Nhạc nềnHarvest6

Khi Ác Bá Trở Thành Phu Quét Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh ấm áp của ngày mới khẽ lách qua những kẽ lá tre xanh mướt, rọi xuống mảnh sân nhỏ trước căn nhà tranh ba gian của phu thê Hứa Nhất Sinh. Sau cuộc rút lui trong hoảng loạn của đại trưởng lão Thần Cơ Tử vào ngày hôm trước, thôn Trúc Lâm dường như lại trở về với vẻ yên bình vốn có của nó. Nhưng sự yên bình ấy, vào buổi sáng hôm nay, lại được điểm xuyết bằng một hình ảnh vô cùng kỳ lạ và hài hước.


Giữa sân, Lôi Bá Thiên – gã bang chủ bặm trợn, mặt sẹo râu rậm của Hắc Hổ Bang khét tiếng một thời – đang còng lưng, dồn hết tâm sức vào việc quét rác. Gã mặc một chiếc áo vải thô rách nát, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy sẹo, nhưng đôi mắt gã thì lại sáng quắc, nhìn chằm chằm vào từng chiếc lá tre khô rụng dưới đất như thể đang đối mặt với kẻ thù sinh tử.


*Xoạt... Xoạt...*


Tiếng chổi tre miết trên nền đất vang lên đều đặn. Lôi Bá Thiên không chỉ quét rác thông thường. Mỗi lần vung chổi, gã lại lén vận hành một chút hơi thở phàm nhân còn sót lại, cố gắng di chuyển theo nhịp điệu vô vi mà gã tự suy diễn từ động tác quét sân của Hứa Nhất Sinh hằng ngày. Gã thầm nghĩ trong đầu, lòng đầy sự tôn kính và khiếp sợ tột độ:


*“Đại lão Sáng Thế Thần quả thực thâm sâu khôn lường! Ngài ấy bắt ta cải tà quy chính, ngày ngày đến quét dọn mảnh sân nhỏ trồng rau cải này, thực chất là đang dùng lao động phàm trần để tẩy rửa tâm ma và mài giũa kinh mạch cho ta. Từng chiếc lá tre rụng xuống đều là một quân cờ trong thiên địa trận pháp phong thủy của ngài ấy. Ta phải quét thật sạch, thật ngăn nắp, không được để lệch một sợi rác nào, nếu không sẽ làm hỏng đại kế của ngài ấy!”*


Hứa Nhất Sinh ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc sân, tay cầm cuốn sách Kinh Dịch rách góc, ngơ ngác nhìn gã ác bá địa phương đang hăm hở quét dọn. Chiếc bàn gỗ này vốn bị khấp khiễng, nhưng từ khi Nhất Sinh nhặt được mấy viên đá cuội vuông vức màu trắng ngà ngoài ruộng (thực chất là linh thạch hạ phẩm do đệ tử chính phái dâng đền bù) mang về kê dưới chân bàn, chiếc bàn bỗng trở nên vô cùng thăng bằng và vững chãi.


Nhìn Lôi Bá Thiên quét rác chăm chỉ đến mức không dám thở mạnh, Nhất Sinh khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào dạt dào về sức mạnh của giáo hóa thánh hiền:


“Bá Thiên huynh à, huynh quét dọn từ sáng sớm đến giờ rồi, mau lại đây uống hớp nước chè xanh đi. Ta đã nói rồi, huynh không cần phải ngày nào cũng đến đây quét sân giúp ta đâu. Lòng tốt phàm trần của huynh khiến tiểu sinh thực sự ái ngại.”


Lôi Bá Thiên giật nảy mình, vội vàng khép nép chắp tay, cúi đầu thật thấp trước chàng thư sinh yếu ớt trói gà không chặt:


“Dạ... Dạ không dám! Hứa tiên sinh nói thế là sát muối vào lòng tiểu nhân rồi! Được quét sân cho tiên sinh chính là phúc phận ba đời của tiểu nhân! Tiểu nhân quét rác để tu tâm dưỡng tính, tiên sinh cứ mặc kệ tiểu nhân!”


Từ trong bếp, Diệp Thanh Ca bước ra, trên tay bưng một khay trà nhỏ. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nàng được che giấu khéo léo sau lớp phấn trang điểm quê mùa, y phục vải thô vá nhiều mảnh càng làm nổi bật vẻ dịu dàng nết na của một cô vợ hiền thục. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xanh phàm trần xuống bàn, khẽ mỉm cười ngọt ngào với Nhất Sinh:


“Phu quân, chàng đọc sách từ sớm chắc đã mệt rồi, mau uống chén trà cho nhuận giọng.”


Nhất Sinh nhìn thê tử hiền dịu, ánh mắt ngập tràn sự sủng ái và ấm áp phu thê. Chàng nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, khẽ nói: “Thanh Ca vất vả rồi. Có Bá Thiên huynh giúp dọn dẹp sân vườn, mảnh sân nhỏ trồng rau cải của chúng ta dạo này sạch sẽ hẳn ra.”


Diệp Thanh Ca khẽ cúi đầu tỏ vẻ thẹn thùng, nhưng ánh mắt nàng khi lướt qua Lôi Bá Thiên lại thoáng hiện lên một tia lạnh lùng của Tuyết Cơ Ma hoàng. Lôi Bá Thiên cảm nhận được ánh nhìn ấy, cả người lập tức run bắn lên như cầy sấy. Gã biết rõ người phụ nữ hiền thục trước mặt này chính là Ma hoàng thống trị vạn quỷ, kẻ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể khiến gã biến thành tro bụi. Gã vội vàng quay đi, cắm cúi quét rác cật lực hơn để chứng minh lòng trung thành của mình.


Nhưng bầu không khí ấm áp bình dị của đôi phu thê nghèo chưa duy trì được bao lâu thì từ ngoài ngõ đầu thôn, một giọng nói hống hách, chói tai bỗng vang lên, phá vỡ sự yên bình của buổi sớm.


“Tránh ra! Nha môn huyện Bình An chấp pháp! Kẻ nào dám cản đường sẽ bị khép tội phản nghịch!”


Nhất Sinh nhướng mày, đặt cuốn sách xuống bàn. Lôi Bá Thiên cũng khựng chổi lại, ánh mắt dâng lên vẻ cảnh giác. Diệp Thanh Ca khẽ nheo mắt phượng, tay lén lướt xuống tà áo vải thô, ma lực tím nhạt ẩn hiện dưới móng tay.


Một toán người hùng hổ xông vào cổng tre rách nát. Đi đầu là Lý Ba, gã quan thuế béo múp míp của nha môn huyện Bình An. Gã mặc một bộ quan phục màu xanh xám xộc xệch, khuôn mặt đầy nốt ruồi hắc ín bóng loáng mỡ, tay cầm một tấm lệnh bài bằng đồng nặng trịu và một cuộn sổ sách thu thuế giả mạo. Phía sau gã là bốn tên nha dịch phàm trần, tay lăm lăm gậy gỗ và xích sắt.


Lý Ba bước thẳng vào mảnh sân nhỏ trồng rau cải, đưa mắt nhìn quanh với vẻ tham lam tột độ. Gã vốn cấu kết với Hắc Hổ Bang để sách nhiễu, tịch thu đất đai ruộng vườn của dân nghèo thôn Trúc Lâm mang bán lấy tiền đút túi riêng. Nhưng hai ngày nay, Hắc Hổ Bang bỗng nhiên mất liên lạc, nghe đồn bang chủ Lôi Bá Thiên đã biến mất một cách kỳ lạ. Lý Ba không kiên nhẫn được nữa, quyết định tự mình dẫn quân đến cưỡng chế tịch thu ruộng rau cải của Nhất Sinh.


“Hứa Nhất Sinh!” Lý Ba vỗ mạnh tấm lệnh bài đồng lên lòng bàn tay, cười lạnh một tiếng đầy hống hách. “Ngươi trốn thuế nông nghiệp suốt ba mùa vụ, số nợ tiền đồng đã lên tới một ngàn tiền đồng Bình An! Hôm nay, nha môn thừa lệnh quan phủ, đến niêm phong ruộng rau cải này để gán nợ!”


Nhất Sinh đứng dậy, dáng người mảnh khảnh nho nhã nhưng gương mặt lại vô cùng nghiêm túc. Chàng thư sinh nghèo tuy nhát gan sợ chết, nhưng khi đối mặt với nguy cơ mất đi ruộng rau cải – sinh mạng sống của hai vợ chồng – chàng không thể im lặng. Chàng chắp tay, dùng giọng điệu chính trực của người đọc sách thánh hiền ra tranh luận:


“Lý đại nhân, xin dừng bước! Tiểu sinh tuy nghèo khó nhưng luôn tuân thủ luật pháp triều đình. Luật pháp Đại Khải Quốc có ghi rõ trong chương nông chính: Các vùng biên giới hoang dã gặp hạn hán hoặc thiên tai được miễn thuế nông nghiệp trong vòng ba năm để phục hồi sản xuất. Thôn Trúc Lâm chúng ta nằm sát biên giới cằn cỗi, đất đai suy kiệt, tại sao đại nhân lại đến đây thu thuế ép bức dân nghèo?”


Lý Ba nghe xong, không những không sợ hãi mà còn ngửa cổ cười lớn một cách vô cùng bỉ ổi. Gã tiến lên một bước, cố tình dùng chiếc giày da nặng nề dẫm nát bét một cây cải non xanh mướt đang phát triển tươi tốt trên luống đất.


*Bộp!*


Cây cải non tội nghiệp bị nghiền nát dưới chân gã quan thuế tham lam. Lý Ba hếch cằm, trợn mắt quát:


“Miễn thuế cái gì? Ở cái huyện Bình An này, lời của bản quan chính là luật pháp! Cuốn sách rách của ngươi không có giá trị trước lệnh bài nha môn! Nếu hôm nay không giao đủ một ngàn tiền đồng, bản quan sẽ đào tận gốc, trốc tận rễ toàn bộ ruộng rau cải này mang đi!”


Chứng kiến cây cải hữu cơ – thứ mà phu quân mình ngày đêm cuốc đất vun trồng, rưới bằng nước giếng cổ ngọt mát – bị dẫm nát một cách tàn nhẫn, Diệp Thanh Ca lén đứng sau lưng Nhất Sinh, đôi mắt phượng lập tức bùng lên một tia sát ý tím sẫm lạnh thấu xương tủy. Trong lòng nàng gầm lên cuồng nộ:


*“Gã béo bẩn thỉu này dám dẫm nát cải của phu quân ta? Ngay cả đại trưởng lão Nguyên Anh của chính phái còn phải quỳ lạy dập đầu trước bẫy tre của chàng, ngươi là cái thá gì mà dám hống hách ở đây? Được lắm, tối nay ta sẽ dùng Ma Nhãn Thôi Miên bắt ngươi tự chặt chân mình dâng lên làm phân bón cải!”*


Tuy nhiên, trước khi Diệp Thanh Ca kịp ra tay, một bóng người cao lớn khác đã mất kiểm soát trước.


Lôi Bá Thiên nhìn thấy cây cải non bị dẫm nát, đầu óc gã lập tức nổ tung vì kinh hoàng và phẫn nộ. Gã thầm nghĩ trong lòng:


*“Trời đất ơi! Gã quan thuế ngu ngốc này đang làm cái gì thế kia? Luống cải đó là do Sáng Thế Thần đại lão tự tay gieo hạt, bón phân hữu cơ từ xác vũ khí tà tu! Đó là thần dược ngàn năm chứa đựng thiên quy chi lực! Gã dám dẫm nát nó trước mặt đại lão? Lão tiên nhân Thần Cơ Tử Nguyên Anh Kỳ hôm qua còn bị kẹp gãy ngón chân cái, gã béo này chán sống rồi sao? Ta phải ra tay bảo vệ tôn nghiêm của đại lão để lập công chuộc tội!”*


Lôi Bá Thiên gầm lên một tiếng như sấm sét phàm trần, vung chiếc chổi tre quét rác trong tay lên như một thanh thần binh, xông thẳng ra chắn trước mặt Hứa Nhất Sinh, trợn mắt quát lớn vào mặt Lý Ba:


“Lý Ba! Gã béo tham lam kia! Mau rút cái chân bẩn thỉu của ngươi ra khỏi ruộng cải! Ngươi dám đụng đến một sợi cỏ ở đây, Hắc Hổ Bang ta sẽ đập gãy chân ngươi!”


Lý Ba giật nảy mình, vội vàng lùi lại một bước, bốn tên nha dịch phía sau cũng lập tức tuốt đao cầm xích sắt ra đề phòng. Nhưng khi nhận ra kẻ đối diện là Lôi Bá Thiên đang cầm chổi quét rác, Lý Ba bỗng cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:


“Ta tưởng là ai, hóa ra là Lôi bang chủ của Hắc Hổ Bang! Sao thế? Hôm qua nghe đồn ngươi bị quỷ ám biến mất, hôm nay lại chạy đến đây làm phu quét rác cho một tên thư sinh nghèo kiết xác à? Lôi Bá Thiên, ngươi to gan thật! Dám cầm chổi dọa đánh quan chức triều đình? Đây là tội phản nghịch, tru di tam tộc! Bản quan chỉ cần một câu nói, quan huyện Bùi Hữu sẽ điều động binh sĩ đến san phẳng cái thôn Trúc Lâm này, tống tất cả các ngươi vào ngục tối!”


Uy quyền của quan chức triều đình và nha môn huyện Bình An đè bẹp hoàn toàn sức mạnh cơ bắp của gã ác bá hoàn lương. Lôi Bá Thiên tuy hung hãn nhưng khi nghe đến hai chữ “phản nghịch” và quyền lực quân đội của triều đình, gã bỗng khựng lại, sắc mặt tái nhợt, tay cầm chổi run lên bần bật. Gã lén liếc nhìn Nhất Sinh, hoang mang không biết đại lão có ra tay diệt sát gã quan thuế này hay không.


Hứa Nhất Sinh thấy tình hình căng thẳng dâng cao, trong lòng vô cùng hoảng hốt. Chàng là một phàm nhân chính hiệu, luôn mong muốn một cuộc sống bình yên, thi cử đỗ đạt để nuôi sống thê tử. Chàng biết rõ nếu Lôi Bá Thiên thực sự đánh quan thuế, cả gia đình chàng sẽ bị khép vào tội đồng phạm phản nghịch, ruộng rau cải sẽ mất sạch, và hai vợ chồng sẽ phải chịu cảnh tù đày khổ cực.


Nhất Sinh vội vàng bước lên, dùng đôi bàn tay yếu ớt trói gà không chặt của mình kéo chặt lấy cánh tay vạm vỡ của Lôi Bá Thiên lại, nghiêm giọng nói:


“Bá Thiên huynh, dừng tay! Tuyệt đối không được dùng bạo lực với quan chức triều đình! Chúng ta là dân lành, phải tuân thủ pháp luật. Bạo lực không giải quyết được vấn đề gì cả, chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn thôi!”


Lôi Bá Thiên nghe thấy lời của Nhất Sinh, trong lòng lập tức dâng lên một sự đốn ngộ sâu sắc:


*“A! Đại lão đang dạy bảo ta! Ngài ấy đang giả trang phàm nhân để trải nghiệm hồng trần, quyết không muốn vì một gã quan thuế nhỏ bé mà làm lộ thân phận tối cao của mình. Ngài ấy bảo 'phải tuân thủ pháp luật, bạo lực không giải quyết được vấn đề'—thực chất là đang thử thách lòng nhẫn nại và sự trung thành của ta! Ta phải nhẫn nhịn, không được làm hỏng màn diễn kịch giả nghèo của ngài ấy!”*


Lôi Bá Thiên vội vàng hạ chổi xuống, cúi đầu khép nép thối lui ra phía sau Nhất Sinh: “Dạ... Tiểu nhân nghe lời tiên sinh dạy bảo, tiểu nhân không dám manh động.”


Lý Ba thấy Nhất Sinh kéo Lôi Bá Thiên lại, tưởng rằng chàng thư sinh nghèo đã khiếp sợ uy quyền của mình, gã càng thêm đắc ý và hống hách. Gã vung tay áo, ra lệnh cho đám nha dịch:


“Hừ! Biết điều đấy! Nha dịch đâu, mang giấy niêm phong ra đây, niêm phong một góc ruộng rau cải này lại cho ta! Sáng mai nếu không có đủ một ngàn tiền đồng, ta sẽ cưỡng chế tịch thu toàn bộ!”


Hai tên nha dịch bước lên, rút ra những dải giấy màu vàng có đóng dấu đỏ của nha môn (giấy niêm phong), chăng dây niêm phong một góc luống rau cải tươi tốt nhất của Nhất Sinh. Tiếng xì xào bàn tán của những thôn dân tò mò đứng ngoài ngõ rộ lên, danh dự của Nhất Sinh bị tổn hại nhẹ trước mặt mọi người vì mang tiếng nợ thuế.


Lý Ba cười lớn đầy bỉ ổi, chỉ tay vào mặt Nhất Sinh đe dọa:


“Hứa Nhất Sinh, bản quan cho ngươi đúng hạn định một ngày! Đến giờ Ngọ ngày mai, nếu không nộp đủ tiền đồng, ngươi hãy chuẩn bị tinh thần ngồi tù đi! Chúng ta đi!”


Nói xong, Lý Ba cùng đám nha dịch nghênh ngang rảo bước rời khỏi sân nhà tranh, tiếng cười hống hách của gã vang vọng khắp ngõ nhỏ.


Mảnh sân nhỏ trồng rau cải trở lại vẻ im lìm, nhưng bầu không khí lúc này lại nặng nề vô cùng. Lôi Bá Thiên quỳ sụp xuống đất, dập đầu trước Nhất Sinh, giọng nói đầy sự hối lỗi:


“Hứa tiên sinh, tiểu nhân vô dụng! Tiểu nhân không bảo vệ được ruộng cải của tiên sinh, xin tiên sinh trừng phạt!”


Nhất Sinh thở dài, đỡ Lôi Bá Thiên dậy, khẽ lắc đầu: “Bá Thiên huynh không có lỗi, huynh giúp ta dọn dẹp là tốt rồi. Việc này là do nha dịch tham lam sách nhiễu, chúng ta không thể dùng bạo lực chống lại quan phủ.”


Nhất Sinh nhìn góc ruộng cải bị niêm phong, lòng dâng lên sự lo lắng tột độ. Một ngàn tiền đồng là một khoản tiền khổng lồ đối với một thư sinh nghèo như anh lúc này. Chàng khẽ siết chặt nắm tay, đưa ra quyết định:


“Không thể để bọn họ tịch thu ruộng cải được. Đêm nay, ta sẽ dốc hết sức viết một bản sớ trình bày chi tiết sự việc, lột tả sự tham lam sách nhiễu của Lý Ba, rồi ngày mai mang lên nha môn huyện Bình An dâng lên quan huyện Bùi Hữu. Ta nghe nói quan huyện Bùi Hữu dạo này rất chính trực, thanh liêm, chắc chắn ngài ấy sẽ đòi lại công lý cho chúng ta.”


Lôi Bá Thiên nghe xong, khẽ rùng mình, thầm nghĩ: *“Quan huyện Bùi Hữu chính trực thanh liêm cái nỗi gì? Chẳng qua là lão Bùi Hữu bị ma nhãn của Ma hoàng dọa cho hóa điên, giờ sợ Nhất Sinh như sợ tổ tông tái thế! Đại lão viết sớ cầu cứu, thực chất là đang viết mật lệnh trừng phạt gửi cho lão Bùi Hữu đây mà! Gã Lý Ba này tiêu đời chắc rồi!”*


Lôi Bá Thiên vội vàng chắp tay: “Tiên sinh anh minh! Tiểu nhân xin lui trước để tiên sinh chuẩn bị viết sớ.” Gã vác chổi tre, khép nép lui ra ngoài ngõ.


Trong sân lúc này chỉ còn lại hai vợ chồng. Diệp Thanh Ca bước lại gần Nhất Sinh, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, fragile của một thôn nữ yếu đuối, nàng khẽ nắm lấy tay chồng, giọng nói run rẩy:


“Phu quân... chúng ta phải làm sao đây? Nếu ngày mai họ bắt chàng đi tù, thiếp biết sống thế nào?”


Nhất Sinh ôm nhẹ thê tử vào lòng, vỗ về bờ vai mềm mại của nàng, ánh mắt kiên định đầy yêu thương: “Thanh Ca đừng sợ, có ta ở đây bảo vệ nàng. Ta là nam tử hán, quyết không để nàng phải chịu khổ. Đêm nay ta sẽ viết sớ cầu cứu, công lý triều đình chắc chắn sẽ đứng về phía chúng ta. Nàng mau vào nhà nghỉ ngơi đi.”


“Dạ, thiếp nghe lời phu quân.” Diệp Thanh Ca gật đầu hiền dịu, tựa đầu vào ngực anh.


Nhưng khi tựa đầu vào ngực Nhất Sinh, khóe mắt nàng khẽ liếc nhìn về hướng dịch quán đầu thôn – nơi Lý Ba đang nghỉ lại để chờ sáng mai cưỡng chế đất. Đôi mắt phượng của Ma hoàng Tuyết Cơ bỗng chốc trở nên sắc lạnh như băng tuyết vạn năm, sát ý ngập tràn trong lòng:


*“Phu quân nhân từ muốn dùng luật pháp phàm nhân để giải quyết, nhưng Ma hoàng ta thì không có kiên nhẫn như vậy. Một ngày countdown bắt đầu... Đêm nay, khi phu quân ngủ say, ta sẽ dùng Ma Nhãn Thôi Miên lướt vào phòng gã gã quan thuế tham lam kia, bắt gã tự tay viết đơn thú tội dâng lên quan huyện xin đi tù! Dám dẫm nát cải của phu quân ta, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời này!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!