Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đêm Đông Sương Mù Và Kẻ Trộm Cá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt chưa bao giờ buông tha cho những kẻ mang nợ, nhất là khi mùa đông tràn về mang theo những luồng chướng khí lạnh buốt thấu xương.


Con đường mòn dẫn ngược từ Chợ huyện Bình An lên đỉnh Vô Ưu Sơn chìm ngập trong một màn sương mù dày đặc của Trận pháp sương mù cấp 1. Sương ở đây lạ lắm, nó không tan theo gió mà cứ lơ lửng, quánh đặc như những dải lụa xám tro bám chặt lấy những thân mận cổ thụ khẳng khiu. Tạ Vô Ưu dắt chú lừa già A Bảo đang uể oải kéo theo cọc gỗ chở sọt gạo mới mua. Chú lừa già lông xám tro rách rưới này bướng bỉnh vô cùng, đầu cứ cúi gằm xuống đất, chỉ khi Vô Ưu treo một củ khoai lang mật Mỹ An nướng thơm phức trước mũi, nó mới chịu lộc cộc nhấc từng bước chân lười biếng.


"Chậm thôi... A Bảo... Ngươi đi nhanh thế làm gì, ta mỏi chân lắm rồi." Vô Ưu lầu bầu càu nhàu, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình quệt xuống đống lá mận rụng đầy bùn đất. Hắn vác chiếc Cần câu trúc rách trên vai, đầu cần câu đung đưa theo nhịp bước, trông chẳng khác nào một gã nông dân đi câu thất trận trở về.


Đằng sau hắn, Đường Dao đang lẳng lặng đẩy chiếc xe lăn gỗ đa năng rỉ sét. Chiếc xe lăn do thợ rèn câm Trần Thiết đúc phát ra những tiếng *lộc cộc, kẹt kẹt* khô khốc trên dốc đá đứng trơn trượt. Đôi chân nàng, ẩn dưới lớp áo vải thô dệt từ sợi tơ tằm trà kháng độc, vẫn còn run rẩy nhẹ do dư chấn của cơn Hàn độc phát tác cấp 1 bộc phát lúc trưa. Nhưng đôi mắt phượng sắc bén của vị Tổng đốc Phán quan Chấp Pháp Điện ngày nào vẫn không rời khỏi bóng lưng của Vô Ưu.


Nàng thầm quan sát và phân tích: *Hắn đi rất chậm, dường như lười biếng đến cực hạn. Nhưng hãy nhìn kỹ xem! Mỗi khi hắn bước qua một gốc mận cổ, luồng sương mù xung quanh tự động rẽ lối sang hai bên. Bước chân hắn land cực kỳ nhẹ nhàng, không hề để lại một tiếng động hay làm xê dịch một viên sỏi nhỏ. Đây chắc chắn là bộ pháp 'Nhập Thế Phàm Nhân' đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân! Hắn cố tình đi chậm... thực chất là đang phối hợp nhịp nhàng với đôi chân yếu ớt của ta. Hắn sợ ta mỏi chân nhưng lại không muốn nói ra để giữ thể diện cho ta. Gã chưởng môn lười biếng này... bên ngoài dửng dưng vô tri nhưng bên trong lại ấm áp, tinh tế đến lạ thường.*


"Chưởng môn, sương mù dày thế này, ngài không sợ quan quân của Triệu Khải hay sát thủ bám đuôi sao?" Đường Dao khẽ cất giọng lạnh lùng thử dò xét.


Vô Ưu khẽ ngáp một cái thật dài, giọng nói ngái ngủ đầy uể oải: "Sát thủ? Họ rảnh rỗi thế sao không đi ngủ nướng đi? Lên cái núi rách nát này làm gì cho mỏi chân. Ta chỉ mong có kẻ nào đến tịch thu cái tông môn này hộ ta, để ta danh chính ngôn thuận được nghỉ hưu sớm. Quét lá rụng hằng ngày mệt chết đi được."


Đường Dao nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thầm lặng. Nàng tự đắc nghĩ: *Hắn lại giả vờ rồi. Hắn muốn tông môn giải thể để lánh đời, nhưng thực chất Không Thành Trận của hắn đã bao bọc toàn bộ ngọn núi này thành một phòng tuyến bất khả xâm phạm. Những lời lười biếng của hắn chỉ là chiếc mặt nạ ngụy trang hoàn hảo để đánh lừa tai mắt triều đình.*


Khi họ về đến khoảng sân rộng của gian nhà gỗ ba gian Vô Ưu Tông, đêm đông đã hoàn toàn buông xuống. Khí lạnh buốt xương tràn vào hiên nhà dột nát. Vô Ưu vứt chiếc cần câu trúc rách sang một bên góc hiên, thản nhiên leo lên chiếc Võng gai Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ sau nhà. Hắn kéo vạt đạo bào xám trùm kín đầu, lập tức chìm vào trạng thái Ngủ say bất động theo đúng triết lý của "Trốn việc đại pháp".


Đường Dao khẽ đẩy xe lăn vào gian nhà gỗ ba gian dột nát của mình. Nàng không nhóm lửa, mà chỉ ngồi im lặng trong bóng tối, thắt chặt chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay. Nàng nhắm mắt, tập trung tinh thần kích hoạt "Thính giác phục hồi".


Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng gió rít qua khe cửa gỗ dột nát và tiếng ngáy đều đặn của Vô Ưu ngoài hiên tạo nên một nhịp điệu bình yên kỳ lạ. Nhưng chỉ một khắc sau, đôi tai Đường Dao khẽ động nhẹ. Nàng nghe thấy một tiếng *sột soạt* cực kỳ nhỏ, mảnh như tiếng lá mận khô rụng chạm đất, nhưng lại mang theo một luồng sát khí lạnh buốt thấu xương.


*Có kẻ thâm nhập!* Đường Dao nín thở, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy thanh kiếm gỗ mận thô sơ đặt bên sườn xe lăn.


Kẻ đang lẻn vào sân nhà gỗ chính là Hắc Phong – đệ nhất sát thủ của Thần Cơ Doanh dưới quyền thống lĩnh Triệu Khải. Hắc Phong mặc bộ dạ hành y đen sẫm che kín toàn thân, đeo thanh đoản đao rèn bằng thép đen tuyết sơn bén ngót sau lưng. Hắn di chuyển không tiếng động như một bóng ma, luồn lách qua các gốc mận cổ thụ rậm rạp.


Hắc Phong dừng bước sát ranh giới khoảng sân rộng, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào gian nhà gỗ ba gian dột nát. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận màn sương mù dày đặc xung quanh.


*Trận pháp sương mù này quả nhiên quỷ quyệt!* Hắc Phong thầm kinh hãi trong lòng, bàn tay bọc găng da siết chặt chuôi đoản đao. *Màn sương này làm nhiễu loạn ngũ quan của ta, khiến ta không thể định vị chính xác khoảng cách. Chấp Pháp Điện đồn rằng Vô Ưu Sơn ẩn giấu một đại trận cổ đại vô phương cứu chữa mang tên Không Thành Trận, quả nhiên không sai. Ta phải cực kỳ cẩn thận, từng bước đi đều phải tính toán theo sơ đồ bát quái phong thủy để tránh kích hoạt sát trận.*


Hắn liếc mắt nhìn về phía hiên sau nhà gỗ, nơi Tạ Vô Ưu đang nằm ngủ say sưa trên chiếc võng gai cũ kỹ.


*Kia chẳng phải là Tạ Vô Ưu, gã chưởng môn đáng ngờ sao?* Hắc Phong nheo mắt phân tích: *Hắn đang ngủ? Không... không thể nào! Làm sao một kẻ đối mặt với sát thủ đệ nhất lại có thể ngủ say như chết thế kia? Nhìn vị trí chiếc võng gai của hắn xem! Nó được treo chính xác tại giao điểm của luồng gió sương thổi từ đầm lầy sau núi và suối linh thạch rò rỉ dưới đáy thung lũng. Đây chính là 'Trận nhãn' của Không Thành Trận! Hắn đang dùng thân mình làm mồi nhử, cố tình giả vờ ngủ để dụ ta tấn công trực diện. Nếu ta phóng đoản đao vào hắn, luồng sương mù cảm ứng xung quanh sẽ lập tức phản phệ, băm vằn ta thành trăm mảnh! Thật là một mưu đồ tâm lý chiến tàn độc!*


Hắc Phong khẽ đổ mồ hôi hột dưới lớp mặt nạ đen. Hắn quyết định không tấn công Vô Ưu, mà rẽ sang hướng khác, nhắm thẳng vào căn phòng của Đường Dao để thực hiện nhiệm vụ ám sát hụt của Hắc Phong.


Hắn bắt đầu di chuyển, cố gắng bước chân vào những khoảng trống giữa đống lá mận rụng hằng ngày. Hắn suy diễn: *Theo quy luật bát quái, đống lá mận rụng dưới đất kia không phải ngẫu nhiên. Chúng được sắp xếp thành các quẻ Càn, Khảm, Cấn, Chấn để che giấu các bẫy kim châm ngầm. Ta phải bước vào những viên đá phong thủy nhẵn bóng sát hiên nhà để tránh kích hoạt sát trận.*


Hắc Phong khẽ nhấc chân, tự tin đặt bước chân nhẹ nhàng của một đệ nhất sát thủ lên một viên đá dẹt sát thềm hiên nhà gỗ.


*Cạch.*


Một tiếng động khô khốc của bánh răng gỗ mận vang lên dưới lòng đất.


Hắc Phong giật mình, đồng tử co rụt lại: *Hỏng rồi! Đây là quẻ Ly! Ta bước sai rồi sao?*


Thực chất, viên đá dẹt kia chẳng có phong thủy bát quái gì cả. Đó chỉ là cái lẫy kích hoạt hệ thống "Bẫy quét rác bằng tre" mà Tạ Vô Ưu và thợ rèn câm Trần Thiết lắp đặt quanh sân để tự động dọn dẹp lá mận rụng cho đỡ tốn sức quét dọn hằng ngày.


*Vút! Vút! Vút!*


Từ dưới gầm sàn hiên nhà gỗ ba gian dột nát, ba chiếc chổi tre già mộc mạc bện bằng tre rừng đột ngột bật mạnh ra nhờ sức kéo của hệ thống ròng rọc nước ngầm Hầm bánh răng nước dưới suối. Chiếc chổi tre quét dọn tự động xoay tít mù với tốc độ cực nhanh, quét sát mặt đất tạo nên những luồng gió bụi lá mận bay mù mịt.


"Cái gì? Phong đao trận pháp sao?" Hắc Phong hoảng hốt thét lên trong lòng. Hắn lập tức vận dụng "Ẩn Ảnh Bộ Pháp" di chuyển nhanh nhẹn, vung đoản đao chém mạnh vào chiếc chổi tre đang lao tới.


*Bốp!*


Đoản đao rèn bằng thép đen bén ngót chém trúng cán chổi tre già chắc chắn. Nhưng lực đàn hồi cực mạnh của thân tre già bịt đồng rỉ sét đã phản chấn ngược lại, làm cổ tay Hắc Phong tê dại, suýt nữa làm rơi đoản đao. Chiếc chổi tre thứ hai tự động quật mạnh vào bắp chân hắn.


*Bịch!*


Hắc Phong mất thăng bằng, bị chổi tre quét rách nát một mảng lớn dạ hành y ở chân, trầy xước rướm máu. Hắn hoảng loạn lùi lại phía sau để né tránh đợt quét rác liên hoàn tiếp theo.


*Trận pháp này quá kinh khủng!* Hắc Phong vừa thở dốc vừa nhảy lùi lại ba bước. *Từng chiếc chổi tre kia di chuyển theo quỹ đạo biến hóa khôn lường, hoàn toàn khắc chế được bộ pháp ẩn nấp của ta! Ta phải dùng đến ám khí kịch độc để phá trận!*


Hắn thò tay vào hông, định rút ra ba cây kim độc tẩm kịch độc Đoạt Hồn Tán. Nhưng trong lúc hoảng loạn né tránh chổi tre che khuất tầm nhìn bởi sương mù dày đặc, chân hắn lại giẫm trúng một sợi dây gai thô căng ngang lối đi ngoài hiên.


Sợi dây gai này thực chất là lẫy kích hoạt của "Giá phơi cá khô liên hoàn" dùng để treo Cá khô Mỹ An ngoài hiên nhà gỗ.


*Rắc rắc! kẹt kẹt kẹt!*


Hệ thống ròng rọc nước ngầm ngầm dưới suối linh thạch lập tức vận hành hết công suất. Từ trên xà nhà gỗ ba gian dột nát, một giàn dây gai chằng chịt bện chặt khảm hàng chục móc sắt rỉ sét dùng để treo cá khô đột ngột đổ sập xuống như một chiếc lưới khổng lồ.


"Lưới tầm thiên địa sao?" Hắc Phong kinh hoàng gào thét. Hắn vung đoản đao chém liên tiếp hòng cắt đứt dây gai.


Nhưng màn sương mù dày đặc của Trận pháp sương mù cấp 1 lúc này bỗng cuộn trào dữ dội do hơi nước suối bốc lên, làm lệch hoàn toàn tầm nhìn và chiều sâu không gian của hắn. Hắc Phong vung đao chém hụt liên tiếp vào khoảng không sương mù.


*Phập! Phập! Phập!*


Những chiếc móc sắt rỉ sét của giá phơi cá khô tự động móc chặt vào lớp dạ hành y đen sờn rách nát của hắn. Sợi dây gai thô dẻo dai quấn chặt lấy cổ áo, thắt lưng và bắp tay hắn như những con trăn gỗ.


*Kẹt kẹt kẹt!*


Sức nước chảy xiết dưới suối ngầm kéo ròng rọc quay ngược lại, kéo phăng thân hình vạm vỡ của đệ nhất sát thủ Hắc Phong lên cao không trung. Hắn bị treo lơ lửng, hai chân giãy giụa điên cuồng giữa khoảng không sương mù dày đặc sườn núi dốc đứng.


Hắc Phong bị treo ngược ngay sát hiên nhà gỗ, bên cạnh ba con cá chép suối béo tốt đang phơi khô bốc mùi mặn mòi nồng nặc. Đầu hắn chúc xuống đất, y phục dạ hành y rách nát tơi tả lộ cả da thịt trầy xước, đoản đao rèn thép đen rơi xuống đất phát ra tiếng *vút* cắm chặt vào đá cổ.


"Thả ta ra! Đây là tà thuật gì? Thả ta ra!" Hắc Phong gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng, nhưng sợi dây gai thô bện chặt ngậm linh khí sương mù càng siết chặt lấy người hắn khiến hắn ngạt thở, mất đi hoàn toàn khả năng di chuyển tự vệ.


Đường Dao đứng nép sau cánh cửa gỗ ba gian dột nát, ghé mắt nhìn qua khe cửa hẹp.


Nàng tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình đệ nhất sát thủ của Thần Cơ Doanh – kẻ từng gieo rắc nỗi khiếp sợ khắp giang hồ biên giới – giờ đây đang giãy giụa bất lực, bị treo lơ lửng trên giá phơi cá khô như một con cá trắm cỏ béo tròn hôi hám.


Nàng chậm rãi ngước mắt nhìn ra hiên sau nhà gỗ.


Dưới gốc mận cổ thụ nở hoa trắng xóa rụng đầy hiên nhà, Tạ Vô Ưu vẫn đang nằm ngủ say sưa trên chiếc võng gai cũ kỹ. Hắn khẽ gãi gãi mông, xoay người kéo vạt đạo bào xám tro che bớt ánh trăng lạnh buốt, phát ra tiếng ngáy đều đặn *khò khò* dửng dưng như thể mọi chấn động kinh hoàng vừa rồi chỉ là một cơn gió thoảng qua.


Đường Dao sững sờ kinh ngạc tột độ, trái tim nàng đập liên hồi dồn dập trong lồng ngực ấm áp. Sự nghi kỵ phòng bị ban đầu đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một lòng kính phục và bái phục thâm sâu vĩ đại.


*Trời đất ơi...* Đường Dao nín thở, đôi bàn tay run rẩy khẽ chạm vào chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay. *Không Thành Trận của hắn... quả thực đã đạt đến cảnh giới tối cao thiên địa hợp nhất! Hắn không cần rút kiếm, không cần mở mắt, thậm chí không cần động một ngón tay nhỏ bé. Chỉ bằng một chiếc võng gai và vài sợi dây gai phơi cá khô vô tri, hắn đã hóa giải hoàn toàn sát chiêu của đệ nhất sát thủ triều đình, biến kẻ thù thành một trò hề nhục nhã treo trên hiên nhà!*


*Tạ Vô Ưu... ngài thực sự là một ẩn thế đại cao nhân mưu trí vô song gánh vác thiên mệnh bảo hộ long mạch! Ngài lập ra phòng tuyến vô tri này... thực chất là để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho ta dưỡng thương kinh mạch phế liệt. Lòng tốt thầm lặng của ngài... ta làm sao gánh vác nổi đây?*


Đường Dao khẽ tựa đầu vào vách cửa gỗ dột nát, khuôn mặt đỏ bừng ngượng ngùng lãng mạn ngọt ngào dưới đêm đông sương lạnh, thầm cảm nhận hơi ấm bảo vệ của chưởng môn lười biếng đang tỏa lan khắp ngọn núi hoang sơ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!