Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nữ Kiếm Sĩ Nga Mi Lạc Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Sau đêm quyết chiến đầy hỗn loạn chống lại cuộc đột kích của Đường Vạn Lý và quân lính Thần Cơ Doanh, khoảng sân rộng trước gian nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông bừa bộn rác lá, những cành mận gãy và chi chít dấu chân sát thủ in hằn trên nền đất ẩm ướt. Những cánh hoa mận trắng muốt rơi rụng tả tơi sau trận bão sương, phủ một lớp mỏng manh lạnh buốt lên những bậc đá dẫn vào hiên nhà.


Đường Dao ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng mới tinh dệt bằng gỗ mận và thiết tinh rỉ sét do thợ rèn câm Trần Thiết đúc rèn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng miết chặt bức mật thư vừa nhận được từ chú chim bồ câu trắng. Nét chữ kiêu kỳ, sắc lẹm của chị họ Đường Lệ như những nhát dao khía vào tâm can nàng, nhưng lúc này, trong mắt phượng của vị cựu Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình không chỉ có sự phẫn uất, mà còn ngập tràn một nỗi lo lắng khôn nguôi.


"Bạch Tử Hoa... thiên tài kiếm thuật phái Nga Mi..." Đường Dao khẽ lẩm nhẩm, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.


Nàng biết rất rõ danh tiếng của vị nữ kiếm sĩ này. Bạch Tử Hoa nổi tiếng là kẻ kiêu sa, bướng bỉnh, trọng danh dự võ lâm nhưng cũng cực kỳ đa sầu đa cảm. Thanh kiếm "Thanh Vũ" khảm ngọc bích của cô ta từng chém đứt không biết bao nhiêu thủ lĩnh thảo khấu vùng biên viễn. Nếu Bạch Tử Hoa bị Đường Lệ gièm pha, tin rằng Vô Ưu Tông là một tà tông đang lập tà trận hãm hại triều đình, cô ta chắc chắn sẽ liều mạng xông lên núi để tiêu diệt tà trận cứu quốc.


Đường Dao khẽ quay đầu nhìn về phía hiên sau nhà gỗ ba gian dột nát.


Dưới gốc mận cổ thụ um tùm, trên chiếc võng gai Vô Ưu bện bằng sợi gai thô rách nát, chưởng môn Tạ Vô Ưu vẫn đang cuộn tròn trong bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình bám đầy muội than sấy trà. Hắn kéo vạt áo che kín khuôn mặt thanh tú, thỉnh thoảng khẽ xoay người tránh gió lùa, miệng phát ra những tiếng ngáy lười biếng đều đặn. Chiếc cần câu trúc rách rạn nứt – chìa khóa kích hoạt ròng rọc nước ngầm toàn núi – vẫn được hắn vứt hờ hững bên gốc mận cổ thụ.


*Chưởng môn... ngài vẫn có thể ngủ ngon như vậy sao?* Đường Dao thầm nghĩ, lòng vừa dở khóc dở cười, vừa dâng lên một luồng hơi ấm dịu nhẹ. *Ngài ấy thản nhiên nhường phòng ngủ cho ta dưỡng thương, còn mình thì ôm chiếc gối mây ra bệ đá lạnh lẽo này nằm ngủ dửng dưng. Một kẻ dửng dưng vô tri bên ngoài, nhưng thực chất lại chu đáo thầm lặng bảo vệ ta. Ngài ấy cố tình giả vờ lười biếng để ta không cảm thấy ái ngại, nhưng ngoài kia, giông bão võ lâm đang áp sát rồi... Ta không thể để kẻ khác phá bĩnh sự bình yên của ngài.*


Nàng khẽ chạm tay vào chiếc Trâm gỗ mận thô đang cài trang trọng trên mái tóc đen bới gọn gàng, rồi miết nhẹ chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái. Sợi chỉ đỏ khẽ phát sáng ấm áp, truyền một luồng sinh khí mỏng manh xua tan cơn lạnh buốt kinh mạch chân của nàng. Đường Dao khéo léo xoay bánh xe gỗ mận nhẵn bóng, định bụng sẽ tự mình lăn xe xuống dốc Đường mòn Mận Trắng để chặn đường Bạch Tử Hoa, bảo vệ hiên nhà gỗ dột nát này.


Thế nhưng, nàng chưa kịp lăn xe ra khỏi cổng gỗ, sương mù từ phía thung lũng Mỹ An bỗng chốc dao động dữ dội.


***


Cùng lúc đó, tại bìa Rừng Sương Mù Bất Tận dưới chân núi Vô Ưu Sơn.


Bạch Tử Hoa mặc đạo bào xanh ngọc phai thanh cao, tóc buộc hờ bằng dải lụa trắng, tay dắt một con bạch mã béo tốt tiến sát ranh giới sương mù. Khuôn mặt kiều diễm lạnh lùng của nàng đẫm những giọt sương lạnh, đôi mắt sắc lẻm khóa chặt vào con đường độc đạo dẫn lên đỉnh núi hoang.


"Đường Dao, ngươi từng là Tổng đốc phán quan chính trực của Chấp Pháp Điện, nay lại sa ngã vào con đường tà đạo, cấu kết với tà tông Vô Ưu Sơn để lập trận pháp mưu phản." Bạch Tử Hoa khẽ vuốt ve đốc thanh kiếm Thanh Vũ khảm ngọc bích tỏa ra kiếm khí mát lạnh, giọng nói nghiêm nghị vang vọng sườn núi: "Hôm nay, Bạch Tử Hoa ta sẽ dùng thanh kiếm này để bóc trần bộ mặt thật của gã chưởng môn đáng ngờ kia, giải cứu ngươi khỏi tà trận!"


Nói đoạn, cô ta kiêu ngạo vung kiếm Thanh Vũ, chém phăng một cành mận cổ thụ cản đường rồi dắt ngựa trắng bước thẳng vào Rừng Sương Mù Bất Tận.


Nhưng ngay khi bước chân của Bạch Tử Hoa vừa vượt qua tảng đá ranh giới, một luồng chướng khí xám tro đặc quánh bỗng chục dâng lên từ lòng đất. Trận pháp sương mù cấp 1 – vốn hoạt động hoàn toàn tự động bằng sức nước suối linh thạch rò rỉ dưới đáy thung lũng – lập tức được kích hoạt.


Sương mù tự nhiên tích tụ quanh thung lũng dâng cao đột ngột, làm giảm tầm nhìn xuống dưới ba trượng. Những hạt sương lơ lửng bỗng chốc dày đặc như một bức tường sữa khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời sớm mai, làm nhiễu loạn ngũ quan của nữ kiếm sĩ Nga Mi.


"Hừ, chút tà trận sương mù thô sơ này mà cũng đòi cản bước ta sao?" Bạch Tử Hoa cười lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo.


Cô ta lập tức vận dụng "Thính Phong Bộ Pháp" – kỹ thuật nghe tiếng gió độc môn của phái Nga Mi để định vị phương hướng bước đi. Nhưng thung lũng dốc đá đứng dựng đứng như bức tường thành này lại có cấu trúc địa hình vô cùng kỳ lạ. Tiếng gió rít qua các khe đá dội lại liên tục, tạo thành hàng trăm luồng âm thanh hỗn loạn.


*Réo rắt... réo rắt...*


Từ khoảng cách xa xôi trong sương mù, tiếng sáo trúc trong vắt của cậu bé chăn trâu A Mục bỗng vang lên. Tiếng sáo giả tiếng chim rừng kêu báo động dã thú, nhưng qua sự phản xạ của vách đá và sương mù dày đặc, nó lại biến thành một chuỗi tần số âm thanh quái dị, liên tục thay đổi phương vị từ đông sang tây, từ nam sang bắc.


"Trận pháp này... lại có cả âm thanh ngôn linh nhiễu loạn tâm thần!" Bạch Tử Hoa khẽ biến sắc, mồ hôi hột khẽ rịn ra trên trán. "Tên chưởng môn Vô Ưu Tông kia quả nhiên là một đại cao nhân cơ quan trận pháp tà ác! Hắn cố tình dùng tiếng sáo này để dẫn dụ ta vào tử địa!"


Cô ta vội vàng rút kiếm Thanh Vũ, vung ra một luồng kiếm khí màu xanh lam mát lạnh, chém thẳng về phía tiếng sáo phát ra hòng chẻ đôi màn sương. Nhưng kiếm khí sắc bén vừa bay vào sương mù liền bị hơi nước dày đặc dập tắt hoàn toàn, không hề để lại một chút dấu vết nào.


Bạch Tử Hoa không bỏ cuộc, dắt ngựa trắng di chuyển nhanh nhẹn theo bộ pháp Nga Mi. Nhưng Rừng Sương Mù Bất Tận vốn là vùng đệm tự nhiên được tổ tiên Tạ Vô Song thiết lập từ ngàn năm trước. Càng di chuyển nhanh, cô ta càng bị luồng sương mù làm mất phương hướng hoàn toàn. Cứ đi được mười trượng, cô ta lại thấy mình quay trở lại vị trí vách đá dốc đứng trơn trượt sát mép vực sâu.


Con bạch mã béo tốt của cô ta bắt đầu hoảng sợ trước màn sương dày đặc. Nó hí vang một tiếng thật dài xé toạc sự u tịch của núi rừng, bướng bỉnh không chịu bước đi tiếp.


***


Trên chiếc võng gai Vô Ưu sau hiên nhà gỗ ba gian dột nát.


Tạ Vô Ưu khẽ nhíu mày dưới vạt đạo bào xám xịt. Tiếng ngựa hí vang dội từ chân núi vọng lên ranh giới sương mù khẽ lọt vào tai hắn, làm gián đoạn giấc ngủ trưa vô cùng ngọt ngào của gã chưởng môn lười.


*Ôi chu cha... Cái con ngựa nhà ai mà hí to thế không biết.* Vô Ưu càu nhàu cằn nhằn trong lòng, lười biếng đến mức không buồn mở mắt ra nhìn. *Sáng sớm ngày ra sương lạnh thấu xương thế này không lo trùm chăn ngủ nướng sưởi ấm cơ thể phàm nhân, lại dắt ngựa lên núi hoang quát tháo làm gì cho mỏi chân mệt mỏi tinh thần? Tiếng hí của nó làm kinh động đến giấc ngủ trưa vừa mới bắt đầu của ta rồi. Phải làm cho nó im lặng mới được...*


Hắn lười biếng đến mức không muốn ngồi dậy, chỉ khẽ thò một bàn tay gầy guộc ra khỏi vạt đạo bào rộng thùng thình, quờ quạng nắm lấy chiếc cần câu trúc rách rạn nứt đang dựng bên cạnh võng gai.


Hắn khẽ vung cần câu trúc một cách dửng dưng, đầu cần câu chạm nhẹ vào một đòn bẩy bằng tre già được giấu kín dưới gốc mận cổ thụ.


*Clack! Cạch! Cạch!*


Cú gạt cần câu vô tri của hắn lập tức kích hoạt hệ thống ròng rọc nước ngầm. Sâu dưới suối linh thạch thô rò rỉ dưới thung lũng, hệ thống bánh răng khổng lồ bằng gỗ mận bịt đai đồng rỉ sét bắt đầu quay lộc cộc. Dòng nước suối ấm áp chảy mạnh hơn qua các rãnh cơ quan, phun trào một lượng hơi nước nóng khổng lồ lên sườn núi.


Trận pháp sương mù cấp 1 được nâng tầm lên hết công suất. Luồng sương mù tự nhiên dốc đứng tự động tụ lại dày đặc hơn gấp mười lần, che khuất hoàn toàn mọi lối đi dẫn lên hiên nhà gỗ ba gian.


***


Đứng ở góc sân nhà gỗ dột nát, Đường Dao kinh ngạc chứng kiến màn sương mù bỗng chốc cuồn cuộn dâng cao như những làn sóng mây khổng lồ, bao phủ toàn bộ sườn núi.


Nàng khẽ dùng năng lực Thính giác phục hồi, tập trung tinh thần lắng nghe tiếng bước chân dồn dập và nhịp tim đập loạn nhịp của Bạch Tử Hoa dưới chân dốc.


*Thịch... Thịch... Thịch... Thịch...*


Tiếng tim đập của nữ kiếm sĩ Nga Mi đập nhanh liên hồi, ngập tràn sự hoang mang, sợ hãi và kiệt sức tột độ. Đường Dao cũng nghe thấy tiếng vung kiếm chém gió bất lực của Bạch Tử Hoa và tiếng thở dốc nặng nề của cô ta trong sương mù.


Ánh mắt phượng của Đường Dao khẽ thoáng qua một vệt sùng bái kính phục tột cùng khi nhìn về phía chiếc võng gai.


*Chưởng môn... ngài lại ra tay rồi.* Đường Dao cảm động đến mức hốc mắt khẽ nóng lên, trái tim nàng hoàn toàn tan chảy trước sự bảo vệ thầm lặng của anh. *Ngài ấy biết Bạch Tử Hoa phái Nga Mi là người chính trực nhưng bị Đường Lệ lừa dối, không muốn sát phạt làm tổn thương cô ta. Vì vậy, ngài ấy chỉ khẽ vung cần câu trúc rách, điều hòa sương mù tự nhiên dâng cao để vây khốn cô ta! Một phòng tuyến Không Thành Trận sương mù hoàn hảo, dùng nhu khắc cương, dùng sự tĩnh lặng dửng dưng để bẻ gãy ý chí chiến đấu kiêu ngạo của thiên tài võ lâm mà không tốn một giọt máu! Ngài ấy làm tất cả những điều này là để bảo vệ ta, bảo vệ đồi trà cổ thụ thủy tổ này...*


Nàng khẽ vuốt ve chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái, thầm thề trong lòng: *Chưởng môn, ngài đã vì ta mà gánh vác thiên mệnh vương triều phong kiến, ta thề sẽ dùng kiếm ý hàn băng này để bảo vệ sự bình yên lười biếng của ngài đến cùng.*


Thực chất, Tạ Vô Ưu kích hoạt sương mù dày hơn chỉ vì muốn ngăn chặn tiếng ngựa hí làm phiền giấc ngủ ngon của mình, hoàn toàn không hề hay biết đến sự tồn tại của thiên tài Nga Mi Bạch Tử Hoa hay bất kỳ mưu đồ chính trị nào của Đường Lệ.


***


Trong khi đó, ở Rừng Sương Mù Bất Tận.


Bạch Tử Hoa lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.


Sương mù đặc quánh đến mức cô ta không thể nhìn thấy chính bàn tay mình đang dắt ngựa. Con bạch mã hoảng sợ giật mạnh dây cương, tuột khỏi tay cô ta rồi chạy băng băng biến mất vào màn sương xám đặc quánh, bỏ mặc nữ chủ nhân cô độc giữa rừng hoang.


"A! Bạch mã của ta!" Bạch Tử Hoa kinh hô, định đuổi theo nhưng đôi chân đã rã rời vì di chuyển nhanh liên tục suốt nhiều canh giờ.


Cô ta cố gắng vận dụng nội lực "Băng Tâm Kiếm Quyết" để giữ cho tinh thần tĩnh lặng, nhưng tiếng chuông gió đất nung Mỹ An từ xa vọng lại, kết hợp với chướng khí chấn động địa từ trường rò rỉ từ mạch linh thạch dưới lòng đất, liên tục tạo ra những ảo ảnh âm thanh lộc cộc chói tai.


Bạch Tử Hoa vung kiếm Thanh Vũ chém loạn xạ vào không trung, kiếm khí màu xanh lam xé toạc màn sương nhưng chỉ đâm trúng những thân cây mận cổ thụ xù xì rêu phong. Cứ mỗi lần cô ta vung kiếm, sương mù lại tự động tụ lại dày đặc hơn, bóp nghẹt không khí thở của cô ta.


"Không thể nào... Đây chắc chắn là đại trận cổ đại Huyền Không Trận Pháp trong truyền thuyết!" Bạch Tử Hoa vừa thở dốc nặng nề, vừa run rẩy bần bật vì cái lạnh buốt của sương sớm biên thùy. "Tên chưởng môn Vô Ưu Tông kia... tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới tông sư ẩn thế rồi sao? Hắn không cần lộ diện, chỉ dùng sương mù đã có thể vắt kiệt thể lực và nội lực của ta! Đường Dao... ngươi rốt cuộc đang phục tùng một quái vật thế nào vậy?"


Thể lực của Bạch Tử Hoa nhanh chóng bị vắt kiệt. Lương khô mang theo đã rơi mất trong lúc chạy trốn sương mù, đôi môi kiều diễm của nàng tím tái lại vì đói lạnh. Kiếm ý kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn bị bẻ gãy trước sự dửng dưng vô tri của màn sương tự nhiên.


Cô ta lảo đảo bước đi, đôi chân mềm nhũn không còn chút sức lực nào. Thần trí của nữ kiếm sĩ Nga Mi bắt đầu mờ mịt, đôi mắt kiêu sa lim dim muốn khép lại.


*Bịch...*


Bạch Tử Hoa kiệt sức, ngã quỵ xuống dưới một gốc trúc xanh sẫm sát bên mép ranh giới sườn núi dốc đứng cheo leo. Thanh kiếm Thanh Vũ khảm ngọc bích rơi rụng trên nền đất ẩm ướt, luồng kiếm khí mát lạnh tắt lịm hoàn toàn.


Trong khoảnh khắc ý thức sắp lịm đi vì đói lả và lạnh buốt, từ khoảng cách xa xôi trong sương mù dày đặc dốc đứng, tiếng "keng... keng..." thanh tao, mộc mạc của chiếc chuông gió đất nung Mỹ An treo trước hiên nhà gỗ ba gian bỗng khẽ vang vọng lại, báo hiệu lối vào tông môn đã ở ngay trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!