Trà Lậu Tại Quán Trọ Chân Núi
Sương mù từ sông Tiền Giang cuồn cuộn thổi vào, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt. Dưới chân núi Vô Ưu Sơn, Quán trọ Biên Thùy của Lý Đại Đầu nằm im lìm trong màn sương xám đặc quánh, chỉ có ánh đèn dầu bão treo trước hiên nhà khẽ đung đưa, tỏa ra vệt sáng vàng vọt, mờ ảo. Mùi đất ẩm quyện với mùi nước sông lạnh tanh, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ bám đầy hơi nước của quán trọ, một hương thơm thanh khiết, ngào ngạt của mận chín và lá trà cổ thụ lập tức sưởi ấm lồng ngực của bất kỳ ai.
Đó là mùi hương của Trà cổ Vô Ưu.
Do sự phong tỏa kinh tế đầy tham nhũng của Thống lĩnh Triệu Khải, chợ huyện Bình An đã hoàn toàn cấm Thương hội Mỹ An thu mua trà của Vô Ưu Tông hòng ép gã chưởng môn lười biếng vào đường cùng, buộc anh phải giao ra đồi trà cổ thụ. Tạ Vô Ưu vốn cực kỳ lười biếng, ghét nhất là việc phải xuống huyện nha tranh chấp pháp lý mệt mỏi hằng giờ hạch sách. Hắn thà chọn con đường "bán lậu" còn hơn là phải đứng trước công đường nghe quan huyện Tiền Đạt cằn nhằn. Bởi vậy, dưới sự giúp đỡ của Lý Đại Đầu và trưởng thôn Ba Đất, một trạm giao thương trà lậu bí mật đã được thiết lập ngay tại quán trọ hẻo lánh này.
Ở góc quán trọ sát bếp lửa hồng, Đường Dao ngồi lặng lẽ trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng do thợ rèn câm Trần Thiết đúc rèn dạo trước. Nàng mặc chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ dệt từ sợi tơ tằm trà kháng độc, mái tóc đen mượt bới gọn gàng được cố định bằng chiếc Trâm gỗ mận thô tỏa hương thanh khiết. Trên cổ tay trái, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, chạy dọc theo kinh mạch rồi len lỏi xuống đôi chân, giúp nàng xua tan đi cái lạnh buốt của sương sớm sông Tiền Giang.
Nàng khẽ liếc nhìn về phía quầy thu ngân. Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào vải thô màu xám tro rộng thùng thình bám đầy muội than sấy trà, vạt áo rách sờn quét lê thê dưới đất. Hắn lười biếng tựa lưng vào cây cột gỗ sờn mốc, hai tay ôm khít lấy chiếc hộp gỗ cũ kỹ dùng để đựng Tiền đồng Đại Việt. Đôi mắt hắn lim dim, ngáp ngắn ngáp dài dửng dưng như thể việc buôn bán trà lậu nguy hiểm này chẳng liên quan gì đến mình.
"Chưởng môn..." Đường Dao khẽ gọi nhỏ, khóe môi nhếch lên một nụ cười dịu dàng. "Ngài thực sự không lo lắng sao? Triệu Khải đã phái hàng chục binh lính tuần tra Thần Cơ Doanh phong tỏa các ngả đường mòn dốc đứng. Nếu họ phát hiện ra trạm bán trà lậu này, ngài sẽ gặp rắc rối lớn đấy."
Tạ Vô Ưu khẽ hé một mắt, vẻ mặt đầy đau khổ càu nhàu: "Ôi chu cha... Cô Dao ơi là cô Dao. Sáng sớm ngày ra chưa kịp ngủ nướng cho ấm bụng, cô đã dọa dẫm ta rồi. Ta lập cái trạm này cũng là vì ai chứ? Cái gã kế toán A Tài suốt ngày gào thét đòi nợ thuế hạch sách bên tai ta, thùng gạo trong bếp thì cạn tới đáy. Nếu không bán lậu mấy sọt trà này lấy tiền đồng mua gạo ngon, thì cả cái tông môn rách nát này sẽ phải ăn khoai lang mật nướng trừ bữa suốt cả mùa đông mất thôi. Ta lười cãi nhau với quan binh lắm, cứ bán nhanh rồi về nhà gỗ treo võng ngủ nướng có phải sảng khoái hơn không?"
Đường Dao nghe những lời càu nhàu thực dụng ấy, trong lòng lại dâng lên một niềm kính phục thâm sâu. Nàng biết, vị chưởng môn này lại đang dùng vẻ ngoài lười biếng, tham tiền để che giấu mưu lược vĩ đại của mình. Ngài ấy cố tình lập trạm bán trà lậu sát bến đò biên giới, thực chất là để mượn dòng nước chảy xiết của sông Tiền Giang làm đường thoát hiểm tự nhiên, đồng thời dùng sương mù đặc quánh bao phủ quán trọ để che mắt quân tuần tra. Một Không Thành Kế hoàn hảo ẩn giữa lòng nhân gian!
"Chưởng môn thật là... thần cơ diệu toán." Đường Dao khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái và tình cảm ấm áp lãng mạn ngọt ngào.
"Ta không có thần cái gì toán hết..." Tạ Vô Ưu thở dài thườn thượt đầy bất lực, hắn biết mình có giải thích thế nào thì cô tạp dịch này cũng sẽ tự động suy diễn thành đại mưu kế chính trị phức tạp. Hắn tặc lưỡi, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ gật.
Đúng lúc này, Lý Đại Đầu mập mạp hớt hải chạy từ phía cửa sau vào, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt béo tròn. Gã ghé sát tai Vô Ưu, giọng run bẩy bẩy: "Chưởng môn! Có... có khách quý phương xa tới. Họ ăn mặc sang trọng lắm, mặc cẩm y lụa là xa hoa màu xanh lam, cưỡi ngựa béo tốt vượt bến đò sông Tiền Giang vào quán. Nhưng... nhưng ta thấy có gì đó không ổn."
Đường Dao lập tức thu lại nụ cười dịu dàng, cơ thể nàng khẽ căng lên theo bản năng của một vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình ngày nào. Nàng khẽ nhắm mắt phượng, tập trung tinh thần tối đa để kích hoạt năng lực đặc thù Thính giác phục hồi.
*Két... rắc rắc...*
Tiếng cửa gỗ quán trọ khẽ mở ra. Ba nam tử trung niên ăn mặc như những thương nhân tơ lụa giàu có bước vào quán. Họ rũ bỏ những hạt sương lạnh bám trên áo gấm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo nhưng đôi mắt sắc lẻm lại liên tục quét qua từng ngóc ngách của quán trọ, dừng lại rất lâu trên chiếc xe lăn gỗ đa năng của Đường Dao và chiếc đạo bào xám sờn của Vô Ưu.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Trong tai Đường Dao, nhịp tim của ba gã "thương nhân" này bỗng chốc vang lên rõ mồn một. Nhịp tim của họ không hề có sự mệt mỏi, dồn dập của những kẻ lữ hành đường dài vượt sông sương lạnh, mà lại cực kỳ trầm ổn, mạnh mẽ và đều đặn – đây chính là nhịp tim của những nội gia cao thủ được rèn luyện quân sự cực kỳ nghiêm ngặt. Đáng ngờ hơn, khi ánh mắt của tên cầm đầu chạm vào hũ sành chứa Trà cổ Vô Ưu đặt trên quầy, nhịp tim của hắn bỗng khẽ tăng tốc một nhịp đầy gian trá.
"Chủ quán!" Tên cầm đầu bước lại gần quầy thu ngân, vung tay ném một thỏi bạc nặng năm lượng xuống mặt bàn gỗ kêu *bịch* một tiếng. Hắn cười ngọt ngào xảo quyệt, giọng nói chứa đầy sự dò hỏi: "Nghe danh quán trọ Biên Thùy có bán loại trà cổ dâng hương thanh khiết, có tác dụng an thần điều hòa khí huyết cực hiếm. Ta muốn mua ngay mười sọt trà cổ Vô Ưu sấy khô đem về Thăng Long bán kiếm lời. Đây là tiền đặt cọc, nếu trà tốt, ta sẵn sàng trả gấp đôi."
Lý Đại Đầu nhìn thỏi bạc sáng loáng, hốc mắt thèm thuồng nhưng gã nhát gan biết thức thời, vội vàng liếc nhìn Tạ Vô Ưu. Thấy chưởng môn vẫn nhắm mắt ngủ say bất động dửng dưng, Lý Đại Đầu khẽ ho nhẹ một tiếng, đẩy thỏi bạc lại phía đối phương, từ chối khéo: "Thưa khách quý, quán nhỏ của ta chỉ là trạm dừng chân nghèo nàn, lấy đâu ra mười sọt trà cổ quý hiếm thế kia. Các vị chắc là nghe nhầm tin đồn giang hồ rồi."
Tên cầm đầu nheo mắt hí sắc lẻm, hắn không chịu bỏ cuộc. Hắn lén cúi người, ghé sát tai Lý Đại Đầu, âm thầm rút từ trong ống tay áo ra một chiếc ngọc bài Chấp Pháp Điện mờ nhạt và rỉ tai dọa nạt: "Chủ quán đừng có giả vờ. Thống lĩnh Triệu Khải đã phong tỏa toàn bộ huyện nha Bình An, nếu không có sự cho phép của quân tuần tra Thần Cơ Doanh, một lá trà cổ của các ngươi cũng đừng hòng lọt qua sông Tiền Giang. Chỉ cần ngươi nói cho ta biết đồi trà cổ thụ thủy tổ nằm ở vị trí phong thủy nào trên núi, và ai là kẻ đứng sau vận hành Không Thành Trận sương mù, ta bảo đảm ngươi sẽ có vinh hoa phú quý vương triều, không lo nợ nần thuế đất nữa."
*Thịch thịch thịch thịch thịch!*
Nhịp tim của tên cầm đầu đập liên hồi dữ dội vì hồi hộp và dã tâm cướp mỏ đá quý ngầm dưới thung lũng. Đường Dao ngồi xe lăn gỗ, nghe rõ mồn một từng lời thì thầm và nhịp tim nói dối đầy gian trá của hắn. Mắt phượng của nàng rực lửa giận dữ.
*Lũ gián điệp của Thần Cơ Doanh! Chúng giả dạng làm thương nhân để thâm nhập trạm bán trà lậu, hòng dò la vị trí long mạch đồi trà và trận nhãn Không Thành Trận để báo cáo về cho Đường Vạn Lý và Triệu Khải càn quét!*
Nàng khẽ siết chặt đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm đeo bên hông xe lăn, luồng kiếm ý hàn băng trong mắt khẽ bùng lên buốt giá. Nàng định vung kiếm gỗ chặn đứng hành tung của kẻ gian ác. Nhưng đúng lúc ấy, một bàn tay gầy guộc, ấm áp bỗng khẽ vươn ra từ vạt đạo bào xám rộng thùng thình, đặt nhẹ lên mu bàn tay đang run rẩy của nàng.
Đường Dao giật mình nhìn sang. Tạ Vô Ưu đã mở mắt từ lúc nào. Đôi mắt hắn vẫn lờ đờ, ngái ngủ dửng dưng như nước ao thu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lười biếng. Hắn khẽ lắc đầu, truyền qua Đồng điệu sương mù cấp 1 một luồng ý niệm ấm áp, khuyên nàng hãy bình tĩnh giữ bài, tránh bộc phát hàn độc kinh mạch chân.
*Ngài ấy... ngài ấy đã biết trước tất cả.* Đường Dao thầm nghĩ, trái tim nàng khẽ run lên một nhịp ấm áp dịu dàng. *Chưởng môn cố tình bảo ta giữ bài, thực chất là để ngài tự mình ra tay hóa giải cuộc đối chất hiểm nghèo này bằng mưu trí tối giản của mình.*
Tạ Vô Ưu buông tay Đường Dao ra, hắn uể oải gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, rồi lững thững bước ra từ phía sau quầy thu ngân. Hắn nhìn ba gã gián điệp đang đứng run rẩy vì sương lạnh biên giới, khẽ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối và càu nhàu dửng dưng:
"Ôi chu cha... Mấy vị khách quý phương xa này bị làm sao thế không biết? Giữa trời đông sương mù dày đặc dốc đứng thế này, các vị mặc lụa mỏng dính cưỡi ngựa vượt sông Tiền Giang, chắc là lạnh buốt thấu xương mỏi chân lắm rồi đúng không? Có tiền đồng Đại Việt mua cẩm y xa hoa mà sao không lo mua cái áo len đỏ sưởi ấm bụng hằng đêm? Lỡ các vị chết rét ở quán trọ nghèo nàn của ta, quan huyện Tiền Đạt lại kéo nha dịch tới bắt ta đền tiền mạng thì phiền phức mệt mỏi tinh thần lắm."
Nói đoạn, Vô Ưu thản nhiên quay người lại phía quầy, lôi từ trong hầm ngầm mật ra một hũ đất nung bám đầy bụi đất cát gầm giường. Hắn mở nắp đất sét thô, tỏa ra một mùi hương rượu ngọt cay nồng, nồng ấm dịu nhẹ xua tan tà khí.
Đó là Rượu mận ủ sương – hũ rượu mận cổ thụ ngàn năm được ủ sâu dưới lòng đất sương mù suốt ba năm.
"Nào, uống chén rượu mận nóng ấm này cho ấm bụng giải khát sương lạnh rồi từ từ nói chuyện mua bán trà cổ." Vô Ưu thản nhiên rót rượu mận ủ sương nồng ấm ra ba chiếc chén đất nung mộc mạc, dâng hương thơm ngọt lịm mời ba gã gián điệp uống giải khát.
Ba gã gián điệp Thần Cơ Doanh nhìn nhau, lòng đầy nghi ngờ phòng bị. Tên cầm đầu thầm nghĩ: *Gã chưởng môn rách rưới này bỗng nhiên mời rượu, liệu trong rượu có kịch độc Đoạt Hồn Tán hay không? Nhưng la bàn đồng cổ của Diệp Vô Song đã rạn nứt mặt kính, chứng tỏ ngọn núi này chứa trận pháp phản phệ sát thương cực mạnh. Nếu ta từ chối uống rượu, lỡ kích hoạt Không Thành Trận sát phạt thì vạn kiếp bất phục mất thôi.*
Với sự đa nghi tự hại tột độ của kẻ làm gián điệp, tên cầm đầu quyết định uống chén rượu để tránh làm kinh động đến "ẩn thế tông sư" Vô Ưu. Hắn bưng chén đất nung lên, nốc cạn một hơi. Hai tên thuộc hạ thấy đại ca uống, cũng vội vàng uống theo sòng phẳng.
*Ực... ực... ực...*
"Rượu ngon... ấm bụng lắm..." Tên cầm đầu khẽ khen ngợi, cảm nhận luồng khí nóng nồng ấm xua tan đi cơn lạnh buốt sườn núi. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt hắn bỗng chốc đỏ bừng lên như gạch nung, đôi mắt lờ đờ, đầu óc xoay vòng liên tục điên cuồng.
Rượu mận ủ sương của Vô Ưu Tông vốn được nuôi dưỡng bằng linh khí suối linh thạch rò rỉ, nồng độ cồn cực cao, có tác dụng an thần gây ngủ ngủ say cực mạnh. Người phàm nhân hay nội gia võ sư cấp thấp chỉ cần uống một chén là kinh mạch hoàn toàn thả lỏng, tinh thần trống rỗng vô tri không thể kiểm soát cảm xúc.
"Chủ... chủ quán... sao đầu óc ta... cứ xoay vòng thế này..." Tên cầm đầu lảo đảo bám chặt lấy mặt bàn gỗ, lưỡi hắn líu lại, nhịp tim đập loạn nhịp liên hoàn không thể nói dối được nữa.
Tạ Vô Ưu thản nhiên tựa lưng vào cột gỗ gãi đầu gãi tai, hắn cười trừ lười biếng: "Ôi chu cha, rượu mận gia truyền nhà ta cất giữ ba năm, uống vào là sảng khoái cực hạn lười trốn việc hằng giờ hằng ngày sướng vui. Các vị uống say rồi thì cứ nói thật lòng đi, việc gì phải gồng mình giả vờ làm thương nhân lụa mỏng mệt mỏi thế kia?"
Dưới tác dụng gây say tột độ của rượu mận cổ thụ sưởi ấm, tên gián điệp cầm đầu hoàn toàn mất đi cảnh giác tình báo Chấp Pháp Điện. Hắn cười khà khà điên dại, đập mạnh tay xuống bàn gầm gừ khai báo hết kế hoạch càn quét mật của Triệu Khải:
"Khà khà... thương nhân cái gì chứ! Thống lĩnh Triệu Khải... phái tụi ta tới dò la vị trí hang suối ấm linh thạch rò rỉ dưới thung lũng... để cướp mỏ đá quý ngầm dâng lên phủ thái sư... Đường Vạn Lý tức giận điên cuồng vì Hoa Mai và Trương Phách bại trận nhục nhã... Hắn đã thuê sát thủ ám khí Độc Nhãn... mang kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Châm thâm nhập đồi trà cổ thụ vào đêm đông sương lạnh mai phục bắt giữ Đường Dao... Khà khà... các ngươi sắp chết hết rồi..."
Nghe đến cái tên "sát thủ ám khí Độc Nhãn" và "kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Châm", Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, lồng ngực khẽ chấn động phẫn uất sâu sắc. Nàng khẽ nheo mắt phượng sắc bén, dồn toàn bộ thính lực nhạy bén của Thính giác phục hồi khóa chặt vào tên gián điệp thứ hai đang lén lút thò tay vào ống tay áo gấm lam, định rút ra một ống đồng nhỏ chứa mật báo khẩn cấp gửi đi.
*Vẫn còn ngoan cố muốn truyền mật báo về cho Đường Vạn Lý sao?*
Đường Dao cười lạnh một tiếng đầy kiêu hãnh và sắt đá. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ siết chặt lấy chiếc chén đất nung mộc mạc đang cầm trên tay. Luồng kiếm ý hàn băng kiên cường từ nội thương khẽ ngưng tụ quanh các ngón tay nhỏ bé dệt tơ tằm trà.
*Rắc... rắc... rắc...*
Chiếc chén đất nung bỗng chốc bị đóng băng lạnh buốt màu xanh lam, xuất hiện hàng trăm vết rạn nứt mảnh như sợi tơ tằm.
*Bộp!*
Đường Dao khẽ bóp nát chén đất nung thành những hạt bụi băng nhỏ rơi rụng đầy mặt bàn gỗ, ánh mắt phượng sắc lẻm như dao cạo, khóa chặt mục tiêu tên gián điệp đang lén lút truyền mật báo trong bóng tối sương mù đặc quánh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!