Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trận Sương Mù Độc Lạ Của Nhị Đệ Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở Vô Ưu Sơn chưa bao giờ dày đến thế. Màn sương xám tro lạnh buốt từ thung lũng Mỹ An chầm chậm bò lên sườn dốc, quấn quýt quanh những gốc mận cổ thụ đang lấm tấm nụ trắng, rồi tràn qua bờ rào tre rách nát của Vô Ưu Tông. Trận pháp sương mù cấp 1 – thứ lá chắn tự nhiên mà tổ tiên Tạ Vô Song để lại – hôm nay như được tiếp thêm sinh khí, đặc quánh đến mức đứng cách ba trượng cũng khó lòng nhìn rõ mặt người.


Dưới hiên nhà gỗ ba gian dột nát, Đường Dao đứng lặng lẽ, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ chạm vào chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên mái tóc bới gọn gàng. Hương mận chín ngọt dịu, thanh khiết tỏa ra từ thân trâm như một dòng suối ấm nhỏ nhoi, giúp xoa dịu đi cơn đau đầu nhẹ do dư chấn của hàn độc bẩm sinh. Nàng khẽ bước một bước, đôi chân vốn phế liệt bấy lâu nay đã có thể đứng vững chãi trên nền đất ẩm sương. Cảm giác ấm áp từ buổi châm cứu bằng gai mận hơ nóng đêm qua vẫn còn thoang thoảng nơi cổ chân, khiến trái tim sắt đá của vị Tổng đốc phán quan triều đình khẽ run lên một nhịp nhẹ nhàng.


Nàng quay đầu nhìn về phía gốc mận cổ thụ bên hiên sau. Trên chiếc võng gai cũ kỹ treo lơ lửng giữa làn sương mỏng, chưởng môn Tạ Vô Ưu vẫn đang cuộn tròn trong bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình. Hắn kéo vạt áo che kín mặt, thỉnh thoảng khẽ xoay người tránh gió, miệng lẩm bẩm vài tiếng ngáy lười biếng.


*Ngài ấy thực sự là một ẩn thế cao nhân.* Đường Dao thầm nghĩ, ánh mắt phượng sắc bén thường ngày bỗng chốc trở nên dịu dàng kỳ lạ. *Ngay cả khi hiểm nguy sát nách, ngài ấy vẫn giữ được tâm thế vô ưu vô lo, dửng dưng trước mọi biến động thế sự. Chiếc võng gai kia chắc chắn là trận nhãn của Không Thành Trận cổ xưa, giúp ngài ấy cảm ứng sương mù và né tránh mọi luồng sát khí từ xa.*


"Chưởng môn! Chưởng môn ơi! Không xong rồi! Sắp mất đồi trà đến nơi rồi!"


Tiếng gào thét quen thuộc đầy lo lắng tài chính của gã gia nhân kế toán A Tài từ chân dốc vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Gã hớt hải chạy vào sân, tay cầm cuốn sổ nợ rách nát bám đầy bụi tro bếp, gương mặt gầy gò tái mét vì hoảng sợ.


"A Tài..." Tạ Vô Ưu khẽ kéo vạt đạo bào xuống, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt ngái ngủ đầy cằn nhằn. Hắn ngáp một cái thật dài, giọng nói uể oải vô cùng: "Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Gió sương ngoài kia có lạnh cũng không bằng tiếng hét của ngươi. Ngươi cứ gào thét thế này, làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài từ sáng đến tối của ta mất thôi."


"Ngài còn ngủ được sao?!" A Tài mếu máo, chỉ tay xuống con đường mòn Mận Trắng dốc đá đứng trơn trượt. "Đội trưởng tuần tra Lý Hổ dưới quyền Triệu Khải đang dẫn theo hàng chục binh lính tuần tra Thần Cơ Doanh hùng hổ tiến lên núi! Hắn lấy cớ tông môn nợ thuế đất đai mười lượng Tiền đồng Đại Việt quá hạn, quyết tâm cưỡng chế đóng cửa tông môn và tịch thu đồi trà cổ thụ thủy tổ!"


Vô Ưu nghe vậy, đôi mắt lim dim bỗng sáng lên một tia hy vọng mãnh liệt. Hắn thầm nghĩ: *Trời đất cứu ta! Cuối cùng thì ngày này cũng đến! Quan quân đến cưỡng chế đóng cửa tông môn sao? Quá tốt rồi! Tông môn rách nát này giải thể sớm chừng nào, ta danh chính ngôn thuận được nghỉ hưu sớm chừng ấy. Ta sẽ cầm cần câu trúc rách này xuống xuôi làm một nông dân trồng trà lười biếng, ngày ngày ngủ nướng đến giờ ngọ mới dậy, không còn phải lo nợ nần thuế má gì nữa.*


Hắn khẽ mỉm cười dửng dưng, kéo vạt áo lên trùm kín đầu, uể oải bảo:


"Niêm phong thì cứ để họ niêm phong. Chúng ta nghèo xơ xác thế này, một đồng xu lẻ cũng không có, chống đối làm gì cho mệt mỏi thể xác. Đi thôi, để ta ngủ tiếp một giấc, chờ họ lên dán bùa niêm phong rồi ta dọn đồ đi nghỉ hưu."


Đường Dao đứng bên cạnh, nghe những lời dửng dưng của Vô Ưu, lồng ngực khẽ thắt lại. Nhưng ngay lập tức, bộ óc sắc sảo của một phán quan nằm vùng lại tự động kích hoạt chế độ suy diễn đỉnh cao.


*Không đúng!* Đường Dao tự nhủ, ánh mắt nàng lóe lên tia kinh ngạc. *Chưởng môn cố tình nói thế để thử lòng kiên trì của ta! Ngài ấy muốn dùng kế dửng dưng dụ địch vào sâu trong trận pháp sương mù, dùng sự nghèo khó làm vỏ bọc để che giấu mạch linh thạch ngầm rò rỉ dưới chân núi. Ngài ấy thà hy sinh danh tiếng cá nhân chứ quyết không để lộ long mạch quốc gia cho thế lực tham lam của Triệu Khải. Đây chính là binh pháp tối cao: Dục cầm cố túng!*


Trong lúc Đường Dao đang tự mình thần thánh hóa lối sống lười biếng của chưởng môn, thì ngoài sân, đại đệ tử Mạc Phàm (16 tuổi) đã nhiệt huyết bừng bừng. Thiếu niên khôi ngô lanh lợi mặc đạo bào xám ngắn gọn gàng, tóc buộc cao bằng dây vải đỏ, mắt sáng như sao lao ra sân. Tay cậu cầm thanh Kiếm gỗ mận của Mạc Phàm – món quà mộc mạc mà Vô Ưu tự tay đẽo cho để cậu bớt làm phiền giấc ngủ trưa hằng ngày.


"Sư phụ yên tâm ngủ nướng đi!" Mạc Phàm thét lớn đầy sùng bái. "Đệ tử đã hiểu dụng ý thâm sâu của ngài! Ngài bảo 'chống đối mệt mỏi thể xác' nghĩa là không được dùng linh lực bạo lực chiến đấu chủ động, mà phải dùng kiếm pháp mộc mạc để 'quét dọn bụi trần' ngoài sân! Đệ tử sẽ lập tức bày trận quét rác liên hoàn để tiễn khách!"


Nói rồi, Mạc Phàm vung kiếm gỗ mận nhảy vút ra giữa sân, bắt đầu múa những đường kiếm mộc mạc nhưng đầy kiếm phong rít gió xua đuổi chim muông phá hoại đồi trà. Từng luồng gió kiếm quét qua mặt đất ẩm ướt, cuốn theo hàng vạn lá mận khô rụng rực rỡ bay mù mịt trong sương mù dày đặc dốc đứng, vô tình tạo nên một thế trận phòng thủ vật lý thô sơ đầy uy lực.


Từ phía sau vườn rau, nhị đệ tử Vân Chi (12 tuổi) cũng lanh lợi chạy ra. Cô bé nhỏ nhắn mặc áo yếm nâu khoác ngoài áo cánh xám, khuôn mặt lấm lem đất cát đầy vẻ lo lắng. Vân Chi nhìn những luống rau xanh mướt và những gốc trà cổ thụ thủy tổ đang bị đe dọa tram đạp bởi quan quân, bèn cắn môi quyết định:


"Họ dám lên phá hoại vườn rau và đồi trà của con sao? Con sẽ cho họ biết tay!"


Vân Chi chạy nhanh đến góc nhà kho sấy trà, nơi đặt một chiếc hũ sành khổng lồ chứa Phun phân bón xua đuổi – loại phân bón hữu cơ độc lạ do chính cô bé tự tay ủ kín suốt một tháng qua từ lá trà mục, vỏ trứng, phân gà vi sinh và các loại thảo dược có mùi hắc đặc biệt từ đầm lầy Hắc Thủy. Loại phân bón này có mùi hôi hắc nồng nặc tột độ, bình thường chỉ dùng để phun quanh ranh giới đồi trà nhằm xua đuổi lợn rừng và thú dữ thâm nhập.


Cô bé nhanh nhẹn gạt lẫy của chiếc bơm ròng rọc nước ngầm bằng gỗ mận khô (do thợ rèn câm Trần Thiết chế tạo) đặt trên bục cao sát vách nhà gỗ. Chiếc vòi phun bằng tre già được hướng thẳng ra phía cổng gỗ rào tre.


"Rầm!"


Cánh cổng gỗ Vô Ưu Tông bị một lực mạnh mẽ đạp bay rạn nứt. Đội trưởng tuần tra Lý Hổ – gã nam tử cao lớn vạm vỡ da đen nhẻm, mặc giáp da rách vai, tay cầm thanh đại đao sắt rèn rỉ sét nặng ba mươi cân – dẫn đầu hàng chục binh lính tuần tra Thần Cơ Doanh nghênh ngang xông vào sân. Hắn cười hung hăng độc ác, vung đại đao chém đứt một cành mận cổ thụ sát cổng, thét lớn:


"Tạ Vô Ưu! Đơn xin giải thể tông môn của ngươi đã bị quan huyện Tiền Đạt bác bỏ rồi! Mau giao ra mười lượng tiền đồng nợ thuế đất hằng năm, nếu không ta sẽ san phẳng cái đồi trà rách nát này, bắt cô tạp dịch kia về phủ nha hầu hạ quan lớn!"


Đường Dao ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng dưới hiên nhà, ánh mắt phượng khẽ híp lại đầy sát khí lạnh buốt. Nàng dùng Thính giác phục hồi, nghe thấy nhịp tim đập nhanh đầy gian trá và tham lam của Lý Hổ. Hắn không hề có ý định thu thuế, mà nhịp tim đập mạnh khi nhìn về phía vườn trà cổ ngàn năm chứng tỏ mục đích thực sự của hắn là cướp đất đai để Triệu Khải khai thác mỏ đá quý ngầm.


Nàng khẽ chạm tay vào chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, định vận nội lực Chấp Pháp Điện phóng kim châm tự vệ từ xe lăn gỗ. Nhưng Vô Ưu nằm trên võng gai khẽ ngáp dài một cái, giọng nói ngái ngủ từ tốn vang lên dửng dưng:


"Ồ... Lý đội trưởng đấy à. Ta đã bảo rồi, tông môn rách nát này không có một củ khoai lang mật Mỹ An nào dư thừa đâu, nói gì đến mười lượng bạc thuế. Ngươi muốn san phẳng thì cứ tự nhiên, nhớ dọn dẹp sạch sẽ lá mận rụng sân nhà gỗ hộ ta nhé, đỡ tốn công cô tạp dịch quét dọn mệt mỏi."


Lý Hổ nghe vậy, lồng ngực khẽ nghẹn lại vì tức giận. Hắn thầm nghĩ: *Tên chưởng môn lười biếng này lại dám dùng lời lẽ dửng dưng để khinh bỉ ta! Hắn cố tình coi thường binh lực Thần Cơ Doanh của ta! Hôm nay ta phải cho hắn biết thế nào là sức mạnh bạo lực!*


"Rùa rụt đầu! Để ta chém đứt chiếc võng gai lười biếng của ngươi!" Lý Hổ gầm lên, vung đại đao sắt rèn nặng nề xông thẳng vào sân nhà gỗ.


"Chờ đã! Kẻ gian ác kia, muốn chạm vào võng của sư phụ thì phải vượt qua chổi tre của ta trước!" Mạc Phàm nhiệt huyết bừng bừng bước lên dốc sườn núi, vung Kiếm gỗ mận của Mạc Phàm tạo tiếng gió kiếm rít xua đuổi dữ dội. Cậu múa chiêu quét rác liên hoàn, tạo nên một luồng gió mạnh cuốn theo cát bụi đất cát mù mịt che khuất tầm nhìn.


Lý Hổ khinh bỉ cười lớn, vung đại đao chém thẳng vào thanh kiếm gỗ mộc mạc của thiếu niên 16 tuổi. Nhưng đúng lúc hắn bước sai bước chân vào viên đá phong thủy sát cổng sân, Vân Chi đứng trên bục cao đã dứt khoát gạt lẫy bơm nước.


"Phụt! Phụt! Phụt!"


Một luồng khói xám mờ nhạt, đặc quánh chứa đầy dung dịch phân bón hữu cơ có mùi hương hắc đặc biệt phun trào mạnh mẽ từ vòi tre già, bao phủ toàn bộ khoảng sân rộng ngoài hiên nhà gỗ ba gian dột nát.


Mùi hôi hắc nồng nặc tột độ, hòa quyện cùng mùi phân gà vi sinh lên men, lá trà mục cay xè và thảo dược chướng khí độc đầm lầy Hắc Thủy tức thì bùng phát dữ dội. Luồng khói xám này gặp Trận pháp sương mù cấp 1 dày đặc bao phủ quanh sườn núi dốc đứng, lập tức hòa làm một, biến màn sương trắng tinh khiết thành một vùng chướng khí màu xám xịt, tỏa ra mùi hôi thối kịch độc ngột ngạt không thể hít thở nổi.


"Ọe... Cái mùi gì thế này?!"


Tên binh lính tuần tra đi ngay sau Lý Hổ vừa hít vào một hơi, lập tức trợn ngược mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng, khuỵu gối xuống đất nôn mửa dữ dội.


"Trời đất ơi! Độc khí! Đây là kịch độc chướng khí của trận pháp cổ đại!" Một tên lính khác la hét thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì bị mùi hôi hắc xộc thẳng vào mắt gây bỏng rát dữ dội.


Lý Hổ cũng không ngoại lệ. Gã vạm vỡ da đen nhẻm đang vung đại đao giữa chừng, bỗng hít phải một ngụm khói xám nồng nặc mùi phân gà hữu cơ ủ men. Sắc mặt gã lập tức chuyển từ đen sang xanh xao kinh dị, đôi môi tím tái run rẩy liên hồi. Cơn buồn nôn dữ dội từ dạ dày cuộn trào lên cổ họng, khiến gã không thể vận nội lực Thiết Sa Chưởng để tự vệ.


"Khục khục... Khí độc... Vô Ưu Sơn thực sự chứa kịch độc trận pháp cổ đại..." Lý Hổ khàn giọng gào thét, nước mắt chảy dài làm mờ đục nhãn quan.


Hắn cố gắng bịt mũi, vung đại đao chém bừa một nhát vào màn sương mù xám xịt hòng chém đứt chổi tre quét rác tự động. Nhưng vì mắt bị bỏng rát không thể nhìn rõ định hướng, nhát đao của hắn đi lệch hướng hoàn toàn, chém hụt vào vách đá đứng trơn trượt sát hiên nhà gỗ phát ra tiếng kêu "beng" chói tai.


Mạc Phàm múa kiếm gỗ mận dọn dẹp lá mận rụng, thấy Lý Hổ sơ hở liền vô tình thực hiện một đòn Thiết Bản Kiều thủ thế phòng thủ. Thanh kiếm gỗ mận mộc mạc quật mạnh một nhịp trúng cổ tay đang run rẩy của Lý Hổ.


"Rắc!"


Tiếng xương cổ tay chấn động nhẹ vang lên. Lý Hổ rú lên một tiếng thảm thiết dở khóc dở cười, thanh đại đao sắt rèn nặng ba mươi cân rơi keng xuống đất cát bám đầy bụi tro bếp. Hắn ôm lấy cổ tay sưng đỏ, lùi lại liên tục vấp phải bẫy cơ quan quét rác bằng tre tự động kích hoạt dưới chân.


"Vút!"


Một chiếc chổi tre rách tự động gạt mạnh từ góc hiên nhà gỗ ba gian dột nát, quật trúng mông Lý Hổ làm gã vạm vỡ mất thăng bằng, ngã nhào sấp mặt nhục nhã vào vũng bùn lầy bám đầy phân bón hữu cơ hắc nồng nặc của Vân Chi.


"Ọe... Thối quá! Chạy mau! Trận pháp sương mù này chứa tà độc hủy diệt ngũ quan!"


Hàng chục binh lính tuần tra Thần Cơ Doanh hoảng loạn tột độ. Họ vứt bỏ hết kích sắt nặng nề, đại đao rỉ sét, ôm lấy mũi và mắt gào khóc chạy trốn hỗn loạn xuống con dốc Đường mòn Mận Trắng dốc đá đứng trơn trượt sương mù bao phủ quanh năm. Đứa này giẫm lên vai đứa kia ngã nhào tự do dốc đứng dốc, thảm hại không sao tả xiết.


Đường Dao ngồi dưới hiên nhà gỗ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối, đôi mắt phượng mở to kinh ngạc tột độ. Nàng sững sờ quan sát màn khói sương xám xịt đang chầm chậm tan đi dưới làn gió núi thổi qua, trong lòng dâng lên một sự sùng bái vĩ đại dành cho Vô Ưu.


*Kinh khủng thật!* Đường Dao thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng vì xúc động sâu sắc. *Chưởng môn quả thực là ẩn thế đại cao nhân mưu trí vô song! Ngài ấy không cần bộc lộ một chút linh lực hay võ công chiến đấu chủ động nào, chỉ cần để nhị đệ tử nhỏ tuổi phun loại chướng khí hữu cơ độc lạ này ra ngoài. Luồng khói xám nồng nặc kia kết hợp hoàn hảo với Trận pháp sương mù cấp 1 và hướng gió sườn núi dốc, tạo nên một trận thế phòng thủ sinh học vô song, dập tắt hoàn toàn ưu thế binh lực giáp sắt nặng nề của đối phương mà không tốn một giọt máu sòng phẳng!*


Nàng khẽ liếc nhìn Vô Ưu vẫn đang ngủ ngủ say dửng dưng trên võng gai dưới gốc mận cổ thụ. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản, nhịp thở đều đặn chậm rãi như thể giông bão bao vây quân sự ngoài kia chỉ là trò đùa trẻ con vô tri.


*Ngài ấy dùng sự lười biếng để răn đe kẻ thù, dùng phân bón nông nghiệp thô sơ để bẻ gãy ý chí chiến đấu quân sự triều đình.* Đường Dao thắt chặt chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, lòng thầm ước ao được ở lại đồi trà mộc mạc Vô Ưu Sơn trọn đời bên chưởng môn lười, rũ bỏ hoàn toàn xiềng xích gia quy Chấp Pháp Điện tàn độc kinh thành.


Lúc này, Lý Hổ đang bò lồm cồm dậy từ vũng bùn lầy hôi hắc, mặt bám đầy phân gà hữu cơ và tro bếp sờn rách y phục. Hắn ôm lấy cổ tay đau đớn, vừa ho sặc sụa vừa lùi nhanh ra sát cổng rào tre rách nát. Gương mặt gã vạm vỡ sưng húp lên vì dị ứng mùi phân bón hắc nồng nặc, nước mắt nước mũi chảy dài nhục nhã.


Hắn trừng mắt nhìn về phía hiên nhà gỗ ba gian dột sập dột nát, run rẩy dốc hết tàn lực thét lớn dọa nạt báo hiệu áp lực chiến thuật tột độ:


"Tạ Vô Ưu! Ngươi... ngươi dám dùng kịch độc tà tu ám hại quân lính tuần tra triều đình! Ta... ta sẽ lập tức quay về báo cáo thống lĩnh Triệu Khải rằng Vô Ưu Sơn chứa chấp rebel, tàng trữ kịch độc trận pháp cổ đại phản quốc! Thần Cơ Doanh sẽ mang đại quân thiết giáp hỏa công lên san phẳng đồi trà cổ thụ này! Ngươi cứ chờ chết đi!"


Nói rồi, Lý Hổ ôm mũi chạy trốn thảm hại dốc đá dốc đứng trơn trượt sương mù bao phủ, thề báo cáo thống lĩnh rằng Vô Ưu Sơn chứa kịch độc trận pháp cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!