Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tuyệt Kỹ Đi Câu Ở Chợ Huyện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt chưa bao giờ chịu buông tha cho những kẻ mang nợ.


Khi tiếng chuông gió đất nung khẽ rung động những nhịp lộc cộc mơ hồ trong màn sương xám xịt của Vô Ưu Sơn, Tạ Vô Ưu vẫn đang cố thủ trên chiếc võng gai cũ kỹ treo dưới gốc mận cổ thụ sau nhà. Hắn kéo rộng vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, uể oải ngáp một cái thật dài. Nhưng giấc ngủ nướng quý giá của gã chưởng môn lười biếng đã bị xé toạc bởi tiếng gào khóc thảm thiết quen thuộc của A Tài, gia nhân kế toán duy nhất của tông môn.


"Chưởng môn! Ngài còn ngủ được sao? Tông môn sắp giải thể đến nơi rồi! Chúng ta thực sự hết gạo rồi! Lại còn mười lượng tiền đồng thuế đất hằng năm huyện nha đang hối thúc... ngài mau dậy đi thôi!"


A Tài hớt hải chạy vào hiên sau, tay cầm cuốn sổ nợ rách nát, cây bút lông cùn dắt bên tai run bẩy bẩy. Gã nhìn gã chưởng môn đang bất động trên võng bằng ánh mắt tuyệt vọng tột cùng.


Tạ Vô Ưu khẽ thở dài, hé một mắt ra nhìn gã kế toán gầy gò. Hắn thực sự muốn tông môn này giải thể sớm chừng nào tốt chừng nấy để hắn được nghỉ hưu an nhàn, sống cuộc đời điền viên tự do tự tại. Nhưng ngặt nỗi, nếu huyện nha cưỡng chế đóng cửa đồi trà cổ thụ thủy tổ trước khi hắn tìm được cách giải thể hợp pháp, hắn sẽ bị gán nợ và phải đi làm phu dịch đào mỏ cho Thần Cơ Doanh. Việc đó còn tốn sức và mệt mỏi hơn gấp vạn lần việc làm chưởng môn lười.


"Hết gạo thì mua gạo... Ngươi gào to thế làm kinh động đến đàn cá vô tri dưới hồ của ta rồi." Vô Ưu uể oải ngồi dậy, vò vò mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô. Hắn liếc nhìn về phía gian nhà gỗ ba gian dột nát, nơi Đường Dao đang lẳng lặng ngồi xe lăn gỗ đa năng dọn dẹp đống lá mận rụng ngoài sân.


"Mua gạo bằng niềm tin sao chưởng môn? Trong hòm công quỹ không còn nổi một đồng tiền đồng Đại Việt nào!" A Tài gào lên, chìa cuốn sổ nợ ra trước mặt hắn.


Vô Ưu gãi đầu, khẽ thở dài. Đúng là tránh không khỏi phiền phức. Hắn liếc nhìn sọt Trà cổ Vô Ưu vừa được nhị đệ tử Vân Chi sấy khô bằng than mận cổ chín đượm đêm qua đang tỏa hương thơm thanh khiết dịu nhẹ ở góc hiên. Đây là loại trà có tác dụng an thần và điều hòa khí huyết cực hiếm, mỗi lạng có giá trị không nhỏ tại chợ huyện.


"Thôi được rồi. Mang mấy sọt trà cổ này xuống Chợ huyện Bình An bán lấy tiền đồng mua gạo." Vô Ưu lười biếng đứng dậy, dắt chú lừa già A Bảo đang nằm ngủ uể oải dưới gốc mận cổ. Chú lừa già lông xám tro rách rưới này bướng bỉnh vô cùng, chỉ chịu di chuyển khi Vô Ưu treo một củ khoai lang mật Mỹ An nướng thơm phức trước mũi nó.


Đường Dao nghe thấy cuộc trò chuyện, đôi tai khẽ động nhẹ. Nàng đang mặc bộ tạp dịch phục mộc mạc dính đầy bụi tro bếp, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay khẽ phát sáng ấm áp dưới lớp áo vải thô. Đôi chân nàng vẫn còn run rẩy nhẹ do dư chấn của cơn Hàn độc phát tác cấp 1 đêm qua, nhưng ý chí phán quan triều đình của nàng không cho phép nàng bỏ lỡ cơ hội thám thính hành tung của gã chưởng môn đáng ngờ này.


"Chưởng môn, tôi đi cùng ngài. Tôi có thể giúp gánh sọt trà." Đường Dao khẽ đẩy bánh xe gỗ mận rỉ sét, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định.


Vô Ưu nhìn đôi chân còn yếu ớt của nàng, khẽ càu nhàu trong lòng vì phiền phức. Nhưng hắn lại nghĩ, có thêm một cô tạp dịch đi theo xách đồ thì hắn sẽ đỡ phải động tay chân.


"Muốn đi thì đi. Nhưng đi chậm thôi, ta lười chạy theo lắm." Vô Ưu thản nhiên vác chiếc Cần câu trúc rách lên vai, thong thả dắt lừa đi trước.


Đường Dao đi phía sau, ánh mắt phượng sắc bén quan sát từng chuyển động của hắn. Nàng thầm nghĩ: *Hắn vác theo cần câu trúc rách xuống chợ huyện làm gì? Đi bán trà hay đi câu cá? Không... chiếc cần câu này thực chất là thiết bị kích hoạt ròng rọc cơ quan nước ngầm bảo vệ núi. Hắn mang theo nó bên mình, chứng tỏ hắn luôn cảnh giác tột độ trước các thế lực rình rập. Bước đi của hắn trông thì uể oải, lười biếng, nhưng thực chất mỗi bước chân đều landed cực kỳ vững chãi trên dốc đá trơn trượt của Đường mòn Mận Trắng mà không để lại một tiếng động. Đây chắc chắn là bộ pháp 'Nhập Thế Phàm Nhân' đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân!*


Chuyến hành trình đi bộ mười dặm từ đỉnh Vô Ưu Sơn hoang sơ xuống Chợ huyện Bình An trôi qua trong sự im lặng u tịch của sương mù biên giới. Để Đường Dao không bị kiệt sức do đôi chân phế liệt tạm thời, Vô Ưu cố tình đi với tốc độ cực kỳ chậm chạp, thỉnh thoảng lại dừng lại tựa gốc cây mận ven đường giả vờ nhắm mắt ngủ gật.


Đường Dao nhìn thấy vậy, lòng ngập tràn sự cảm động thầm lặng: *Hắn đi chậm như vậy... thực chất là đang phối hợp nhịp nhàng với đôi chân yếu ớt của ta. Hắn sợ ta mỏi chân nhưng lại không muốn nói ra để giữ thể diện cho ta. Gã chưởng môn lười biếng này... bên ngoài dửng dưng vô tri nhưng bên trong lại ấm áp, tinh tế đến lạ thường.*


Khi sương mù dày đặc bắt đầu tan dần dưới ánh nắng ban trưa, cổng Chợ huyện Bình An cổ kính hiện ra trước mắt họ. Đây là trung tâm giao thương biên giới phía Bắc đầy hỗn loạn và tham nhũng. Tiếng rao bán bánh đúc, chè xanh, tiếng mặc cả của thương nhân hòa lẫn tiếng lộc cộc của xe ngựa tạo nên một bầu không khí náo nhiệt nhưng đầy ngột ngạt.


Vô Ưu tìm một góc nhỏ khuất dưới bóng mát của một gốc mận cổ thụ ven đường chợ. Hắn dỡ sọt Trà cổ Vô Ưu đặt xuống đất, rồi lập tức nằm bò ra lưng chú lừa già A Bảo, nhắm mắt ngủ trưa thư giãn, phó mặc việc bán trà cho Đường Dao.


Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, khẽ thở dài trước sự lười biếng cực hạn của hắn. Nàng mở sọt trà, hương thơm thanh khiết của lá trà cổ thụ ngâm sương lập tức lan tỏa khắp một góc chợ, thu hút sự chú ý của nhiều tá điền và tiểu thương nghèo khổ từ Thung lũng Mỹ An đang bán nông sản gần đó.


"Trà thơm quá! Đây chẳng phải là trà cổ thụ của Vô Ưu Tông sao?" Một lão nông trồng trà nghèo khổ bước lại gần, ánh mắt lộ rõ vẻ kính trọng.


"Đúng vậy, thưa lão bá. Đây là trà đầu mùa vừa sấy khô." Đường Dao mỉm cười mộc mạc, khéo léo cân trà bán lấy những đồng Tiền đồng Đại Việt đầu tiên gieo vào hũ sành.


Nhưng sự yên bình của góc chợ nhỏ nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng quát tháo thô lỗ và tiếng đổ vỡ binh khí rầm rập từ xa tiến lại. Người dân xung quanh hoảng sợ dạt ra hai bên, để lộ bóng dáng vạm vỡ, hách dịch của Lưu Tam – địa bá khét tiếng chuyên thu tiền bảo kê tại chợ huyện Bình An.


Lưu Tam mặc chiếc áo cánh nâu cộc tay phanh ngực, để lộ hình xăm hổ dữ tợn trên bắp tay cuồn cuộn sức mạnh. Hắn cầm thanh côn gỗ bọc sắt rỉ sét nặng mười cân, dẫn theo ba tên tay chân hung hãn bước nghênh ngang giữa chợ. Hắn dừng lại ngay trước sạp hàng nhỏ của một lão nông bán cá khô từ thung lũng Mỹ An.


"Lão già! Tiền bảo kê tháng này đâu? Hôm nay không nộp đủ mười tiền đồng Đại Việt, đừng hòng bán một con cá khô nào ở đây!" Lưu Tam quát lớn, vung thanh côn gỗ đập mạnh xuống đất làm bụi cát bay mù mịt.


Lão nông nghèo khổ run cầm cập, quỳ sụp xuống đất van xin: "Lưu đại ca... xin đại ca thương tình. Mấy ngày nay bão lớn sương mù, tôi không đánh bắt được nhiều cá. Toàn bộ tiền đồng kiếm được tôi đã phải mua thuốc cho nhà tôi rồi... Xin đại ca cho khất đến phiên chợ sau..."


"Khất sao? Thần Cơ Doanh đòi thuế của ông đây thì ai cho khất?" Lưu Tam cười lạnh tàn bạo, vung chân đá văng sọt cá khô của lão nông ra giữa đường bùn lầy. Cá khô rơi rụng bám đầy bùn đất cát bẩn thỉu.


"Giật lấy sọt trà của lão! Mang đi thế nợ!" Lưu Tam chỉ tay vào sọt trà cổ thụ của lão nông bên cạnh, ra lệnh cho tay chân hành hung bạo lực.


Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo bất công ấy, ý chí chính trực tự do của Đường Dao bùng cháy dữ dội. Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ mận thô sơ mang theo bên sườn xe lăn, đôi mắt phượng rực lửa giận dữ. Nàng quên mất mình đang nằm vùng, định vận dụng nội lực Chấp Pháp Điện để lao lên trừng trị kẻ gian ác.


Nhưng ngay khi nàng vừa gượng dậy định bước ra khỏi xe lăn, một cơn đau buốt lạnh thấu xương đột ngột truyền từ thắt lưng xuống đôi bàn chân. Hàn độc bẩm sinh gặp khí sương lạnh của chợ huyện lập tức bộc phát làm đôi chân nàng run rẩy dữ dội, mất đi hoàn toàn cảm giác lực đứng vững. Đường Dao khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, ngã quỵ trở lại chiếc xe lăn gỗ đa năng, bất lực nhìn kẻ yếu bị chèn ép.


*Đáng ghét...* Đường Dao cắn chặt môi đến rớm máu, lòng ngập tràn sự phẫn uất và bất lực. *Kinh mạch bị phong tỏa... ta lại vô dụng đến mức này sao?*


Đúng lúc ấy, Tạ Vô Ưu đang nằm ngủ gật trên lưng lừa khẽ hé mắt ra nhìn. Hắn khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi trong lòng.


*Thật là phiền phức quá đi mất. Cái gã Lưu Tam này quát tháo to quá, làm hỏng cả giấc ngủ trưa yên tĩnh của ta. Hơn nữa, hắn đá văng cá khô của tá điền thung lũng Mỹ An – những người hằng ngày vẫn mang cá lên núi đổi trà vụn cho tông môn. Nếu họ bị cướp hết tiền đồng, tông môn của ta lấy đâu ra cá khô ăn qua mùa sương lạnh hằng ngày? Nếu ta ra mặt chiến đấu trực diện, Thần Cơ Doanh sẽ phát hiện ra võ công của ta, rắc rối hành chính sẽ càng kéo dài mệt mỏi. Phải dùng cách lười biếng nhất để giải quyết phi vụ này thôi.*


Vô Ưu khẽ gãi gãi đầu, thong thả ngồi dậy từ lưng lừa già A Bảo. Hắn cầm chiếc Cần câu trúc rách bước lại gần gốc mận cổ thụ ven đường chợ, thản nhiên ngồi tựa lưng vào thân cây xù xì, giả vờ nhắm mắt ngủ gật ngủ mơ màng.


*Beat 1*: Lưu Tam đang mải quát tháo, hung hăng giật sọt trà của lão nông nghèo khổ. Hắn vung thanh côn gỗ dọa nạt tá điền nghèo hăm dọa bạo lực dồn dập.


*Beat 2*: Vách chợ huyện Bình An sương mù mờ nhạt buổi sớm khẽ dao động nhẹ dưới luồng gió sông Tiền Giang thổi vào. Vô Ưu khẽ nhấc đầu cần câu trúc rách, vận dụng kỹ năng "Câu cá thụ động" đã rèn luyện trăm năm qua việc câu cá không mồi. Hắn khẽ vung đầu cần câu một phát cực nhẹ, không hề dùng đến một tia linh lực chiến đấu chủ động nào.


Sợi dây câu bện bằng tơ thô rách lướt nhanh qua màn sương mù xám nhạt, nhắm thẳng vào đai lưng da của Lưu Tam. Tuy nhiên, một luồng gió chợ bất ngờ thổi mạnh làm sợi dây câu bị lệch hướng một tấc, chỉ sượt qua đai lưng da rơi xuống đất.


*Beat 3*: Vô Ưu khẽ nhíu mày càu nhàu trong lòng: *A... hụt rồi. Lại phải vung cần lần nữa, tốn thêm chút lực tay lười biếng hằng ngày của ta mất thôi. Đúng là phiền phức.*


Hắn khẽ thở sâu một hơi theo nhịp điệu của "Trốn việc đại pháp", thả lỏng toàn bộ cơ bắp phàm nhân cơ thể để đưa tinh thần vào trạng thái trống rỗng hoàn hảo, cảm nhận sự rung động của hạt sương lơ lửng quanh đai lưng Lưu Tam.


*Beat 4*: Vô Ưu vung cần câu trúc rách lần thứ hai. Lần này, sợi dây câu tơ thô di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động, lướt qua màn sương mù mờ nhạt như một cái bóng mờ ảo. Đầu dây câu có móc sắt nhỏ khẽ móc trọn vào sợi dây da treo hũ đựng tiền đồng Đại Việt nặng trịch ở thắt lưng của Lưu Tam.


Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, khẽ động đậy đôi tai kích hoạt "Thính giác phục hồi". Nàng nghe thấy tiếng *vút* cực nhẹ của sợi dây câu cắt đôi màn sương lạnh buốt. Nàng kinh ngạc tột độ quan sát từ xa, dùng nhãn lực sắc bén phân tích tốc độ vung cần và quỹ đạo di chuyển của sợi dây câu.


*Trời đất ơi!* Đường Dao nín thở, trái tim phán quan đập liên hồi dồn dập. *Kỹ thuật ngự khí này... quả thực là đỉnh cao của 'Dĩ Khí Ngự Ty'! Sợi dây câu tơ thô rách nát kia di chuyển với quỹ đạo lượn sóng hoàn mỹ, hoàn toàn né tránh được mọi tầm mắt phòng bị của ba tên tay chân hung hãn. Hắn không hề dùng đến linh lực bạo lực, mà mượn sự chuyển động tự nhiên của luồng sương gió để che mắt đối phương. Đây chính là 'Tuyệt kỹ câu cá trên cạn' vô song võ học!*


*Beat 5*: Vô Ưu khẽ giật cổ tay một phát cực kỳ khéo léo và nhanh gọn. Sợi dây da treo hũ tiền đồng của Lưu Tam lập tức bị móc sắt cứa rách silently. Hũ tiền đồng nặng trịch rớt ra, bay ngược về phía sau theo quỹ đạo vòng cung hoàn mỹ dưới sức kéo nhẹ nhàng của cần câu trúc rách.


Vô Ưu không hề chạm tay vào hũ tiền. Hắn chỉ khẽ điều khiển đầu cần câu, lướt nhẹ một phát làm hũ tiền đồng rơi thẳng vào sọt khoai lang mật Mỹ An rỗng tuếch của lão nông nghèo khổ đang quỳ khóc dưới đất, giấu kín dưới đống lá mận khô rụng rậm rạp.


Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức không một ai trong chợ huyện Bình An hay biết, ngoại trừ đôi mắt phượng sắc bén của Đường Dao đang đứng từ xa quan sát.


Lưu Tam vung côn gỗ quát tháo xong, cảm thấy hả giận, thò tay xuống thắt lưng định lấy tiền đồng Đại Việt ra đếm công lao cướp bóc. Nhưng tay hắn chỉ chạm vào khoảng không rỗng tuếch. Hắn giật mình nhìn xuống, phát hiện sợi dây da thắt lưng đã bị đứt rách một vết ngọt lịm, hũ tiền bảo kê nặng trịch chứa hàng trăm đồng xu đã biến mất tự do từ lúc nào.


Lưu Tam biến sắc, gào thét điên cuồng như một con thú dữ bị thương:


"Hũ tiền của ta đâu? Đứa nào? Đứa nào dám móc túi của ông đây? Tìm ngay cho ta! Đứa nào vừa đứng gần ta?"


Ba tên tay chân hung hãn hoảng loạn, vội vã rút đao kiếm rỉ sét ra lục soát, bắt bẻ hạch sách từng người dân nghèo xung quanh. Nhưng sạp hàng của lão nông bán cá khô thung lũng Mỹ An chỉ có đống cá khô bẩn thỉu và sọt khoai lang rỗng tuếch, hoàn toàn không có dấu vết của hũ tiền đồng nào.


Lưu Tam ôm cái túi rách không còn một xu, gương mặt đỏ gay vì phẫn nộ dữ dội, gào thét đòi tìm kẻ trộm giữa chợ búa hỗn loạn rầm rập.


Trong khi đó, Tạ Vô Ưu đã thong thả dắt chú lừa già A Bảo kéo chiếc xe chở trà cổ đi mất từ lúc nào. Hắn khẽ ngáp một cái thật dài, dắt lừa dạo bước thong thả ra khỏi cổng chợ huyện Bình An biên giới phía Bắc hoang sơ.


Đường Dao đẩy xe lăn gỗ đa năng đi bên cạnh hắn, ánh mắt nhìn gã chưởng môn lười biếng giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Sự nghi ngờ ban đầu đã biến thành lòng kính phục và bái phục thâm sâu tột cùng tinh thần.


*Hắn cứu người yếu, trừng phạt kẻ ác mà không cần tốn một giọt máu, không cần phô diễn võ công chủ động để tránh phiền phức vương triều.* Đường Dao thầm nghĩ, khóe môi khẽ nở một nụ cười ấm áp lãng mạn ngọt ngào. *Gã chưởng môn lười biếng này... thực sự là một ẩn thế cao nhân có trái tim ấm áp nhất thế gian. Hắn dùng sự vô tri để thiết lập phòng tuyến bảo vệ bình yên cho đồi trà và cho cả ta nữa.*


Nhưng ngay khi họ vừa vượt qua khúc sông biên giới ngăn cách Bến đò Tiền Giang dốc đá đứng dựng đứng, một bóng đen ẩn nấp dưới rặng mận cổ thụ ven đường khẽ động đậy.


Tên gián điệp tuần tra của Thần Cơ Doanh dưới quyền Triệu Khải đã khóa chặt mục tiêu khuôn mặt thanh tú của Đường Dao đang ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, cười lạnh lùng chuẩn bị gửi mật báo khẩn cấp về dinh thự thống lĩnh địa phương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!