Kẻ Nằm Vùng Thứ Hai Xuất Hiện
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh đến thế. Sau cuộc rút chạy hỗn loạn đầy mùi phân bón hữu cơ của Lý Hổ và toán binh lính Thần Cơ Doanh ngày hôm qua, cả ngọn núi hoang sơ này như được bao phủ bởi một bầu không khí tĩnh mịch kỳ lạ. Từng dải sương xám tro chầm chậm trôi qua khoảng sân rộng, quấn quýt lấy những gốc mận cổ thụ đang lấm tấm nụ trắng, rồi sà xuống mái nhà tranh dột nát của Vô Ưu Tông.
Dưới hiên nhà gỗ ba gian, Đường Dao đang nhịp nhàng đưa cây chổi tre quét những chiếc lá mận khô rụng đầy sân. Đôi chân nàng, nhờ vào dòng suối ấm của Hang Linh Thạch ấm và những mũi châm cứu bằng gai mận hơ nóng của Tạ Vô Ưu đêm trước, giờ đây đã phục hồi cảm giác hoàn toàn, bước đi nhẹ nhàng và vững chãi đến lạ thường. Mỗi nhịp chổi quét qua, nàng lại khẽ chạm tay vào chiếc Trâm gỗ mận thô trên mái tóc đen mượt mà, cảm nhận mùi hương mận chín thanh khiết đang xoa dịu đi những căng thẳng trong tâm trí.
*Hôm qua, chưởng môn lại một lần nữa dùng sự vô tri vô lo để hóa giải cuộc càn quét đòi thuế của Lý Hổ.* Đường Dao khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng lấp lánh một niềm kính phục thâm sâu. *Ngài ấy cố tình dửng dưng nằm ngủ trên chiếc võng gai kia, thực chất là để dụ quân địch vào sâu trong trận pháp sương mù, rồi mượn tay Vân Chi phun thứ phân bón hữu cơ hôi hắc đó để làm ngạt thở quân lính Thần Cơ Doanh. Một phòng tuyến Không Thành Trận sinh học hoàn hảo không tốn một giọt máu! Tạ Vô Ưu, ngài thực sự là một ẩn thế cao nhân có mưu lược phòng thủ thụ động đỉnh cao nhất thế gian.*
Trong lúc Đường Dao đang tự mình thần thánh hóa lối sống lười biếng của chưởng môn, thì ở góc sân, tiếng bước chân rụt rè, ngập ngừng khẽ vang lên trong màn sương mù dày đặc dốc đứng.
Đường Dao lập tức thu lại nụ cười, cơ thể nàng khẽ căng lên theo bản năng của một vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình. Nàng siết chặt cán chổi tre, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo hướng về phía cổng gỗ rào tre vừa bị rạn nứt hôm qua.
Từ trong màn sương đặc quánh, một thiếu niên gầy gò nhút nhát chầm chậm bước ra. Cậu ta mặc bộ y phục vải thô màu xám rách nát bám đầy bùn đất biên giới, khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao vì đói lạnh, đôi mắt hay liếc ngang dọc đầy vẻ lo lắng phòng bị. Vừa nhìn thấy bóng người dưới hiên nhà, thiếu niên lập tức quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, dập đầu liên tục, giọng nói run rẩy khóc lóc:
"Cầu xin tiên nhân... cầu xin chưởng môn nhân từ bi hỷ xả! Con là kẻ lưu vong từ miền xuôi trốn chạy lên đây, đói rách kiệt sức, không còn đường lui. Nghe danh Vô Ưu Tông là nơi lánh đời cứu nhân độ thế, xin chưởng môn nhận con làm đệ tử ngoại môn, cho con một chỗ dung thân quét lá rụng dọn dẹp hằng ngày để kiếm miếng cơm ăn qua ngày đông lạnh buốt này!"
Đường Dao đứng sững người dưới hiên nhà. Đôi mắt nàng phượng co rút lại khi nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên đang quỳ dưới đất.
*Đường Ngọc!*
Trái tim Đường Dao đập mạnh một nhịp dồn dập. Nàng dùng Thính giác phục hồi, nghe thấy nhịp tim đập nhanh liên hồi đầy lo sợ và hoảng loạn của thiếu niên. Đó không phải là nhịp tim của một kẻ lưu vong đói khát thông thường, mà là sự run rẩy của một kẻ đang mang nhiệm vụ mật. Đường Ngọc chính là em họ của nàng, một kẻ nhút nhát, yếu đuối trong phân gia Đường thị phía Bắc, kẻ luôn bị người em trai dã tâm Đường Vạn Lý khống chế và sai khiến.
*Đường Vạn Lý dã tâm tột độ! Hắn không tìm thấy ta ở kinh thành, nên đã phái Đường Ngọc thâm nhập Vô Ưu Sơn để làm nằm vùng thứ hai, hòng giám sát hành tung của ta và tìm cơ hội báo cáo về Thăng Long!* Đường Dao thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng vì phẫn uất và lo sợ. *Nếu Đường Ngọc nhận ra ta đang giả dạng tạp dịch ở đây, hắn sẽ lập tức dùng chiếc gương nhỏ truyền tín hiệu mật báo cho sát thủ Ảnh Tử vây núi! Ta phải đuổi hắn đi ngay lập tức trước khi chưởng môn thức giấc!*
Nghĩ là làm, Đường Dao lập tức bưng thau nước suối trong vắt vừa múc từ suối linh thạch thô lên, bước nhanh ra sân. Nàng cố tình đi lướt qua sát người Đường Ngọc, rồi "vô tình" hắt mạnh thau nước lạnh buốt xuống đất, dội trúng ngay đôi giày vải rách nát của cậu ta. Nước suối lạnh buốt thấu xương biên thùy làm Đường Ngọc giật nảy mình, run rẩy co rúm người lại.
"Ở đây không nhận đệ tử!" Đường Dao lạnh lùng cất giọng, cố ý hạ thấp tông giọng để giấu đi âm sắc quen thuộc, đôi mắt phượng trừng lớn đầy răn đe. "Tông môn nghèo xơ xác, đến gạo khô ăn hằng ngày còn không đủ cho gia nhân, lấy đâu ra chỗ cho ngươi lánh đời? Mau cút xuống núi đi, nếu không ta sẽ dùng chổi tre quét ngươi xuống vách đá dốc đứng đấy!"
Nàng vừa nói vừa nháy mắt liên tục ra hiệu cho Đường Ngọc, hy vọng đứa em họ nhút nhát này sẽ hiểu được mối nguy hiểm mà tự động rút lui. Nhưng Đường Ngọc lúc này đã bị nỗi sợ hãi tàn độc của Đường Vạn Lý áp chế hoàn toàn. Hắn biết nếu nhiệm vụ nằm vùng này thất bại, Đường Vạn Lý sẽ không tha mạng cho mẹ hắn ở quê nhà.
"Cầu xin cô nương nhân từ! Con thực sự không còn đường lui!" Đường Ngọc khóc lóc thảm thiết hơn, dập đầu đến mức trán đỏ ửng lên trên nền đá ẩm ướt. "Con có thể làm mọi việc cực nhọc, gánh nước nhóm củi sấy trà, quét lá rụng sân nhà... xin đừng đuổi con đi!"
"Ngươi..." Đường Dao tức giận đến mức run tay, định vung cây chổi tre lên để dọa dẫm cưỡng chế đuổi hắn đi.
"Ồ... Gió sương sáng sớm lạnh thế này, ai lại gào khóc làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài từ sáng đến tối của ta thế kia?"
Một giọng nói uể oải, ngái ngủ đầy cằn nhằn khẽ vang lên từ phía gốc mận cổ thụ bên hiên sau. Tạ Vô Ưu khẽ xoay người trên chiếc Võng gai Vô Ưu cũ kỹ, kéo rộng vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình bám đầy bụi tro bếp, uể oải ngồi dậy. Hắn gãi gãi đầu, mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô khẽ xõa xuống vai, đôi mắt thanh tú lim dim đầy vẻ ngái ngủ lười biếng nhìn ra sân.
Đường Dao giật mình, vội vàng đứng nép sau vách cửa gỗ dột nát, cúi đầu giả vờ chăm chỉ quét lá, lòng thầm cầu nguyện: *Chưởng môn thông tuệ tuyệt đỉnh, chắc chắn ngài ấy sẽ nhìn thấu thân phận nằm vùng đầy khả nghi của Đường Ngọc và đuổi hắn đi lập tức để bảo vệ sự yên bình của tông môn.*
Tạ Vô Ưu thong thả đi guốc gỗ lộc cộc ra sân. Hắn nhìn thiếu niên gầy gò đang quỳ khóc dập đầu, rồi lại nhìn đống lá mận rụng đầy khoảng sân rộng mênh mông mà Đường Dao đang quét dọn một cách chậm chạp.
Trong đầu gã chưởng môn lười biếng lúc này lập tức nảy ra một loạt tính toán thực dụng cực hạn:
*Trời đất cứu ta! A Tài thì ngày nào cũng cằn nhằn đòi nợ thuế đất đai mười lượng Tiền đồng Đại Việt quá hạn, ép ta phải ký khế ước bán trà cổ mệt mỏi thể xác. Cô tạp dịch Đường Dao này chân tuy đã đi lại được nhưng quét lá chậm rì rì, dọn dẹp nhà cửa dột nát thì vụng về suýt làm hỏng cả võng ngủ của ta. Bây giờ tự nhiên có một đứa gầy gò nhút nhát tự nguyện lên núi làm đệ tử ngoại môn, đòi làm mọi việc cực nhọc quét lá dọn dẹp không công? Quá tốt rồi! Nhận hắn vào làm việc đỡ cho cô tạp dịch kia, ta sẽ có thêm thời gian trốn việc câu cá ngủ nướng dưới gốc mận cổ thụ mà không tốn một đồng xu lẻ nào thuê người!*
Hắn khẽ mỉm cười dửng dưng, ngáp một cái thật dài, uể oải bảo:
"Được rồi, được rồi. Đừng khóc lóc làm ồn giấc ngủ của ta nữa. Vô Ưu Tông ta hành xử theo quy tắc Vô Ưu Tam Không: không chủ động rước phiền phức, không luyện công quá giờ ngọ, không từ chối ngủ nướng. Ngươi muốn bái sư học đạo lánh đời cũng được, ta nhận ngươi làm đệ tử ngoại môn nằm vùng... à không, đệ tử ngoại môn quét lá rụng dọn dẹp. Từ nay việc quét dọn khoảng sân rộng này giao cho ngươi, nhớ làm cho sạch sẽ mộc mạc để ta nằm võng ngủ không bị lá mận rơi trúng mặt nhé."
Đường Dao nghe xong, suýt chút nữa thì đánh rơi cây chổi tre xuống đất. Nàng sững sờ ngước nhìn Vô Ưu, lồng ngực khẽ nghẹn lại vì hoảng sốt.
*Ngài ấy... ngài ấy nhận Đường Ngọc dễ dàng thế sao?!* Đường Dao hoang mang tột độ, trí óc phán quan lại tự động suy diễn điên cuồng. *Không đúng! Chưởng môn thông tuệ tuyệt đỉnh, làm sao có thể sơ hở nhận một kẻ đầy khả nghi như Đường Ngọc vào tông môn mà không xét duyệt? Đúng rồi! Ngài ấy đã dùng Cảm ứng sương mù phát hiện ra thân phận nằm vùng của Đường Ngọc từ trước! Ngài ấy cố tình nhận hắn vào để 'tương kế tựu kế', đặt kẻ thù dưới tầm mắt giám sát của mình, mượn sức lao động của hắn để rèn luyện tâm tính, đồng thời dùng sự nghèo khó chân thực của tông môn để cảm hóa và đồng hóa kẻ phản bội nhút nhát này! Đây chính là mưu lược 'Mời rồng vào hang' đỉnh cao của ẩn thế cao nhân!*
Trong lúc Đường Dao đang tự mình thuyết phục bản thân về sự vĩ đại của chưởng môn, thì Đường Ngọc cũng ngơ ngác không kém. Cậu ta chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị vị "ẩn thế cao nhân" này thử thách võ công bạo lực, tra hỏi thân thế nghiêm ngặt. Hắn không ngờ chỉ cần quỳ khóc vài câu là đã được nhận vào một cách dửng dưng lười biếng như thế.
"Đệ tử Đường Ngọc... bái kiến sư phụ!" Đường Ngọc vội vàng dập đầu tạ ơn, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì bước đầu tiên của nhiệm vụ nằm vùng đã thành công dễ dàng.
"Được rồi, đi theo ta vào nhà kho dọn dẹp." Vô Ưu uể oải xua tay, dắt Đường Ngọc đi về phía nhà kho sấy trà mộc mạc.
Đường Dao đứng lặng dưới hiên nhà gỗ dột sập dột nát, nhìn bóng lưng hai người khuất sau màn sương mù xám xịt, lòng thầm lo lắng căng thẳng tột độ. Nàng khẽ siết chặt chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, tự nhủ phải giám sát chặt chẽ mọi hành động của đứa em họ này, quyết không để hắn làm hại đến sự bình yên của đồi trà cổ thụ và chưởng môn.
Trong gian nhà kho sấy trà mộc mạc, hơi ấm từ bếp lửa than mận cổ chín đượm nhiệt độ vẫn còn âm ỉ tỏa ra, xua tan đi cái lạnh buốt của sương sớm biên thùy. Vân Chi đang loay hoay dọn dẹp những luống rau mộc mạc và sọt phân bón hữu cơ hắc nồng nặc hôm qua, thấy có người mới vào bèn lanh lợi cười chào.
Vô Ưu đi đến bên bếp lửa, khều khều đống tro than mận cổ ấm áp, lôi ra mấy củ Khoai lang mật Mỹ An nướng chín vàng từ đêm qua. Hương thơm ngọt lịm, nồng nàn của khoai mật nướng than quyện cùng hương mận chín lan tỏa khắp gian phòng, làm cái bụng đói meo của Đường Ngọc phát ra tiếng kêu "ùng ục" đầy nhục nhã.
Vô Ưu thản nhiên bẻ đôi củ khoai lang mật nóng hổi, mật khoai chảy ròng ròng óng ánh nhẹ dưới ánh lửa bập bùng, đưa tận tay cho Đường Ngọc đang run rẩy vì đói lạnh:
"Ăn đi. Tông môn nghèo xơ xác, chỉ có khoai lang mật trồng xen kẽ dưới đồi trà cổ thụ này thôi. Ăn cho ấm cái bụng rồi ra sân quét lá rụng, đừng để đói lả ra đấy lại bắt ta phải thức đêm bế cô... à bế ngươi đi châm cứu mỏi tay mệt mỏi thể xác lắm."
Đường Ngọc ngơ ngác đón lấy nửa củ khoai lang nướng nóng hổi. Hơi ấm từ củ khoai truyền qua đôi bàn tay lạnh buốt của cậu, len lỏi vào tận tim. Cậu rụt rè cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt lịm, bùi béo và nồng ấm của khoai mật nướng than mận cổ lập tức bùng nổ trong khoang miệng, sưởi ấm toàn bộ cơ thể đang run rẩy của thiếu niên nhút nhát. Đường Ngọc sững sờ, nước mắt bỗng chột dâng lên khóe mắt đỏ ửng.
Từ nhỏ sống trong gia tộc Đường gia hào môn kinh thành Thăng Long, cậu chỉ biết đến sự tàn nhẫn, lạnh lùng, ép buộc luyện công Tật Phong Công Pháp đoản thọ, và sự đố kỵ hẹp hòi giữa các huynh đệ. Chưa từng có một ai, ngay cả mẫu thân quá cố của cậu, đưa cho cậu một củ khoai nướng ấm áp với giọng điệu dửng dưng nhưng đầy sự quan tâm chu đáo như gã chưởng môn lười biếng này.
*Sư phụ... ngài ấy thực sự là một người tốt.* Đường Ngọc vừa ăn vừa khóc thầm trong lòng, sự dằn vặt phản bội bắt đầu nhen nhóm trong nội tâm nhút nhát của cậu. *Ngài ấy nghèo khổ thế này, dâng chén trà ấm, đưa khoai nướng sưởi ấm cho một kẻ xa lạ đầy khả nghi như ta. Tại sao Đường Vạn Lý lại muốn ta làm tai mắt hủy hoại một tông môn bình dị, ấm áp tình người thế này? Ta... ta thực sự phải phản bội ngài ấy sao?*
Đường Dao đứng bên ngoài khe cửa gỗ dột nát, lặng lẽ quan sát biểu cảm chuyển biến tâm lý đầy dằn vặt của Đường Ngọc khi ăn củ khoai lang mật Mỹ An. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt phượng dịu đi kỳ lạ.
*Chưởng môn quả thực vĩ đại!* Đường Dao thầm thán phục, trái tim nàng hoàn toàn tan chảy trước sự tinh tế của Vô Ưu. *Ngài ấy không cần dùng vũ lực đe dọa, không cần tra khảo nghiêm ngặt, chỉ dùng một củ khoai lang mật mộc mạc và hơi ấm của bếp lửa than mận cổ để bẻ gãy hoàn toàn phòng bị tâm lý của Đường Ngọc! Sự bao dung vô tri của ngài ấy chính là thứ vũ khí cảm hóa tàn độc nhất đối với những linh hồn từng bị tổn thương hào môn. Đường Ngọc nhút nhát chắc chắn sẽ bị lối sống lười biếng nhưng ấm áp này đồng hóa hoàn toàn!*
Ngày hôm đó, Đường Ngọc nhận bộ đạo bào xám rộng thùng thình từ Vân Chi, chăm chỉ cầm cây chổi tre quét sạch từng chiếc lá mận rụng ngoài sân nhà gỗ ba gian dột nát hằng ngày mà không hề cằn nhằn một tiếng. Sự xuất hiện của cậu giúp Vô Ưu có thêm thời gian nằm ngủ nướng trên võng gai, dửng dưng câu cá trốn việc sảng khoái cực hạn.
Tuy nhiên, giông bão biên giới vẫn không ngừng rình rập quanh sườn núi dốc đứng.
Đêm xuống, sương mù đặc quánh bao phủ toàn bộ Vô Ưu Sơn, làm giảm tầm nhìn xuống dưới ba trượng dốc đá. Gió sương đông lạnh buốt rít gào qua khe cửa gỗ dột nát, mang theo hơi thở buốt giá của mạch long mạch rò rỉ khí độc ngột ngạt.
Đường Dao nằm trên giường tre dột nát, đôi chân nàng khẽ nhói đau nhẹ do sương lạnh biên giới tràn vào. Nàng không thể ngủ được, lòng luôn tràn ngập sự cảnh giác phòng bị đối với đứa em họ nằm vùng thứ hai. Nàng khẽ ngồi dậy, lách người nhẹ nhàng không tiếng động bước ra hiên sau nhà gỗ.
Qua màn sương mù dày đặc dốc đứng dưới ánh trăng mờ ảo, Đường Dao bỗng phát hiện một bóng người gầy gò đang lén lút di chuyển ra phía vườn mận cổ thụ sau nhà, nơi chiếc Võng gai Vô Ưu đang treo lơ lửng.
Đó chính là Đường Ngọc.
Đường Dao khẽ nhíu mày, nín thở di chuyển nhẹ nhàng bám theo bóng tối trần nhà tường gỗ. Nàng dùng Thính giác phục hồi, nghe thấy nhịp tim đập nhanh dồn dập đầy lo sợ phòng bị của Đường Ngọc khi cậu ta đứng núp sau một gốc mận cổ thụ khổng lồ nở hoa trắng xóa.
Đường Ngọc rụt rè thò tay vào trong vạt đạo bào xám rộng thùng thình, lôi ra một Chiếc gương nhỏ bằng đồng cổ bóng loáng giấu kín. Cậu ta ngước nhìn vầng trăng khuyết mờ ảo qua làn sương mỏng, rồi khéo léo nghiêng mặt gương mài nhẵn bóng đón lấy ánh trăng, khẽ lắc nhẹ cổ tay.
"Vút... Vút... vút..."
Những luồng ánh sáng trăng phản chiếu từ mặt gương đồng nhỏ bắt đầu nhấp nháy liên hoàn, tạo thành những ký hiệu mật mã Chấp Pháp Điện truyền tín hiệu mật xuyên qua màn sương mù dày đặc sườn núi dốc đứng hướng thẳng xuống ranh giới doanh trại Thần Cơ Doanh dưới chân núi dốc.
Đường Dao đứng lặng trong bóng tối vườn mận cổ thụ, ánh mắt phượng khẽ híp lại đầy sát khí lạnh buốt thấu xương dốc đá đứng.
*Đường Ngọc đang truyền tin mật báo cáo hành tung dưỡng thương của ta cho Đường Vạn Lý!* Trái tim Đường Dao thắt chặt lại trước sự phản bội tình thân hào môn tàn nhẫn, bàn tay nàng siết chặt lấy cành mận khô ngưng tụ kiếm ý hàn băng sắc bén chuẩn bị xông ra ngăn chặn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!