Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Gai Mận Châm Cứu Và Trái Tim Tan Chảy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đường Dao uống chén trà ấm, cảm nhận luồng khí nóng len lỏi vào kinh mạch và nhìn khuôn mặt Vô Ưu dưới ánh lửa hang đá.


Hơi nóng từ chén đất nung mộc mạc tỏa ra, mang theo hương mận chín thanh khiết của Trà cổ Vô Ưu, chầm chậm thấm vào từng tế bào đang đông cứng của nàng. Hang Linh Thạch ấm lúc này tĩnh lặng đến lạ kỳ. Chỉ có tiếng nước suối ngầm rò rỉ từ mạch linh thạch thô chảy róc rách qua khe đá, hòa cùng tiếng lửa than mận cổ chín đượm nổ lách tách dưới đáy ấm nung. Hơi nước ấm áp dâng lên ngùn ngụt, phủ một màn sương mỏng nhẹ lên đôi gò má nhợt nhạt của Đường Dao, khiến gương mặt vốn luôn lạnh lùng, sắt đá của vị Tổng đốc phán quan triều đình bỗng thêm phần nhu hòa, diễm lệ.


Tạ Vô Ưu ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng bên cạnh bếp lửa. Bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình của hắn bám đầy tro bếp, mái tóc đen búi hờ bằng một cành mận khô khẽ rủ xuống trán. Hắn uể oải ngáp một cái thật dài, đôi mắt ngái ngủ lim dim nhìn đống lửa bập bùng, miệng không ngừng cằn nhằn:


"Cô tạp dịch à, ta đã bảo rồi, nợ nần thì cứ từ từ dọn dẹp nhà cửa dột nát quét lá rụng mà trả. Đêm hôm gió lạnh thế này, cô lại bày trò bộc phát bệnh tật, hại ta phải thức đêm bế cô xuống cái hang sâu hoắm này. Ta bế cô mỏi rã cả hai cánh tay rồi đây này. Lần sau có muốn đổ bệnh thì cũng phải chọn giờ ngọ, lúc mặt trời lên cao ấm áp có được không?"


Đường Dao khẽ mím môi, siết chặt chén trà ấm trong tay. Nếu là trước đây, khi còn ở Chấp Pháp Điện Thăng Long đầy rẫy mưu mô tàn nhẫn, bất kỳ kẻ nào dám dùng giọng điệu càu nhàu, lười biếng này nói chuyện với nàng đều sẽ phải nhận một ánh mắt lạnh buốt hoặc một nhát kiếm vô tình. Nhưng lúc này, nhìn gã chưởng môn lười biếng đang gãi đầu gãi tai, trong lòng nàng không hề có một chút giận dữ nào. Ngược lại, một luồng hơi ấm ngọt ngào, dịu nhẹ cứ thế len lỏi, sưởi ấm tâm hồn vốn đã nguội lạnh từ lâu của nàng.


*Hắn lại đang dùng sự cằn nhằn lười biếng để che giấu sự quan tâm chu đáo của mình.* Đường Dao thầm nghĩ, đôi mắt phượng khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. *Nếu hắn thực sự ghét phiền phức, tại sao lại không quản ngại đêm đông lạnh giá, bế ta vượt qua con đường dốc đá đứng đầy sương mù dày đặc để đến tận hang suối ấm này? Tại sao lại dùng loại trà cổ thụ ngàn năm quý hiếm nhất để pha cho ta uống? Tạ Vô Ưu, ngài thực sự là một ẩn thế cao nhân mang trái tim ấm áp nhất thế gian.*


"Chưởng môn..." Đường Dao khẽ cất giọng, giọng nói vốn nghiêm nghị nay lại có chút mềm mỏng, ngập ngừng: "Đôi chân của ta... hình như vẫn chưa hoàn toàn phục hồi cảm giác. Luồng khí lạnh buốt tà ác kia vẫn còn ẩn sâu dưới kinh mạch cốt tủy, khiến chân ta tê liệt, không thể cử động nổi."


Tạ Vô Ưu thở dài đầy uể oải. Hắn thò tay vào trong vạt đạo bào rộng thùng thình, lôi ra một cuốn y thư rách nát bám đầy bụi tro bếp – di vật duy nhất của cố thái y Trần Văn để lại dưới hầm ngầm mật gầm giường gỗ ba gian. Hắn lật lật vài trang giấy ố vàng, lẩm bẩm đọc:


"Hàn độc tơ băng... ăn mòn kinh mạch bẩm sinh... phải dùng dòng suối ấm địa nhiệt kết hợp với châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ hơ nóng qua khói trà... giải khai huyệt đạo chủ mới mong đứng vững đi lại..."


Hắn gãi đầu, nhìn cuốn sách rách rồi lại nhìn đôi chân đang co rúm của Đường Dao, thở dài thườn thượt:


"Sư phụ quá cố quả thực để lại cho ta một đống rắc rối mà. Đã bảo giải thể tông môn sớm để hưởng thái bình, thế mà lại gieo duyên cho ta gặp một cô tạp dịch mang trọng bệnh thế này. Thôi được rồi, để ta làm cho xong cái khâu châm cứu này, cô mà phế liệt cả đời thì ai quét dọn vườn mận sau nhà cho ta ngủ trưa đây."


Hắn đứng dậy, lộc cộc đi guốc gỗ ra góc hang đá, nơi có một bụi mận cổ thụ khô héo bị sét đánh từ ngàn năm trước. Vô Ưu tỉ mỉ nhặt vài chiếc gai mận cổ thụ dẻo dai, sắc nhọn, bề mặt mài nhẵn bóng tự nhiên dưới sương lạnh. Hắn quay lại bếp lửa, cầm chiếc gai mận hơ nhẹ qua làn khói trắng thơm ngào ngạt đang bốc lên từ ấm Trà cổ Vô Ưu.


"Vén gấu quần lên, lộ cổ chân ra." Vô Ưu thản nhiên ra lệnh, giọng nói dửng dưng như thể đang bảo nàng đi nhặt một cành củi khô.


Gương mặt Đường Dao lập tức đỏ bừng lên như lửa đốt. Nàng ngập ngừng, đôi bàn tay run rẩy siết chặt lấy gấu quần vải thô. Nàng là phán quan sắt đá, từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo gia quy Chấp Pháp Điện, chưa từng có bất kỳ nam tử nào được phép tiếp cận gần gũi da thịt của nàng, huống chi là vén quần lộ cổ chân trước mặt một nam tử lạ. Sự ngượng ngùng lãng mạn dâng lên tột độ khiến nàng lúng túng, cúi gục đầu tránh né ánh mắt của hắn.


"Chưởng môn... việc này... có phải là quá đường đột rồi không?" Đường Dao khẽ cắn môi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.


"Đường đột cái gì chứ?" Vô Ưu càu nhàu, không thèm bận tâm đến sự ngượng ngùng của nàng. Hắn cúi người xuống, thản nhiên cầm lấy cổ chân nhỏ nhắn, lạnh buốt của cô tạp dịch đặt lên đầu gối mình.


Khi bàn tay to lớn, ấm áp và đầy những vết chai sần do đẽo gỗ mài bánh răng của Vô Ưu chạm vào làn da mịn màng, lạnh buốt thấu xương của Đường Dao, cả hai người đều khẽ rùng mình một cái. Một luồng điện nhẹ như sương sớm chạy dọc qua da thịt, khiến tim Đường Dao đập loạn nhịp liên hồi. Nàng nín thở, hai má đỏ hồng bừng bừng dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn đang giữ chặt lấy cổ chân mình.


*Bàn tay của hắn... thật ấm áp.* Đường Dao cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay Vô Ưu đang chầm chậm truyền qua da thịt, xoa dịu đi cơn lạnh buốt tê liệt của đôi chân nàng.


Vô Ưu hơ nóng chiếc gai mận cổ thụ qua làn khói trà nóng ấm. Khói trà thanh khiết men theo thân gai mận, tích tụ một lượng sinh khí mát lành cực hạn. Hắn tập trung thị giác, nhẹ nhàng châm mũi gai nhọn vào huyệt đạo bị tắc nghẽn sát cổ chân Đường Dao.


"A..." Đường Dao khẽ rên rên một tiếng đau đớn, đôi tay bấu chặt lấy phiến đá phẳng dưới thân.


"Chịu đựng một chút, khói trà ấm áp đang dẫn dắt hàn độc thoát ra ngoài đấy." Vô Ưu cất giọng trầm ấm, vẻ mặt dửng dưng thường ngày bỗng biến mất, thay vào đó là một sự tập trung tỉ mỉ, chu đáo đến lạ kỳ.


Đường Dao khẽ cắn môi chịu đựng cơn đau buốt thấu xương dốc đá đứng. Ánh mắt nàng bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi của Vô Ưu dưới ánh lửa bập bùng. Gương mặt thanh tú góc cạnh của hắn lúc này không còn vẻ lười biếng uể oải hằng ngày, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một luồng sáng ấm áp, kiên định. Từng động tác châm cứu của hắn đều vô cùng khéo léo, nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một bảo vật trân quý nhất thế gian, lo sợ chỉ cần một chút sơ suất nhỏ sẽ làm tổn thương nàng.


*Hắn thực sự đang dốc hết tâm sức để cứu ta.* Trái tim sắt đá của Đường Dao hoàn toàn tan chảy dưới ánh mắt dịu dàng ấy. Sự nghi kỵ nằm vùng, áp lực gánh vác vương triều, nỗi đau bị gia tộc phản bội... tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng trước sự bình yên mộc mạc của gã chưởng môn lười biếng. Nàng nhận ra bản thân đã hoàn toàn tin tưởng, giao phó sinh mạng cơ thể cho người con gái mình thương chữa trị.


Sau khi châm cứu được ba huyệt đạo chủ, trán Vô Ưu bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi mỏng. Hắn khẽ gãi đầu, định trốn việc giữa chừng vì mỏi tay:


"Thôi mỏi tay quá, hay là để mai châm tiếp vậy? Châm cứu mệt mỏi thế này làm gián đoạn giấc ngủ trưa kéo dài đến đêm của ta mất thôi."


Nhưng khi hắn vừa định rút tay lại, hắn bỗng nhìn thấy một giọt nước mắt đau đớn khẽ lăn dài trên gò má đỏ hồng của Đường Dao. Khớp vai nàng khẽ run rẩy, đôi môi mím chặt chịu đựng cơn đau buốt kinh mạch đang giằng xé.


Vô Ưu khựng lại. Hắn thở dài một tiếng đầy bất lực, nhưng bàn tay lại tiếp tục giữ chặt lấy cổ chân nàng, kiên trì hơ nóng chiếc gai mận thứ tư để châm cứu tiếp.


"Được rồi, được rồi, ta làm nốt huyệt đạo cuối cùng này vậy. Cô tạp dịch nhà cô thật là phiền phức mà, cứ khóc lóc thế này làm ta không nỡ trốn việc ngủ nướng."


Đường Dao nghe những lời cằn nhằn ngọt ngào ấy, khẽ mỉm cười sướng vui, nước mắt hòa cùng hơi nước ấm áp suối linh thạch rò rỉ chảy dài. Nàng cảm nhận được một luồng khí nóng ấm khổng lồ từ mũi gai mận thứ tư phun trào, giải khai hoàn toàn huyệt đạo chủ kinh mạch chân. Đôi chân phế liệt bấy lâu bỗng phục hồi cảm giác đứng vững nhẹ nhàng, hơi ấm lan tỏa xua tan hoàn toàn khí lạnh buốt xương dốc đứng.


Nàng thử cử động ngón chân, rồi chậm rãi đứng vững đi lại nhẹ nhàng quanh hang đá ngầm trong sự vui sướng tột độ.


"Chưởng môn! Ta... ta đi lại được rồi!" Đường Dao reo lên đầy hạnh phúc, đôi mắt sáng như sao nhìn Vô Ưu.


"Đi lại được rồi thì ngày mai nhớ quét dọn sạch sẽ lá mận rụng sân nhà gỗ đấy nhé, đừng có trốn việc." Vô Ưu uể oải đứng dậy, thò tay vào túi áo rách sờn lôi ra một chiếc Trâm gỗ mận thô do hắn tự tay đẽo từ cành mận khô sau vườn lúc rảnh rỗi trốn việc câu cá hằng ngày.


Hắn bước lại gần, thản nhiên cài chiếc trâm gỗ mận thô lên mái tóc đen mượt mà đang bị xõa ra dính đầy hơi nước suối ngầm của cô tạp dịch:


"Tóc cô xõa ra dính đầy nước suối thế kia, lấy cái này mà bới lên cho gọn, đừng để nước nhỏ vào chén trà cổ Vô Ưu quý hiếm của ta mệt mỏi dọn dẹp."


Đường Dao nâng niu chiếc trâm gỗ mận thô mộc mạc trên tóc, hương mận chín thanh khiết tỏa ra dịu nhẹ sưởi ấm tinh thần nàng. Nàng đỏ mặt ngượng ngùng đỏ mặt, lòng xao xuyến khôn nguôi trước tín vật đính ước mộc mạc đầu tiên của chưởng môn lười.


Nhưng sự yên bình ấm áp điền viên chưa kéo dài được lâu. Từ phía cửa hang dốc đá đứng đầy sương mù dày đặc, tiếng chuông gió đất nung khẽ rung động liên hồi báo hiệu chấn động dữ dội.


Dưới chân núi Vô Ưu Sơn, bóng tối hắc ám bắt đầu bao phủ thung lũng Mỹ An. Thống lĩnh Thần Cơ Doanh Triệu Khải đang cưỡi hắc mã vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn dưới chiến giáp sắt nặng nề khảm hoa văn hổ dữ khẽ nhếch lên nụ cười tham lam, tàn bạo. Hắn nhìn chằm chằm vào sơ đồ địa hình sườn núi dốc đứng bị sương mù dày đặc che phủ, cất giọng khàn khàn ra lệnh cho quân lính tuần tra bạo lực:


"Vô Ưu Sơn quanh năm sương mù dày đặc đáng ngờ, thung lũng Mỹ An lại chứa chấp kẻ trốn nợ thuế đất đai. Truyền lệnh của ta, ngày mai dẫn quân phong tỏa toàn bộ dốc núi, cưỡng chế đóng cửa tông môn tịch thu đồi trà cổ thụ tìm kiếm mỏ đá quý ngầm! Kẻ nào chống đối... giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!