Khoai Nướng Hóa Giải Kiếm Ý
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Sau đêm giông bão tàn phá hệ thống ròng rọc nước ngầm, cả ngọn núi biên viễn phía Bắc Đại Việt như chìm vào một khoảng không u tịch, chỉ có tiếng gió bấc rít qua những khe đá dựng đứng và tiếng xào xạc của rừng mận cổ thụ đang trút lá.
Dưới hiên gian nhà ba gian Vô Ưu Tông dột nát, Đường Dao đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ đa năng do thợ rèn câm Trần Thiết đúc rèn dạo trước. Mái tóc đen mượt mà của nàng được bới gọn gàng, cài trang trọng bằng chiếc Trâm gỗ mận thô tỏa hương mận chín thanh khiết, xoa dịu đi cơn nhói đau nhẹ ở kinh mạch chân do sương lạnh biên thùy. Trên cổ tay trái, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, chạy dọc theo cánh tay rồi len lỏi xuống đôi chân phế liệt, giúp nàng tạm thời giữ ấm cơ thể giữa tiết trời đông lạnh buốt.
Đường Dao khẽ nhắm mắt phượng, tập trung thính giác nhạy bén của năng lực Thính giác phục hồi để lắng nghe những tiếng động nhỏ nhất truyền về từ sườn núi dốc đứng. Đúng lúc này, từ phía bìa Rừng Sương Mù Bất Tận, tiếng "keng... keng..." thanh tao, mộc mạc của chiếc chuông gió đất nung Mỹ An khẽ rung động liên hồi.
*Một nhịp bước chân... vô cùng hỗn loạn, nặng nề và kiệt sức.* Đường Dao thầm nghĩ, mắt phượng khẽ mở ra, khóa chặt vào màn sương xám đặc quánh trước cổng gỗ tông môn.
Từ trong làn sương mù dày đặc, một bóng người lảo đảo bước vào khoảng sân rộng. Đó là Bạch Tử Hoa – nữ kiếm sĩ thiên tài của phái Nga Mi. Thế nhưng, lúc này đây, phong thái kiêu sa, thanh cao thường ngày của nàng đã hoàn toàn biến mất. Bộ đạo bào xanh ngọc phai rách nát nhiều chỗ, bám đầy bùn đất đen nhẻm và nhựa cây rừng. Khuôn mặt kiều diễm lạnh lùng thường ngày giờ đây xanh xao kinh dị, đôi môi tím tái vì lạnh, đôi mắt kiêu kỳ hốc hác đầy vẻ hoang mang sợ hãi sau ba ngày ba đêm bị vây khốn trong tà trận sương mù.
Bạch Tử Hoa thở dốc nặng nề, từng bước chân run rẩy như muốn đổ sụp xuống đất cát. Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy Đường Dao đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ dưới hiên nhà, một luồng kiêu ngạo võ lâm bỗng chốc bùng lên trong lòng nàng. Bạch Tử Hoa cắn chặt đôi môi rỉ máu, dùng chút tàn lực cuối cùng để đứng thẳng lưng, tay phải run rẩy rút thanh kiếm Thanh Vũ khảm ngọc bích ra khỏi bao.
*Keng!*
Tiếng kiếm reo thanh mảnh xé toạc màn sương lạnh buốt. Thanh kiếm Thanh Vũ tỏa ra một luồng kiếm khí màu xanh lam mờ nhạt, chỉ thẳng vào mặt Đường Dao. Bạch Tử Hoa khàn giọng quát lớn, giọng nói run bẩy bẩy vì đói lạnh:
"Đường Dao! Ngươi... ngươi quả nhiên đang ẩn náu tại cái tà tông này! Chị họ Đường Lệ của ngươi nói không sai, ngươi đã phản bội triều đình, cấu kết với tà tu Vô Ưu Sơn để lập trận pháp hãm hại giang sơn! Hôm nay, Bạch Tử Hoa ta... dù có phải hy sinh tính mạng, cũng phải dùng thanh kiếm này để bóc trần bộ mặt thật của gã chưởng môn đáng ngờ kia, giải cứu ngươi khỏi tà trận!"
Đối mặt với mũi kiếm sắc bén đang chĩa thẳng vào mình, Đường Dao không hề né tránh, cũng không hề lộ ra một chút hoang mang nào. Nàng thản nhiên đưa tay lên khẽ vuốt ve chiếc Trâm gỗ mận thô trên mái tóc, rồi nhìn Bạch Tử Hoa bằng ánh mắt đầy sự thương hại và bình thản.
Lòng tin của Đường Dao dành cho Vô Ưu lúc này đã đạt đến mức tuyệt đối. Nàng biết rất rõ, chỉ cần gã chưởng môn lười biếng kia còn đang nằm ngủ ngoài hiên sau, thì không một kẻ nào có thể làm tổn thương đến nàng. Cái gọi là "Không Thành Trận" cổ xưa của Vô Ưu Sơn đã được ngài ấy bố trí chằng chịt quanh sân, bất kỳ đòn tấn công nào cũng sẽ bị bẻ hướng một cách thụ động vô hại.
"Bạch cô nương," Đường Dao khẽ thở dài, giọng nói điềm tĩnh như mặt nước hồ không gợn sóng: "Ngươi bị Đường Lệ lợi dụng rồi. Vô Ưu Sơn chưa bao giờ là tà tông, và chưởng môn của ta cũng chưa bao giờ lập tà trận hãm hại ai. Ngươi đã bị vây khốn trong sương mù ba ngày ba đêm, thể lực đã kiệt quệ hoàn toàn. Hãy thu kiếm lại đi, đừng tự chuốc lấy thất bại nhục nhã nữa."
"Ngươi... ngươi câm miệng!" Bạch Tử Hoa tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất: "Ngươi đã bị tà thuật của gã làm mờ mắt rồi! Để ta giết gã chưởng môn đáng ngờ kia trước, rồi sẽ dắt ngươi về kinh thành quy thuận!"
Nói đoạn, Bạch Tử Hoa cố gắng vận dụng nội lực "Băng Tâm Kiếm Quyết" để ngưng tụ kiếm ý, định vung kiếm đâm thẳng vào Đường Dao. Thế nhưng, đôi chân nàng bỗng chốc run rẩy dữ dội, cơn đói cồn cào trong bụng như một con quái vật đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.
*Ục... ục... ục...*
Một tiếng kêu vang dội, thảm hại phát ra từ cái bụng rỗng tuếch của nữ kiếm sĩ Nga Mi kiêu ngạo, vang vọng khắp khoảng sân rộng u tịch. Khuôn mặt kiều diễm của Bạch Tử Hoa lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ, mũi kiếm Thanh Vũ khẽ lệch sang một bên, sát khí kiếm đạo hoàn toàn bị bẻ gãy bởi tiếng kêu thảm hại của dạ dày.
Đúng lúc bầu không khí đang vô cùng gượng gạo và căng thẳng, từ gian nhà bếp dột nát bên cạnh, một tiếng ngáp dài lười biếng, oải oải khẽ vang lên:
"Ôi chu cha... Sáng sớm ngày ra sương lạnh thế này không lo ngủ nướng sưởi ấm, lại kéo nhau ra sân quát tháo ầm ĩ làm gì thế không biết? Có biết tiếng hét của các vị làm hỏng cả phong thủy yên bình của núi hoang, lại còn làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài đến chiều muộn của ta không?"
Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào vải thô màu xám tro rộng thùng thình, vạt áo rách sờn quét lê thê dưới đất cát, lững thững bước ra khỏi bếp. Mái tóc đen của hắn búi hờ bằng một cành mận khô rụng, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ngái ngủ uể oải hằng hằng ngày. Hắn vừa đi vừa gãi gãi đầu, tay phải cầm một chiếc cời sắt rỉ sét, tay trái khẽ dụi dụi đôi mắt lim dim dửng dưng.
Nhìn thấy Vô Ưu xuất hiện, Bạch Tử Hoa lập tức cảnh giác tột độ. Cô ta cố gắng giữ vững bộ pháp, chĩa kiếm về phía hắn, khàn giọng hét:
"Ngươi... ngươi chính là gã chưởng môn đáng ngờ Tạ Vô Ưu! Mau chịu chết đi!"
Tạ Vô Ưu khẽ liếc nhìn nữ kiếm sĩ Nga Mi đang đứng run rẩy như cành liễu trước gió bão, rồi lại nhìn thanh kiếm Thanh Vũ khảm ngọc bích lấp lánh kiếm khí lạnh buốt. Hắn khẽ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối và càu nhàu trong lòng:
*Lại là một kẻ đến thách đấu võ lâm mệt mỏi tinh thần hạch sách đòi nợ... Cái lũ người này bị làm sao thế không biết? Đồi trà rách nát này có cái gì để cướp bóc đâu? Quy tắc tông môn Vô Ưu Tam Không đã ghi rõ là không chủ động rước phiền phức rồi mà.*
Hắn thực sự quá lười để tranh chấp hay múa kiếm múa đao mỏi tay mỏi chân hằng giờ. Hơn nữa, nhìn cô gái gầy gò nhếch nhác bám đầy bùn đất đen nhẻm kia, hắn biết cô ta đang đói lả đến mức sắp ngất xỉu. Nếu cô ta lăn ra chết đói trong khoảng sân rộng của tông môn, gia nhân già A Phúc chắc chắn sẽ cằn nhằn bắt hắn đi đào hố chôn cất phong thủy rất mệt mỏi.
"Phù..."
Tạ Vô Ưu khẽ cúi đầu xuống lò đất nung sấy trà cạnh bếp, thổi nhẹ một hơi vào đống tro tàn của than mận cổ chín ấm để kiểm tra xem mẻ khoai lang mật Mỹ An đã chín chưa.
Thế nhưng, cú thổi dửng dưng vô tri của hắn lại vô tình tạo ra một luồng gió mạnh mẽ. Sương mù tự nhiên dốc đứng sườn núi dội ngược vào hiên nhà, cuốn theo một đám tàn tro xám xịt bay mù mịt khắp khoảng sân rộng, nhắm thẳng vào mặt Bạch Tử Hoa.
"Ắt... ắt xì! Ắt xì liên hoàn!"
Bạch Tử Hoa bị bụi tro bay vào mũi, lập tức hắt hơi liên tục không thể ngừng lại. Thanh kiếm Thanh Vũ trên tay nàng run rẩy dữ dội, kiếm ý hàn băng hoàn toàn bị dập tắt hoàn toàn bởi bụi tro bếp mộc mạc. Nàng lảo đảo lùi lại vài bước, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khuôn mặt kiều diễm lấm lem tro đen trông vô cùng nhục nhã và thảm hại.
Trong lòng Bạch Tử Hoa lúc này bùng lên một nỗi kinh hoàng tột độ.
*Kiếm khí vô hình!* Nàng thầm nghĩ, toàn thân run rẩy bần bật dưới sương lạnh. *Gã chưởng môn đáng ngờ này quả thực quá thâm trầm! Hắn không cần rút kiếm, không cần vận dụng linh lực chiến đấu chủ động, chỉ khẽ thổi một hơi đã có thể mượn gió sương và tàn tro bếp để bẻ gãy hoàn toàn kiếm ý hàn băng của ta! Đây chắc chắn là thần thông thối khí thượng thừa của ẩn thế tông sư! Không Thành Trận của hắn đã khóa chặt toàn bộ sinh lộ của ta rồi!*
Trong lúc Bạch Tử Hoa đang hoang mang suy diễn tột cùng, thì Tạ Vô Ưu đã thong thả dùng chiếc cời sắt rỉ sét khều từ dưới đống tro nóng ra một củ khoai lang mật Mỹ An béo tròn. Củ khoai được trồng xen kẽ dưới đồi trà cổ thụ đất đỏ màu mỡ, vỏ ngoài sém đen bám muội than, nhưng ruột bên trong đã chín mềm, đang nứt vỏ chảy ra từng dòng mật ngọt lịm vàng óng ả, tỏa ra mùi hương thơm phức sảng khoái cực hạn sưởi ấm cơ thể.
Tạ Vô Ưu thản nhiên cầm củ khoai mật nóng hổi dâng hương ngọt ngào, thổi nhẹ vài cái cho bớt nóng, rồi lững thững bước lại gần Bạch Tử Hoa. Hắn dửng dưng đưa củ khoai sát vào mũi nàng, giọng nói uể oải càu nhàu:
"Này, ăn đi kẻo chết đói trong sân nhà ta, dọn dẹp phiền phức lắm. Vô Ưu Sơn nghèo rách mồng tơi nợ nần chồng chất hằng năm, không có sơn hào hải vị để đãi khách đâu. Chỉ có củ khoai mật nướng than mận cổ này sưởi ấm bụng đói thôi. Ăn xong thì mau xuống núi dốc đá đứng dốc đứng trơn trượt mà về, đừng có múa kiếm làm hỏng phong thủy yên bình của núi hoang."
Mùi hương ngọt ngào, béo ngậy của khoai lang mật Mỹ An nướng nóng hổi xộc thẳng vào mũi Bạch Tử Hoa. Mùi hương ấy quyện chặt lấy hương mận chín thanh khiết tỏa ra từ chiếc Trâm gỗ mận thô của Đường Dao, tạo nên một sức hút vô cùng mãnh liệt, đánh sập hoàn toàn chút phòng bị và kiêu ngạo cuối cùng của nữ kiếm sĩ Nga Mi.
*Ục... ục... ục...*
Dạ dày của Bạch Tử Hoa lại một lần nữa gào thét dữ dội đòi hỏi lương thực cứu đói. Nhìn củ khoai mật vàng óng ả đang chảy mật ngọt lịm trên tay Vô Ưu, nước bọt của nàng khẽ ứa ra liên tục.
*Ta... ta đã đói lả ba ngày ba đêm rồi.* Bạch Tử Hoa giằng xé nội tâm đau đớn. *Thanh kiếm Thanh Vũ của ta chưa bao giờ cúi đầu trước kẻ thù... Nhưng củ khoai này thực sự quá thơm ngọt lịm rồi. Nếu ta chết đói ở đây, ân oán cũ của phái Nga Mi ai sẽ giải quyết? Thôi thì... đành ăn tạm để bảo toàn sinh mạng dưỡng thương vậy.*
Bạch Tử Hoa run rẩy thu kiếm Thanh Vũ vào bao, vội vàng giật lấy củ khoai mật nóng hổi từ tay Vô Ưu. Nàng bất chấp phong thái kiêu sa của tiểu thư khuê các, vội vàng bóc lớp vỏ sém đen, cắn một miếng thật lớn vào ruột khoai vàng óng chảy mật ngọt lịm.
*Ngọt! Ngọt lịm thấu xương! Ấm áp sảng khoái cực hạn!*
Ngay khi miếng khoai mật tan chảy trong miệng, một luồng khí nóng ấm áp, dịu nhẹ bùng lên từ dạ dày, chạy dọc theo kinh mạch xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt của sương sớm biên thùy. Bạch Tử Hoa nhắm mắt lại, khuôn mặt xanh xao kinh dị bỗng chốc ửng hồng lên vì sướng vui sảng khoái. Nàng ăn ngấu nghiến củ khoai mật ngon lành, nước mắt khẽ rơi rớt xuống đất cát ẩm ướt vì cảm động.
*Củ khoai mật này... không phải khoai lang thông thường!* Bạch Tử Hoa vừa ăn vừa kinh ngạc suy nghĩ tột độ. *Nó ngậm sinh khí mát lành của mạch linh thạch ngầm dưới đồi trà cổ thụ thủy tổ! Hơi ấm của nó đang chữa lành tổn thương tinh thần mệt mỏi của ta suốt ba ngày qua! Gã chưởng môn lười biếng kia... ngài ấy đưa khoai cho ta không phải là sỉ nhục, mà là một thử thách lòng kiên trì nhân đạo! Ngài ấy dùng sự bình dị mộc mạc sòng phẳng để hóa giải sát khí kiếm đạo của ta! Một ẩn thế tông sư vĩ đại mang trái tim ấm áp!*
Đường Dao ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng dưới hiên nhà, nhìn cảnh tượng Bạch Tử Hoa đang ăn khoai mật ngon lành lấm lem tro bếp đầy hài hước dở khóc dở cười, khóe môi nàng nở một nụ cười ấm áp lãng mạn ngọt ngào. Nàng biết ơn sâu sắc sự chu đáo thầm lặng bảo vệ của Vô Ưu. Anh luôn dùng những phương pháp vô tri lười biếng nhất để hóa giải mọi giông bão võ lâm hiểm nguy sát nách.
Sau khi ăn sạch củ khoai lang mật Mỹ An ngon lành đến miếng cuối cùng, Bạch Tử Hoa khẽ quẹt muội than bám má hồng, thần thái đói lả kiệt sức hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cơ thể ấm áp dồi dào sinh khí phục hồi thể lực nhanh chóng.
Nàng nhìn Tạ Vô Ưu đang lững thững vác chiếc cời sắt đi về phía chiếc võng gai Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ sau hiên để chuẩn bị nằm ngủ nướng tiếp. Bạch Tử Hoa hít một hơi thật sâu, dũng cảm bước lại gần, cúi đầu bái tạ Vô Ưu một góc chín mươi độ trang trọng kính phục:
"Tạ tiền bối dâng khoai cứu mạng! Tu vi ẩn thế và lòng nhân đạo chính trực của ngài đã cảm hóa hoàn toàn lòng hiếu thắng bướng bỉnh của Bạch Tử Hoa ta. Nga Mi kiếm sĩ xin thề trước giang hồ, từ nay về sau sẽ không bao giờ xâm phạm hay quấy rầy sự bình yên mộc mạc của đồi trà cổ thụ Vô Ưu Sơn này nữa!"
Tạ Vô Ưu nằm dài trên chiếc võng gai cũ kỹ, vạt đạo bào xám rộng che kín mặt, khẽ xua tay một cái lười biếng dửng dưng tỏ ý xua đuổi. Hắn chỉ muốn cô gái ồn ào này mau đi chỗ khác để hắn tiếp tục ngủ nướng tránh nắng sương ngọt ngào.
Bạch Tử Hoa khẽ mỉm cười đỏ mặt trước sự dửng dưng lười biếng của ẩn thế cao nhân. Nàng quay đầu nhìn Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, ánh mắt phượng sắc bén khẽ dao động nhẹ nhàng, giọng nói nghiêm nghị cảnh báo thầm kín:
"Đường Dao, ân oán cũ giữa ta và ngươi từ nay xóa bỏ hoàn toàn vĩnh viễn sòng phẳng. Nhưng ta phải cảnh báo ngươi một việc nghiêm trọng: Em trai dã tâm của ngươi – Đường Vạn Lý – đã phát điên vì liên tục tổn thất sát thủ tinh nhuệ. Hắn đã thuê sát thủ ám khí kịch độc Độc Nhãn từ Chấp Pháp Điện biên giới phía Bắc thâm nhập núi hoang. Độc Nhãn chuyên sử dụng ám khí tẩm kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Châm vô hình tàn bạo, nhắm thẳng vào vị trí dưỡng thương của ngươi hòng bắt giữ bắt cóc. Ngươi và Tạ tiền bối... phải nâng cao cảnh giác phòng thủ nghiêm ngặt!"
Nghe đến cái tên "Độc Nhãn" và "Thất Bộ Đoạt Hồn Châm", Đường Dao khẽ siết chặt đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm bên hông xe lăn, luồng kiếm ý hàn băng mờ nhạt trong mắt phượng khẽ bùng lên cảnh giác nghẹt thở.
Bạch Tử Hoa cúi đầu bái tạ Vô Ưu một lần nữa, nhặt thanh kiếm Thanh Vũ khảm ngọc bích rơi rụng lên, rồi dắt con bạch mã béo tốt đã được sương mù tự động dẫn lối quay về, chậm rãi bước xuống dốc Đường mòn Mận Trắng dốc đá đứng trơn trượt sương mù bao phủ quanh năm.
Sương mù sườn núi khẽ dao động dày đặc che phủ hoàn toàn bóng dáng nữ kiếm sĩ Nga Mi khuất đá.
Đường Dao khẽ lăn xe lại gần chiếc võng gai Vô Ưu dưới gốc mận cổ thụ sau hiên. Nàng ngắm nhìn góc nghiêng thanh tú, có phần uể oải lười biếng cực hạn của Tạ Vô Ưu đang ngủ say ngáy khò khò đều đặn. Chiếc Trâm gỗ mận thô trên tóc nàng khẽ tỏa hương mận chín thanh khiết ấm áp, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay trái đeo chặt khít phát sáng ấm áp sòng phẳng đôi lứa điền viên biên giới phía Bắc Đại Việt hoang sơ mộc mạc.
*Chưởng môn... cảm ơn ngài một lần nữa đã dùng sự bình dị để che chở cho ta dưỡng thương.* Đường Dao thầm nghĩ, nụ cười ngọt ngào lãng mạn ngượng ngùng đỏ mặt nở rộ trên môi nàng. *Nhưng sát thủ ám khí Độc Nhãn sắp thâm nhập núi rồi... Ta không thể lười biếng được nữa, ta phải dốc toàn lực bảo vệ hiên nhà gỗ ba gian dột nát này bên ngài vĩnh viễn.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!