Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tơ Trà Kháng Độc Và Bà Mối Xuân Mai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn lãng đãng trôi qua những khe hở của mái nhà gỗ ba gian dột nát, quyện với mùi khói bếp than mận ấm áp tạo nên một khung cảnh mộc mạc đến lạ lùng. Trên chiếc giường tre cũ kỹ, Đường Dao khẽ cử động đôi bàn chân. Nhờ dược lực ấm nóng từ gốc nhân sâm ngàn năm mà Tạ Vô Ưu vừa "câu" được từ Vách đá Tử Thần hôm qua, luồng hàn độc lạnh buốt trong kinh mạch của nàng đã tạm thời lắng xuống. Nàng nâng niu gốc sâm quý trong lòng bàn tay, ánh mắt phượng lấp lánh niềm sùng bái khôn nguôi khi nhìn chiếc cần câu trúc rách rạn nứt đang gác hờ hững nơi góc cột.


"Cô Dao à, cô nhìn cái cần câu rách kia làm gì? Nó cũng đâu có mọc ra canh chua cá lóc cho ta ăn được."


Tạ Vô Ưu bước ra từ gian buồng trong, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình quét lê thê trên nền đất nện bám đầy muội than sấy trà. Hắn búi hờ mái tóc đen bằng một cành mận khô, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ ngái ngủ và uể oải hằng ngày. Hắn khẽ ngáp một cái thật dài, dửng dưng ngồi sụp xuống bậu cửa dột nát, hai vai rũ xuống như không còn chút xương cốt nào:


"Hôm qua vung cần hái cái củ cải đỏ kia hại ta mỏi nhừ cả khớp bắp tay. Ta đã bảo rồi, nợ nần sáu lượng bạc và hai mươi tiền đồng Đại Việt của cô, mỗi ngày làm tạp dịch chỉ trừ được mười tiền đồng. Cô lo mà dưỡng chân cho khỏe để quét dọn đống lá mận rụng đầy sân ngoài kia, chứ cứ ngồi đờ đẫn thế này thì đến kiếp sau cũng chưa trả hết nợ cho chưởng môn lười này đâu."


Đường Dao nghe những lời càu nhàu thực dụng ấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười dịu dàng. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Trâm gỗ mận thô trên mái tóc đen bới gọn gàng, cổ tay trái nơi đeo chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ. Nàng biết, vị chưởng môn này lại đang dùng vẻ ngoài lười biếng, cằn nhằn để che giấu sự quan tâm chu đáo thầm lặng của mình. Ngài ấy thà chịu mỏi tay, thà bị coi là kẻ lười biếng dửng dưng, chứ quyết không chịu thừa nhận bản thân đã thi triển thần thông vi khống linh lực tột đỉnh để cứu mạng nàng bên vách đá đứng hiểm trở.


Đúng lúc hai người đang một người càu nhàu, một người mỉm cười đầy thấu hiểu, từ phía con đường mòn mận trắng dốc đứng bỗng vang lên một chuỗi tiếng cười hào sảng, xởi lởi phá tan bầu không khí u tịch của sườn núi hoang sơ.


"Ôi chu cha! Sáng sớm ngày ra mà chưởng môn lười của chúng ta đã thức dậy giáo huấn cô tạp dịch rồi sao?"


Một bóng dáng mặn mà, đầy sức sống bước qua màn sương đặc quánh tiến vào khoảng sân rộng. Đó là Xuân Mai, bà chủ quán dệt vải ở chân núi. Hôm nay cô mặc bộ áo tứ thân màu nâu sồng gấu áo thêu hoa mận trắng khéo léo, tóc búi cao cài trâm tre đơn giản nhưng thần thái lại cực kỳ sắc sảo, nhanh nhẹn. Trên tay cô vác theo một chiếc giỏ mây đan lớn bốc lên một mùi hương thanh khiết, mát lành của lá trà cổ thụ.


"Xuân Mai tỷ?" Đường Dao khẽ ngạc nhiên, định vị chiếc xe lăn gỗ đa năng dịch lại gần bậu cửa. "Sao tỷ lại lên núi sớm thế này? Đường mòn dốc đứng trơn trượt lắm."


"Chào cô Dao nhé! Chân cẳng hôm nay trông hồng hào hơn rồi đấy." Xuân Mai đặt chiếc giỏ mây xuống đất nện, lau mồ hôi trên trán rồi cười híp cả mắt: "Ta lên đây là có việc đại sự. Tứ đệ tử Tiểu Linh của các người mấy hôm nay thức trắng đêm trong vườn trà cổ thụ thủy tổ để thu hoạch kén tằm. Con bé khéo tay lắm, nuôi tằm ăn lá trà cổ ngàn năm rồi kéo sợi thủ công trên khung cửi tre dệt nên lứa Sợi tơ tằm trà này đây!"


Nói đoạn, Xuân Mai mở nắp giỏ mây, để lộ ra những cuộn tơ màu xanh ngọc nhạt óng ánh nhẹ dưới ánh sương sớm lấp lánh. Mùi hương thanh khiết của lá trà thủy tổ tỏa ra ngào ngạt khắp gian nhà gỗ ba gian dột nát, át đi cả mùi hôi hắc đặc biệt nồng nặc của đống phân bón hữu cơ mà nhị đệ tử Vân Chi đang ủ ở góc vườn sườn đồi.


"Sợi tơ tằm trà này nhẹ như lông hồng, nhưng lại có khả năng kháng độc tố môi trường và giữ nhiệt hoàn hảo." Xuân Mai vuốt ve cuộn tơ óng ả, ánh mắt đầy tự hào của một người thợ thủ công lành nghề: "Tiểu Linh dệt xong liền mang xuống tiệm của ta, nhờ ta lên núi đo đạc kích thước cơ thể cho cô Dao để may một chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ. Có chiếc áo này giữ ấm kinh mạch chân và cản chướng khí độc của rừng sương mù sườn dốc, cô Dao sẽ không lo bị bộc phát cơn hàn độc lạnh buốt nữa!"


Đường Dao nhìn cuộn tơ trà óng ánh, lòng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp vô hạn. Nàng khẽ chạm tay vào sợi tơ, cảm giác mát lạnh nhưng lại ẩn chứa một sinh khí dồi dào sảng khoái. Đám đệ tử nhỏ tuổi của Vô Ưu Tông, từ Mạc Phàm nhiệt huyết đến Vân Chi lanh lợi và Tiểu Linh thầm lặng, tất cả đều coi nàng như người thân trong gia đình, dốc lòng dốc sức chế tạo bảo vật bảo vệ nàng.


"Cảm ơn Tiểu Linh... cảm ơn Xuân Mai tỷ." Đường Dao khẽ nghẹn ngào, đôi mắt phượng đượm buồn u uất ngày nào giờ lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc.


"Ơ kìa, khách sáo cái gì! Người một nhà cả mà." Xuân Mai xua xua tay, rồi ánh mắt sắc sảo của cô chợt liếc nhìn Tạ Vô Ưu đang ngồi ngủ gật bên bậu cửa gỗ dột nát. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, máu bà mối trong người lập tức trỗi dậy dữ dội. Cô tiến lại gần, gõ gõ chiếc thước đo bằng gỗ mận cổ thụ xuống nền đất kêu lộc cộc:


"Nào, chưởng môn lười! Đừng có giả vờ ngủ say bất động nữa. Mau lại đây phụ giúp ta một tay. Đo đạc kích thước cơ thể con gái nhà người ta để dệt áo bảo hộ, một mình ta xoay xở thế nào được?"


Tạ Vô Ưu khẽ hé một mắt, vẻ mặt đầy đau khổ càu nhàu: "Xuân Mai tỷ à, ta là chưởng môn chứ có phải thợ may đâu mà bắt ta giữ thước? Ta còn phải bận... đi ngủ nướng tránh nắng sương dốc đứng. Tỷ tự đo đi, ta mệt lắm rồi."


Hắn định xoay người lách qua cột gỗ để chuồn ra chiếc Võng gai Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ sau vườn. Nhưng Xuân Mai đâu phải hạng người dễ đối phó. Cô nhanh tay túm chặt lấy vạt đạo bào xám rộng thùng thình của hắn, kéo giật ngược trở lại:


"Trốn cái gì mà trốn! Cô tạp dịch của ngài bị thương chân gánh nước cực khổ, ngài không lo chăm sóc, lại chỉ biết trốn việc đi ngủ. Mau đứng dịch lại đây, cầm lấy đầu chiếc thước gỗ mận cổ này, giữ chặt sát bả vai cô Dao cho ta đo chiều dài tay áo!"


Bị bà chủ quán dệt túm áo ép buộc, Tạ Vô Ưu chỉ biết thở dài thườn thượt đầy bất lực. Hắn gãi gãi đầu, thong thả di chuyển từng bước chân lười biếng lại gần chiếc xe lăn gỗ đa năng của Đường Dao.


"Cô Dao à, cô ngồi im nhé. Nhỡ ta run tay làm rách cái áo tạp dịch phục cũ của cô thì A Tài lại bắt ta đền tiền đấy." Vô Ưu càu nhàu, uể oải đưa hai tay ra nhận lấy đầu chiếc thước gỗ mận từ tay Xuân Mai.


Đường Dao ngồi thẳng lưng trên xe lăn, hơi hít thở khẽ nghẹn lại khi Vô Ưu tiến sát lại gần. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nàng có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn, đều đặn không chút sát khí của hắn, ngửi thấy mùi hương mận chín ngọt dịu quyện với mùi than mận cổ sấy trà bám trên vạt áo xám sờn rách của hắn.


"Chưởng môn..." Đường Dao khẽ gọi nhỏ, đôi gò má trắng ngần bỗng chốc ửng hồng như những cánh hoa mận sớm sương lạnh.


"Giữ chặt bả vai bên trái!" Xuân Mai ra lệnh, tay kéo căng sợi dây đo tơ tằm thô.


Tạ Vô Ưu khẽ vươn tay ra. Do quá lười biếng và uể oải, động tác của hắn có phần vụng về, chậm chạp. Bàn tay gầy guộc, ấm áp của hắn vô tình chạm nhẹ vào bờ vai trần mảnh mai dưới lớp áo mỏng của Đường Dao.


*Oanh!*


Ngay khoảnh khắc da thịt hai người chạm nhau, luồng sương mù lơ lửng xung quanh bỗng chốc khẽ chấn động nhẹ nhàng. Năng lực Đồng điệu sương mù cấp 1 bùng phát một cách thụ động sòng phẳng. Đường Dao khẽ rùng mình khi cảm nhận được một luồng sinh khí nóng ấm, dồi dào từ bàn tay Vô Ưu truyền qua bả vai, chạy dọc theo kinh mạch rồi len lỏi xuống tận đôi bàn chân đang tê liệt lạnh buốt của nàng. Luồng hơi ấm ấy mạnh mẽ và dịu dàng đến mức xua tan hoàn toàn dư chấn của cơn hàn độc phát tác, khiến đôi chân nàng ấm áp sảng khoái cực hạn.


*Ngài ấy... ngài ấy lại đang truyền sinh khí long mạch bảo hộ để sưởi ấm kinh mạch cho ta!* Đường Dao thầm nghĩ, trái tim nàng đập loạn nhịp liên hồi. Nàng khẽ ngước mắt phượng nhìn góc nghiêng thanh tú của Vô Ưu, thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ, ngái ngủ dửng dưng như không hề hay biết gì. *Chưởng môn quả thực đã đạt đến cảnh giới vô ngã vô lo. Chỉ một cái chạm tay vô tình cũng có thể điều hòa dòng chảy linh mạch cứu mạng ta, lại còn giả vờ như một gã phàm nhân vụng về mỏi mệt. Ta... ta làm sao có thể báo đáp hết ân tình này đây?*


Trong khi Đường Dao đang chìm đắm trong sự sùng bái và rung động lãng mạn ngọt ngào, thì Xuân Mai đứng bên cạnh đã thu trọn mọi biểu cảm của hai người vào mắt. Nhìn đôi gò má đỏ bừng của Đường Dao và bàn tay ngập ngừng, lúng túng của Tạ Vô Ưu, bà chủ quán dệt cười híp cả mắt, khóe môi cong lên đầy gian trá:


"Chà chà... Ta đo bả vai mà sao thấy hai đứa cứ như đang ôm nhau thế kia? Chưởng môn lười của ta ơi, ngài giữ thước hay là đang muốn nắm lấy tay cô tạp dịch thế?"


"Xuân Mai tỷ! Tỷ đừng nói nhảm..." Tạ Vô Ưu giật mình, vội vàng rụt tay lại như bị bỏng, khuôn mặt thanh tú khẽ đỏ ửng lên một vệt hồng nhạt. Hắn luống cuống gãi đầu gãi tai, stammer bào chữa: "Ta chỉ... giữ thước cho thẳng thôi mà. Tỷ đo nhanh nhanh lên hộ ta cái, vai ta mỏi nhừ ra rồi đây này."


"Đo xong bả vai rồi, giờ đo vòng eo nhé." Xuân Mai không buông tha, cô lướt nhẹ chiếc thước gỗ quanh hông Đường Dao, rồi chợt dừng mắt lại nơi cổ tay trái của nàng. Đôi mắt sắc sảo của cô sáng lên khi nhìn thấy chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm đeo chặt khít trên cổ tay trắng ngần của Đường Dao:


"Ơ kìa! Cái vòng chỉ đỏ kết tóc này... chẳng phải là bện từ chỉ đỏ thôn dã của chợ huyện Bình An và lọn tóc thề đồng tâm của hai đứa dạo trước sao? Cô Dao đeo chặt thế này, chứng tỏ tấm lòng đã trao trọn cho ai kia rồi nhé!"


Đường Dao ngượng ngùng đỏ mặt tột độ. Nàng vội vàng kéo vạt tay áo tơ tằm trà che khuất chiếc vòng chỉ đỏ, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào Xuân Mai, giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu:


"Tỷ tỷ... đây chỉ là... kỷ vật bảo mệnh sòng phẳng thôi mà. Chưởng môn tặng ta để... để trừ nợ sáu lượng bạc..."


"Trừ nợ? Ôi chu cha, khế ước tạp dịch trừ nợ sòng phẳng hằng ngày mà lại dùng đến vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm cơ á?" Xuân Mai cười lớn, tiếng cười hào sảng vang vọng khắp đồi trà mận trắng rơi rụng: "Ta sống đến từng này tuổi đầu, dệt biết bao nhiêu áo phu thê đính ước, chưa thấy cái khế ước trừ nợ nào ngọt ngào thế này bao giờ! Chưởng môn lười à, ngài tính toán nợ nần kiểu gì mà biến cô tạp dịch thành nương tử đồi trà luôn thế kia?"


"Ta... ta không có!" Tạ Vô Ưu đỏ mặt tía tai, vạt đạo bào xám rộng thùng thình của hắn khẽ bay nhẹ theo luồng gió sương dốc đứng. Hắn gãi đầu gãi tai, lắp bắp dằn dỗi: "Xuân Mai tỷ đừng có trêu chọc tụi ta nữa. A Tài mà nghe thấy lại bắt ta nộp thuế phu thê đất đai thì khổ. Ta chỉ là... thấy cô ấy lạnh chân nên bện cái vòng chỉ đỏ cho ấm thôi mà."


"Ấm lòng hay ấm chân thì tự hai đứa biết nhé!" Xuân Mai cười gian xảo, cô nhanh nhẹn ghi chép các kích thước đo đạc vào mảnh giấy bản thô sơ, rồi dọn dẹp thước gỗ mận cổ vào giỏ mây. Cô vỗ vỗ vai Đường Dao, ánh mắt đầy sự vun vén chân thành:


"Cô Dao yên tâm dưỡng thương nhé. Với lứa Sợi tơ tằm trà kháng độc quý hiếm này, ta sẽ dệt nên một chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ, giữ ấm hoàn hảo cho đôi chân cô. Khi chiếc áo hoàn thành, trông cô sẽ đẹp rực rỡ sắc hoa mận trắng nở rộ, đứng bên cạnh gã chưởng môn đạo bào xám sờn này thì đúng là... phu thê đồng tâm đính ước điền trang rồi!"


Đường Dao khẽ ngước mắt lên, lén nhìn chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ đang được phác thảo trên mảnh giấy bản của Xuân Mai. Nàng khẽ mỉm cười đỏ mặt, lòng ngập tràn một niềm hạnh phúc ấm áp dịu dàng khi nghĩ đến lời trêu chọc phu thê đính ước của bà chủ quán dệt. Nàng khẽ siết chặt chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay, cảm nhận hơi ấm bảo vệ thầm lặng của Vô Ưu vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản nàng, sưởi ấm cho cả ngọn núi hoang sơ biên thùy phía Bắc Đại Việt dốc đứng sương mù bao phủ quanh năm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!