. Anh yên tâm đeo túi sách thêu hoa văn phong thủy đơn giản, vác hòm sách gỗ bước ra khỏi cổng tre, hướng về phía tư thục huyện Bình An.


***


Tư thục huyện Bình An hôm nay bao trùm bởi một bầu không khí vô cùng căng thẳng.


Các sĩ tử ngồi ngay ngắn sau những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hôm nay là kỳ kiểm tra thử trước thềm kỳ thi hương chính thức. Thầy đồ gàn dở Mạnh Khắc đứng trên bục giảng, gương mặt nghiêm nghị, tay cầm chiếc thước gỗ đào trăm tuổi gõ lộc cộc lên mặt bàn.


Lão già râu dài bạc phơ, mặc áo nho sĩ sờn vai màu xám, quét ánh mắt sắc lẹm qua một lượt rồi dõng dạc công bố đề bài:


“Hôm nay, ta ra một đề bài hóc búa từ Kinh Dịch để thử thách học vấn của các ngươi. Đề bài là: ‘Luận giải về trật tự tối cao của thiên địa’. Kẻ nào giải nghĩa được thần vận của trật tự này, mới xứng đáng đi thi hương!”


Cả phòng học lập tức vang lên tiếng xì xào hoang mang. Đề bài này quá mức abstract, rộng lớn và thâm sâu. Thiên địa trật tự tối cao? Làm sao một phàm nhân thư sinh có thể dùng bút mực để lột tả hết được?


Ngồi ở bàn đầu, Lý Văn Tài – đệ nhất thi sĩ tự phụ của tư thục – khẽ nhếch mép cười đầy ngạo nghễ. Gã vuốt ve chiếc quạt giấy thêu thơ tự sáng tác, tay mài mực rầm rập, trong lòng đắc ý vô cùng:


“Đề bài này chính là cơ hội để ta thể hiện! Ta đã đọc thuộc lòng hàng trăm điển tích thánh hiền, nghiên cứu qua vô số bài luận mạ vàng của các đại gia kinh đô. Trật tự thiên địa chẳng qua là sự vận hành của hoàng quyền, sự phân định tôn ti trật tự rõ ràng như quân thần, phụ tử. Bài luận này, ta chắc chắn sẽ đỗ đầu!”


Lý Văn Tài liếc mắt nhìn sang Hứa Nhất Sinh đang ngồi ở góc phòng. Thấy Nhất Sinh mặt mày xanh xao, ngơ ngác cầm chiếc bút lông sứt ngòi gãi đầu, Lý Văn Tài càng thêm khinh bỉ:


“Hừ, gã thư sinh nghèo kiết xác họ Hứa kia dạo này gặp may được quan huyện miễn thuế ruộng cải, tưởng thế là hay. Đụng tới học vấn thâm sâu của Kinh Dịch, gã lấy cái gì mà luận giải? Chắc lại viết mấy lời dung tục vô nghĩa.”


Trong lúc đó, Hứa Nhất Sinh thực sự đang vô cùng đau đầu.


*Tư duy overthinking của anh bắt đầu vận hành điên cuồng:*


“Trật tự tối cao của thiên địa? Thầy đồ Mạnh Khắc hôm nay bị sao thế nhỉ? Ra cái đề bài to tát như vậy làm gì? Mình chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong căn nhà tranh ba gian dột nát, trồng vài luống cải hữu cơ, dọn dẹp hố rác sau núi. Thiên địa vũ trụ vận hành thế nào, mình làm sao biết được? Nhưng nếu không viết được bài này, thầy đồ chắc chắn sẽ dùng thước gỗ đào gõ đầu mình sưng vù mất!”


Nhất Sinh rùng mình khi nhìn thấy chiếc thước gỗ đào của Mạnh Khắc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một sự liên kết thực tế nhất trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày để đưa vào bài luận.


Bỗng nhiên, anh nhớ đến đống tro bếp lò mà mình vừa xúc dọn sáng nay. Anh nhớ đến mảnh sân nhỏ trồng rau cải được quét dọn ngăn nắp bởi Lôi Bá Thiên. Anh nhớ đến căn nhà tranh ba gian tuy nghèo khó nhưng luôn được dọn dẹp sạch sẽ, không một hạt bụi.


“Phải rồi!” Đôi mắt Nhất Sinh sáng lên. “Thiên địa vũ trụ tuy rộng lớn, nhưng suy cho cùng chẳng phải cũng giống như một căn nhà tranh ba gian hay sao? Trật tự tối cao của thiên địa, thực chất chính là sự ngăn nắp, sạch sẽ và biết phân loại rác thải!”


Nhất Sinh phấn khởi mài mực. Anh cầm chiếc bút lông sứt ngòi, bắt đầu đặt bút viết rầm rập lên tờ giấy tuyên trắng.


Anh viết bằng tất cả sự chân thành và trải nghiệm dọn nhà thực tế của mình. Nét chữ của anh viết theo Thư pháp Vô Chiêu, tuy mộc mạc nhưng do vận may cát tường nghịch thiên và chính khí phàm trần tích tụ, từng nét mực đen tuyền bỗng tỏa ra một luồng nho phong chính khí nhàn nhạt, mắt thường của phàm nhân khó lòng nhìn thấy.


***


Một canh giờ trôi qua nhanh chóng.


“Hết giờ làm bài! Tất cả sĩ tử dừng bút!” Mạnh Khắc gõ thước gỗ đào cái chát xuống bàn.


Các sĩ tử lục đục nộp bài. Lý Văn Tài tự tin bước lên đầu tiên, cung kính dâng bản luận văn dài dằng dặc, viết bằng những từ ngữ hoa mỹ, mạ vàng sáo rỗng. Gã không quên liếc nhìn Nhất Sinh đầy thách thức.


Nhất Sinh bối rối bước lên, đặt bản luận văn mỏng manh chỉ vỏn vẹn một trang giấy của mình lên bàn của Mạnh Khắc, rồi vội vàng lùi lại cúi đầu.


Mạnh Khắc ngồi sau bàn lớn, bắt đầu chấm bài. Lão cầm bài của Lý Văn Tài lên đọc. Ban đầu, lão khẽ gật đầu, nhưng càng đọc, chân mày lão càng nhíu chặt lại. Lão thẳng tay ném bản luận văn xuống đất, tức giận mắng lớn:


“Rác rưởi! Toàn là những lời sáo rỗng, hoa mỹ nhưng vô hồn! Ngươi dùng điển tích thánh hiền để nịnh nọt hoàng quyền, nhưng lại hoàn toàn không hiểu gì về bản chất vận hành của thiên địa! Lý Văn Tài, học vấn của ngươi chỉ là loại mạ vàng giả tạo!”


Lý Văn Tài mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy quỳ sụp xuống đất, không dám ho he một lời.


Mạnh Khắc thở dài đầy thất vọng. Lão cầm đến bản luận văn của Hứa Nhất Sinh. Vừa định đặt bút phê, ánh mắt lão bỗng khựng lại khi nhìn thấy tiêu đề của bài viết:


*“Luận về Trật Tự Thiên Địa qua việc Dọn Dẹp Nhà Tranh và Phân Loại Rác Thải.”*


“Hả?” Mạnh Khắc ngơ ngác. Lão dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.


Nhưng ngay khi lão tập trung nhìn vào nét chữ thư pháp của Nhất Sinh, luồng nho phong chính khí vô hình tích tụ trên tờ giấy bỗng chốc bùng phát, xộc thẳng vào thần thức của lão. Mạnh Khắc trợn tròn hai mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, cả cơ thể lão run lên bần bật như thể vừa bị sét đánh ngang tai.


Lão lẩm bẩm đọc to bài luận của Nhất Sinh trước cả lớp:


“...Thiên địa vốn là một căn nhà tranh ba gian rộng lớn. Muốn giữ cho nhà tranh yên bình, phong thủy lưu thông, thì việc đầu tiên mỗi buổi sáng sớm là phải cầm chổi quét dọn sạch sẽ rác lá rụng trước sân. Rác rưởi không dọn, tích tụ ngày này qua tháng khác sẽ hóa thành uế khí, làm hỏng mạch đất sinh hoạt...”


Lý Văn Tài đang quỳ dưới đất nghe thấy thế, không kìm được liền bật cười khinh bỉ, chen ngang:


“Ha ha! Thưa thầy, bài luận của Hứa Nhất Sinh quá mức dung tục, tầm thường! Học vấn thánh hiền trị quốc bình thiên hạ, gã lại mang chuyện quét rác, dọn nhà tranh ra để so sánh! Đây rõ ràng là bôi nhọ Kinh Dịch, không có một chút điển tích nho nhã nào!”


“Câm mồm!” Mạnh Khắc bỗng hét lên một tiếng vang dội như sấm truyền, chiếc thước gỗ đào trên tay lão gõ mạnh xuống bàn làm chiếc bàn gỗ nứt toác một đường.


Lão trợn mắt nhìn Lý Văn Tài, ngực phập phồng vì kích động, giọng nói run rẩy vì đốn ngộ tột độ:


“Ngươi thì biết cái gì? Ngươi đúng là đồ ngu muội mắt mù! Chữ ‘quét rác’ của Hứa đệ... thực chất chính là ‘Thanh lọc tạp niệm, quy nhất Thái Cực’! Lá rụng phàm trần chính là bụi bặm tâm ma tích tụ trong đan điền của chúng sinh! Không quét dọn tâm ma hằng ngày, tu vi làm sao tiến triển, thiên hạ làm sao thái bình?”


Cả phòng học lập tức im phăng phắc. Các sĩ tử há hốc mồm kinh ngạc.


Hứa Nhất Sinh cũng trợn tròn mắt, ngơ ngác gãi đầu, trong lòng hoang mang tột độ:


“Hả? Mình chỉ viết về việc quét rác lá tre khô rụng trước sân nhà tranh để tránh muỗi rừng thôi mà... Sao thầy đồ lại suy diễn ra thành thanh lọc tâm ma với quy nhất Thái Cực cái gì thế kia? Thầy đồ hôm nay bị điên thật rồi sao?”


Mạnh Khắc không thèm để ý đến sự ngơ ngác của Nhất Sinh. Lão kích động lật tiếp bài luận, giọng đọc càng lúc càng run rẩy, nước mắt lão chảy ròng ròng trên gò má nhăn nheo:


“...Tro tàn trong bếp lò phải được xúc dọn sạch sẽ hằng ngày. Hốt tro bếp chính là gột rửa tạp niệm cũ kỹ, nhường chỗ cho ngọn lửa mới bùng cháy dồi dào sức sống. Tro tàn bám vào móng nhà, vô tình bồi đắp cho nền móng thêm kiên cố, chống chọi được giông bão mưa sa...”


Mạnh Khắc đọc đến đây, đầu óc bỗng vang lên một tiếng “oanh” cực đại. Linh hồn lão như được khai mở, linh lực phàm trần tích tụ suốt mấy chục năm qua bỗng chốc dâng trào cuồn cuộn. Lão đốn ngộ hoàn toàn triết lý vô vi tối thượng!


“Hốt tro bếp... Hốt tro bếp chính là gột rửa tạp niệm, quy nhất Thái Cực! Tro tàn bám móng nhà chính là công đức kim quang bồi đắp kết giới! Trời đất ơi! Hứa đệ không phải đang viết văn, ngài ấy đang dùng ngôn ngữ phàm trần dung tục để truyền thụ tối cao Ma pháp trận pháp thiên quy cho ta!”


*Bùm!*


Một luồng chính khí nho phong màu vàng nhạt bỗng chốc bùng phát từ cơ thể Mạnh Khắc, xua tan hoàn toàn mọi u ám trong phòng học. Lão thầy đồ gàn dở chính thức đột phá cảnh giới tinh thần, đạt đến Đốn Ngộ Phàm Trần đỉnh phong, thọ nguyên tăng thêm hai mươi năm!


Lý Văn Tài ngồi bệt dưới đất, há hốc mồm nhìn luồng chính khí bao quanh Mạnh Khắc, đầu óc trống rỗng, trầm cảm nhẹ đến mức không thể tin vào mắt mình.


Trong tiếng kinh hô của cả lớp, Mạnh Khắc nước mắt đầm đìa, bước xuống bục giảng. Trước sự kinh hoàng của toàn bộ sĩ tử, vị thầy đồ nghiêm khắc gàn dở ấy bỗng nhiên quỳ sụp một chân xuống trước mặt Hứa Nhất Sinh, dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì tôn kính tột cùng:


“Đại... Đại Triết Sĩ ẩn thế! Hứa tiền bối! Nhận của vãn bối Mạnh Khắc một lạy! Vãn bối ngu muội suốt năm mươi năm qua không ngộ ra chân lý, hôm nay nhờ bài luận dọn nhà dọn tro bếp của tiền bối mà đốn ngộ đại đạo vô vi! Tiền bối giả nghèo trải nghiệm hồng trần, quả thực là phúc phận của vạn tộc biên thùy!”


“Hả? Thầy đồ... Huynh... Huynh làm cái gì thế?” Nhất Sinh hoảng hốt nhảy dựng lên, mặt mày tái mét vì sợ hãi. “Tiểu sinh chỉ viết bừa thôi mà! Huynh mau đứng lên, tiểu sinh làm sao gánh nổi cái lạy này của huynh!”


Nhất Sinh hoảng loạn định đỡ Mạnh Khắc dậy. Nhưng trong mắt Mạnh Khắc, hành động hoảng hốt lùi lại của Nhất Sinh lại chính là phong thái “vô danh vô lợi”, không muốn để lộ thân phận của một vị đại năng ẩn thế tối cao.


Mạnh Khắc dập đầu thêm ba cái, cung kính hét lớn:


“Tiền bối yên tâm! Vãn bối hiểu quy tắc giả nghèo của ngài! Vãn bối tuyệt đối không dám làm hỏng màn diễn kịch hồng trần của ngài! Bài viết này... vãn bối tuyên bố đạt điểm tuyệt đối tối cao vạn năm có một!”


Lão đứng dậy, cẩn thận dùng chiếc hộp gỗ đào quý giá nhất của mình để cất giữ bài luận văn của Nhất Sinh như bảo vật hộ mệnh cấp thần. Lão trừng mắt nhìn Lý Văn Tài, lạnh lùng ra lệnh:


“Lý Văn Tài! Ngươi dám nghi ngờ bài luận của Đại Triết Sĩ? Phạt ngươi quét dọn nhà vệ sinh tư thục suốt một tháng tròn để thanh lọc tâm ma bẩn thỉu của ngươi!”


Lý Văn Tài khóc không ra nước mắt, trầm cảm sâu sắc, lầm lũi cúi đầu nhận phạt.


Nhất Sinh đứng đờ người giữa phòng học, tay cầm chiếc bút lông sứt ngòi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng:


“Trời đất ơi... Thầy đồ Mạnh Khắc thực sự bị điên rồi. Chỉ vì một bài luận quét rác dọn tro bếp lò mà huynh ấy tự nguyện quỳ lạy mình, lại còn đột phát ra hào quang màu vàng... Chẳng lẽ đạo học Kinh Dịch của mình dạo này tiến bộ vượt bậc, đạt đến cảnh giới tự nhiên cảm hóa cả người điên sao?”


***


Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học.


Mạnh Khắc ngồi một mình trong thư phòng tư thục, đóng chặt cửa nẻo. Lão cung kính lấy bài luận văn dọn nhà của Nhất Sinh ra ngắm nghía, lòng dâng lên sự kích động khôn cùng.


“Bảo vật! Đây chính là bảo vật trấn quốc! Triết lý dọn rác dọn tro bếp lò này nếu dâng lên triều đình kinh đô, chắc chắn sẽ khai mở trí tuệ cho vạn dân, bình ổn thiên hạ vạn tộc!”


Mạnh Khắc quyết định lén lút dùng quan ấn của tư thục dán niêm phong bài luận văn lại, gửi chuyển phát nhanh thần tốc lên phủ kinh đô dâng cho Quốc Sư Đại Triết Học – người thầy cũ của lão – để nhờ thẩm định.


Lão hoàn toàn không biết rằng, khi bài luận văn dọn nhà chứa đựng chính khí nho phong dạt dào ấy được gửi đi, nó đã tỏa ra một luồng khí chất nho nhã thuần khiết vô cùng nồng đậm xuyên qua không gian biên giới.


Tại vùng núi hoang dã Rừng tre Vô Ảnh cách thôn Trúc Lâm mười dặm, sương mù ma pháp tăm tối bao phủ quanh năm.


Bạch Cốt Phu Nhân – nữ tà tu tàn bạo chuyên luyện cốt, mặc đạo bào rách nát thêu hình đầu lâu xương chéo – đang ngồi bế quan trên một thạch đài đầy xương trắng. Nàng ta bỗng mở trừng hai mắt, mũi hít hà một hơi thật sâu.


“Mùi vị này... Thật là một luồng chính khí nho phong thuần khiết, dồi dào công đức phàm trần cực kỳ hiếm gặp! Khí chất nho nhã thanh tú này... chắc chắn phát ra từ một gã thư sinh phàm nhân có vận mệnh cát tường vô song!”


Đôi môi đỏ rực như máu của Bạch Cốt Phu Nhân liếm nhẹ, ánh mắt lộ ra vẻ thèm khát, tàn nhẫn tột cùng:


“Hắc hắc... Nếu ta bắt gã thư sinh này về làm lô đỉnh để tu luyện tà công sắc dục Bạch Cốt Trảo, chắc chắn ta sẽ đột phá cảnh giới Trúc Cơ trong chớp mắt! Gã thư sinh họ Hứa đỗ đầu kỳ kiểm tra thử kia... ngươi chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của Bạch Cốt Phu Nhân ta đâu!”


Nữ tà tu vung tay áo hắc ám, hóa thành một luồng khói đen tà khí lạnh thấu xương, lướt nhanh về phía biên giới thôn Trúc Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!