Đồng Điệu Sương Mù Và Bóng Tối Long Mạch
Đêm đông ở Vô Ưu Sơn lạnh buốt như muốn đóng băng cả hơi thở. Bóng tối đặc quánh bao phủ khắp các đỉnh núi cheo leo vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt, nơi sương mù quanh năm giăng lối. Trận pháp sương mù cấp 1 – vốn là lá chắn phòng thủ tự nhiên của tông môn – lúc này đang cuộn trào dữ dội, lờ lững trôi qua rặng mận cổ thụ sau nhà gỗ ba gian dột nát. Những cánh hoa mận trắng muốt mỏng manh khẽ rơi rụng dưới làn gió chướng buốt giá, phủ một lớp tuyết mỏng lên hiên nhà hoang sơ mộc mạc.
Trên chiếc võng gai Vô Ưu cũ kỹ treo dưới gốc mận cổ thụ sát hiên sau, Tạ Vô Ưu vẫn đang cuộn tròn trong bộ đạo bào vải thô màu xám tro rộng thùng thình. Vạt áo đạo bào rách sờn của hắn rủ xuống đất cát bám đầy muội than sấy trà của mùa vụ vừa qua. Hắn khẽ kéo rộng vạt áo che kín nửa khuôn mặt thanh tú, uể oải ngáp một cái thật dài, định bụng chìm vào giấc ngủ nướng ngọt ngào sau một ngày mệt mỏi đối chất với quan huyện Tiền Đạt.
Thế nhưng, ngay khi mi mắt hắn vừa khép lại, năng lực Cảm ứng sương mù bỗng chốc khẽ rung động nhẹ nhàng.
*Một... hai... mười... năm mươi... hơn một trăm nhịp thở.*
Trong bán kính một dặm xung quanh sườn núi dốc đứng, những hạt sương lơ lửng bỗng truyền về những rung động bất thường. Đó không phải là nhịp bước chậm chạp của đàn lợn rừng hay dã thú đi kiếm ăn đêm, mà là những bước chân cực kỳ nhẹ nhàng, di chuyển theo đội hình kịch độc bao vây chặt chẽ. Tiếng kim loại ma sát của đao kiếm bọc trong bao da, tiếng hít thở dồn dập chứa đầy sát khí tàn bạo đang áp sát dốc Đường mòn Mận Trắng.
Tạ Vô Ưu khẽ nhíu mày dưới vạt áo xám. Hắn thở dài một tiếng đầy tiếc nuối và càu nhàu trong lòng:
*Ôi chu cha... Cái lũ người này bị làm sao thế không biết? Đêm đông lạnh buốt thế này không lo trùm chăn ngủ nướng sưởi ấm, lại rủ nhau vác đao vác kiếm leo núi dốc mỏi chân làm gì? Lại còn di chuyển đông thế kia, làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài đến tận đêm muộn của ta rồi. Thật là phiền phức quá đi thôi...*
Hắn lười biếng ngồi dậy, gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô rụng, ánh mắt lờ đờ uể oải nhìn về phía gian nhà gỗ ba gian dột nát.
Cùng lúc đó, ở bên trong phòng ngủ chính dột nát hoang tàn, Đường Dao cũng đột ngột mở phắt đôi mắt phượng sắc bén. Nàng ngồi bật dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ, bàn tay nhỏ nhắn khẽ siết chặt lấy đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm đeo bên hông.
Nhờ luồng hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm đeo trên cổ tay trái và phương pháp châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ hơ nóng của Vô Ưu mấy hôm trước, kinh mạch đôi chân của nàng đã phục hồi cảm giác ấm áp, giúp nàng đứng vững vàng và đi lại nhẹ nhàng. Tuy nhiên, khi đêm đông tràn về, cơn Hàn độc phát tác cấp 1 ẩn sâu trong cốt tủy từ thuở nhỏ bộc phát nhẹ, khiến cổ chân nàng khẽ nhói đau buốt giá.
Nàng tập trung tinh thần tối đa, dồn toàn bộ thính lực nhạy bén của năng lực Thính giác phục hồi ra ngoài khoảng sân rộng sườn đồi trà.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng tim đập của hàng trăm kẻ địch vang lên trong tai nàng dồn dập như tiếng trống trận. Trong số đó, nàng lập tức khóa chặt một nhịp tim đập nặng nề, dồn dập nhưng ngập tràn sự đố kỵ và sát ý tàn độc quen thuộc.
*Đường Vạn Lý!*
Trái tim Đường Dao thắt chặt lại, một luồng hàn khí phẫn uất bùng lên trong mắt phượng. Kẻ em trai dã tâm cùng cha khác mẹ của nàng, sau khi thất bại thảm hại trong việc dùng áp lực hành chính pháp lý của quan huyện Tiền Đạt, lúc này đã hoàn toàn phát điên. Hắn cấu kết với Thống lĩnh địa phương Triệu Khải, dốc toàn bộ binh lực tinh nhuệ của Thần Cơ Doanh địa phương và đội sát thủ Ảnh Tử mang đao tẩm kịch độc tơ băng, quyết tử đột kích đêm lên Vô Ưu Sơn hòng bắt sống nàng đem về kinh thành liên hôn chính trị, đồng thời san phẳng đồi trà cổ thụ thủy tổ để cướp đoạt mạch linh thạch ngầm.
"Xoạt!"
Đường Dao cắn chặt môi, kéo lê đôi chân còn hơi nhói đau bước ra cửa phòng. Thế nhưng, ngay khi nàng vừa chạm tay vào cánh cửa gỗ sờn mốc, cánh cửa đã nhẹ nhàng đẩy vào từ bên ngoài.
Tạ Vô Ưu vác chiếc cần câu trúc rách rạn nứt trên vai, vạt đạo bào xám rộng thùng thình bám đầy bụi đất quét dưới đất cát. Hắn nhìn cô tạp dịch đang đứng run rẩy dưới hiên nhà gỗ, khẽ nhăn mặt càu nhàu:
"Cô Dao ơi là cô Dao... Ta đã bảo rồi, nợ nần thì cứ từ từ dọn dẹp quét lá mận rụng mà trả hằng ngày. Đêm hôm sương lạnh thế này, cô không lo trùm chăn giữ ấm kinh mạch, lại cầm cái kiếm gỗ mộc mạc kia đứng đây làm gì cho mỏi chân? Cô tạp dịch duy nhất của tông môn mà bị cảm lạnh không nấu được canh chua cá lóc sòng phẳng, hại chưởng môn như ta phải nhịn đói mệt mỏi tinh thần sao?"
Đường Dao nhìn gã chưởng môn lười biếng đang đứng gãi đầu trước mặt mình, hốc mắt nàng bỗng chốc khẽ nóng lên ấm áp. Nàng lắc đầu, giọng nói run rẩy chứa đựng sự lo lắng tột độ:
"Chưởng môn, ngài mau trốn đi! Đường Vạn Lý và Triệu Khải đã dốc toàn bộ binh lực bao vây chặt chẽ núi hoang rồi! Đội sát thủ Ảnh Tử mang đao tẩm kịch độc tơ băng đã vây kín khoảng sân rộng ngoài kia. Đôi chân của ta vẫn còn nhói đau do hàn độc bộc phát, ta không thể để ngài bị liên lụy..."
"Trốn?" Vô Ưu gãi gãi tai, lười biếng thở dài. "Đường mòn Mận Trắng dốc đứng trơn trượt sương mù bao phủ thế kia, ta lười đi bộ leo xuống núi mỏi chân lắm. Với lại, chiếc võng gai mát mẻ của ta ở hiên sau đang chờ ta ngủ nướng, trốn đi đâu được bây giờ?"
Hắn thản nhiên bước lên một bước, thò bàn tay to lớn, thô ráp bám đầy bụi tro sấy trà ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy vì lạnh buốt của Đường Dao.
"Vút!"
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái của Đường Dao bỗng phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực ấm áp. Luồng sinh khí bảo hộ mộc mạc từ huyết quản của Vô Ưu dọc theo sợi chỉ đỏ truyền thẳng vào kinh mạch của nàng, xua tan hoàn toàn cơn nhói đau lạnh buốt ở cổ chân Đường Dao.
Đồng thời, một hiện tượng kỳ vĩ bỗng xảy ra trong tâm thức của hai người. Luồng sương mù dày đặc màu xám tro bao phủ toàn bộ Vô Ưu Sơn bỗng chốc khẽ rung động nhẹ nhàng theo nhịp đập trái tim của họ.
*Đồng điệu sương mù cấp 1!*
Đường Dao sững sờ kinh ngạc, đôi mắt phượng mở to nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của Vô Ưu. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng chuyển động nhỏ nhất của sương mù sườn núi, từng bước chân của sát thủ Ảnh Tử ẩn nấp sau bụi mận cổ thụ từ khoảng cách xa một dặm thông qua hơi thở đồng điệu nhịp thở của Vô Ưu.
*Đồng điệu ý thức qua sương mù!* Da đầu Đường Dao khẽ tê rần, luồng cảm xúc sùng bái kính phục và lãng mạn ngọt ngào dâng trào mạnh mẽ trong lồng ngực nàng. *Chưởng môn... ngài lại dùng thân pháp vô song và bảo vật vòng chỉ đỏ để chia sẻ sinh mệnh long mạch bảo hộ cho ta! Ngài nắm tay ta, không phải để trốn chạy, mà là để kích hoạt thần trận Không Thành Trận sương mù toàn núi bảo vệ ta trọn đời bên đồi trà cổ! Ngài thấu hiểu nỗi đau bị gia tộc phản bội của ta, muốn làm lá chắn bình yên sưởi ấm cho ta trước giông bão vương quyền tàn độc!*
Thực chất, Tạ Vô Ưu nắm tay nàng chỉ vì thấy cô tạp dịch run rẩy sắp ngã quỵ, lo sợ nàng ngã nhào làm đổ vỡ lu đất nung chứa phân bón hữu cơ của Vân Chi đặt sát hiên nhà gỗ ba gian dột nát, hại hắn phải tốn công dọn dẹp mệt mỏi. Hắn hoàn toàn không biết hành động vô tri của mình lại vô tình kích hoạt khế ước đồng tâm sinh mệnh sòng phẳng đôi lứa.
"Két... rắc rắc!"
Đột nhiên, hàng chục bóng đen mặc dạ hành y đen khít toàn thân lướt nhanh như gió sương, vung đoản đao tẩm kịch độc tơ băng đen bóng vây kín sân nhà gỗ ba gian. Đường Vạn Lý mặc cẩm y lụa là xa hoa màu xanh ngọc, tay cầm quạt xếp xương cá voi khảm vàng, khuôn mặt khôi ngô đầy vẻ âm hiểm bước ra từ màn sương đặc quánh. Hắn nhìn Đường Dao đang đứng vững vàng dắt tay Vô Ưu, cười lạnh khinh bỉ:
"Đường Dao! Ngươi mang hàn độc phế liệt, đã là kẻ vô dụng bị Đường gia ruồng bỏ! Hôm nay bản công tử dốc toàn bộ binh lực Thần Cơ Doanh vây núi quyết tử, xem gã chưởng môn rách rưới lười biếng kia dùng Không Thành Trận giả tạo của hắn bảo vệ ngươi thế nào! Sát thủ Ảnh Tử, xông lên chặt gãy chân gã chưởng môn lười biếng cho ta!"
"Sát!"
Hàng chục sát thủ Ảnh Tử vung đao lao thẳng về phía hiên nhà gỗ dột sập.
Đường Dao khẽ nhắm mắt, điều hòa nhịp thở đồng điệu sương mù dày đặc với Vô Ưu. Nàng có thể nghe rõ từng nhịp tim đập trầm ổn, bình lặng đến mức trống rỗng của hắn qua bàn tay đang nắm chặt.
*Nhịp thở trống rỗng, vô tri vô lo.* Đường Dao thầm nghĩ, lòng ngập tràn sự kiên định kiêu hãnh. *Ta thề sẽ dùng kiếm ý hàn băng này để bảo vệ đồi trà cổ và sự bình yên lười biếng của ngài!*
Nàng khẽ vung thanh kiếm gỗ mận tỏa kiếm khí hàn băng sắc bén di chuyển không tiếng động. Nhờ sự chỉ dẫn vị trí chính xác của sương mù đồng điệu, nàng bước đi vững chắc đều đặn, đâm thẳng mũi kiếm gỗ vào huyệt đạo vai của tên sát thủ Ảnh Tử đi đầu, đóng băng tạm thời vết thương khiến hắn ngã nhào nhục nhã.
Tạ Vô Ưu lười biếng dắt tay nàng bước lùi lại một bước tránh gió lùa. Thế nhưng, cú bước lùi clumsy của hắn lại vô tình đạp trúng tảng đá lún sâu sát mép suối ngầm.
"Cạch!"
Hầm bánh răng nước ngầm dưới lòng đất sườn núi lập tức gầm rú hoạt động hết công suất. Hệ thống ròng rọc nước kéo căng xích sắt rỉ sét, kích hoạt liên hoàn hệ thống Bẫy quét rác bằng tre và Giá phơi cá khô liên hoàn chăng ngang khoảng sân rộng.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục chiếc chổi tre rách tự động quét rác liên hoàn dọn dẹp lá mận rụng dập tắt càn quét, quật mạnh vào chân đám sát thủ Ảnh Tử làm họ mất đà tự vấp ngã sấp mặt dở khóc dở cười. Giá phơi cá khô bằng dây gai vận hành bằng ròng rọc nước ngầm quấn chặt lấy áo choàng đen bóng của sát thủ, treo ngược họ lên cành mận cổ thụ sau vườn nhà gỗ trong tình trạng rách nát y phục nhục nhã.
"Cái gì?!" Đường Vạn Lý hoảng hốt kinh hoàng nhìn bầy sát thủ tinh nhuệ bị chổi tre và dây phơi cá khô quật ngã nhào liên hoàn một cách lãng xẹt. Hắn điên cuồng vung quạt xếp, phóng hàng loạt kim độc Độc Cô Châm tẩm kịch độc tơ băng cực nhanh thẳng vào ngực Vô Ưu.
"Vút!"
Thấy kim độc bay tới, Vô Ưu khẽ nhấc Cần câu trúc rách gạt nhẹ khớp nối cơ quan nước ngầm ròng rọc để tránh bị kim châm đâm rách đạo bào xám sờn rách vai hỏng phong thủy.
Hành động vung cần câu vô tri của hắn kích hoạt ròng rọc nước phun trào màn sương nước ngậm linh khí mát lành từ suối linh thạch rò rỉ dưới đất. Luồng sương mù tự nhiên dốc sườn núi dâng cao đột ngột, thổi một luồng gió chướng mạnh mẽ ngược chiều gió, bẻ hướng hoàn toàn hàng loạt kim độc bay ngược cắm thẳng vào tảng đá cổ rêu phong rạn nứt.
"Rắc rắc..."
Tảng đá cổ bị đóng băng rạn nứt nát bét bởi kịch độc tơ băng cực lạnh của chính Đường Vạn Lý.
"Không thể nào!" Đường Vạn Lý mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy bần bật lùi lại dốc đá đứng. *Hắn... hắn chỉ vung nhẹ cần câu trúc rách cũng bẻ hướng được Độc Cô Châm gia truyền của ta! Không Thành Trận sương mù cổ đại của hắn thực sự vô phương cứu chữa! Ta dốc toàn bộ binh lực quyết tử đột kích đêm, rốt cuộc chỉ là tự nộp mạng dập đầu trước tu vi ẩn thế của hắn!*
Triệu Khải mặc chiến giáp sắt nặng nề khảm hoa văn hổ dữ đứng sau ranh giới sương mù cũng kinh hoàng sợ hãi tột độ. Lão chứng kiến cảnh tượng hàng trăm binh lính thiết giáp bị sương mù dày đặc làm mất phương hướng, tự đâm đầu vào vách đá ngất xỉu nhục nhã dốc núi dốc đứng. Lão vội vã ra lệnh rút quân chạy trốn thảm hại xuống núi:
"Rút quân! Mau rút quân xuống núi! Vô Ưu Sơn chứa kịch độc trận pháp cổ đại có khả năng phản phệ sát thương tiêu diệt vạn quân!"
Đường Vạn Lý hoảng loạn vội vàng phóng bộ pháp chạy trốn thảm hại theo sau quân Thần Cơ Doanh, bỏ lại hàng chục sát thủ Ảnh Tử bị bắt sống treo ngược nhục nhã trên giá phơi cá khô ngoài hiên nhà gỗ ba gian dột sập.
Cuộc đột kích đêm quyết tử của liên minh quân sự địa phương bị đập tan hoàn toàn bởi sự kết hợp hoàn hảo giữa mưu trí phòng ngự cơ quan vô tri của Vô Ưu và kiếm ý kiên cường của Đường Dao.
Màn sương mù dày đặc từ từ lắng xuống, đồi trà mận trắng bị tàn phá nhẹ rụng đầy những cánh hoa mận trắng muốt phủ kín khoảng sân rộng mộc mạc.
Đường Dao dồn lực sử dụng kiếm ý kiên cường liên tục, lúc này kinh mạch chân bị kiệt sức run rẩy dữ dội. Nàng không đứng vững được nữa, cơ thể gầy guộc khẽ ngã nhào dốc đá trơn trượt.
Tạ Vô Ưu vội vàng thò tay đỡ lấy, ôm trọn thân hình mảnh mai, nhẹ nhàng của cô tạp dịch vào lồng ngực ấm áp rộng lớn của mình để tránh nàng ngã đập đầu vào lu đất nung nứt vỡ hỏng việc sòng phẳng.
Đường Dao nằm gọn trong lồng ngực nóng ấm bám đầy bụi tro sấy trà của Vô Ưu, hai má nàng đỏ bừng ngượng ngùng đỏ mặt slow-burn ngọt ngào. Nàng nhắm mắt ngủ say sưa bình yên trên vai anh, chiếc Trâm gỗ mận thô trên tóc tỏa hương mận chín thanh khiết xoa dịu hoàn toàn cơn đau buốt kinh mạch chân.
*Cảm ơn ngài... chưởng môn lười biếng của ta.* Đường Dao mỉm cười mộng điền trang ngọt ngào ngủ say.
Tạ Vô Ưu vác cần câu trúc rách, bế thốc cô tạp dịch ngủ say bước về phía giường tre dột nát, khẽ càu nhàu cằn nhằn:
"Ôi chu cha... Cô Dao ơi là cô Dao. Sấy trà mệt mỏi cả ngày, đêm hôm lại bắt ta bế bồng mỏi cả hai cánh tay thế này... Ngày mai ta phải bắt cô nhặt sạch đống lá mận rụng đầy sân nhà gỗ này để trừ nợ thuế mới được sòng phẳng nhé..."
Thế nhưng, ngay khi Vô Ưu vừa đặt chân lên bậc thềm gỗ sờn mốc, luồng sương mù sườn núi sườn dốc bỗng chốc khẽ rung động dữ dội một cách bất thường.
Một luồng khí tức hắc ám tà độc, tanh nồng mùi hàn độc kịch độc ngột ngạt bỗng chốc xuất hiện ngoài sườn núi khuất sau rặng mận cổ thụ um tùm. Luồng chướng khí đen sẫm tỏa khí lạnh buốt thấu xương bò trườn qua ranh giới cấm địa Đỉnh Phong Ấn, báo hiệu mối đe dọa tà tu tối cao của thái sư hắc ám Tần Vô Cực bắt đầu trỗi dậy rình rập đe dọa sinh mạng Đường Dao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!