Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Chiếc Xe Lăn Gỗ Của Thợ Rèn Câm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Sau đêm quyết chiến đầy hỗn loạn chống lại cuộc đột kích của Đường Vạn Lý và quân lính Thần Cơ Doanh, khoảng sân rộng trước gian nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông bừa bộn rác lá, những cành mận gãy và chi chít dấu chân sát thủ in hằn trên nền đất ẩm ướt. Những cánh hoa mận trắng muốt rơi rụng tả tơi sau trận bão sương, phủ một lớp mỏng manh lạnh buốt lên những bậc đá dẫn vào hiên nhà.


Đường Dao ngồi bật dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ trong phòng ngủ chính. Nàng khẽ rùng mình, kéo chặt chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ dệt từ sợi tơ tằm trà mà Tiểu Linh và Xuân Mai tặng để xua đi cái lạnh buốt đang len lỏi vào da thịt. Thế nhưng, ngay khi nàng định đặt chân xuống đất, một cơn đau nhói buốt giá đột ngột chạy dọc từ lòng bàn chân ngược lên hông, bóp nghẹt các huyệt đạo chủ.


Hàn độc phát tác cấp 1 bẩm sinh tàn nhẫn, vốn bị kiềm chế bởi hơi ấm của chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái và những mũi châm cứu bằng gai mận hơ nóng của Tạ Vô Ưu mấy hôm trước, nay lại có dấu hiệu bùng phát trở lại do dư chấn của việc nàng cố sức vận dụng kiếm ý hàn băng đêm qua.


Nàng cắn chặt đôi môi tím tái, cố gắng vận nội lực Chấp Pháp Điện để tự đi lại. Nhưng luồng khí lạnh tà ác trong kinh mạch lập tức nổi loạn, như những cây kim băng đâm mạnh vào từng thớ thịt. Đôi chân nàng hoàn toàn mất đi cảm giác, mềm nhũn và tê liệt hoàn toàn. Nàng ngã quỵ xuống cạnh mép giường tre, chiếc trâm gỗ mận thô trên mái tóc đen bới gọn gàng khẽ lệch sang một bên.


Một nỗi tự ti và cô độc sâu sắc bỗng chốc dâng trào trong lồng ngực vị cựu Tổng đốc phán quan kiêu hãnh ngày nào. Nàng nhìn đôi chân bất động của mình, hốc mắt khẽ nóng lên.


*Ta... ta rốt cuộc vẫn chỉ là một kẻ phế liệt vô dụng.* Đường Dao thầm nghĩ, nước mắt khẽ rơi trên gò má nhợt nhạt. *Một phán quan sắt đá từng gánh vác công lý triều đình, nay lại trở thành gánh nặng cho một ngọn núi hoang sơ. Đường gia ruồng bỏ ta, em trai muốn dâng ta làm vật tế chính trị, giờ đây ngay cả việc tự đứng lên gánh nước, ta cũng không làm nổi...*


Nghĩ đến khế ước tạp dịch trừ nợ viết tay bám đầy vết bụi than mận cổ đang treo trên vách nhà, Đường Dao kiên cường gạt đi giọt nước mắt. Nàng không muốn làm một kẻ ăn bám vô dụng. Nàng dùng hai tay bám vào vách tường gỗ sờn mốc, khó khăn lê từng chút một ra phía cửa, định bụng sẽ cố gượng dậy gánh nước suối từ suối linh thạch thô để kịp nấu bữa sáng.


Thế nhưng, ngay khi nàng vừa lết ra đến hiên nhà, đôi tay yếu ớt không chịu nổi sức nặng của cơ thể. Nàng trượt tay, ngã nhào bên hiên nhà gỗ. Chiếc xô gỗ mận rỗng tuếch bị va quệt, lăn long lóc trên thềm đá, phát ra tiếng động "Clang! Splash!" chói tai xé toạc sự u tịch của sương sớm.


"Ôi chu cha... Cô Dao ơi là cô Dao!"


Từ phía hiên sau nhà gỗ, dưới gốc mận cổ thụ um tùm, một tiếng càu nhàu quen thuộc, đầy uể oải và lười biếng vang lên. Tạ Vô Ưu đang cuộn tròn trên chiếc võng gai Vô Ưu rộng thùng thình, khẽ kéo vạt đạo bào xám tro che khuất nửa khuôn mặt thanh tú ra. Hắn ngáp một cái thật dài, dụi dụi đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, giọng nói đầy vẻ cằn nhằn:


"Sáng sớm ngày ra sương lạnh thấu xương thế này, cô không lo trùm chăn ngủ nướng sưởi ấm cơ thể phàm nhân, lại chạy ra đây đập xô gõ chậu làm gì cho mệt mỏi tinh thần? Có biết tiếng động lộc cộc kia làm kinh động đến giấc ngủ trưa vừa mới bắt đầu của chưởng môn không? Cô tạp dịch duy nhất của tông môn mà tự làm mình bị thương chân nặng thêm, lấy ai nấu canh chua cá lóc sòng phẳng cho ta ăn trưa đây?"


Đường Dao cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vạt áo tơ tằm trà, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng sự tủi hờn:


"Chưởng môn... tôi xin lỗi. Chân của tôi... hàn độc lại phát tác, hoàn toàn không nghe lời nữa. Tôi chỉ muốn gánh nước để thực hiện khế ước tạp dịch trừ nợ, không cố ý làm phiền giấc ngủ của ngài..."


Nhìn thấy bờ vai gầy guộc của Đường Dao khẽ run lên dưới làn sương lạnh, ánh mắt lờ đờ của Tạ Vô Ưu khẽ thoáng qua một vệt dịu dàng thầm lặng. Hắn thở dài một tiếng đầy tiếc nuối, lẩm bẩm trong lòng:


*Ôi cái cô nàng này, bướng bỉnh thế không biết. Đã phế liệt chân rồi còn đòi gánh nước gánh củi. Cứ nằm im một chỗ có phải đỡ tốn sức người không? Giờ ngã ra đấy, ta lại phải tốn công bế cô ta vào phòng, mỏi rã rời cả hai cánh tay của ta rồi...*


Hắn lười biếng bước xuống võng gai, vạt đạo bào xám rộng thùng thình quét lê thê trên đất cát bám đầy hoa mận rụng. Hắn lững thững đi về phía Đường Dao, định bụng sẽ bế cô vào nhà sưởi ấm bên bếp than mận cổ.


Nhưng đúng lúc đó, từ phía con đường mòn Mận Trắng dốc đứng trơn trượt sương mù bao phủ, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập bỗng khẽ vang lên. Đường Dao cảnh giác dồn thính lực của năng lực Thính giác phục hồi ra cổng, bàn tay khẽ chạm vào đốc kiếm gỗ mận của Mạc Phàm phòng bị.


Tuy nhiên, xuất hiện từ trong màn sương xám đặc quánh không phải là sát thủ của Đường Vạn Lý, mà là một nam tử vạm vỡ, ngực trần sạm đen vì than lửa, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đầy vết sẹo bỏng. Gã đeo một chiếc tạp dề da bò lớn, hai tay đang đẩy một cỗ xe gỗ mộc mạc nhưng vô cùng tinh xảo tiến vào khoảng sân rộng.


Đó chính là Trần Thiết – người thợ rèn câm, bạn thân nối khố của Tạ Vô Ưu.


Trần Thiết lầm lì không nói một lời (bị câm), nhưng đôi mắt gã lấp lánh sự trung thành và tỉ mỉ của một bậc thầy đúc rèn. Gã đẩy chiếc xe lăn gỗ đa năng dừng lại ngay trước hiên nhà gỗ, khẽ vỗ vỗ vào thành xe bọc đồng rỉ sét, rồi hướng về phía Vô Ưu gật đầu ra hiệu.


Đường Dao sững sờ nhìn cỗ xe lạ lùng trước mặt.


Chiếc xe lăn được chế tác hoàn toàn từ Gỗ mận khô – loại gỗ lấy từ thân mận cổ thụ bị sét đánh khô héo tự nhiên trên vách đá tử thần, dẻo dai phi thường và cứng như sắt nguội, không bao giờ bị mục nát bởi độ ẩm sương mù quanh năm của Vô Ưu Sơn. Khung xe được bào nhẵn bóng, tỏa ra mùi hương mận chín ngọt dịu thanh khiết.


Đáng kinh ngạc hơn, bao quanh hai bánh xe gỗ lớn và các khớp nối hỗ trợ di chuyển là hệ thống bánh răng cơ quan và xích sắt được rèn đúc tỉ mỉ từ Thiết tinh rỉ sét – các mảnh sắt phế liệu thu gom từ Kiếm Mộ hoang tàn. Những khớp bánh răng rỉ sét bôi dầu mỡ mận đen bóng, khớp nối với nhau chính xác đến từng sợi tóc, tạo nên một phòng tuyến cơ khí mộc mạc nhưng vô cùng kiên cố.


"À, Thiết huynh đến rồi đấy à. Đúng lúc lắm, ta còn tưởng huynh ngủ quên ở lò rèn cơ đấy." Tạ Vô Ưu gãi gãi đầu cười lười biếng. Hắn quay sang Đường Dao, thản nhiên bước lại gần nàng.


Không một chút ngượng ngùng hay do dự, Vô Ưu khẽ khom lưng, luồn hai cánh tay rộng thùng thình xuống dưới gối và lưng Đường Dao, nhẹ nhàng bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa.


"Chưởng môn... ngài..."


Đường Dao khẽ kinh hô, khuôn mặt thanh tú lập tức đỏ bừng lên như quả mận chín. Sát khí phán quan sắt đá thường ngày bay biến sạch sẽ, nàng theo bản năng bám chặt lấy bả vai rộng của Vô Ưu. Chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái của nàng khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ sòng phẳng, chạy dọc theo cánh tay sưởi ấm lồng ngực nàng.


"Yên nào, cô nặng thế này, ngày nào ta cũng phải thức đêm bế cô đi giặt giũ gánh nước thì mỏi rã rời hai cánh tay mất." Vô Ưu càu nhàu dửng dưng, hoàn toàn không có vẻ gì là đang phô diễn sự lãng mạn. "Ta lười lắm, không tốn sức bế cô mãi được đâu. Có cái xe lăn gỗ này rồi, cô tự di chuyển bằng lực tay đi nhé, đỡ phiền phức cho ta."


Hắn thản nhiên đặt nàng ngồi vững vàng lên chiếc xe lăn gỗ đa năng, rồi lùi lại một bước, phủi phủi vạt áo xám sờn bám đầy muội than sấy trà.


Trần Thiết nhìn cảnh tượng đó, khẽ mỉm cười hiền hậu lộ rõ vẻ nếp nhăn tuổi tác, gật đầu chào Đường Dao rồi lẳng lặng vác búa sắt quay lưng đi thẳng vào màn sương mù, không hề hỏi một lời về việc tại sao một nữ phán quan triều đình lại ở đây làm tạp dịch.


Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, hai bàn tay nhỏ nhắn khẽ bám vào thành xe bằng gỗ mận khô nhẵn bóng. Nàng thử vận lực tay, khẽ xoay nhẹ bánh xe gỗ lớn.


*Két... cạch... cạch...*


Những khớp bánh răng rỉ sét bằng thiết tinh chuyển động vô cùng mượt mà, nhẹ nhàng đến mức nàng chỉ cần dùng một lực cực nhỏ của ngón tay cũng có thể điều khiển cỗ xe di chuyển băng băng trên thềm đá trơn trượt dốc núi. Sự cân bằng tuyệt đối của khung gỗ mận giúp nàng không hề cảm thấy một chút rung lắc nào, đôi chân tê liệt do hàn độc phát tác cấp 1 được nâng đỡ ấm áp trên bục gỗ mận lót tơ tằm.


Trái tim sắt đá của vị cựu Tổng đốc phán quan hoàn toàn tan chảy trước sự chăm sóc thực tế, ấm áp của gã chưởng môn lười. Nàng ngước nhìn bóng lưng rộng của Vô Ưu đang lững thững đi về phía chiếc võng gai, nước mắt biết ơn khẽ loang lổ trên hàng mi cong.


*Ngài ấy... ngài ấy làm tất cả những điều này là vì ta.* Đường Dao thầm nghĩ, lòng xao xuyến khôn nguôi, sùng bái kính phục tột cùng mưu lược bảo vệ thầm lặng của Vô Ưu. *Ngài ấy biết ta tự ti vì đôi chân phế liệt, biết ta không muốn làm gánh nặng ăn bám tông môn. Ngài ấy cố tình bảo 'lười bế' chỉ là cái cớ để giữ lại lòng tự trọng cho ta! Chiếc xe này được làm từ gỗ mận khô vách đá tử thần và thiết tinh rỉ sét của Kiếm Mộ - nơi tích tụ linh khí ngàn năm. Để đúc rèn được những khớp bánh răng chính xác thế này, ngài ấy chắc chắn đã phải thức đêm vẽ sơ đồ thiết kế cơ quan tỉ mỉ gửi cho Trần Thiết... Ngài ấy dửng dưng vô ưu vô lo bên ngoài, nhưng bên trong lại chu đáo, tinh tế bảo vệ ta đến mức này!*


Thực chất, Tạ Vô Ưu nhờ Trần Thiết đóng xe lăn chỉ vì hắn thực sự quá lười bế cô tạp dịch đi giặt giũ hằng ngày, đồng thời muốn cô có thể tự di chuyển để quét sạch đống lá mận rụng đầy sân nhà gỗ ba gian dột nát sau trận chiến đêm qua để hắn yên ổn ngủ nướng tránh nắng sương.


"Đấy, có xe rồi thì cô tự di chuyển mà quét dọn đống lá mận rụng bừa bộn ngoài sân đi nhé." Vô Ưu nằm dài trên võng gai, kéo vạt áo đạo bào che mặt, giọng ngái ngủ dửng dưng vọng ra. "Nhớ quét sạch sẽ để trừ nợ mười tiền đồng hằng ngày theo đúng khế ước tạp dịch trừ nợ sòng phẳng đấy. Đừng có lười biếng mà trốn việc nha."


"Rõ, chưởng môn! Tôi sẽ quét sạch ngay lập tức!" Đường Dao mỉm cười rạng rỡ đỏ mặt ngượng ngùng, giọng nói ngập tràn sự kiên định tự do.


Nàng khéo léo xoay bánh xe gỗ, cầm cây chổi tre rách bắt đầu dọn dẹp khoảng sân rộng sườn đồi trà cổ. Chiếc xe lăn gỗ đa năng di chuyển mượt mà dưới sự điều khiển của nàng, tiếng bánh răng quay "cạch cạch" lộc cộc đều đặn nghe như một bản nhạc điền dã yên bình sảng khoái.


Sau khi quét dọn sạch sẽ đống lá mận rụng phủ kín sân nhà gỗ, Đường Dao dừng xe dưới bóng mát của rặng mận cổ thụ vườn sau để nghỉ ngơi. Nàng tò mò khẽ chạm vào các chi tiết cơ quan tinh xảo của chiếc xe lăn gỗ.


Nàng vuốt ve dọc theo phần tay vịn bằng gỗ mận khô nhẵn bóng. Đột nhiên, ngón tay nhỏ nhắn của nàng khẽ chạm vào một vệt rãnh nhỏ, khuất sâu dưới gầm armrest bên trái.


Đó là một nút gạt nhỏ bằng thiết tinh rỉ sét, được giấu kín vô cùng tinh tế, nếu không quan sát tỉ mỉ bằng nhãn lực phán quan thì hoàn toàn không thể phát hiện ra.


Đường Dao khẽ nhíu mày, tò mò dùng ngón tay ấn nhẹ nút gạt giấu kín xuống.


*Clack!*


Một tiếng khớp nối cơ quan chuyển động khẽ vang lên bên trong khung gỗ mận. Ở phía dưới bục gác chân của xe lăn, một tấm gỗ mỏng nhẹ tự động trượt ra, lộ rõ một dãy ống đồng nhỏ được bịt kín, bên trong chứa hàng chục cây kim châm bằng thép rỉ sét ngậm linh khí sắc nhọn, sẵn sàng phóng ra bảo vệ thụ động khi có kẻ tấn công bất ngờ từ phía sau!


Đường Dao sững sờ kinh ngạc, hơi thở nàng khẽ nghẹn lại.


*Cơ quan kim châm tự vệ thụ động!* Trái tim Đường Dao đập liên hồi dồn dập, luồng cảm xúc lãng mạn ngọt ngào và biết ơn sâu sắc dâng trào mạnh mẽ trong lồng ngực. *Chưởng môn... ngài ấy chu đáo đến mức này sao? Ngài ấy biết đôi chân ta phế liệt không thể tự vệ trực diện, biết ta luôn bị sát thủ Đường gia rình rập truy sát. Ngài ấy lắp đặt cơ quan kim châm này là để ta có thể tự bảo vệ mạng sống của mình những lúc ngài ấy đang ngủ say bất động dửng dưng! Ngài ấy không chỉ cho ta một chỗ dung thân lánh đời, mà còn trao cho ta một phòng tuyến phòng thủ thụ động kiên cố nhất!*


Nàng ngước nhìn về phía hiên sau nhà gỗ ba gian dột nát, nơi Tạ Vô Ưu vẫn đang nằm ngủ say ngáy khò khò trên võng gai dửng dưng tránh nắng sương, vạt đạo bào xám rách sờn rủ xuống đất cát mộc mạc hoang sơ.


Đúng lúc này, từ phía rừng sương mù bảo vệ ranh giới ngoài cùng dốc đứng, một tiếng vỗ cánh dồn dập khẽ vang lên. Một chú chim bồ câu trắng mang theo mật thư có ấn ký hoa mai đỏ của Chấp Pháp Điện Thăng Long khẽ đáp xuống thành xe lăn gỗ của Đường Dao.


Nàng khẽ biến sắc, vội vàng gỡ ống trúc nhỏ trên chân chim bồ câu ra, mở mảnh giấy bản thô sơ bên trong.


Đó là nét chữ kiêu kỳ, sắc lẹm quen thuộc của chị họ Đường Lệ gửi từ kinh thành Thăng Long gửi xuống địa phương biên giới: *"Đường Dao, ngươi mang hàn độc phế liệt trốn chạy biên thùy, dám câu kết với tà trận Vô Ưu Sơn. Bản tiểu thư đã báo cáo hành tung của ngươi cho Bạch Tử Hoa phái Nga Mi. Nữ kiếm sĩ Nga Mi kiêu ngạo muốn lập công võ lâm, đang cưỡi ngựa trắng mang kiếm Thanh Vũ lên núi thách đấu tiêu diệt tà trận cứu quốc của ngươi rồi! Chờ chết đi!"*


Đường Dao siết chặt mảnh giấy mật thư trong tay, luồng kiếm ý hàn băng trong mắt phượng khẽ bùng lên lạnh buốt sườn núi dốc đứng cheo leo đầy sương mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!